Chí Tôn Kiếm Hoàng - Chương 1158: Cách phách sơ kêu
Vù vù hô...
Kiếm khí càng thêm cô đọng, hóa thành vũ khí hữu hình, đánh úp về phía màn sáng do Tĩnh tiểu thư bố trí.
Từng đợt răng rắc giòn tan truyền ra từ màn sáng nhũ bạch sắc, vết rạn nứt ngày càng nghiêm trọng, vòng bảo hộ phòng ngự này tùy thời tan vỡ.
"Tuyết Thần muội muội, muội đối đãi khách nhân như vậy, quá thất lễ rồi. Bất kể ta đến đây lần này là ý của An gia, hay là của các sư trưởng Chiến Thiên Thành, chúng ta cuối cùng có cùng nguồn gốc, muội đối đãi khách như vậy, thật quá vô lễ."
Tĩnh tiểu thư khẽ cười, đôi tay trắng ngần vung lên, kết xuất từng đạo vầng hào quang huyền ảo, gia cố màn s��ng nhũ bạch sắc, ổn định xu thế tan vỡ của nó.
Đồng thời, quanh người nàng lay động từng vòng quầng sáng, như ánh sao, không ngừng tràn về bốn phía, chìm vào thân thể các đồng bạn, hóa giải kiếm ý phong tỏa hành động của họ.
Khí cơ vô cùng cường thịnh từ thể nội Tĩnh tiểu thư ầm ầm chuyển động, đây là tu vi cường đại của Vương Giả cảnh hậu kỳ, hơn nữa, so với cường giả Vương Giả cảnh hậu kỳ bình thường, còn mạnh hơn nhiều.
"Có thể động rồi."
Một đám thanh niên cường giả tại chỗ cảm thấy thân thể chấn động, tứ chi bắt đầu khôi phục lực hành động, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng, vô cùng kính nể thực lực của Tĩnh tiểu thư.
Lực lượng Tĩnh tiểu thư vận dụng lúc này thuộc về thiên địa nghĩa uẩn độc hữu của nàng, thay vì dung hợp chân diễm, kết thành vòng bảo hộ, đủ sức phòng ngự thế công cao hơn một đại cảnh giới.
Ở thế hệ trẻ Chiến Thiên Thành này, thực lực Tĩnh tiểu thư mạnh mẽ, cơ hồ đứng đầu quần luân, vô luận là tu vi, tư chất, hay là ngưng tụ thiên địa nghĩa uẩn, cả Chiến Thiên Thành có thể sánh bằng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tiêu Tuyết Thần bày ra thành tựu kiếm đạo, cố nhiên vô cùng cao tuyệt, nhưng Tĩnh tiểu thư xuất thủ, nhất định có thể hung hăng đả kích nữ tử vô lễ Tiêu trang này.
Một đám thanh niên cường giả trong lòng đồng thời xẹt qua ý nghĩ này, cũng hiện lên vẻ khoái ý, họ không chờ đợi được muốn nhìn thấy cảnh Tiêu Tuyết Thần bị Tĩnh tiểu thư hung hăng áp chế.
Song, ý nghĩ vừa mới nảy lên, kiếm khí cả không gian chợt biến hóa, vô số kiếm khí hình vũ khí bay tán loạn, lại không hề va chạm màn sáng nữa, mà bám vào trên màn sáng, một tầng rồi một tầng.
Trong phút chốc, áp lực như núi non cự nhạc hiện lên, mọi người tại chỗ, bao gồm cả Tĩnh tiểu thư, đều cảm thấy một loại cảm giác bị áp bức kinh khủng không thể thừa nhận.
"Hừ!"
Tĩnh tiểu thư kiều hừ một tiếng, móng tay đứt đoạn, trong con ngươi lộ vẻ rung động.
Nàng đã vận dụng bảy thành lực lượng để chống đỡ kiếm thế Tiêu Tuyết Thần, vốn tưởng rằng dù không thể áp chế đối thủ, cũng đủ để đứng ở thế bất bại.
