Chào mừng đến với Tomahi - Chapter 5: . Tiệc trà nhỏ
Ba bậc tam cấp dẫn lên cửa chính. Mahi đẩy cửa để nó nghiêng sang bên, tiếng bản lề nghiến lên khe khẽ, âm thanh ấy hòa vào làn gió buổi sáng muộn từ phố thổi ngược vào, mang theo mùi muối nhè nhẹ và thứ gì đó vừa ngòn ngọt vừa khô lạnh như mùi nắng hồng đọng lại trên những thớ gỗ lâu ngày.
Ánh sáng cuối buổi sáng len qua mặt đường, xuyên qua lớp kính trong suốt, để lại những vệt vàng cam dịu trải đều trên mặt sàn gỗ sáng màu. Đứng sát khung kính, có thể thấy một lát cắt biển ở phía xa, ánh nước lấp lánh như một dải lụa mỏng khẽ lay động theo nhịp thở hiền hòa của gió.
“Mấy đứa thông cảm nhá. Bàn ghế chưa có về hết á” - Mahi quay người lại, nói vọng với giọng lí lắc, hai tay dang nhẹ như làm chủ đoàn du lịch.
Không gian bên trong rộng rãi, vẫn còn phảng phất sự vắng lặng của một quán chưa khai trương, nó như đang im lặng chờ đợi những buổi sáng nhộn nhịp. Căn phòng chưa được bài trí hoàn chỉnh, nhưng mọi thứ đã dần đi vào hình dáng cuối. Chính giữa có một chiếc bàn gỗ thấp và vài chiếc ghế xếp tạm, bao gồm cả sofa cũ và ghế gỗ không đồng bộ, như thể gom lại từ nhiều chỗ khác nhau. Mizuki đã tranh thủ mang thêm vài chiếc ghế từ tầng trên xuống, đủ để cả nhóm ngồi tạm.
Dọc theo phía bên phải, quầy tính tiền được thiết kế liền mạch với tủ kính trưng bày thấp, tạo thành một dải liên tục dẫn ánh nhìn đi dọc theo không gian. Mặt quầy và lớp kính vẫn còn được phủ một lớp nilon mỏng trong suốt như dấu hiệu cho thấy mọi thứ vẫn chưa chính thức bắt đầu.
Phía sau là khu pha chế. Không gian trông sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng vẫn còn khá trống trải. Trên kệ chỉ có mỗi máy pha cà phê được đặt đúng vị trí, những vật dụng khác cần thiết thì vẫn chưa được lắp vào. Từng khoảng trống giữa các bệ bàn như chờ ai đó điền đầy, khiến nơi này mang theo chút cảm giác tạm bợ, chưa hoàn thiện.
Bên cạnh khu quầy là một lối nhỏ dẫn vào bếp chính. Góc phòng có để mấy thùng giấy. Đứng từ vị trí cửa ra vào có thể dễ dàng nhìn thấy và nhận ra nơi đây cũng còn thiếu vài món trang trí. Thế nhưng, toàn bộ thiết bị nấu nướng cơ bản đều đã được lắp đặt đầy đủ và hoạt động ổn định. Mặt bếp sạch sẽ, các kệ inox sáng bóng, vài chiếc tạp dề mới tinh còn treo ngay ngắn sau cánh cửa tủ.
Mùi bơ sữa thoang thoảng từ lò nướng phía trong len ra, dìu dịu mà ấm áp, như một lời xác nhận thầm lặng rằng căn bếp ấy không còn là mô hình trưng bày nữa. Nó đã thực sự bắt đầu vận hành.
Cả không gian vừa mang cảm giác đang chuyển mình, vừa đủ ấm cúng để khiến người ta thấy thân quen.
“Satozu đã mang mấy cái thùng đựng dụng cụ làm bếp vào rồi à?” - Mahi liếc mắt về phía gian bếp, nơi vài thùng giấy còn mới tinh đang nằm gọn trong góc. Vỏ thùng còn dán nhãn chưa bóc, nhìn là biết vừa mới mang vào chưa lâu.
“Tại không chờ được nên mình lôi vào trước rồi.” - Một giọng nam nhẹ cất lên sau đó.
Satozu từ phía bếp bước ra, vừa lau tay bằng chiếc khăn trắng. Mùi bánh ngọt còn vương trên áo. Động tác của anh chậm rãi, dứt khoát. Lau xong, anh gấp khăn làm đôi, nhét gọn vào túi tạp dề như mọi khi vẫn làm.
Ánh mắt anh quét qua nhóm người đang tụ tập gần cửa. Tất cả đều lần đầu đến nơi này nên không tránh được ánh nhìn đầy tò mò. Satozu nở một nụ cười hiền chào đón.
