Chí Tôn Kiếm Hoàng - Chương 1677: Thất trọng Kiếm Vực
Trên thảo nguyên vô biên, gió thổi như đao, tựa cơn lốc xoáy quét qua vùng đất này.
Dưới thế gió như vậy, dù là cường giả Võ Chủ cảnh, giác quan thứ sáu cũng không đạt tới bốn thành so với bình thường.
Hoàn cảnh như thế, chính là thích hợp nhất để tiến hành ám sát.
Huống chi, từ thông đạo trong Thú Giới Chi Tường rời đi, khoảnh khắc giác quan thứ sáu của võ giả yếu nhất, Kiếm Cương Hư Khôi chính là nhắm đúng thời điểm này mà xuất thủ.
Trong cuồng phong, một đạo thân ảnh vô hình tật bắn, như quỷ quái vô hình tập kích mục tiêu.
Giờ phút này, Kiếm Cương Hư Khôi toàn bộ thân hình đều hóa thành vô hình chi kiếm, đem kiếm ý bén nhọn thu liễm đến gần như hư vô, quyết một kích tất sát.
Đối với Kiếm Cương Hư Khôi mà nói, lần ám sát này, phối hợp với hoàn cảnh như vậy, đã gần như hoàn mỹ.
Nếu ở bên trong Tu La Chi Tường, tỷ lệ thành công ám sát Tần Mặc có lẽ chỉ có không tới sáu thành, nhưng dưới tình huống như thế, Kiếm Cương Hư Khôi có chín thành nắm chắc, có thể đem thiếu niên đáng sợ này chém giết.
Ông!
Trong sát na, kiếm ý vô ảnh đã tập tới, khu vực này cuồng phong lâm vào đình trệ, bốn phía không gian đều ngưng kết, tạo thành một Kiếm Vực đáng sợ.
Đồng thời, Lạc Vân Vương ở nơi xa cũng động, thân hình vừa động, như một lỗ đen cắn nuốt ánh sáng đánh tới, theo sát là một đạo kiếm quang u ám, chính là Vô Quang Quật tuyệt thế kiếm kỹ Vô Quang Kiếm Thế.
Chỉ trong chớp mắt, một cục diện ám sát hẳn phải chết đã hình thành, đối mặt với sát cục như vậy, hiện giờ trên Cổ U đại lục, cường giả Võ Chủ cảnh có thể nói không ai chống được một hơi thở.
"Ân?"
Tần Mặc ngẩng đầu, như thể mới phát hiện ra xu thế tuyệt sát, thân hình bất động, tựa như căn bản không kịp phản ứng.
Phanh!
Hai đạo kiếm thế tuyệt sát xâm tập tới, ở nửa thước trước người Tần Mặc, lại khó có thể tiến thêm.
Quanh người hắn có một tầng vầng sáng lưu chuyển, như hỗn độn quang hoa, không một tia khí cơ tràn ra, chặn lại tuyệt sát chi cục này.
Tầng vầng sáng này, phảng phất một tầng áo giáp mỏng manh, nhưng lại không thể phá vỡ, ngay cả kiếm thế giây sát Võ Chủ cũng có thể dễ dàng ngăn cản.
Mà đối với Tần Mặc mà nói, đây là một loại phản ứng bản năng của cơ thể, thậm chí không cần vận chuyển lực lượng, tự nhiên tạo thành tầng vầng sáng áo giáp này.
Đây là sau khi thân thể đột phá, khí huyết lực khổng lồ trong cơ thể, mượn Đấu Chiến Thánh Thể tạo thành một loại phòng ngự, vượt xa chân cương hộ thể của Võ Chủ.
"Ngươi... chính là Lạc Vân Vương?"
Ánh mắt Tần Mặc khẽ động, nhìn về phía thân ảnh u ám kia, liếc mắt nhìn thấu bộ mặt thật, thấy một thanh niên mặt mũi tuấn dật, nhưng tròng mắt ngoan lệ như sói.
Trong nháy mắt, Tần Mặc hiểu rõ, đây là tử địch của Ngân Hồ, Cao Ải Tử từ trước đến nay, Lạc Vân Vương của Vô Quang Quật.
Bên kia, thân ảnh hình kiếm đánh lén với kiếm thế tuyệt sát, tức là Kiếm Cương Hư Khôi.
Trước đó, Tần Mặc vẫn đang suy nghĩ, dưới tình huống nào mới có thể tìm được hành tung của Lạc Vân Vương.
Lại không ngờ rằng, đối phương vẫn đang chờ hắn, thi triển một kích tuyệt sát.