Nhưng lại không ngờ, kiếm thế Tiêu Tuyết Thần biến đổi, có thể bàng bạc mênh mông cuồn cuộn đến thế, trong đó hàm chứa lực lượng khiến Tĩnh tiểu thư lâm vào sợ hãi.
"Đây là..., Bất Công Vô Hạ..."
Đột nhiên, Tĩnh tiểu thư tỉnh ngộ, lại không kìm nén được, lộ vẻ hoảng sợ.
Răng rắc, răng rắc...
Màn sáng nhũ bạch sắc trong nháy mắt tan vỡ, kiếm khí đầy trời bay vụt như châu chấu, một đám thanh niên cường giả tại chỗ kinh hô liên tục, tràn đầy sợ hãi tử vong.
Sau khoảnh khắc, kiếm khí đầy trời lại biến mất, tình cảnh bốn phía biến ảo, lần nữa trở lại đại sảnh.
Phía trước, Tiêu Tuyết Thần đứng lặng ở đó, bạch y như ánh trăng, nón tre lụa trắng giương nhẹ, có tư thái siêu phàm thoát tục.
Trong tay nàng nắm một thanh bội kiếm, dài ba thước ba, thân kiếm tựa như ôn ngọc, lóe ra dị hoa.
Đinh!
Ngón tay ngọc gảy nhẹ thân kiếm, từng sợi kiếm ngân vang quanh quẩn, Tiêu Tuyết Thần thản nhiên nói: "An Tĩnh, nếu ngươi đại diện An gia, ở đây chiếm cứ mấy ngày, tự rời đi đi. Nếu đại diện Chiến Thiên Thành, đưa ra Thiên Tông văn thư, rồi vào trang bái kiến mẫu thân."
Vừa nói, Tiêu Tuyết Thần xoay người, bồng bềnh lướt đi, từ đầu đến cuối, cũng không nhìn thẳng đám thanh niên tại chỗ lấy một cái.
Trong đại sảnh, tĩnh lặng không tiếng động, chỉ có tiếng thở dốc thô trọng liên tiếp.
Một đám thanh niên cường giả tại chỗ kinh hồn chưa định, chưa hồi phục tinh thần từ Kiếm Vực kinh khủng vừa rồi, họ vừa rồi rõ ràng cảm nhận được Tiêu Tuyết Thần động sát ý với họ, nhưng cuối cùng không hạ sát thủ.
"Tĩnh tiểu thư, ngài xem có nên bẩm báo gia tộc, hung hăng trừng trị Tiêu trang..." Một thiếu nữ xinh đẹp căm hận nói.
"Câm miệng!" Tĩnh tiểu thư trừng mắt đẹp, lạnh giọng nói: "Lời như vậy còn nhắc lại, An gia cũng không giữ được ngươi!"
Thiếu nữ xinh đẹp sắc mặt trắng bệch, sao cũng không ngờ, Tĩnh tiểu thư luôn đối tốt với nàng, lại nói năng mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị đến thế.
"Tĩnh tiểu thư, Tuyết Thần... Tuyết Thần tiểu thư vừa rồi thi triển kiếm hồn lực, rất giống loại kiếm hồn không tỳ vết ghi lại trong 'Thiên Kiếm Tuyệt Đi���n' của Chiến Thiên Thành, ngài cảm thấy..."
Thanh niên cẩm bào lúc trước mở miệng, vốn định gọi thẳng tên Tiêu Tuyết Thần, nhưng vội vàng đổi lời, hỏi dò như vậy.
Tĩnh tiểu thư than nhẹ một tiếng, vẻ mặt biến ảo, gật đầu: "Không sai, không công gặp thế, thiên hạ vô song! Thật không ngờ, kết quả điều tra của ám bộ lại vẫn đánh giá thấp nàng."
Nghe vậy, thần sắc mọi người còn lại thay đổi trong nháy mắt, đều có chút luống cuống, không biết nên làm thế nào cho phải.
Mục đích đoàn người họ đến đây là muốn thừa dịp các sư trưởng Chiến Thiên Thành còn chưa đến, giao hảo với Tiêu trang, tiện thể kéo vào trận doanh An gia.