“Các em tới rồi à?” - Giọng anh vẫn dịu ngọt như trong tách trà chiều yên ả, vừa đủ vang, vừa đủ mềm, như rót nhẹ vào tai. Không gian dường như cũng tĩnh lại trong khoảnh khắc ấy, như để lắng nghe.
“Anh có chuẩn bị chút bánh ngọt. Hôm nay nhờ cả vào mấy đứa đấy.” - Anh nói tiếp, đôi mắt ánh lên sự ấm áp khó tả.
“Có bánh nữa hả? Thật á?” - Một giọng lanh lảnh vang lên từ phía sau Shigure. Neiya tiến lên một bước, vai hơi nghiêng, đôi mắt như sáng lên vì điều gì đó vui vẻ lắm.
Trong khoảnh khắc ánh nắng quét qua tấm kính, nét mặt y ngược sáng, từng đường nét dường như được phủ lên một lớp sương mỏng. Ánh sáng không làm rõ gương mặt y, trái lại càng khiến biểu cảm ấy trở nên mơ hồ như thể chỉ cần chớp mắt, toàn bộ hình ảnh kia sẽ tan vào không khí. Đôi mắt y hạ thấp, không rõ đang suy nghĩ điều gì nhưng trông dáng đứng ấy lại như ẩn giấu một lớp cảm xúc khó gọi thành tên.
Cảm giác ấy thật lạ. Mềm mại, thanh thoát, dịu dàng như một cánh hoa chưa từng bị chạm vào nhưng lại có gì đó khiến người ta không thể hoàn toàn an tâm khi nhìn quá lâu. Cứ như thể càng nhìn kỹ, lại càng dễ đánh mất ranh giới giữa lý trí và mê muội.
“Anh chu đáo ghê! Em là Neiya Chikyuu, gọi Neiya là được nhé!”
Y nhoẻn miệng cười, nhẹ như một cơn gió đầu thu, nhưng đáy mắt lại dày lên một tầng sương khói. Không rõ là xa cách hay chỉ đơn thuần là khó lắm bắt.
“Vụt!” - Mahi bật đèn lên một cách đột ngột, ánh sáng vàng bất ngờ rọi xuống khiến không gian đang yên bình bị cắt ngang thô bạo.
Mizuki lập tức nhíu mày, mắt lóe lên vẻ khó chịu, suýt nữa đã xông tới đấm Mahi một cú nếu không bị Satozu níu tay lại kịp lúc. Cô dằn tay xuống, nhưng ánh mắt vẫn không tha cho cái tấm lưng tròn tròn đang khoanh chân ngồi trên chiếc ghế bar gần chỗ công tắc kia.
Satozu không phản ứng lại nhiều, như thể đã quá quen với những hành động "phá cảnh" kiểu này từ Mahi. Anh chỉ lặng lẽ lắc đầu khẽ, rồi hướng ánh mắt dịu dàng trở lại với Neiya.
Một cái gật đầu nhẹ được anh gửi đi. ánh mắt dịu xuống, tựa như dòng nước suối êm lặng lẽ chảy qua dưới tán cây. Anh mỉm cười, nụ cười nhã nhặn của người đã quen với việc được khen, nhưng chẳng bao giờ lấy đó làm điều để kiêu ngạo.
“Anh là Okinawa Satozu. Cảm ơn lời khen của em.”
“Cơ mà mấy đứa mau vào ngồi đi đã.” - Satozu như chợt nhớ ra điều gì, liền vội vã lên tiếng thúc giục. Anh quay người tiến vào bên trong trước, dẫn lối cho đám Shigure.
Họ cũng lần lượt bước theo anh, tự lựa chọn cho mình một chỗ nghỉ chân. Khi tất cả đã yên vị, không khí trong phòng cũng dần lắng xuống. Shigure ngồi giữa ghế sofa, hắn đảo mắt một vòng như xác nhận tình hình, rồi mới mở lời trước.
“Rất vui được gặp. Em là Ito Shigure.”
Shigure lên tiếng, giọng không quá lớn nhưng đầy dứt khoát, vang lên rõ ràng khiến người đối diện lập tức phải hướng sự chú ý về phía hắn. Đồng thời tay hắn khẽ xoa đầu Neiya - người đang ngồi bên phải hắn. Một cử chỉ có phần bất ngờ đến mức khiến vài người phải ngoảnh nhìn. Nó không mạnh, không vồ vập, nhưng mang rõ ý cảnh cáo như muốn kìm hãm phần nào sự phấn khích đang lan tràn nơi y.
Hành động đó như một cách nhắc nhở kín đáo. Bởi hắn biết rõ, Neiya bắt đầu có dấu hiệu táy máy tay chân và khi y đã như vậy, chuyện phiền phức đến chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhất là khi trong phòng còn có tên Ú kia. Hai đứa này lại cùng một ruột, mỗi lần kết hợp, mức độ náo loạn sẽ tăng gấp bội.
