Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chào mừng đến với Tomahi - Chapter 2: . Đêm dài lắm mộng.

Trên nền trời âm u, biển cảng Daskfill có phần cô quạnh. Tiếng sóng xô vào bờ như kẻ lạc lối, bơ vơ buồn bã. Những con thuyền cũ kỹ nằm rải rác, cố trụ lại bên cạnh người bạn già — năm tháng giờ đã đổi thay, nơi không còn chỗ cho giấc mộng năm xưa.

Trên dải cát mịn, người thiếu nữ vẫn chầm chậm dạo bước. Tấm khăn phiêu khoác hờ trên vai, tay nàng khẽ nâng vạt váy. Không xa, những chiến lữ của nàng vẫn lặng lẽ đứng đó. Chàng trai trẻ giữ lấy thanh kiếm chưa tra vào vỏ, theo dõi âm thầm bóng nàng phản chiếu lập loè.

Chiếc chuông nhỏ buộc nơi chuôi kiếm khẽ rung lên theo từng cử động của cậu thiếu niên, ngân những thanh âm lanh lảnh mỗi khi cổ tay hơi nghiêng.

"Chise! Hai người họ sao r — "

"Suỵt!" - Chise ra dấu yên lặng, ngắt lời người đồng đội đứng bên cạnh.

Nhóm của họ vốn đã tách ra trong sự phản đối quyết liệt từ Chise.

Chise Jeakiira - một đội phó mẫu mực, luôn cẩn trọng và chu toàn — chưa từng hài lòng với cách hành xử vô trách nhiệm của Kai. Nhưng dưới lời khuyên của Hilary, cuối cùng Chise cũng bất đắc dĩ thoả hiệp.

Và rồi — đúng như nỗi bất an cứ đè nặng trong lòng Chise — Kai và Hilary đã gặp chuyện.

Máu nóng dâng lên tận cổ, Chise phải nghiến răng mới không thốt ra những lời không hợp hình tượng. Cô thề sẽ không để chuyện này trôi qua trong im lặng.

Qua âm thanh yếu ớt chuyền từ điện thoại. Chise cũng nắm bắt được tình hình đại khái. Cô tắt máy. Đôi mắt lạnh băng, gương mặt như một lớp sứ nứt rạn. Tay cô siết lại, chặt đến mức từng tiếng nứt khô khốc vang lên — chiếc điện thoại vỡ vụn, không một lời.

"Chúng ta đi! Bắt sống tên đội trưởng của các cậu!" - Chise ra lệnh rồi tiến bước trước.

"Ôi ôi! Đây là chiếc thứ bao nhiêu của tuần này vậy?" - Qiu hoảng hốt khi nhìn những mảnh vỡ của chiếc điện thoại xấu số nằm yên vị dưới nền cát.

Tất cả quá quen với những sự việc này cũng chỉ biết im lặng nối gót đi theo. Bóng dáng dần khuất xa, để lại khung cảnh nhuốm một vẻ buồn tẻ và lặng lẽ. Gió vẫn thổi. Sóng vẫn rít lên những âm thanh đơn độc như chưa từng có người ghé qua.

Hilary chỉ để lại một vị trí - công viên mà anh và Kai từng ghé ngang. Không định vị trực tiếp. Không tín hiệu sống.

Chise siết chặt nắm tay. Không còn nghi ngờ gì nữa: họ đã rơi vào một ảo cảnh. Và nó không phải một sự kiện ngẫu nhiên.

"Hình như đội của anh Kahawa cũng đang thực hiện nhiệm vụ gần đó thì phải." - Ashkar, chủ nhân của thanh kiếm buộc chuông lên tiếng.

"Thế càng phải nhanh chân lên. Đi mau!" - Chise lạnh lùng đáp.

Trước công viên. Sương mù đêm dày đến mức tưởng như có thể nắm lấy. Chúng luồn qua cánh cổng, lan dần ra vỉa hè vắng. Khung cảnh bên trong mờ ảo như một giấc mơ chưa kịp định hình — hoặc cơn ác mộng vừa mới bắt đầu, bóng cây và ghế đá chỉ còn là những nét phác mờ trong một bức tranh bạc màu.

