(Đã dịch) Chân Chính Đích Mạo Hiểm - Chương 68 : Chạy trốn
Ba người chưa đi xa, thanh âm kia nghe được đương nhiên là rõ ràng mồn một.
Vẻ mặt chưa hết kinh hãi của người xà phu, nét mặt không đành lòng của Megumi, cùng vẻ không cam tâm của Silica, cả ba tận dụng khoảng thời gian ít ỏi vừa giành được này, nhanh chóng lao xuống chân núi.
“Nhanh, đám súc sinh kia sau khi ăn xong nhất định sẽ đuổi theo tới.” Người xà phu vội che vết thương, cắn răng chịu đựng cơn đau nhức dữ dội rồi nói.
“Rõ!”
“Nếu lỡ chúng đuổi kịp, hai cô cứ mặc kệ ta, mau chóng chạy đi. . .”
“Làm sao có thể! Bọn ta tuyệt đối sẽ không bỏ mặc ngươi lại!” Megumi nói: “Dù thế nào cũng phải đưa ngươi về được!”
. . .
Tuy Silica không nói lời nào, nhưng cô bé đã chủ động đứng phía sau hai người, đảm nhận vai trò hộ vệ. Cả ba không ngừng nghỉ một khắc, dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi nơi này.
Từ đằng xa, tiếng kêu rên dần yếu ớt hẳn đi. . .
——☆ ——
“Mặc dù trông thì gần, nhưng thực ra còn xa lắm.” Kirito vừa chạy vừa nói: “Cứ thế này thì còn phải bao lâu nữa đây?”
“Ừm. . . Khoảng chừng nửa ngày nữa.” Yuuki ước chừng: “Có thể xuống đến chân núi trước khi mặt trời lặn, nhưng đi lên núi vào ban đêm thì có vẻ không phải một lựa chọn hay cho lắm.”
“Ừm, ta biết, nhưng chẳng còn cách nào khác.” Kirito nhíu mày nói: “Cái cảm giác vừa rồi lại mạnh thêm một chút. Nếu đúng là có chuyện gì xảy ra, vậy dù có gặp nguy hiểm cũng phải lên núi.”
“Ta biết rồi, vậy thì tranh thủ thời gian thôi.” Yuuki nói: “Đến sớm hơn một chút, chúng ta sẽ có nhiều thời gian tìm kiếm hơn.”
“Ừm.”
Hai người một lần nữa tăng tốc, dùng hết tốc độ giới hạn của bản thân mà lao về phía trước.
——☆ ——
“. . . Chúng đến rồi.”
Silica quay đầu lại, nhìn đàn thú gầm gừ lao tới từ cuối con đường núi, rồi nói.
Chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể liều mình chiến đấu một trận ngay tại đây.
Thiếu nữ đã quyết định, cô bé siết chặt đoản kiếm, khẽ thở dài khi nhìn những quái vật đang tiến đến.
——☆ ——
“Như vậy, ngày mai gặp, Bell đại nhân!”
“Ừm, ngày mai gặp!”
Vì Lily còn đang bận rộn, nên cô bé đã đi trước đến những nơi khác rồi. Còn về ma thạch, ta sẽ tự mình đến công hội đổi.
“Luôn cảm giác hết thảy đều chậm rãi trở nên càng thuận lợi hơn thì phải.” Bell vươn vai tự nhủ.
Gia tộc đã phát triển quy mô lớn hơn, còn mở rộng thêm nghề phụ, và quan trọng nhất là có một Supporter đáng tin cậy. . .
“Đúng rồi, đoạn thời gian gần nhất không có đi công hội lộ diện, vừa vặn hiện tại đi một chuyến đi.”
Tuy mục đích giống Lily, nhưng hôm nay hiếm hoi mới được thảnh thơi chút.
Thong thả dạo bước dọc con đường cái, nhìn dòng người qua lại, lòng Bell dâng trào sự thỏa mãn.
Nếu cả đời cứ ở trong thôn, e rằng sẽ mãi mãi không được chứng kiến cảnh tượng như thế này. . .
Bell nghĩ thầm.
Cùng thần minh gặp nhau, cùng Wallenstein tiểu thư gặp gỡ bất ngờ, kết bạn với đồng bạn từ thế giới khác, nắm giữ ma pháp. . . Những chuyện từng được cho là chỉ tồn tại trong truyện cổ tích, giờ lại thật sự xảy ra với bản thân cậu.
“Thật hạnh phúc quá. . .”
Bell tự lẩm bẩm, rồi đẩy cánh cửa lớn của công hội trước mặt mình ra.
“A? Eina tiểu thư không ở đây sao?”
Bell bước đến gần khu làm việc, nhìn quanh trái phải.
“A, Bell-kun?”
Nghe có người sau lưng kêu gọi mình, Bell lập tức quay đầu đi.
Một nữ bán tinh linh lớn tuổi hơn cậu một chút, đang ngồi trên ghế sofa ở khu tiếp khách, kinh ngạc nhìn cậu.
Thì ra là vậy, Eina tiểu thư đang tiếp khách.