Mái tóc mềm đột ngột bị xoa rối đôi chút, nhưng Neiya dường như không bận tâm lắm, vẫn giữ nụ cười rạng rỡ như thường.
Cơ thể của Shigure nghiêng nhẹ về một bên, có phần tùy tiện, nhưng tuyệt nhiên không lôi thôi. Vai thả lỏng, ánh mắt vẫn nhìn thẳng, không lạnh nhạt cũng chẳng niềm nở. Toàn thân toát ra thứ khí chất khiến người đối diện cảm thấy phải dè chừng, nhưng lại không tìm ra lý do cụ thể để lý giải. Như thể có một tấm vải mờ mỏng bao phủ, khiến hắn trông không xa cách, nhưng cũng chẳng thể tùy tiện tiến gần.
Hắn không cười. Thế nhưng cách nghiêng đầu chào ngắn gọn, đơn giản lại là minh chứng cho một kiểu lễ độ không màu mè, khiến người ta khó mà không đáp lại bằng sự tôn trọng tương đương.
Satozu thoáng khựng một chút. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tiếng động xung quanh như bị rút bớt, chỉ còn lại tiếng thầm nghĩ lặng lẽ vang lên trong anh:
À... thì ra là người mà Mahi quen...
Bất giác, ánh nhìn của Satozu lướt thêm lần nữa qua dáng hình ấy. Có điều gì đó trong cách cậu ta xuất hiện, từ giọng điệu đến dáng đứng, từ cái liếc mắt cho đến nhịp thở đều khiến người khác có cảm giác quen thuộc mà mơ hồ.
Ú hay quen mấy người có khí chất ghê...
Satozu bất giác bật cười, chỉ đủ để mình anh nghe thấy.
“Chào em Ito!” - Satozu gật đầu chào lại.
“Tới em!”
Một thiếu niên ngồi phía bên trong giơ tay lên như một cách để thu hút sự chú ý. Cậu đứng dậy, động tác không vội vàng, mang theo một nhịp điệu tiết chế, như thể đã quen với việc chọn đúng thời điểm để xuất hiện.
Mái tóc mềm rũ xuống trán, ôm lấy những đường nét thanh tú, tạo nên một gương mặt dịu dàng đến lạ. Đôi vai cậu hơi rụt lại, dáng đứng khiêm tốn nhưng không hề gượng gạo. Ngược lại, lại toát lên sự thân thiện và nhã nhặn hiếm thấy.
Trong một tập thể có phần lộn xộn như nhóm của cậu, vẻ ngoài ấy rõ ràng là một điểm lạc tông. Nhưng lại là một lạc tông dễ chịu.
“Shinru Sayuri, rất vui được gặp anh chị ạ.”
Shinru cúi gập người, cử chỉ lễ độ đến từng chi tiết. Nụ cười của cậu sáng lạn, mang theo cảm giác an tâm lạ thường tựa như một tia nắng mảnh giữa buổi chiều âm u, không chói lọi nhưng đủ khiến người ta chậm lại một nhịp.
Satozu cũng rất nhiệt tình cười tươi đáp lại: “Chào em Shinru!”
Shinru ngồi xuống, gãi đầu ngại ngùng vì nụ cười của Satozu
Ngay sau đó, không khí như đổi tông.
Rindou đứng ngay phía sau chỗ Shigure đang ngồi. Hắn không cúi đầu, cũng không cười. Mái tóc tím đậm buộc hờ sau gáy, khẩu trang che nửa mặt khiến đôi mắt càng thêm lạnh lẽo và khó đoán. Dáng đứng có phần bất cần, ánh nhìn thẳng tắp không né tránh, cũng chẳng thân thiện. Hắn không tạo ra khoảng cách nhưng sự hiện diện kia lại khiến người ta tự động giữ khoảng cách.
“Rindou Hokawa.” - Hắn kéo khẩu trang xuống để lộ khuyên mặt bảnh trai có tính công kích của bản thân. Giọng nói hơi khàn, khô và gọn. Từng chữ bật ra như thể nói nhiều là một điều thừa thãi.
Satozu đưa mắt nhìn thiếu niên ấy một lúc. Không cảm thấy khó chịu, ngược lại lại cảm thấy dễ hiểu. Kiểu người không thích vòng vo, càng không muốn xã giao. Chỉ cần nói đúng, làm đúng thế là đủ.
“Rindou nhỉ? Chào em.” - Satozu lịch sự đáp, đơn giản ngắn gọn như không muốn gây phiền thêm cho đối phương.
Mizuki cũng nhìn cậu ta, ánh mắt thoáng trầm xuống.
…Là thằng nhóc đó à? Mà dáng người cũng cao ghê. Tự dưng hiểu sao tên Ú kia phải bật đèn rồi...
Cô nhớ lại chuyện vừa rồi, thái độ dễ cọc đến khó hiểu vì một vấn đề nhỏ xíu. Trong lòng bỗng dấy lên một tia nghi ngờ.
