(Đã dịch) Chân Võ Đại Lục - Chương 35: Diên Bình Công Chúa
"Vậy muội vẫn còn bị cấm túc ở Hoàng Cung hả?"
"Ừm, tên Thái Tử đó không muốn cho muội ra ngoài. Vừa bước ra khỏi cửa là mấy tên chó săn của hắn đã đợi sẵn. Dù mọc cánh cũng không thể nào đi ra được."
"Haiz, ở Dược đường bây giờ một mình ta phải gánh vác. Từ sau khi Thục a di ra đi, các tỷ muội cứ như rắn mất đầu, loạn thành một đoàn. Đại sư tỷ thì vẫn còn đang hôn mê, dù đã dùng Ngọc Tủy Chi do muội nhờ người từ Hoàng Cung mang đến. Nhưng ta nghĩ tỷ ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi. Điều này cũng một phần nhờ công muội."
"Muội chỉ làm những việc nên làm thôi. Đại sư tỷ xứng đáng được chăm sóc chu đáo."
Tuy nhiên, ngọc truyền âm của Từ Trúc lúc này lại bắt đầu chập chờn.
Từ Trúc liền vội nói với Tạ Kim Vũ:
"Ngọc truyền âm của muội sắp hết linh lực rồi. Hôm nay nói chuyện tới đây thôi nhé. Sáng mai giờ này muội lại gọi."
"Ừm, của ta cũng vậy. Tạm biệt muội."
"Tạm biệt tỷ."
Vào giờ phút này, Từ Trúc thật sự thèm được dùng điện thoại. Muốn nói bao nhiêu thì nói, còn có thể gọi video. Ngọc truyền âm mặc dù vẫn có thể giao tiếp được ở khoảng cách xa, nhưng giá cả quá đắt đỏ, hơn nữa thời gian sử dụng không nhiều. Sau khi dùng được nửa canh giờ thì bắt đầu có dấu hiệu cạn kiệt linh lực. Nếu không kịp thời bổ sung linh lực, nó liền nổ tung thành bụi phấn, viên ngọc truyền âm giá trị vạn kim cứ thế mà thành rác rưởi.
"Thật là chán quá đi mất!"
Mấy ngày qua, Từ Trúc nếu không phải đến Hậu Cung làm chút việc vặt thay Hoàng Hậu, thì nàng cũng chỉ nằm lì trong phòng cho hết ngày. Nàng dần cảm thấy xương cốt nàng có chút mốc meo.
"Không được, cứ như vậy bổn quận chúa sẽ chết vì buồn chán mất. Chi bằng đi dạo một vòng Hoàng Cung, dù sao tên Thái Tử đó cũng chỉ cấm ta đi ra khỏi Hoàng Cung thôi. Đi dạo vài vòng chắc không sao đâu nhỉ."
Nói là làm, nàng lập tức lê cái thân đã muốn bị rỉ sét vì buồn chán ra khỏi phòng. Vừa ra đến cửa, nàng đã thấy một nữ Cẩm Y Vệ quỳ trước mặt nàng rồi cung kính hỏi:
"Buổi sáng tốt lành, Thái Tử Phi. Không biết hôm nay ngài muốn đi đâu?"
Từ Trúc nghe vậy liền một bụng phiền muộn, nhưng dù sao, người ta cũng phụng mệnh hành sự, nàng cũng không thể nào làm khó người ta được.
"Ta muốn đến An Tĩnh Cung tìm Diên Bình công chúa, rồi cùng nàng đi Ngự Hoa Viên chơi. Ngươi dẫn đường đi."
Nữ Cẩm Y Vệ liền cung kính đáp:
"Tuân mệnh Thái Tử Phi."
Sau đó, nàng dẫn Từ Trúc đến An Tĩnh Cung. Phía sau Từ Trúc đi theo là một đoàn người hầu dài dằng dặc mang theo đủ loại đồ. Từ Trúc cũng đã quen rồi, thậm chí còn hơi ỷ lại. Nếu nàng khát chỉ cần nói một tiếng là có linh thủy thượng hạng rót ra ly ngọc cho nàng uống; nếu nàng đói thì đã có đủ loại linh quả cao cấp nàng có thể tùy ý lựa chọn. Điều này khiến một người bản tính lười nhác như nàng có chút hưởng thụ.
Đến trước An Tĩnh Cung, một tên thái giám từ trong đoàn người định cất cao giọng thông báo, nhưng đã bị Từ Trúc ngăn lại.
Sau đó, nàng ra hiệu cho đoàn người đứng chờ ở ngoài, còn nàng và nữ Cẩm Y Vệ thì cùng nhau bước vào trong.
Đây cũng không phải lần đầu nàng đến An Tĩnh cung. Trước đó nàng cũng đến đây vài lần với Thái Tử.
Nàng nhớ rõ Thái Tử từng nói với nàng rằng:
"Ở trên đời ta cưng chiều và quý trọng nhất là Diên Bình. Kế tiếp mới là nàng."