"Hibiki, em bảo không phải đi..."

"Hả? Anh đùa em đấy à Josn? Nhìn ở góc nào cũng thấy nó có vấn đề hết ấy."

Cả Hibiki và Josn cùng nhìn vào tấm biển cũ kỹ mờ nhòe vì sương đọng. Một vài chữ đã gần như biến mất dưới lớp ẩm lạnh.

Josn khẽ cau mày. Hắn nheo mắt, con ngươi đảo sang hai bên - như dự cảm được điều không lành. Thứ đang chờ bên trong cánh cổng kia, hắn không muốn chạm tới.

"Chị cảm nhận được có hai Systhi ở bên trong ấy. Dù em có vẻ phản kháng, không tình nguyện cũng phải vào thôi Star." - Lisa hiểu tính em trai, cô nhìn lướt qua cũng nhận ra được vẻ do dự của Josn. Nên đã lên tiếng, chặn đứng ý tưởng không yên vị của hắn.

"Haizzz!" - Josn thở dài cúi đầu. Một tay anh tựa vào hông, tay kia đưa lên vuốt ngược mái tóc đen rối nhẹ.

"Tổng chỉ huy đã khẳng định thực thể Marthi bên trong vượt xa mức bình thường. Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là giải cứu các Systhi. Không được phép hành động liều lĩnh."

Vừa dứt liên lạc, Kahawa lập tức quay lại. Anh không để ai phải chờ lâu, truyền đạt ngay những thông tin then chốt từ cấp trên.

"Thôi, lẹ lên các anh các chị ạ! Em ghét phải đứng đây lắm rồi!" - Sahaki vừa càu nhàu vừa phủi lớp sương đọng trên áo.

"Sao cái đám sương này cứ bám riết lấy người em thế không biết?" - cô gái trẻ lắc lắc tay áo, giọng đầy khó chịu.

...

"Xin lỗi..."

Kai cõng Hilary chạy giữa màn đêm đặc quánh, phía sau là tiếng gào rít của thứ quái vật chưa chịu buông tha.

Trên cao, bầu trời đen kịt, im lìm như một hố sâu nuốt trọn thời gian. Mọi âm thanh, mọi cảm giác về thực tại dần trở nên méo mó, chỉ còn lại hơi thở dồn dập và sự nặng nề đè trĩu tâm trí cả hai.

"Đau! Cái tên khốn này!" - Hilary vung tay, đánh thẳng vào vết thương trên ngực Kai. Cậu nghiến răng, bật ra một tiếng đau khô khốc, không quên chửi lớn.

Kai quay đầu định lườm anh, nhưng khi ánh mắt hai người vừa gặp nhau, cậu liền im bặt. Ánh nhìn của Hilary mang theo sự bất lực dịu dàng, không phải trách cứ mà là thấu hiểu - thứ thấu hiểu khiến người ta càng khó trốn tránh hơn - "Đừng tự gánh hết. Tôi tự nguyện."

"Chịu cậu rồi!" - Kai bĩu môi cau có, khoé miệng cậu không tự chủ được mà hơi nhếch lên.

Con Gasithi kia sau khi sống dậy trở lên mạnh mẽ và điên loạn hơn trước. Dưới sự hỗ trợ của thực thể không xác định, mỗi khi bị trúng đòn, năng lực điều khiển Licients sẽ bị khoá.

Không chỉ vậy - hãy nhìn Hilary.

Vì chấp nhận gánh thay những tổn thương cho Kai, cơ thể anh giờ đây chi chít những vết thương lớn nhỏ.

Những sợi gỗ mảnh ghim chặt vào da thịt, khâu kín miệng anh bằng những đường chỉ thô thiển. Chúng méo mó, vẹo vọ như nét vẽ đứa trẻ, khiến gương mặt anh trông như món đồ chơi bị sửa hỏng. Không máu, không âm thanh — chỉ là sự tĩnh lặng quái đản phủ lên gương mặt méo mó đến ám ảnh.