Bell quay người bước đến, hoàn toàn không để ý tới cái bóng dáng màu vàng kim kia rốt cuộc là ai ——
Cho đến khi cô ấy từ từ quay đầu lại.
. . .
. . .
. . .
Bell đứng bất động như một bức tượng điêu khắc trên quảng trường, giữ nguyên tư thế “đang bước đi”.
Không thể nhầm lẫn được.
Mái tóc dài óng ánh màu vàng kim, đôi mắt cùng màu, cùng làn da trắng nõn như sứ kia. . . Và quan trọng nhất là, khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến cậu nín thở.
Nhưng là. . .
Tại sao? Tại sao cô ấy lại ở đây?!
Bell cứng đờ xoay người, dốc toàn lực chạy về phía cổng.
“B-Bell-kun?! Xin chờ một chút!”
Tại sao người đó lại đi tìm Eina tiểu thư?!
Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?!
Cố gắng phớt lờ tiếng gọi khuyên can của Eina, Bell hoảng sợ bỏ chạy như một con thỏ bị giật mình.
Đúng lúc “con thỏ” lao qua cửa trước, sắp sửa chạy thoát khỏi công hội thì ——
Một luồng gió mạnh mẽ chợt vụt qua bên cạnh “con thỏ”. . .
——☆ ——
Tại sao. . .
Tại sao cậu ta lại trưởng thành nhanh đến thế. . .
Ais lặng lẽ nhìn thiếu niên đang run rẩy sợ hãi như một con thỏ đứng trước mặt mình.
Lưng bạc vượn. . .
Tầng thứ mười. . .
Một mạo hiểm giả tân binh mới xuất đạo một tháng mà có thể làm được điều này, quả thực chưa từng nghe thấy bao giờ.
Mình muốn biết. . .
Muốn tìm hiểu về cậu ta. . .
Vì bản thân, nhất định phải nắm rõ phương pháp trưởng thành nhanh chóng này. . . Chỉ có như vậy mình mới có thể. . .
Ais nhớ lại trận chiến mấy ngày trước, trong mắt cô phủ một vẻ lo lắng.
Đúng vậy, thiếu niên vừa nói là không có ai dạy cậu ta kỹ xảo chiến đấu.
“Vậy thì, để ta dạy cậu nhé?”
Dù biết có lỗi với cậu ta. . .
Dù là đang lợi dụng sự tin tưởng thuần khiết của cậu ta. . .
Nhưng mình chỉ có thể làm vậy. . .
Vì lẽ đó, trong quá trình dạy dỗ, mình sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho cậu ta. . .
——☆ ——
“Hô —— hô —— ”
Silica dùng đôi tay run rẩy nhẹ chống lên đầu gối, miệng thở hổn hển.
Tình hình cực kỳ bất ổn.
Nhìn quanh những con dã thú đã ngã xuống đất, nhiều nhất cũng chỉ là một phần tư tổng số.
Mà thể lực của mình cũng đã sắp thấy đáy.
Trái ngược với nỗi lo lắng của bản thân, đàn dã thú vây quanh phe cô bé lại rất kiên nhẫn chờ đợi.
Quả nhiên là vì vừa nãy chúng đã được ăn no rồi sao. . .
Đối phương thay phiên nhau tấn công, còn cô bé thì lại phải một mình kiên trì.
Lúc này trời đã sắp sửa tối hẳn rồi.
Không có nguồn sáng, với thực lực của mình thì căn bản không cách nào chiến đấu trong đêm t��i.
“Silica, không có sao chứ? Vừa rồi có bị thương hay không?”
Tiểu Huệ vừa cẩn thận chăm sóc người xà phu bị thương đang mệt mỏi rã rời, vừa hỏi.
“Ừm. . . Không có thụ thương. . .”
Mà nói đi thì cũng phải nói lại, những con dã thú trước mặt này rốt cuộc là loại gì vậy nhỉ?
Trông chúng giống loài chó cỡ lớn, nhưng đôi mắt lại có con ngươi dọc như mèo. Cái đuôi ngắn ngủn, cứng rắn như thép nguội dựng thẳng phía sau, toàn thân lại phủ đầy giáp vảy tựa vảy cá, khiến binh khí khó lòng xuyên thủng.
Nếu là trong game, cô bé sẽ chẳng sợ gì cả.
Silica thầm nghĩ.
Nhưng hiện giờ cô bé rõ ràng đang bị hao hụt thể lực, không thể tiếp tục chiến đấu không ngừng nghỉ được.
Khoảnh khắc cô bé kiệt sức, cũng chính là lúc cả ba người sẽ bỏ mạng trong miệng thú.
Quay người liếc nhìn hai người, Silica lần nữa đứng thẳng lưng.
Mình không thể cứ mãi là người được bảo vệ.
Mình cũng muốn như cậu ấy, bảo vệ người khác, chiến đấu vì người khác.
Thiếu nữ giơ cao đoản kiếm, dứt khoát quyết tâm tử chiến.
Bởi cô bé biết, đây có thể là trận chiến cuối cùng của mình.
Bản dịch chương truyện này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.