Qua đó, nàng biết được vị Diên Bình công chúa này có địa vị đặc biệt trong lòng Thái Tử. Thái Tử cũng từng kể rằng khi Diên Bình vừa sinh ra không lâu thì hai anh em nàng bị bắt cóc đi Nam Cương. Khi đó, Thái Tử cũng vừa tròn tám tuổi. Ở trong khu vực rừng sâu nước độc đó, chỉ có hai anh em họ nương tựa vào nhau mà sống. Mỗi khi Thái Tử bị thương, hoặc tuyệt vọng nhất, thì tiếng khóc của Diên Bình đã tiếp thêm cho hắn động lực sống cho đến khi hai người được cứu thoát.
Cũng không biết hai người họ trải qua chuyện gì, mà tính tình của Thái Tử sau sự kiện đó liền thay đổi hoàn toàn. Khi hắn vừa về đến Hoàng Cung, đã cho người lập tức lôi vị Quý Phi đầu xỏ của vụ bắt cóc ra xử trảm trước mắt của bá quan văn võ triều đình. Năm hắn mười tuổi, vì để bảo đảm địa vị của hai anh em mà hắn nhẫn tâm hạ độc vào thức ăn hại chết toàn bộ anh chị em của hắn. Sau đó, chỉ cần có vị Quý Phi hoặc Quý Nhân nào có thai liền biến mất một cách bí ẩn.
Nhưng điều kỳ lạ nhất là hắn vẫn rất được lòng của Hoàng Thượng. Dù hắn hung hăng càn quấy nhưng Hoàng Thượng lại luôn mắt nhắm mắt mở cho qua, không hề trách phạt nặng nề gì hắn. Điều này vô hình trung làm cho địa vị của hắn còn hơn cả Hoàng Hậu.
Vừa bước vào trong, Từ Trúc liền nghe thấy tiếng đàn tỳ bà du dương, trầm bổng. Nữ Cẩm Y Vệ biết điều đứng đợi ở phía sau.
Đinh đang... Đinh đang...
Tiếng đàn như tiếng suối róc rách trong trẻo và tự nhiên, khiến ai nghe cũng cảm thấy lòng mình thanh thản nhẹ nhàng.
"Nghê Thường tỷ, tỷ đến rồi sao?"
Từ Trúc liền cười đáp:
"Là ta, lâu lắm rồi ta mới có dịp đến đây thăm muội. Tỷ xin lỗi nhé!"
Diên Bình năm nay tròn 10 tuổi. Tuy nhiên, nàng lại mang cái khí chất lạnh nhạt và thành thục, khiến người khác khó mà gần gũi. Nếu so sánh, thì Từ Trúc lại có vẻ non nớt, cần được bảo hộ hơn nhiều. Nếu không phải nàng cao hơn Diên Bình một cái đầu, thì người khác còn tưởng nàng là muội muội của Diên Bình.
Diên Bình tay vẫn nhẹ nhàng gảy từng dây đàn, phát ra từng âm thanh vui tai. Nàng lại hỏi:
"Nghe mọi người bảo, tông môn của tỷ trong lần giải cứu Hắc Hoa thành vừa rồi tổn thất nặng nề?"
"Ừm, đúng là có chuyện như vậy..."
Gương mặt Từ Trúc liền u sầu, khiến bất cứ ai nhìn nàng lúc này liền cảm thấy thương cảm.
Diên Bình nhìn thấy Từ Trúc như vậy liền không nỡ nhìn tiếp. Lúc Từ Trúc bỏ trốn khỏi Hoàng Cung để tránh hôn sự, một phần cũng được nàng ủng hộ. Nàng thật sự không muốn vị tỷ tỷ ngây thơ, khả ái này phải gả cho vị ca ca khát máu vô tình của mình. Nàng thật muốn mình được sinh sớm vài năm để có thể che chở cho Từ Trúc.
Trong mắt nàng, sự lương thiện và trong sáng của Từ Trúc là đóa hoa Lan Y rực rỡ nhất giữa thế gian đầy âm mưu và vụ lợi này, nàng phải bảo vệ nó bằng mọi giá.
Từ Trúc dù đang buồn nhưng vẫn ráng nặn ra một nụ cười rồi nói:
"Diên Bình muội đoán xem hôm nay tỷ mang gì đến cho muội nè."
Sau đó, nàng từ trong túi càn khôn lấy ra một viên Ngự Thú Cầu. Nàng khẽ vận Linh Khí từ quả cầu, phóng ra một con Linh Khuyển mập mạp tên là tiểu Bàn Tử.
Sau khi Thiết Kinh Thiên chết đi, tiểu Bàn Tử liền nhận ra, khiến nó cực kỳ đau buồn và cáu gắt, không ai có thể tiếp xúc hay ra lệnh cho nó. Không còn cách nào khác, Lục Phiến Môn liền đem tiểu Bàn Tử giao cho Từ Trúc, hi vọng nàng có thể chăm sóc nó.