Hay là… vì cái người tên Shigure nên nó mới cáu vậy? Đáng suy ngẫm.
Mizuki liếc nhìn từ Rindou sang Shigure. Ánh nhìn đọng lại không quá lâu, nhưng trong lòng đã nhen nhóm vài suy đoán. Không hiểu vì sao, cô lại ghé ngang sang chỗ Mahi.
Ấy vậy mà tên kia cũng đang nhìn lại, mặt mày gợi đòn hết biết. Cái kiểu như thể đang nói thẳng vào não cô: “Chuẩn rồi đó chị hai.”
Ánh mắt của Mizuki dừng đúng một giây trên mặt Mahi rồi lặng lẽ quay đi. Không nói, không phản ứng. Cô chọn cách im lặng.
Tiếp đến là một dáng người nổi bật khác - Hagane Minori. Mái tóc xanh rêu được vuốt ngược gọn gàng để lộ vầng trán sáng, khuyên môi bạc phản chiếu ánh đèn trong nhà, lóe lên một tia sáng nhỏ như cố tình nhấn mạnh sự "chất chơi" vốn có.
Dáng người cao, vai rộng khiến chiếc ghế dưới thân có phần hơi chênh lệch. Cậu ngồi đó, trông như một kẻ chẳng thèm giấu đi khí chất nổi bật của mình. Ánh mắt linh động, lấp lánh một vẻ ranh mãnh, như thể trong đầu luôn có sẵn vài ý nghĩ không mấy đứng đắn đang chạy loanh quanh tìm lối thoát.
“Hagane Minori. Gọi em là Mino cũng được.” - Cậu cúi đầu một cách nghiêm túc, động tác chững chạc đến lạ. Hành động ấy có chút lệch nhịp với khí chất ngông nghênh vừa rồi, tạo ra một sự đối lập buồn cười đến mức khiến Mizuki khẽ nhướn mày.
…Oh là hàng giả danh côn đồ thật à?
Mizuki lại lần nữa nhìn qua Mahi. Mahi cũng đáp lại, cái mặt vẫn dễ ghét như cũ: “Thì kiểu đó đó.”
“...”
Mizuki tiếp tục lựa chọn quay đi và không trả lời ánh nhìn của Mahi.
“Rất đẹp đấy, Hagane…” - Satozu khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua một cách nhẹ nhàng rồi dừng lại nơi khuyên môi. Anh đưa tay chạm nhẹ môi mình như một cách chỉ dẫn khéo léo, lời khen vang lên với chất giọng đầy thiện cảm.
“Thiệt hả anh? Em cảm ơn nha! Anh cũng đẹp trai cực kỳ luôn đó!” - Hagane lập tức tươi rói, cười lớn như một chú cún được khen ngoan, giọng cậu vang khắp cả quán.
Rindou trừng mắt nhìn Hagane, ánh nhìn như muốn giáng một cú chê bai không lời. Shigure khẽ hắng giọng, tạo ra một nhịp dừng đủ để cắt ngang đoạn đối đáp đang chuẩn bị đi quá xa.
Không khí trong phòng tĩnh một nhịp sau khi những lời chào kết thúc. Ai nấy đều khẽ nhìn về phía Shigure như muốn chắc chắn bản thân không vừa làm hành động quá sai trái trong một căn phòng lạ.
Mizuki thở hắt ra một tiếng rồi đứng dậy tiến lên một bước.
“Miura Mizuki. Gọi chị là Sutura cũng được.” - Giọng cô không to, nhưng rõ ràng, sắc nét.
Mahi đột ngột nhảy khỏi thành ghế sofa. Cậu đưa tay quệt ngang trán như thể vừa trải qua một cuộc đàm phán căng não kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm như muốn nói: một chuyện lớn đã qua.
“Cuối cùng cũng chào hỏi xong.”
“Chưa thấy mệt chỗ nào luôn á!” - Mizuki đến bên Mahi, cô véo má cậu như một cách trừng phạt cho hành động quá mức lố.
“Đau quá Mizuki à!” - Mahi kêu rên thảm thương.
Neiya cũng tiến tới, không chút khách khí kéo nốt bên má còn lại của Mahi. Hành động đột ngột ấy khiến Mizuki thoáng giật mình, ánh mắt cô lập tức chuyển sang Neiya, đánh giá kỹ hơn người vừa chen ngang. Nhưng Neiya chẳng mảy may để tâm tới điều đó. Y vẫn giữ nguyên nụ cười nhởn nhơ như chẳng có gì quan trọng. Còn Mahi thì đã phát cáu.
Cậu nghiến răng, cúi đầu cắn thẳng lên tay Neiya như một cách trả đũa không cần báo trước.
Neiya không những không hoảng vì trò này của Mahi, mà còn cười khoái chí. Thậm chí y còn hùa theo bằng một giọng cổ vũ:
"Ú lụi nghề rồi à? Không đau chút nào đâu nhá."
