(Đã dịch) Cẩu Tại Tiên Giới Thành Đại Lão - Chương 210: Gặp túy
Sương mù dâng lên cực nhanh.
Trong khoảnh khắc, Tả Dũng Quân cùng đoàn người bị sương mù từ bốn phương tám hướng bao vây, tầm nhìn giảm xuống kịch liệt.
Cùng lúc đó, nhiệt độ không gian xung quanh cũng giảm xuống.
Trên những phiến lá cỏ dại, điểm điểm sương trắng chợt xuất hi��n, một luồng khí tức âm hàn đang lặng lẽ lan tràn.
"Kết trận!"
Tả Dũng Quân giật mình nhận ra tình hình không ổn, lập tức trầm giọng quát: "Có địch!"
Mười tên cấm vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh không chút nghĩ ngợi hạ xuống thần cơ nỏ treo sau lưng, thuần thục cài tên lên dây cung, đồng thời bày ra trận hình phòng ngự.
Thành viên của Cấm Vệ ty, một phần được chiêu mộ tinh nhuệ từ trong quân ngũ, một phần do tự thân bồi dưỡng.
Bất kể xuất thân thế nào, tất cả bọn họ đều có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đồng thời sở hữu kỷ luật cực kỳ nghiêm minh.
Mười tên cấm vệ bao bọc lấy Tả Dũng Quân và Võ Tống, đồng thời cầm thần cơ nỏ nửa ngồi xuống.
Từng mũi tên nỏ lóe hàn quang, chĩa về các hướng khác nhau.
Bất kể địch nhân xuất hiện từ đâu, đều sẽ hứng chịu đòn thống kích trực diện của bọn họ!
Giờ khắc này, mê vụ xung quanh càng thêm dày đặc, những âm thanh kỳ quái truyền vào tai mỗi người.
Tiếng cười yêu kiều của nữ tử, tiếng trẻ con nô đùa ồn ã, tiếng lão già nhàn đàm, tiếng phụ nhân chửi mắng...
Những tạp âm chợ búa dường như không có gì đặc biệt ấy, lại giống như tiếng quỷ mị nức nở, cứ vẩn vơ quanh quẩn bên tai.
Ngay cả khi cố gắng bịt tai thật chặt cũng không thể ngăn cách, khiến người nghe tâm phiền khí táo.
Mặc dù mỗi cấm vệ đều có ý chí kiên cường, nhưng chỉ nghe một lát, không ít người đã lộ ra thần sắc phiền chán.
Tay cầm cung nỏ của bọn họ cũng không còn vững chắc như bàn thạch.
"Yêu nghiệt phương nào dám cả gan làm loạn nơi đây!"
Nhìn thấy tình hình như vậy, Tả Dũng Quân bỗng nhiên trừng mắt gầm thét, tiếng như sư hống uy chấn tứ phương: "Cút!"
Tiếng quát vừa dứt, mê vụ kẹp chặt khí tức âm hàn xung quanh lập tức cuốn ngược trở ra, các cấm vệ bị huyễn âm làm nhiễu loạn toàn thân chấn động, từng đôi mắt lộ ra lệ mang, trong chốc lát sát khí bỗng bùng lên.
Chiến ý của bọn họ trong nháy mắt bị Tả Dũng Quân kích phát, tâm thần một lần nữa trở nên kiên định, vững chãi.
"Ha ha ha ~"
Từng đợt tiếng cười trộm từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Từng đạo qu�� ảnh trong sương mù như ẩn như hiện, phiêu đãng như giương nanh múa vuốt.
Tà ma!
Tả Dũng Quân khóe mắt co giật, khẽ quát: "Chuẩn bị Phá túy!"
Lời hắn vừa dứt, mười tên cấm vệ lập tức cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết vào thần cơ nỏ trong tay.
Thần cơ nỏ có uy lực kinh người, phối hợp với tên nỏ đặc chế, có thể phá xuyên chân khí hộ thân của võ giả Tiên Thiên.
