Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chân Võ Đại Lục - Chương 46: Tà Ác

Gió từ phương Bắc thổi đến mang theo hương biển mằn mặn.

Vào lúc này, một thành trì nhỏ nằm gần Bắc Hải đang đối mặt với nguy cơ lớn nhất từ trước đến nay.

~ Cọt kẹt, cọt kẹt ~

Từng khẩu đại bác được khắc dày đặc phù văn ma pháp đang được di chuyển vào vị trí trên tường thành.

"Các pháo thủ vào vị trí!!" "BẮN!!!"

~Đoàng~ ~Đoàng~

Từng viên đạn pháo bay ra, mang theo ma pháp nguyên tố, nện xuống mặt đất đang bị bao phủ chi chít bởi những bóng đen kỳ quái nhỏ bé. Nếu nhìn kỹ, mỗi bóng đen ấy thực chất là một con kiến khổng lồ, to bằng bàn tay người, toàn thân phủ lớp giáp xác đen kịt, gai góc.

Dù đạn pháo bắn nổ rất nhiều, đàn kiến vẫn liên tục tiến tới, ngày càng áp sát tòa thành.

Một nam tử trung niên, thân hình cao lớn, đeo băng bịt một bên mắt, hướng về phía đại quân mà hô lớn:

"Thủ thế này không phải là cách. Kỵ binh mau theo ta ra ngoài thành dùng hỏa công chặn lại đàn kiến, các cung tiễn thủ và ma đạo sư yểm hộ chúng ta."

Ngay sau đó, trung niên nam tử mang theo một đoàn kỵ binh được trang bị giáp sắt đầy đủ. Họ một tay cầm đuốc, một tay cầm vũ khí đã bôi sẵn dầu hắc, sau lưng đeo những bao tải rơm rạ lớn. Họ định dùng rơm rải xuống đất, châm lửa đốt để tạo ra hàng rào lửa chặn đứng đợt tiến công của đàn kiến.

Quả nhiên, kết quả không làm họ thất vọng. Đàn kiến đông nghịt liền bị chặn lại trước hàng rào lửa. Các cung tiễn thủ và ma đạo sư liên tục sử dụng các công kích từ xa tấn công vào những nơi kiến tập trung đông đúc. Nếu có con kiến nào vượt qua được hàng rào lửa, nó liền bị kỵ binh dùng vũ khí giết chết hoặc bị gót sắt của chiến mã giẫm nát.

Tưởng chừng chỉ cần giữ vững trận địa là có thể giành chiến thắng, thì bỗng một cơn gió lạnh thấu xương không biết từ đâu ập tới, khiến hàng rào lửa mà họ cực khổ dựng lên bị thổi tắt trong giây lát.

“Khẹc khẹc, lũ sâu bọ các ngươi đừng chống cự nữa, hãy mau mau nằm xuống và chịu chết như những con sâu bọ đi. Được chọn làm tế phẩm cho Thánh Nữ chính là niềm vinh hạnh lớn lao nhất của các ngươi! Khẹc khẹc khẹc.”

Một giọng nói khó nghe, như thể ai đó vừa nghiến răng ken két vừa nói, vang vọng khắp chiến trường.

Đàn kiến, sau khi không còn bị chặn nữa, lại một lần nữa ào lên ồ ạt. Từng kỵ binh, người lẫn ngựa đều bị những cái càng to lớn của lũ kiến xé nát thành từng mảnh, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi.

Từ trong hư không, một đàn côn trùng lớn có cánh xuất hiện. Tuy nhiên, chúng không hề tham gia vào cuộc chiến dưới mặt đất với đàn kiến, mà đang nâng đỡ một bảo tọa to lớn được khảm đầy đá quý lấp lánh. Ngồi trên bảo tọa là một nữ hài khả ái, đôi mắt to tròn lấp lánh, mái tóc đen dài mượt mà. Dù còn nhỏ tuổi, nàng lại mang phong tình thành thục động lòng người.