Trong khi đó, Shinru lại hoảng thật sự.
"Aaa! Ú ơi mau nhả ra đi!" - Cậu quýnh quáng kêu lên, vội vàng tiến lại kéo Mahi ra, vẻ mặt gần như hoảng hốt như thể chuyện nghiêm trọng lắm rồi.
Lại bắt đầu rồi đó…
Shigure đưa tay chống trán, ngán ngẩm không thèm nhìn hai tên bất ổn kia.
Giữa sự hỗn loạn đột ngột ấy, lại không ngăn được tầm nhìn của Satozu với người thiếu niên đặc biệt kia - người đang khoanh tay tựa vai vào cửa kính đứng phía sau đám Mahi, đôi mắt thẫn thờ nhìn xa xăm ra phía ngoài. Vẻ ngoài của cậu như bị ánh sáng dịu của buổi sáng muộn giữ lại, nhấn vào từng nét tinh tế và khiến toàn bộ hình ảnh ấy nổi bật một cách yên tĩnh giữa khung cảnh nhốn nháo.
Mái tóc Rinera mang một sắc đỏ hoa trà trầm lặng. Sau gáy, một phần tóc được bện gọn thành bím nhỏ dài qua vai, xen kẽ lẫn trong sắc đỏ là màu bạch kim, lấp lánh như tàn tro giữa ánh mặt trời.
Thiếu niên ấy không hề chủ động thu hút sự chú ý. Vậy mà từng chi tiết lại khiến người khác không thể không nhìn lâu hơn một chút. Có một thứ gì đó vừa khép kín, vừa quyến rũ hiện diện nơi hắn, tựa như một mẩu chuyện chưa kể nằm sau khung kính đang chờ ai đó dừng lại mà đọc.
“À… đó là Kamizuki Rinera.” - Shigure dựa lưng vào phần đệm ghế mềm như tình cờ nhận ra ánh nhìn kéo dài của Satozu, liền hạ giọng giới thiệu. - “Cậu ta không thích giao tiếp lắm.”
“Thì ra là vậy.” - Satozu nghiêng đầu cười nhẹ, giọng như đã phần nào hiểu rõ.
“Ú, bỏ ra mau.” - Anh quay đầu, vẫn giữ nụ cười nhã nhặn trên môi, nhưng giọng nói lại bất ngờ hạ thấp, mang theo một chút gằn nhẹ khiến người nghe không dám chống đối.
Mahi nghe vậy nhả tay ra liền, cậu cúi thấp đầu rầu rĩ như bị bắt quả tang làm điều xấu. Mahi chọt chọt hai đầu ngón tay vào nhau, má phồng lên, vẻ mặt không cam tâm tí nào.
“Rõ ràng ú mới là nạn nhân…” - Mahi lầm bầm, mắt sụp xuống ủ rũ.
Satozu chỉ khẽ rũ mi:
“Mang bánh và nước ra đi. Mình có làm cả bánh cam nữa đấy. Duy nhất một cái thôi nha.” - Anh còn cố ý nhấn giọng ở câu cuối, một mắt nhắm hờ một mắt mở, như đang muốn dỗ ngọt.
“HURA!!! Ú đi lấy bánh cho mọi người đây.” - Mahi bừng khỏi nỗi buồn ngắn. Cậu giơ hai tay lên trời hét lớn phấn khích. Sau đó chạy mất dạng vào trong bếp.
“Chịu rồi!” - Mizuki ngán ngẩm nói.
“Haha, anh ấy luôn nhiệt huyết như vậy ha!” - Shinru cười nhìn theo.
…
Mahi bước vào bếp, không khí bên trong phảng phất mùi bánh mới nướng xen lẫn chút ngòn ngọt của vani còn đọng lại. Cậu đảo mắt nhìn một vòng, cố tìm xem cái xe phục vụ hai tầng quen thuộc mà Satozu vẫn hay dùng giờ đang nằm xó xỉnh nào. Trong lúc tìm, ánh mắt cậu bất giác dừng lại ở một khay bánh quy được đậy bằng nắp chụp thủy tinh trong veo.
Chiếc nắp vòm cao vừa khít với đĩa sứ bên dưới, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ đèn trần tạo thành lớp bóng mờ trên mặt kính. Nhìn xuyên qua lớp thủy tinh ấy, những chiếc bánh quy như được trưng bày trang trọng trong một buổi triển lãm nho nhỏ. Mahi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ nghiêng đầu một chút rồi thản nhiên nhấc nắp, móc lấy một cái bánh cho vào miệng nhai rôm rốp. Ăn được đồ ngọt khiến cậu vui hơn một tẹo. Vẻ mặt thư thả lúc này y như mèo vừa vớ được cá khô.