Nhưng dùng để đối phó tà ma, hiệu quả vẫn còn kém xa.
Đặc biệt là những du hồn không có thực thể này, cơ bản không thể tạo ra bao nhiêu tổn thương.
Bởi vậy, nhất định phải bôi lên tinh huyết.
Tinh huyết võ giả ẩn chứa dương khí, có tác dụng khắc chế tương đối đối với loại tà ma du hồn.
Kỳ thực, huyết sát chi khí mà các cấm vệ ngưng luyện trên chiến trường cũng có thể tiêu diệt du hồn rất hiệu quả.
Nhưng trừ phi những tà ma này cận thân công kích, nếu không sẽ không có đất dụng võ.
Thân hãm hung địa, tự nhiên phải tốc chiến tốc thắng; trực giác mách bảo Tả Dũng Quân rằng, thời gian dừng lại ở đây càng lâu càng nguy hiểm!
Hắn nghiêm nghị quát: "Bắn!"
Hưu! Hưu! Hưu!
Mười mũi tên nỏ tẩm tinh huyết, như thiểm điện bắn vào trong sương mù.
"A...!"
Tiếng kêu thảm thiết bỗng nhiên vang lên.
Những du hồn bị tên nỏ bắn trúng giống như người giấy bị liệt hỏa thiêu đốt, trong khoảnh khắc liền hóa thành hư ảo.
Lực đạo của những mũi tên nỏ mà thần cơ nỏ bắn ra cực mạnh, sau khi xuyên thủng một du hồn, dư thế không giảm, tiếp tục bắn nhanh về phía trước, lại bắn trúng du hồn thứ hai.
Một lượt bắn, tiêu diệt hơn mười du hồn, chiến quả tương đối huy hoàng!
Nhưng trong lòng Tả Dũng Quân không hề có chút vui sướng nào.
Bởi vì hắn cảm giác khí tức âm tà xung quanh càng ngày càng dày đặc, những du hồn vừa xuất hiện e rằng chỉ là món khai vị.
Quả nhiên, khoảnh khắc sau đó, mặt đất phụ cận không ngừng lồi ra, từng thây sống nối tiếp nhau chui lên từ dưới đất.
Những thây sống này da dẻ xanh đen, tất cả đều mang trang phục thôn dân, mặc dù diện mạo từng con dữ tợn, nhưng vẫn có thể nhận ra dáng vẻ khi còn sống, đủ cả nam nữ già trẻ.
"Tam bá, Thất thẩm!"
Võ Tống tay cầm trường đao, trừng mắt muốn nứt.
Hắn nhận ra không ít khuôn mặt quen thuộc, chính là các thôn dân của Võ Gia Thôn.
Chính là thân tộc của mình!
"Rút!"
Tả Dũng Quân trở tay rút ra song kiếm, bỗng nhiên vọt người nhảy lên thật cao, lăng không đánh tới mấy thây sống đang nhanh chóng tiếp cận.
Kiếm quang lóe lên, đầu hai thây sống cùng nhau bay lên trời.
Tả Dũng Quân còn chưa rơi xuống đất, đã đồng thời đá ra hai chân, đá bay hai cỗ thi thể không đầu.
Vị cao thủ Tiên Thiên này mượn lực lăn lộn về phía sau, nắm song kiếm trong tay nặng nề cắm xuống đất.
Phốc xích!
Mũi kiếm rơi xuống, hai cỗ thi huyết đen nhánh phun tung tóe.
"Giết!"
Tả Dũng Quân xoay người rút trường kiếm, như mãnh hổ xuất áp lao về phía trước.
Võ Tống cùng mười tên cấm vệ theo sát phía sau.
Võ Tống cực kỳ không cam lòng, nhưng quân lệnh như núi, không cho phép hắn tự tác chủ trương.
Chỉ có thể đem nỗi bi phẫn gắt gao nén xuống đáy lòng.