Kế bên nàng là một con côn trùng lớn, hay nói đúng hơn là một con côn trùng hình người. Hắn có sáu tay, sau lưng là cặp cánh côn trùng đang đập với tốc độ cao. Hắn đang nói chuyện gì đó với nữ hài, dù rất khó nghe, nhưng vẫn có thể nhận ra hắn đang nịnh nọt nữ hài đang lười biếng ngồi trên bảo tọa kia.

“Khẹc khẹc, Thánh Nữ điện hạ nhìn xem, những nhân loại này thật yếu ớt làm sao. Chỉ cần những con Ma Nghĩ hạ đẳng liền có thể dễ dàng giết sạch bọn chúng rồi. Trong nay mai thôi, chúng thần sẽ thu thập đủ linh hồn của một ức sinh linh để dâng tặng cho ngài.”

Nữ hài điềm nhiên nhìn khung cảnh tàn khốc dưới mặt đất: những con Ma Nghĩ đã xông vào thành tàn sát dân chúng, từ trong thành vang lên từng tiếng kêu khóc thảm thiết.

Bỗng, trong đầu nàng nhớ lại tiếng sấm rung trời năm đó và hình bóng cao lớn mà nàng từng ôm vào lòng.

Nữ hài hơi nhíu mày rồi nói:

“Mau chóng thu thập đủ linh hồn. Tránh vì mấy tên nhân loại này mà làm chậm trễ việc của ta.”

Con côn trùng hình người nghe vậy liền xoắn xuýt.

“Úi chà! Thần thật vô ý quá, thời gian của Thánh Nữ chính là vô giá. Thần sẽ mau chóng giải quyết xong việc ở đây thôi, sẽ không tốn quá nhiều thời gian đâu.”

Hắn tiếp đó rít lên từng tiếng cao vút. Đàn kiến như được nghe hiệu lệnh, lập tức đẩy mạnh tiến công. Lúc này, chúng cũng không còn “đùa giỡn” với đám nhân loại nữa mà thẳng tay giết chết. Khung cảnh dưới mặt đất như địa ngục trần gian, tàn chi nội tạng vương vãi khắp nơi, mùi máu tươi tanh tưởi tràn ngập không khí.

Còn nữ hài thì lúc này đang tự giễu trong lòng. Từ lúc nào mà nàng trở nên mềm lòng với một nam nhân như vậy? Từ Trúc ngây thơ năm đó đã sớm không còn nữa, giờ đây chỉ còn nàng với những toan tính đã sắp đặt suốt trăm ngàn năm qua.

Tuy vậy, vẫn còn nhân loại không chịu gục ngã trước số phận. Như trung niên nam tử đeo bịt mắt kia, dù chiến giáp đã vỡ nát, dù toàn thân đẫm máu tươi, trường kiếm trong tay hắn vẫn chưa từng dừng lại. Hắn hiên ngang đứng chặn trước cổng thành, dù đàn kiến có đông cỡ nào cũng không thể vượt qua người đàn ông này để tiến vào từ cổng thành.

Tên người côn trùng thấy vậy liền đưa tay về phía trung niên nam tử mà khẽ vẫy. Từ bàn tay nó, như có một cỗ hấp lực cực mạnh. Dù trung niên nam tử đã cố gắng chống đỡ, vẫn bị tên người côn trùng hút vào tay và bóp chặt lấy yết hầu.

“Thánh Nữ điện hạ, tên nhân loại này khá cứng cáp đấy. Ngài có muốn thần rút hết xương và nội tạng của hắn ra, rửa sạch, rồi đem hắn làm thảm chùi chân ở Thần Điện không?”

Nữ hài lạnh lùng nhìn nam tử trung niên:

“Cứ theo ý ngươi mà làm.”

“Khẹc khẹc...”