Đang hí hoáy lục lọi mấy góc tủ thấp để tìm xe đẩy, cậu đột nhiên khựng lại. Một âm thanh va đập rất nhỏ, như có như không vang lên từ phía xa. Không rõ nó đến từ bên ngoài hay chỉ là tiếng ảo tưởng khi đầu óc hơi mơ màng nhưng cũng đủ để khiến Mahi lập tức đứng thẳng người. Đôi mắt vẫn còn lười nhác thoáng chốc đã hẹp lại như sợi chỉ, tia nhìn sắc lạnh xuyên qua cả lớp cửa kính.
Rồi… đến nữa rồi đó.
Cái giọng thầm thì trong đầu cậu không mang theo chút ngạc nhiên nào. Chỉ có sự bất mãn. Cậu nhếch môi, siết nhẹ bàn tay lại như thể đang cố dằn xuống một câu chửi thề.
Mấy cái thứ này không biết chọn giờ khác để hoạt động à?
Không khí quanh cậu bỗng chốc đổi khác, không còn vẻ phấn khích thường trực như lúc mới bước vào. Thay vào đó là sự cảnh giác lan nhẹ, không rõ ràng nhưng khiến từng bước chân trở nên gọn gàng, nhanh gọn đến lạ.
Mahi lập tức tăng tốc, không còn nhởn nhơ như mọi khi. Cậu lướt qua mấy kệ bánh chưa dọn, rẽ một vòng sang khu tủ gỗ góc bếp, nơi thường chứa những vật dụng ít dùng nhưng không thể thiếu. Cánh cửa tủ mở ra, mùi gỗ cũ pha lẫn chút mùi vải và hương bạc hà từ túi chống ẩm bay ra.
Rồi cuối cùng, ở ngăn thấp sát sàn, chiếc xe đẩy hai tầng hiện ra. Nó được gấp gọn lại và nhét sâu vào bên trong. Mahi khom người, đưa tay kéo nhẹ. Một tiếng “kéo kẹt” rất nhỏ vang lên khi kim loại cọ vào đáy tủ. Cậu dựng nó thẳng lên, bật từng khớp cố định để làm lộ ra hai tầng khay. Điều chỉnh lại bánh xe để nó không bị kẹt. Mặt kim loại lạnh hơi lấp lánh ánh sáng. Chiếc xe nhanh chóng trở lại đúng hình dáng quen thuộc, trông khá vững chãi dù vừa mới lôi từ xó ra. Giờ cậu chỉ còn việc bày hết các món ăn, khăn trải, ly tách và những dụng cụ cần thiết lên xe.
Mahi bắt đầu hành động, không vội vã nhưng không thừa động tác nào. Tay cậu đưa tới đâu là mọi thứ được chỉnh ngay ngắn tới đó. Rồi vào tủ lấy đá và nước uống ra nữa.
Cuối cùng, trước khi rời khỏi bếp, Mahi đứng yên một giây, tập trung để kéo gương mặt mình về trạng thái bình thường. Cậu vuốt lại tóc mái, kéo môi lên thành một nụ cười lười nhác. Cứ như chẳng có chuyện gì.
…
Một lúc sau, Mahi cũng lững thững xuất hiện từ phía cửa bếp. Cậu đẩy theo một chiếc xe phục vụ hai tầng, bánh xe lăn chậm rãi trên nền gỗ sáng, phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ như nhắc nhở mọi người hướng mắt về phía cậu.
Trên mặt khay có đủ món đồ ngọt rực rỡ sắc màu: bánh mousse nhỏ xinh, bánh quy bơ giòn tan, vài lát tart trái cây được xếp gọn gàng trên đĩa sứ men trắng tinh khôi. Mọi thứ như vừa được hoàn thành, còn vương chút mùi thơm dịu của bơ sữa và trái cây chín.
Kế bên là những ly trà hoa quả tươi mát, bên trong nổi lên vài lát trái cây cắt mỏng. Nước trà trong vắt, ngả sắc nhè nhẹ theo từng loại quả. Ngoài ra còn có một khay đựng đá vụn cùng một chiếc cốc kim loại chứa đầy ống hút. Tất cả đều được sắp xếp tươm tất, toát lên cảm giác dễ chịu như một buổi tiệc nhỏ đang chờ khởi đầu.
Mahi vừa đẩy xe vừa nhún nhảy nhẹ đầy phấn khích, bước chân như mang theo nhịp điệu riêng chẳng giống ai. Dáng người lắc lư qua lại, mái tóc rối bù khẽ tung lên theo từng cử động, trông như một đám mây nhỏ nghịch ngợm tung tăng dưới nắng. Đôi mắt cậu sáng rỡ, môi cong thành một nụ cười mãn nguyện.
Cậu tiến gần tới bàn, Satozu và Shinru cùng lúc đứng lên đón lấy chiếc xe phục vụ. Hai người họ thoáng nhìn nhau rồi bật cười vì cùng chung ý định.