Cao tầng An gia thậm chí có ý thu vị tiểu thư Tiêu gia này vào An gia, cùng con trai lớn An gia hôn phối.
Vốn dĩ, trước đó, đoàn người này đều cho rằng quyết định như vậy là Tiêu trang được đánh giá quá cao.
Cho dù vào thời đại rất lâu trước kia, khi Tiêu trang chưa bị khu trục khỏi Chiến Thiên Thành, địa vị ở Thiên Tông cũng kém xa An gia.
Bây giờ, An gia nguyện ý cùng Tiêu trang kết thân, là cất nhắc Tiêu trang rất lớn, lại không ngờ, thiên tư kiếm đạo của Tiêu Tuyết Thần đáng sợ đến thế.
"Trời sinh kiếm hồn, không công gặp thế! Thiên tài như vậy, nhất định phải kéo vào trận doanh An gia chúng ta mới được! Tĩnh tiểu thư..."
Một đám thanh niên nhìn về phía Tĩnh tiểu thư, người sau bất đắc dĩ lắc đầu, nếu tư chất Tiêu Tuyết Thần cùng nàng sàn sàn như nhau, mối hôn sự này còn có thể thành.
Nhưng thiên phú Tiêu Tuyết Thần bày ra thực quá mức kinh thế hãi tục, nếu truyền đến Chiến Thiên Thành, coi như Trưởng lão đoàn trung ương thành khu cũng sẽ kinh động, An gia nếu nhắc đến chuyện hôn sự, chỉ rước lấy vô số địch nhân.
Huống chi, từ thái độ Tiêu Tuyết Thần vừa rồi, nàng không có hảo cảm với An gia, việc cấp bách bây giờ không phải là hôn sự, mà là làm thế nào tạo mối quan hệ tốt đẹp với Tiêu trang.
Đột nhiên, từ nơi xa, một thanh âm già nua quanh quẩn bên tai mọi người: "Tĩnh nha đầu, con bé ngươi trước một bước chạy đến Tiêu trang, là có ý gì? Trưởng bối An gia các ngươi, tay cũng vươn quá dài rồi đấy. Cả đám lăn ra đây, mau ra đón lão nhân gia ta!"
Sắc mặt mọi người ở đây đột biến, vội vàng đứng dậy, hướng ngoài đại sảnh nghênh đón.
...
Cùng lúc đó.
Hậu viện Tiêu trang, Tần Mặc kinh nghi một tiếng, cảm thấy địa khí bốn phía lưu động, hiện ra dấu hiệu nhiễu loạn.
"Ngoài Tiêu trang, có động tĩnh gì sao?" Tần Mặc cau mày, đối với nghĩa uẩn Trấn Ngục Cổ Trận, hắn đã có chút hiểu rõ, dấu hiệu địa khí lưu động này là có cường giả ngoại lai đến trang ngoài.
Bất quá, đại trận không có chấn động quá lớn, chứng tỏ cường giả ngoại lai dừng lại bên ngoài trang, không đến nơi này.
"Nha..., không ngờ ngươi nhanh như vậy đã nắm giữ một chút huyền ảo của 'Trấn Ngục Cổ Trận'..."
Một tiếng thở nhẹ truyền đến, nơi viện môn cách đó không xa, Tiêu Tuyết Thần đứng lặng ở đó, không biết đến từ khi nào, đang nhìn chăm chú vào vết nứt đại trận đã được chữa trị, trong con ngươi có vẻ kinh ngạc.
"Chữa trị lâu như vậy, ta còn không nắm giữ được một chút ảo diệu của tòa cổ trận này, vậy còn chữa trị làm gì?" Tần Mặc không tò mò đ��p lại.
"Ngươi không biết..., kiến tạo 'Trấn Ngục Cổ Trận' này, thực ra..."
Tiêu Tuyết Thần lắc đầu, nói ra một bí mật về thời điểm kiến tạo tòa cổ trận này.
Kiếm khí vô tình, nhưng lòng người còn đáng sợ hơn. Dịch độc quyền tại truyen.free