Tiểu Bàn Tử đối với nàng cũng tương đối ngoan ngoãn, nàng có thể ra lệnh cho nó một số lệnh cơ bản, nhưng nàng cũng chưa học qua Ngự Khuyển Thuật nên không cách nào cùng nó chiến đấu như Thiết Kinh Thiên được.
Ngoài ra, nàng cũng không thể giữ nó tại tẩm cung của mình được. Thái Tử dạo này rất hay ngủ lại chỗ nàng. Nếu hắn vui vẻ thì không sao, nhưng nếu tâm trạng không tốt, tiểu Bàn Tử rất có thể sẽ bị làm thịt thành cầy tơ bảy món.
Vì vậy, nàng bất đắc dĩ phải mang tiểu Bàn Tử đến An Tĩnh cung nhờ Diên Bình giữ hộ. Ít nhất lời nói của Diên Bình còn có trọng lượng trong lòng Thái Tử hơn là vị nương tử mãi không chịu giúp hắn mở rộng gia phả này.
Diên Bình thấy tiểu Bàn Tử thì hai mắt sáng lên. Nàng luôn muốn có một linh thú cho riêng mình. Nàng cũng nuôi vài con vật cưng, nhưng phần lớn là chim hoặc mèo bình thường. Còn tiểu Bàn Tử là Linh Khuyển độc môn của Lục Phiến Môn, hoàn toàn không phải mấy con thú tầm thường có thể so sánh.
Tiểu Bàn Tử sau khi ra khỏi Ngự Thú Cầu liền đến bên cạnh Từ Trúc mà ngồi xuống. Nó cảnh giác nhìn mọi vật xung quanh. Sau khi thấy không có gì nguy hiểm thì nó mới thoáng thả lỏng cơ thể. Nó... cực kỳ không muốn mất thêm một người chủ nhân nữa.
Từ Trúc thấy tiểu Bàn Tử như vậy tim liền đau nhói, nhớ lúc trước nó với Thiết Kinh Thiên là một cặp đôi ăn ý đến cỡ nào.
Từ Trúc vuốt nhẹ đầu nó rồi khẽ nói:
"Bàn Tử nè, ngươi có nhớ tên nam nhân đáng sợ lần trước khiến mi suýt nữa lao lên cắn không? Hắn không muốn mi ở với ta nữa, hắn là một tên nam nhân xấu xa, nhưng hắn quyền to hơn ta, cũng mạnh hơn ta, ta không cách nào bảo vệ mi trước hắn được. Nay ta nhờ Diên Bình chăm sóc mi một thời gian. Đợi ta thuyết phục được tên nam nhân xấu kia thì ta lại mang ngươi về. Có được không?"
Bàn Tử hoàn toàn có thể nghe hiểu Từ Trúc. Mặc dù nó nhìn có hơi mập mạp nhưng nó là con Linh Khuyển ưu tú nhất của Lục Phiến Môn thế hệ này. Về độ thông linh lẫn kỹ năng chiến đấu và khả năng truy tung, nó đều là hạng nhất. Nghe Từ Trúc nói vậy, nó liền phát ra từng tiếng ư ư như muốn nói: "Cô cũng muốn bỏ tôi hay sao?"
Từ Trúc cắn nhẹ môi đào, cố gắng an ủi nó:
"Ta không có bỏ mi. Ta chỉ nhờ Diên Bình giúp ta chăm sóc mi một thời gian thôi. Một vài ngày sau ta lại đến thăm mi mà."
Bàn Tử nghe vậy liền sủa nhẹ một tiếng rồi đến trước mặt Diên Bình ngồi xuống.
Từ Trúc cũng đưa Ngự Thú Cầu của tiểu Bàn Tử cho Diên Bình.
"Muội phải hứa với ta phải chăm sóc nó thật tốt."
"Tỷ yên tâm, muội nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt."
Diên Bình sau đó cúi xuống xoa đầu Tiểu Bàn Tử. Nó cũng không phản kháng, để mặc cho Diên Bình xoa đầu của nó.
Từ Trúc thấy cảnh này liền mỉm cười yên lòng.
Tuy nhiên ngay sau đó, cả hai lại thấy Triệu Phi Yến dẫn theo một đoàn vệ binh đi thẳng đến chỗ họ rồi hành lễ. Do có quan hệ thân thiết với Từ Trúc, Triệu Phi Yến xuất hiện ở đây cũng không khiến cả hai nàng lấy làm lạ.
Từ Trúc liền hỏi:
"Yến tỷ, có chuyện gì mà tỷ có vẻ gấp gáp quá vậy?"
Triệu Phi Yến thoáng nhìn Diên Bình rồi nói:
"Bẩm Thái Tử Phi và Công Chúa, Hoàng Thượng đã băng hà, kính xin hai vị mau đến Tĩnh Tâm cung nghe chiếu chỉ."
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.