Một bên chân đã bị cắt đứt, để lại một vùng nhòe mờ đau đớn — vết cắt đó loang ra như mực đổ, méo mó và tối sẫm — tựa như chính anh đang dần bị bôi xoá.

Và — chính Kai là người đã gây ra thương tổn đó...

Bởi khi chiếc roi gai nhọn lao đến, Hilary đã không do dự đẩy cậu ra — để bản thân hứng chọn đòn trói của con Gasithi kia.

Sợi gai cắm sâu vào chân Hilary, quấn chặt đến mức không thể tách rời. Nó cứng như thép, dùng bao nhiêu lực cũng không đứt được mà thời gian không cho phép họ do dự.

Kai đã không còn lựa chọn.

Cậu siết chặt lấy chuôi dao, và... xuống tay. Cắt đứt phần chân bị giữ lại, để giải thoát Hilary khỏi cái chết chắc chắn.

Kai, Hilary đều hiểu rằng điều đó là cần thiết. Thế nhưng, cảm giác khó chịu trong lòng Kai chẳng thể nào nguôi ngoai. Một phần vì cậu thấy áy náy với Hilary. Phần còn lại - vì biết rõ mình đã bị nó dắt mũi từ đầu tới cuối, mà vẫn phải cắn răng chấp nhận thực hiện.

Đệt!

Hilary âm thầm dõi theo từng chuyển động của Gasithi. Và khi anh nhận ra đòn tiếp theo là một cuộc tấn công toàn diện, anh đã đưa ra quyết định ngay lập tức — dù có phải đánh đổi bằng chính mạng sống.

Nhưng.

Đội của Kahawa xuất hiện ngay khoảnh khắc sống còn ấy. Cắt ngang ý đồ liều lĩnh ấy trước khi nó trở thành hành động.

Những chiếc gai nhọn vừa vồ đến, như lưỡi đao sắp xuyên nát cơ thể hai thiếu niên, bốn người họ - Kahawa, Sahaki, Linh, Josn đã ập tới.

Cú phản đòn dứt khoát khiến những mũi gai bật lùi như bị ép bởi cơn bão ngược.

Lisa và Hibiki lập tức chạy đến. Lisa đón lấy cả hai thiếu niên. Nhưng khi liếc qua cơ thể tàn tạ không còn nguyên vẹn của Hilary, cô khựng lại. Ánh nhìn lạnh lẽo hơn trước.

"C... chị Lisa! Bình tĩnh lại nào!" - Hibiki đứng bên không chịu được mà rùng mình một cái, cô gái nhỏ phải vội vàng xoa dịu.

"Làm ơn hãy chữa trị cho cậu ta!" - Kai nói lớn đánh thức tâm trạng sắp chạm đáy của Lisa.

"Oh! Cho chị xin lỗi nhé! Tại chị xót quá ấy mà."

Cô nhìn Kai bằng ánh mắt dịu dàng đầy trìu mến.

Ngay dưới nơi họ đứng, một vòng tròn ma thuật lớn màu xanh nhạt bỗng hiện lên, phát ra ánh sáng nhè nhẹ như làn sương mát.

Và rồi - pop! pop! pop! - từng chú cừu nhỏ mặc đồng phục y tá lần lượt xuất hiện.

Mỗi con đều cầm theo dụng cụ y tế: ống tiêm, băng gạc, nhiệt kế... thậm chí cả một chiếc cáng nhỏ đính nơ.

Kai và Hilary nhìn nhau, rồi lại nhìn đám cừu. Chưa kịp chớp mắt, lũ cừu đã ào đến như vũ bão, vừa be be vừa đồng loạt "xông trận".

Một con kéo áo, một con dán thuốc, một con nghiêng đầu kiểm tra đồng tử.

"Bà chị cừu này! Làm ơn đừng kéo áo tôi kiểu vậy!" - Kai phàn nàn kêu ca. Không những không ngăn cản được, cậu còn bị cô cừu đó chửi ngược lại.

"Hahaaaaa.... !!" - Hilary sau khi được loại bỏ vết khâu xấu xí trên miệng, anh cười lớn với khung cảnh mất mặt của Kai.