Hagane cũng tính đứng lên phụ giúp đó, nhưng chưa kịp nhỏm dậy liền đã bị một bàn tay giữ lấy vai.
“Cậu ra đó cũng chỉ vướng chân thôi. Lau bàn đi.” - Shigure hạ giọng ngăn cản.
Hagane chớp mắt nhìn Shigure. Cậu chưa kịp hiểu mình vướng chỗ nào. Nhưng đại ca đã nói như thế, cậu cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm, gật đầu cái rụp rồi cúi xuống lấy chiếc khăn dưới gầm bàn và bắt đầu lau dọn.
Satozu bước tới trước, đưa tay nhấc lấy khay nước mà không nói gì. Động tác gọn gàng, dứt khoát, như thể đã quen với việc này từ lâu. Shinru hơi ngẩn ra một chút rồi khẽ liếc sang mấy đĩa bánh ngọt còn lại. Cậu nhanh chóng cúi người bưng chúng với ánh mắt sáng rỡ đầy mong chờ.
Những chiếc bánh được sắp đặt tỉ mỉ, màu sắc hài hòa đến mức khiến người ta chỉ muốn ngắm mãi. Shinru mang khay bánh ra bàn bằng bước chân nhanh nhẹn, có phần nôn nóng. Sau đó không ngần ngại quay lại, bắt gặp Satozu đang bê tiếp khay nước thứ hai liền tới gần.
“Anh có cần em giúp không? Em thấy nó cũng khá nặng đó.” - Cậu nghiêng đầu hỏi, chân hơi nhích lại sát hơn.
“Anh quen rồi mà.” - Satozu nhoẻn miệng cười, đặt khay xuống bàn. - “Em giúp anh mang nốt khay đá với mấy món còn lại ra nha.”
“Vâng!” - Shinru gật đầu ngay lập tức, gương mặt đầy hào hứng.
Trên xe giờ chỉ còn lại hộp bánh cam nhỏ được đặt gọn một góc, lặng lẽ như chờ chính cậu đến lấy. Mahi cúi người bưng chiếc hộp lên. Không một lời, cậu vòng qua sofa, tiến thẳng về phía Neiya. Vừa dừng chân, cậu đưa hộp bánh về phía trước, dúi nó vào tay y một cách rất dứt khoát. Không quên gõ ngón tay ba lần lên trên mặt hộp.
Neiya hơi nhướn mày nhưng không từ chối, chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi ôm gọn chiếc đĩa vào lòng. Hành động ấy khiến Mahi cười khúc khích, quay người lon ton chạy vào trong như một đứa trẻ đang giấu thứ gì đó hay ho. Cậu quay lưng, bước nhỏ bước lớn quay vào trong, thoáng cái đã biến mất sau cánh cửa bếp.
Hagane ngồi ngay gần vị trí Satozu đang bày đồ, hai mắt mở to lấp lánh ánh sáng. Chàng trai trẻ nhìn chằm chằm vào những món vừa được bày ra, rõ ràng là bị mê hoặc bởi màu sắc bắt mắt và hình dáng tinh xảo của chúng. Từ những chiếc bánh mousse phủ lớp kem mịn như gương, tới đĩa trái cây cắt tỉa sắc sảo, rồi cả ly trà ánh hổ phách lung linh dưới ánh chiều. Tất cả đều khiến cậu không thể rời mắt.
Cậu là kiểu người bị thu hút bởi mọi thứ sặc sỡ, rực rỡ càng nổi bật càng khiến cậu thích thú. Giờ đây, trước mắt cậu chẳng khác nào một bàn tiệc trong truyện cổ tích.
“Mấy cái này… em ăn được không?” - Hagane hỏi, ánh mắt vẫn dán chặt vào đĩa bánh cam như thể sợ nó biến mất.
“Cứ tự nhiên đi.” - Satozu bật cười, xoa nhẹ đầu Hagane như thể dỗ một đứa em nhỏ.
“Nhìn đã thấy ngon rồi á…” - Hagane lẩm bẩm. Cậu như chỉ chờ có vậy mà vội lấy ly nước màu cam trên bàn để thử trước.
Nhưng nhớ ra Shigure chưa động tay, cậu liền hỏi:
“Đại ca thích cốc nào để em lấy cho?”
Shigure không ngẩng lên. Hắn chỉ phẩy tay nhẹ, giọng dửng dưng như mọi khi:
“Mày cứ uống đi, không cần quan tâm tao.”
Dứt lời, hắn lười nhác chạm đỉnh đầu vào lưng Rindou - người đang đứng tựa lưng vào ghế sofa ngay sau chỗ hắn ngồi. Tay Rindou đút túi quần, mắt dõi theo một điểm nào đó trên tường, dáng vẻ thản nhiên không màng thế sự. Trừ phi liên quan đến đứa không ưa…
“Rindou, mày cũng ăn đi.” - Shigure nói không quay đầu.