Sát cục như vậy, nếu là trước khi tiến vào Thú Giới Chi Tường, thật sự có vài phần nguy hiểm, Tần Mặc không có nắm chắc tránh khỏi hoàn toàn vô thương.
Nhưng bây giờ, sau khi tu luyện Tế Thể Văn Khấn của Tượng Tông Tộc đại thành, xu thế liên thủ của đối phương cũng khó mà phá vỡ phòng ngự bản năng của thân thể Tần Mặc.
"Sao có thể?"
"Tiểu tử này làm sao ngăn cản?"
Lạc Vân Vương, Kiếm Cương Hư Khôi đều khó tin, sát cục liên thủ của hai người, coi như là tuyệt đại Võ Chủ cũng sẽ bị thuấn sát.
Phải biết, Kiếm Cương Hư Khôi toàn lực phát huy uy lực, coi như là một đời Kiếm Chủ cũng phải kém vài phần. Huống chi là chiếm hết thiên thời địa lợi, lấy thủ đoạn ám sát tập kích, cường giả dưới Hoàng Chủ căn bản không cách nào ngăn cản.
Hơn nữa Lạc Vân Vương toàn lực ám sát, sát cục như vậy, thế hệ trẻ trên Cổ U đại lục ngày nay, căn bản không ai có thể trốn thoát.
Nhưng thiếu niên trước mắt lại chặn lại, thậm chí thân hình cũng không hề động đậy.
Trong phút chốc, Kiếm Cương Hư Khôi liền phán đoán: "Chủ nhân! Mau lui lại, người này không thể địch!"
Lạc Vân Vương đã thu kiếm, hắn cũng cảm thấy bất an mãnh liệt, lập tức lựa chọn phi độn rời đi.
"Muốn đi?"
Tần Mặc thân hình vừa động, đang muốn đuổi theo, nhưng đầy trời kiếm thế hiện ra trước mặt, kiếm quang như thủy triều, tạo thành từng tầng Kiếm Vực chôn vùi hắn.
Trong khoảnh khắc, thất trọng Kiếm Vực luân phiên hiện, tạo thành kiếm thế đáng sợ như cơn lốc, xé rách cả không gian này.
Thất trọng Kiếm Vực như vậy, chính là đòn sát thủ của Kiếm Cương Hư Khôi, cũng là sát chiêu kinh khủng vượt xa một đời Kiếm Chủ.
Chiêu thức như vậy, nếu đổi thành kiếm khách khác, riêng việc ngưng tụ thành lư���ng trọng Kiếm Vực, cũng khó có thể nắm giữ thăng bằng giữa song trọng Kiếm Vực, rất dễ bị cắn trả thân vong.
Từ xưa tới nay, kiếm khách có thể đồng thời thi triển tam trọng Kiếm Vực, cơ hồ chưa từng nghe thấy, chớ đừng nói chi là thất trọng Kiếm Vực cùng hiện.
Chỉ có Kiếm Cương Hư Khôi, vốn không phải là thân thể huyết nhục, mới có thể đạt tới sự cân bằng giữa các Kiếm Vực, bộc phát ra uy lực khủng bố.
"Ân? Thất trọng Kiếm Vực, lại có chiêu thức như vậy?"
Thấy Kiếm Cương hóa thành cơn lốc, Tần Mặc động dung, kinh ngạc trước kiếm kỹ như vậy, nhưng ánh mắt vẫn tĩnh lặng, bàn tay giơ lên, bổ ra ngoài.
Đinh đinh đinh...
Tiếng va chạm kịch liệt vang lên liên hồi, Tần Mặc bàn tay thế kiếm, vung trảm ra, va chạm với cơn lốc Kiếm Cương, xé rách từng tầng Kiếm Vực.
Cảnh tượng này khiến Kiếm Cương Hư Khôi kinh hãi thất sắc, thiếu niên này lại lấy nhục chưởng va chạm với thất trọng Kiếm Vực, mà phá giải các Kiếm Vực, nhục thân này quá biến thái.
"Chủ nhân, mau rời đi!" Kiếm Cương Hư Khôi gấp hô, thúc giục Lạc Vân Vương thoát đi.
Ở nơi xa, Lạc Vân Vương đã sớm bay vút đi, cảnh tượng Tần Mặc dùng tay chưởng đối chiến thất trọng Kiếm Vực khiến da đầu hắn tê dại, trong lòng nguội lạnh.
Không chút nghi ngờ, Tần Mặc đã có đột phá kinh người trong thông đạo Thú Giới Chi Tường, thực lực vượt xa tưởng tượng, căn bản không phải Võ Chủ cảnh có thể chống lại.