Còn chưa để con côn trùng hình người nói xong, thì không biết từ đâu, hai cột nước áp lực cực mạnh bắn tới chỗ hắn và nữ hài.

Con côn trùng hình người ngay lập tức dùng thân thể che chắn trước mặt nữ hài. Nhưng cũng vô tình bu��ng tay, làm rơi nam tử trung niên xuống đất.

Một dòng nước nhẹ nhàng đỡ lấy nam tử, rồi đặt hắn bên cạnh một thân ảnh Hoàng Kim toát ra ánh sáng chói mắt.

Con côn trùng hình người thấy vậy liền nghiến răng ken két.

“Lại là bọn Hoàng Kim Kỵ Sĩ chó chết!!!”

Đứng ở phía xa lúc này là một thanh niên mái tóc màu lam. Hắn mặc bộ Hoàng Kim chiến giáp đặc trưng của Quang Minh Thánh Kỵ Sĩ. Tay hắn đang cầm một bảo bình màu trắng xinh đẹp, hai cột nước cao áp vừa rồi cũng từ bình này mà bắn ra.

Hoàng Kim Kỵ Sĩ nhìn nữ hài ngồi trên bảo tọa mà đánh giá:

“Còn nhỏ tuổi mà độc ác như vậy, không hổ là Thánh Nữ của Ma Điện. Nhưng ngươi chẳng bằng một góc của Quang Minh Thánh Nữ chúng ta, ngài ấy vừa dịu dàng vừa thánh khiết. Ngươi chẳng qua chỉ là một con nhãi tập tành bắt chước ngài ấy mà thôi.”

Con côn trùng nghe vậy liền cười lạnh hét to:

“Hỡi Ma Binh, Ma Tướng! Các ngươi đã nghe thấy gì chưa? Tên Thánh Kỵ Sĩ này dám sỉ nhục Thánh Nữ của chúng ta. Ta hỏi các ngươi, bây giờ phải làm gì?”

Từ trong hư không bắt đầu xuất hiện dày đặc các thân ảnh đen kịt và dữ tợn.

“Giết hắn!” “Lột da hắn!” “Phân thây xẻ thịt hắn!” “Bạo cúc hắn!”

Tên Hoàng Kim Thánh Kỵ Sĩ thấy cảnh này liền nhíu mày. Nhưng hắn vẫn cười nói:

“Xem ra các ngươi có vẻ không hoan nghênh ta nhỉ? Nếu vậy thì cho ta xin được kiếu nhé!!!”

Nói rồi, hắn ngay lập tức ôm lấy thân thể tàn tạ của nam tử trung niên rồi bỏ chạy cực nhanh.

Đám Ma Binh, Ma Tướng thấy vậy liền điên cuồng đuổi theo.

Tuy nhiên, không biết từ lúc nào, từ biển Bắc xuất hiện một cơn sóng thần cao hơn trăm trượng.

Tên Hoàng Kim Kỵ Sĩ liền nhún người nhảy lên đầu ngọn sóng rồi nói:

“Khà khà, đây là quà gặp mặt của ta tặng cho các ngươi, từ từ mà tận hưởng nhé!!!”

Cơn sóng thần theo đó càng lúc càng dâng cao, mang theo áp lực cực đại, nghiền ép và nhấn chìm tất cả.

...

Một lúc lâu sau, con côn trùng hình người đang nâng bảo tọa trên vai, bay lơ lửng ở tầng trời cao, nhìn về phía Hoàng Kim Kỵ Sĩ vừa bỏ trốn mà căm giận:

“Đám Hoàng Kim Thánh Kỵ Sĩ này, kỹ năng chạy trốn luôn là nhất lưu! Hừ!”

Còn nữ hài thì nhìn tòa thành đang bị nhấn chìm dưới mặt nước mà im lặng không nói gì.

Phiên bản này được cung cấp bởi truyen.free, cùng trân trọng công sức của những người thực hiện.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free