Rồi như nhớ ra điều gì đó, hắn gọi thêm, giọng chẳng đổi chút sắc thái:
“Rin, cả mày nữa.” - Shigure gọi Rinera.
Người được nhắc đến vẫn không đáp lời. Hắn đứng đó, tách biệt hẳn khỏi không khí xôn xao quanh bàn trà, ánh nhìn dường như còn treo lại đâu đó ngoài khung cửa. Đôi mắt hờ hững ấy khiến người khác khó lòng đoán được hắn có thực sự lắng nghe hay không. Nhưng Shigure biết rất rõ.
Shigure liếc sang một lần nữa, chỉ bằng khóe mắt. Cái dáng lặng yên đó không hiếm lạ gì. Sự im lặng của Rinera chẳng phải vì không nghe thấy, mà là cố tình lười không muốn trả lời. Nhưng Shigure biết cách khiến tên kia phải nghe theo.
Shigure nghiêng người, đưa tay nhấc một ly nước màu xanh nhạt như lá non. Ánh sáng chiếu xuyên qua thành ly làm nổi rõ sắc trong veo mát lạnh. Hắn nhấp thử một ngụm, vị trà thanh mát trượt nhẹ qua đầu lưỡi.
“Trà này là Atisô phải không?” - Đôi chân mày của Shigure hơi động.
Satozu cười gật đầu:
“Đúng vậy, anh đã giảm lượng đường đi để giữ được vị thanh và mùi thơm tự nhiên nhất. Mizuki thì hay uống nhạt, còn Ú thích ngọt nhưng phải kiêng nên anh đã dùng đường ăn kiêng để giúp nó vừa vị.”
“Đỉnh thật á!” - Hagane reo lên đầu tiên, tiếp là Shinru phụ họa ngay sau: - “Uống cực đã luôn!”
“Đúng thật là rất ngon.” - Shigure khẽ gật đầu, giọng hạ thấp.
Lời của Shigure vừa dứt. Rinera đã rời khỏi chỗ đứng lúc nào chẳng ai hay. Chỉ đến khi bóng hắn lướt ngang qua, mọi người mới nhận ra hắn đã bước tới. Rindou cũng bị Rinera làm cho giật mình mà.
Chàng trai tóc hoa trà không vội, không chậm, không lấy một âm thanh thừa chỉ là tiến đến ngồi xuống cạnh Shigure - chỗ trước đó thuộc về Neiya như thể vốn vẫn luôn ở đó từ đầu.
Dáng hắn thả lỏng mà không hề buông thả. Lưng tựa nhẹ vào ghế, mắt hướng về phía những chiếc ly mát lạnh. Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến không gian xung quanh tự dưng lắng lại một nhịp.
Shigure không thèm nhìn sang. Hắn chỉ đưa ly lên môi lần nữa, từ từ thưởng thức món đồ uống mình đã chọn. Một nụ cười mơ hồ lướt qua khoé môi.
Bên kia, Neiya nhâm nhi ly trà cam bạc hà với vẻ ung dung thường thấy. Vị trà mát lạnh lan nhẹ đầu lưỡi, hoà cùng chút hương cam thoang thoảng khiến tâm trí y như trôi xa. Vừa thưởng thức ly trà, y vừa nghiêng đầu ngắm nghía xung quanh căn phòng. Từ ánh sáng vàng dịu hắt qua lớp rèm mỏng, đến chiếc đồng hồ treo trên tường đang chậm rãi nhích từng nhịp. Không gian tưởng như lặng lẽ, vậy mà từng chi tiết đều sống động dưới ánh mắt quan sát thong thả của y.
Cái bánh cam vẫn nằm yên trong vòng tay y, chưa hề có dấu hiệu được đụng tới. Y lơ đãng quay mắt nhìn về phía nhà bếp. Thời gian trôi qua, bóng dáng Mahi vẫn chưa quay lại. Neiya ngồi thêm một lát nữa, sau đó chậm rãi đặt chiếc bánh lên mặt bàn, phủi nhẹ vạt áo rồi đứng dậy.
“Tui đi vệ sinh chút. Nhà vệ sinh ở đâu vậy?” - Giọng y không vội vã mà nhẹ bẫng như gió thoảng, như thể câu hỏi chỉ là cái cớ để tạm rời đi.
Satozu hơi nghiêng đầu, vừa định lên tiếng thì Mizuki đã cất giọng trước. Cô không ngẩng lên, mắt vẫn dõi theo màn hình iPad trong tay:
“Nhóc đi vào hướng phòng bếp, nó ở cuối phòng á.”
“À cảm ơn.” - Neiya đáp gọn, quay bước rời đi theo hướng Mizuki chỉ. Cái bóng linh động ấy nhanh chóng khuất sau dãy hành lang.