Trốn!
Lúc này, Lạc Vân Vương hạ quyết định, bất chấp Kiếm Cương Hư Khôi, hướng về cuối thảo nguyên mà chạy như điên.
Oanh!
Trên bầu trời, vang lên một tiếng gầm thét, giống như lôi đình nổ, chấn động cả không gian thảo nguyên.
Một đạo cột sáng bá đạo vô song lao ra, trong nháy mắt phá tan thất trọng Kiếm Vực, dư kình không tiêu, hướng về phía Lạc Vân Vương mà đuổi theo.
"Dám tùy ý làm bậy trên địa bàn của bổn Hùng đại nhân, muốn chết!"
Chiến Hùng Thú Linh tức giận gầm thét, thân hình hiện ra từ trong hư không, khí thế kinh khủng quét qua mảnh thiên địa này.
Bốn phía, vô luận xa gần, tất cả sinh linh cảm nhận được khí thế này, đều không tự chủ được bò rạp xuống ��ất, bị hơi thở khủng bố chèn ép không thể động đậy.
"Lực lượng này siêu việt tầng thứ Hoàng Chủ? Là tồn tại đỉnh phong của Thú Giới Chi Tường sao?"
Lạc Vân Vương kinh hãi trong lòng, quyết đoán quả quyết, lấy ra từng kiện bảo cụ phòng ngự, ngăn cản quanh người, để thay hắn gánh chịu uy áp khủng bố này.
Răng rắc, răng rắc...
Trong nháy mắt, những bảo cụ này đã xuất hiện vết nứt, bị lực lượng khủng bố nghiền ép thành phấn vụn.
Nhân cơ hội này, Lạc Vân Vương gầm nhẹ, không ngừng phun máu, thân thể hiện lên quang huy sâu thẳm, như một dòng xoáy không ánh sáng sâu thẳm, chen chúc vào hư không, biến mất không thấy.
Trong chớp mắt, Lạc Vân Vương đã mất dấu, không để lại một chút dấu vết.
"Hừ!"
Chiến Hùng Thú Linh hiện hình ở nơi xa, vẫn là bộ dáng trung niên nhân, tức giận hừ nói: "'U Sương Thôn Nhật Quyết' kỹ thuật chạy trốn, hao phí mười năm tuổi thọ để bỏ chạy, cũng thật quả quyết."
Quay đầu nhìn lại, Tần Mặc đã chế trụ Kiếm Cương Hư Khôi, Kim Đồng cũng từ trong hư không lóe ra, bay vút tới.
Vừa rồi, T���n Mặc từ trong thông đạo đi ra, Chiến Hùng Thú Linh, Kim Đồng đều ở phía sau.
Hai người đều là tồn tại cổ xưa, có một số bí mật muốn trao đổi, nên không thể đồng thời xuất hiện, nhưng không ngờ lại xảy ra ám sát như vậy.
"Tiểu tiên sinh Nhân tộc, bổn Hùng đại nhân sơ suất, để ngươi gặp phải ám sát ở đây. Thất lễ!" Chiến Hùng Thú Linh áy náy nói.
Chiến Hùng Thú Linh vô cùng tức giận về vụ ám sát này, thật ra, dù là Kiếm Cương Hư Khôi hay Lạc Vân Vương, hai người liên thủ cũng không thể gây uy hiếp cho Tần Mặc.
Nhưng tiến hành vụ ám sát này ở địa vực Thú Giới Chi Tường, đây là vũ nhục Chiến Hùng Thú Linh.
"Tiền bối chớ nói vậy, tên bỏ chạy kia không đáng lo, ta sẽ đích thân giải quyết hắn." Tần Mặc chắp tay nói.
Về ân oán với Lạc Vân Vương, hắn không hy vọng mượn tay Chiến Hùng Thú Linh, trên thực tế, ân oán này nên để Hồ Ly, Cao Ải Tử đích thân giải quyết thì thích hợp nhất.
Chiến Hùng Thú Linh gật đầu, nó cũng không định ra tay, với thân phận và thực lực của nó, căn bản khinh thường việc ra tay với một tiểu bối Nhân tộc lần thứ hai.
Đúng lúc này, Chiến Hùng Thú Linh cau mày, nhìn về phía Kiếm Cương Hư Khôi gần như tê liệt, lộ vẻ kinh dị.
"Kiếm Cương Hư Khôi này, từng là một tên kiếm binh..."
Thế sự vô thường, ai biết ngày mai ra sao, hãy cứ sống hết mình cho hiện tại. Dịch độc quyền tại truyen.free