Nhưng chưa kịp cười xong đã phải câm nín kêu đau trong lòng vì bị tiêm một cú vào vết cắt ở chân.

"Đó! Mày cứ cười đi, giờ mới biết đau à!" - Kai nhìn Hilary, cười mỉa mai.

Hibiki nhìn lũ trẻ vừa gây lộn với nhau vừa bị đám cừu "hành xác", rồi quay sang nhìn Lisa đang cười tủm tỉm bên cạnh.

"Xót - của chị đây à?" - Hibiki nghi ngờ nhìn chị của mình... Dù đây không phải lần đầu.

"Em nói gì cơ?" - Lisa tỉnh bơ hỏi ngược lại Hibiki.

"Coi như em chưa nói gì đi." - Hibiki quay đầu sang hướng khác lẩn tránh.

Phía bên kia náo động không kém. Kahawa tựa vào lưng Linh, đôi mắt chạm nhau trong một khoảnh khắc im lặng mà đầy ý nghĩa. Không cần ngôn từ, ý niệm đã len lỏi giữa hai người như sợi chỉ vô hình, kéo tâm trí họ hoà làm một, nhất trí trong tích tắc.

Linh xoay cây côn trong tay, vẽ tức thì một pháp thuật do chính cậu chỉnh sửa, cải biên.

Ánh sáng từ vòng tròn phép tỏa ra rực rỡ, không gian xung quanh nổi gió lớn. Không một tiếng hô, không một câu thần chú — chỉ có gió thốc lên đột ngột từ hư không, như thể trời đất đang cúi mình đáp lại ma thuật của riêng cậu.

Từ luồng xoáy ấy, những sợi dây vô hình bắt đầu hiện hình - mảnh, trong suốt, nhưng bền bỉ và đầy uy áp. Chúng quấn lấy từng chiếc gai hoang dại của Gasithi, siết chặt lại.

Ngay lúc đó, Kahawa lao tới. Côn nhị khúc trong tay xoay một vòng rồi chém ngang dọc thẳng vào tâm trận. Chỉ hai nét tung hoành giữa hư không, cả không gian như rung lên khi đại trận mới bừng sáng giữa đất trời.

Gọi là gì nhỉ?

"Phong Hoả - Song Hợp Ấn."

Từ những sợi dây vô hình, từng đốm lửa xanh bùng lên. Ban đầu chỉ là ánh cháy le lói, rồi nhanh chóng thiêu rực. Chúng lan ra đầy hấp tấp vội vã, đốt cháy toàn bộ gai nhọn.

Gasithi gào thét trong đau đớn, âm thanh gằn lên dữ dội đến mức khiến không gian chấn động. Tiếng thét ấy vang vọng khắp không gian, chát chúa đến nỗi đòn đánh của Sahaki bị lệch hướng ngay khi vừa phóng ra.

Một cột nước xoáy, như vòi rồng mất kiểm soát, xé gió lao thẳng về phía Josn. Hắn lúc đó còn đang lơ lửng trên không chuẩn bị tung ra đòn chí tử kết liễu con Gasithi, choáng váng chưa hoàn hồn. Không kịp tránh, hắn lãnh trọn đòn tấn công.

Cơ thể Josn bị hất văng đi như chiếc lá bị bứt khỏi cành giữa bão. Nhưng chỉ trong tích tắc, Kahawa đã bật người lên, lướt đến từ phía sau, kịp thời đỡ lấy hắn. Cánh tay anh giữ chắc lấy vai Josn, chặn lại đà bay tự do - trước khi hắn bị cuốn xa hơn vào khoảng không hỗn loạn.

"Sahaki, em ơi em à! Em quý anh đến mức muốn cho anh nghỉ hưu sớm luôn ý hả?!" - Josn lắc lắc cái đầu ướt nhẹp rũ xuống của mình, nói lớn về hướng của Sahaki.

"E... em xin lỗi! Tại nó thét to quá, em bị giật mình!" - Sahaki vội vàng phân bua, mặt đỏ bừng, mắt cứ nhắm tịt lại như thể nếu không thấy gì - tội lỗi cũng tự bay đi.

