(Đã dịch) Chân Võ Đại Lục - Chương 1: Mở Đầu
Quyển 1: Phượng Hoàng Xuất Thế
"Ngày Dần tháng Tuất năm Canh Thìn, ta đã đến thế giới này được 5 năm, cơ thể này cũng vừa tròn năm tuổi. Cha, mẹ, không biết hai người có khỏe không? Tiểu Điềm Điềm, hãy đợi tỷ tỷ! Tốt nhất muội đừng gả cho người khác, không thì tỷ không thiết sống nữa đâu..."
"Mẹ nó! Ta đang viết cái gì thế này?!?" Nói rồi, nàng vò tờ giấy thành một cục rồi ném vào lò sưởi cạnh bên.
Đang là mùa đông, ngoài trời tuyết đã dày đến gần thềm cửa, gió lạnh cắt da lại mang theo tiếng rít gào của dã thú từ nơi xa xăm.
Trong một ngôi nhà gỗ nhìn tương đối khang trang, có một cô bé mặc bộ đồ ấm màu đỏ. Nàng đang ngồi hí hoáy viết viết vẽ vẽ, rồi lại vò giấy thành cục ném vào lò sưởi.
Nàng tên Từ Trúc, con gái độc nhất của Từ Lâm – một thương nhân chuyên buôn vải vóc và da thú, còn mẫu thân nàng là một thợ may có tiếng trong vùng. Cha mẹ nàng đã lấy nhau mười năm nhưng chỉ có duy nhất Từ Trúc nên cưng chiều nàng hết mực. Dù thi thoảng nàng lại nói mấy câu khó hiểu như: tại sao thế giới này không có tivi hay các thiết bị điện tử, hoặc nàng muốn tạo ra một vật gọi là xe đạp chỉ có hai bánh nhưng vẫn có thể chạy bon bon trên đường bằng... cha mẹ nàng cũng chỉ cho rằng con bé tuổi nhỏ ham nghĩ ngợi lung tung, lớn lên ắt sẽ bình thường.
Trong khi nàng đang ngồi cắn đầu cây bút lông và suy nghĩ xa xăm, mẹ nàng – Từ phu nhân đã mang lên điểm tâm cùng trà nóng. Thấy con gái độc nhất đang thẫn thờ, lâu lâu lại lẩm bẩm một mình, bà mới phì cười nói:
"Này, điểm tâm đây, con mau ăn đi cho nóng, chứ đừng ngồi đó vẽ bậy. Lão ba ngươi mà thấy thì lại đánh cho mấy roi vào mông bây giờ."
"Ối! Con có vẽ bậy đâu, con đang viết tiểu thuyết mà. Vả lại, ba không nỡ đánh con đâu, ba thương con nhất mà." Từ Trúc liền nhõng nhẽo trả lời.
Dù nàng vốn là người xuyên qua, nhưng dù sao đây cũng là cha mẹ ruột của kiếp này, nên trong thâm tâm nàng đã thật lòng coi vợ chồng họ Từ là cha mẹ ruột. Càng thương nhớ cha mẹ kiếp trước, nàng lại càng hiếu kính cha mẹ kiếp này bấy nhiêu.
Từ phu nhân nhìn tờ giấy đang vẽ hai con rùa đen đang cắn nhau trong tay con gái một hồi. Ngay cả nàng cũng chẳng biết con gái mình đang vẽ con gì trông vừa giống rùa vừa giống heo. Thế nhưng, nàng vẫn nói:
"Mau ăn điểm tâm đi rồi sửa soạn đến Điện Chân Võ. Ngươi đừng quên ngày mốt là ngày Đại Điển, từ nhà mình đến Điện Chân Võ ở thành An Nam cũng mất cả ngày đường. Không biết Khí Linh của con sẽ thuộc thuộc tính nào đây, tốt nhất là Kim hệ như mẹ, có vậy thì tay nghề thêu thùa của mẹ mới không sợ bị thất truyền."
Ở đại lục Chân Võ, bất cứ đứa trẻ nào đến năm năm tuổi cũng sẽ được người lớn đem đi thức tỉnh Khí Linh. Khí Linh có thể là bất cứ thứ gì muôn hình vạn trạng, tuy nhiên mỗi Khí Linh đều có thuộc tính nguyên tố riêng. Ngoài năm nguyên tố cơ bản gồm: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ ra, nếu may mắn còn có thể xuất hiện các thuộc tính hiếm như Quang, Lôi, Băng, Phong và Hắc Ám. Tuy nhiên, người ta vẫn có thể chế tạo thêm Khí Linh khác để sử dụng, miễn là nó cùng hệ nguyên tố với bản mệnh Khí Linh của người đó.
"Con đã rõ thưa mẫu thân đại nhân." Nói rồi, nàng tấn công như vũ bão vào mâm điểm tâm, chẳng mấy chốc đã sạch bách. Ăn uống no nê, nàng lại liếm liếm môi cứ như một chú mèo con vừa bú mẹ no nê xong rồi liếm mép vậy.
"Ừ, con lo sửa soạn đồ đi. Sắp thành đại cô nương rồi mà cứ mãi như trẻ con vậy, cái dáng ăn uống của con bé xấu xí vậy thì làm sao mẹ dám gả con ra ngoài." Từ phu nhân thấy vậy khiến bà khẽ nhíu mày, nói.
"Con m��i không thèm gả ra ngoài. Vả lại, con lớn rồi, xin người đừng đối xử với con như con nít nữa chứ. Lớn lên con còn muốn lấy vợ cơ mà!" Nói rồi nàng liền lè lưỡi nhìn mẹ mình rồi chạy thẳng về phòng của mình.
Từ phu nhân nghe vậy cũng chỉ biết lắc đầu bật cười.
Về tới phòng, Từ Trúc liền đứng trước một chiếc gương.
Nhìn vào gương mặt trong gương, lòng nàng dâng lên muôn vàn tâm sự. Trong gương hiện lên một cô bé có làn da trắng như sữa, môi hồng xinh xắn, đôi mắt to tròn đen láy ánh lên vẻ tinh ranh, cộng thêm hai má lúm đồng tiền. Nhìn tổng thể, đó là một cô nhóc rất khả ái, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng muốn véo má nàng một cái.
Càng nhìn vào trong gương, nàng càng thở dài. Ký ức cuối cùng của kiếp trước là hình ảnh nàng đang đi học về trên đường, bỗng nhiên trời nổi mây đen kịt, sấm chớp giật ầm ầm. Rồi "đùng" một tiếng lớn, không gian bỗng nứt ra, hút nàng vào, sau đó... liền chẳng còn gì nữa.
"Lão Thiên ơi! Nếu đã muốn con xuyên không làm nhân vật chính thì xin hãy cho con làm một đấng nam nhi, con muốn lấy vợ sinh con, muốn làm một con ngựa giống chính hiệu a~~!!!" Nàng vừa lẩm bẩm vừa nhìn chằm chằm vào đũng quần, hi vọng "tiểu đệ đệ" do xuyên không muộn mà từ từ xuất hiện. Thế nhưng, dù nàng có nhìn lâu đến mấy, nơi đó vẫn cứ trơ trơ như cũ.
Nàng cứ thế mà ù ù cạc cạc xuyên đến thế giới này, lại mang thân nữ nhi yếu ớt, liệu nàng có thể sinh tồn được hay không? Đây cũng là câu hỏi canh cánh mãi trong lòng Từ Trúc, từ khi đến thế giới này cho đến tận bây giờ.
Tất cả các bản dịch từ nội dung này đều thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.