Tả Dũng Quân liên tục chém giết bảy tám thây sống, dẫn theo đoàn cấm vệ mở ra một con đường máu.
Thế nhưng, mê vụ xung quanh càng thêm dày đặc, khí tức âm tà vô khổng bất nhập (khắp mọi nơi), căn bản không thể phân rõ phương hướng.
Cảm giác nguy cơ trong lòng Tả Dũng Quân càng ngày càng mạnh.
Hắn ngừng chân khẽ quát: "Hộ thân!"
Các cấm vệ cùng nhau từ trong ngực móc ra một tấm bùa chú, dán sát vào lòng bàn tay, rồi phun lên đó một chùm huyết vụ.
Những bùa chú này vừa nhiễm tinh huyết, lập tức tuôn ra một đoàn linh quang, bao phủ toàn thân bọn họ.
Đó chính là Hộ Thân Tinh Huyết Phù do Uông Trần ban tặng lúc trước.
Dưới sự gia trì của linh lực, trên người các cấm vệ tương đương với nhiều tầng pháp thuật hộ thuẫn, lực phòng ngự tăng lên đáng kể.
Tả Dũng Quân cũng lấy ra một tấm bùa chú.
Khác với các cấm vệ, hắn lấy Tiên Thiên chân khí bức ra máu tươi rót vào lá bùa, sau đó bỗng nhiên đánh ra phía trước.
Phá Tà Tinh Huyết Phù!
Tấm phù lục này nổ tung linh quang như liệt nhật huy hoàng, trong nháy mắt phá vỡ từng lớp mê vụ ngăn trở, xua tan khí tức âm tà xung quanh đồng thời bay thẳng về phía trư��c, vậy mà đã đánh ra một thông đạo!
Trận mê vụ đã bị phá vỡ.
"Đi!"
Tả Dũng Quân phất tay ra hiệu các cấm vệ đi trước.
Hắn xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phương vị lúc đến.
Trong sương mù, quỷ ảnh lay động!
"Đại nhân!"
Võ Tống dừng bước bên cạnh Tả Dũng Quân, gắt gao nắm chặt trường đao trong tay.
Hắn muốn ở lại cùng đối phương kề vai chiến đấu.
"Đi!"
Tả Dũng Quân thấp giọng nói, giọng điệu mang vẻ quyết tuyệt không chút dao động: "Đi tìm tiên sư!"
Gân xanh trên tay phải Võ Tống nổi lên, gương mặt hắn đỏ bừng.
Sau đó hắn quay đầu đi theo các cấm vệ phía trước.
Tả Dũng Quân sừng sững tại chỗ, giương song kiếm, chân khí hộ thân tuôn ra khỏi cơ thể.
Thần sắc hắn vô cùng nghiêm túc, hai chân từ từ lún sâu vào bùn đất.
Mê vụ phía trước tản ra, một thân hình to lớn quái dị hiện lộ, một đôi tà mắt đỏ thắm gắt gao nhìn chằm chằm Tả Dũng Quân.
Lúc này, Võ Tống đã dẫn theo các cấm vệ vọt ra khỏi mê vụ.
Cũng đã thoát khỏi phạm vi của thôn hoang vắng.
Hắn quay đầu nh��n lại, nhưng căn bản không thể nhìn thấy thân hình Tả Dũng Quân.
Võ Tống cắn răng, lấy tay móc ra từ trong ngực một tấm phù lục mới, phun lên tinh huyết rồi bỗng nhiên quăng lên không trung.
Khoảnh khắc sau đó, một đoàn quang diễm óng ánh sáng ngời bay thẳng lên bầu trời, nở rộ trên không trung!
Cách đó hai trăm dặm, trên đỉnh Lạc Lôi Phong.
Uông Trần đang tu luyện Ngũ Dương Càn Lôi, bỗng nhiên nhìn về phía quang diễm nở rộ.
Sản phẩm dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.