"Đội của anh Kahawa hài hước ghê." - Hilary cười nói.

"Có thể kết hợp thuật pháp như vậy sao?" - Kai nhíu mày, buột miệng nói ra nghi vấn của bản thân.

"Được chứ!"

Linh chẳng biết xuất hiện từ khi nào, bất ngờ lên tiếng đáp lại. Giọng anh vang lên khiến Kai giật mình, đôi mắt mở to, người khẽ nghiêng về phía Hilary theo phản xạ.

Linh điềm đạm giảng dạy cho Kai và Hilary. Giọng y trầm thấp, êm dịu, chậm dài mà đều đều :

"Việc điều khiển Licients cũng giống như sử dụng thuật pháp - đều mang tính tự do cao trong cách vận hành. Tuy nhiên, Licients thường khó nắm bắt hơn, bởi nó phụ thuộc vào mức độ cảm thụ và khả năng tiếp nhận của từng cá nhân."

Trong lúc thao thao bất tuyệt, Linh vô tình bắt gặp đôi mắt lấp lánh như ánh sao của thiếu niên Kai, y không khỏi mỉm cười, giơ tay lên, vẽ vài vòng tròn làm mẫu minh họa :

"Trong khi đó, thuật pháp lại có một hệ thống hoa văn và ký tự rõ ràng, cố định; chỉ cần nắm vững những nền tảng cơ bản, các em hoàn toàn có thể thỏa sức sáng tạo. Thậm chí là vẽ nên những điều tưởng chừng chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích của Lys."

Gasithi nằm đó, thân thể run rẩy dữ dội vì vết thương nặng. Cảnh tượng ấy khiến ai cũng nghĩ nó đã không còn khả năng gây hại. Bầu không khí dần thả lỏng, một vài người bắt đầu buông lỏng cảnh giác.

Thậm chí, Sahaki còn cảm thấy lời của đại đội trưởng có phần nghiêm trọng quá mức. Em còn khuyên giữ lại mạng sống của nó, mang nó về để làm bài thực hành cho sinh viên.

Josn, Kahawa và Sahaki cùng đáp xuống mặt đất. Kahawa là người ở gần hắn nhất, đồng thời Josn cũng lại đang đứng quay lưng về phía anh. Trong lúc vô tình lùi bước, hắn va phải anh mà không để ý.

Thấy Kahawa không có phản ứng gì, chỉ khẽ run lên một cách bất thường, Josh mới cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Hắn vội quay lại xem xét - lập tức sững người. Đôi mắt Josn giờ đây đã đỏ ngầu như máu, còn hai bên tai chảy xuống hai dòng huyết mảnh, kéo dài theo gò má, lạnh lẽo như vết mực rỉ loang trên trang giấy đã úa màu.

Bàn tay Josn siết chặt như đang kìm nén một điều gì đó, nhưng toàn thân anh lại hơi nghiêng về phía trước, như chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng sẽ đổ sụp.

- Rõ ràng anh đang trong trạng thái cực kỳ tồi tệ.

"KAHAWA!" - Tiếng gọi lớn từ Josn đã khiến mọi người lập tức chú ý đến vị trí của hai người.

Linh vội tiến tới bên cạnh Kahawa, thay Josn níu lấy tay anh, giúp anh nâng đỡ cơ thể đang bị choáng váng. Kahawa nắm chặt bắp tay đối phương. Anh run giọng nói :

"Lạ lắm, tôi thấy con Marthi này có vấn đề."

"Tính sao đi! Chữa trị trước đã!" - Lisa đề nghị.

"Khà khà..."

Chợt - một tràng cười the thé vang lên, như thể không phát ra từ không gian xung quanh mà rót thẳng vào đầu anh. m thanh sắc lạnh ấy luồn sâu vào thính giác, xoáy mạnh vào bên trong não, khiến Kahawa thót người.

Hơi thở anh trở nên gấp gáp, khó nhọc. Không khí như bị hút cạn khỏi lồng ngực, để lại một khoảng trống lạnh ngắt. Cơ thể anh bắt đầu run rẩy, từng đợt co giật mơ hồ lan khắp tay chân.

Linh vẫn đang cố giữ Kahawa đứng vững, nhưng càng lúc anh càng nặng trĩu trên cánh tay cậu. Sự hoảng hốt trong mắt Linh mỗi lúc một rõ rệt.

Không chần chừ thêm, y nắm lấy một tay của Kahawa, cúi thấp người xuống, luồn vai qua dưới cánh tay anh.

Chỉ một nhịp thở ngắn, Linh đã cõng anh lên lưng, động tác gọn gàng mà dứt khoát, như thể sợ chỉ chậm một chút thôi là Kahawa sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Đồng tử Kahawa bỗng mở lớn. Anh gằn từng chữ khó khắn :

"C...chạy...đ...i... khụ khụ... Mau bảo bọn trẻ chạy đi!!!"

Thành viên có phản ứng nhanh nhất đội - Schmidt de Josn cũng không giấu nổi sự bối rối.

Và điều tồi tệ nhất mà Kahawa linh cảm... đang thành hình.

Khi bề mặt mọi thứ vừa tạm yên, sâu dưới lớp đất kia, một thứ gì đó bắt đầu thức tỉnh.

Nó nhích lên từng chút một, rón rén, lặng lẽ. Dáng bò của nó chậm rãi, méo mó, như dễ cây đang sinh trưởng, dần tiếp cận Kai mà không để lại một tiếng động. Bất ngờ, nó phóng thẳng về phía cậu như xé toạc màn đêm bước ra. Lôi cậu đi.

Hilary - kẻ luôn nhạy bén trong mọi tình huống, lần này lại chậm mất một nhịp - Một nhịp thôi. Nhưng thế đã đủ để Kai bị vụt mất khỏi tầm mắt.

Anh nhào về phía trước theo bản năng, nhưng Hibiki đã kịp vòng ra, từ phía sau để giữ chặt lấy anh.

"KAI!!!" - Anh hét lên, bất lực nhìn bóng cậu hòa tan vào màn đêm.

"Chị thả tôi ra! Các người không thấy cậu ấy bị bắt đi rồi à!" - Kai quay đầu, nói lớn về phía Hibiki.

"Bình tĩnh lại nào cậu bé! Giờ cậu chạy theo cũng chưa chắc cứu được người bạn nhỏ đó đâu." - Lisa vỗ vai Hilary trấn an.

"M... mọi người ơi! Nhìn kìa, con Marthi kia đang biến đổi. N... nó thành Marthi II rồi!" - Sahaki hét lớn chỉ về hướng thứ quái quỷ đang có dấu hiệu biến đổi kia.

Gasithi từ nhóm M.I giờ đây đã mang các đặc thù thường thấy của nhóm M.II.

Gai nhọn trên thân nó lại bắt đầu vươn dài, không ngừng lớn thêm, trở nên thô kệch và ngoằn ngoèo như cột xương mọc lệch. Từ chính những mấu gai vừa mới trồi ra, hàng ngàn cái ngạnh nhỏ li ti mọc chen chúc, đan xen chằng chịt như rêu mọc lan trên vỏ xác thối rữa.

Trên lưng nó, những khối xương thịt gồ ghề bật tung, xoè rộng theo hướng dựng đứng, tạo thành một cấu trúc kỳ dị như tán cây khô cằn không lấy nổi một chiếc lá, chỉ toàn những nhánh gãy rụng đang trổ thêm chồi xám xịt.

Phần bụng càng đáng sợ hơn. Những sợi dài đen kịt từ thân dưới đâm sầm xuống đất, cắm sâu vào lòng đất. Chúng len lỏi, phân tán, xuyên thủng mặt đất ở nhiều nơi, tạo thành những ụ thịt bất định liên tục trồi lên.

Mặt đất dưới chân cả đội bắt đầu rung nhẹ. Một nhịp thở sống động mà chẳng ai mong chờ.

Cuộc chiến mở ra một trang mới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free