Câu chuyện kì bí - Chapter 8:
Sau một mớ thông tin hỗn độn ấy, tôi vẫn chưa làm rõ được mấy điều then chốt:
Thứ nhất, người đã ém nhẹm những chuyện đó là ai? Tôi gần như chắc chắn (khoảng 80%) là giám đốc bệnh viện - con trai ông ta dính líu trực tiếp đến vụ việc cơ mà!
Thứ hai, tại sao lại tồn tại một cơ sở đường hầm rộng lớn dưới lòng đất bệnh viện? Ai đã xây cái đó? Xây từ bao giờ? Và làm sao mà không một ai hay biết?
Thứ ba, những nạn nhân bị giam giữ dưới đó giờ ra sao? Gia đình họ không đi tìm hay sao? Hay đơn giản là bọn chúng đã bắt cóc người rồi nhốt thẳng xuống đấy?
Thứ tư, sau khi “xử lý” xong, chúng mang xác đi đâu để bán? Không lẽ thoát được hoàn toàn khỏi tai mắt của cảnh sát?
Thứ năm, bọn buôn ma túy sau nhà xác thì liên quan thế nào? Lẽ nào “tay Phương” đó hoàn toàn không biết gì về cái đường hầm khổng lồ ngay dưới chân mình?
Rốt cuộc, liệu hai vụ này có mối liên hệ nào với nhau không?
Giải được các vấn đề ấy thì sự thật của vụ này sẽ được sáng tỏ. Có lẽ tôi phải giải mã chúng từng chút một. Đầu tiên, bọn tôi vẫn phải thám thính xem tối nay bọn chúng có động tĩnh gì cái đã.
Đêm ấy khô nóng và ẩm, những làn gió nhẹ như có ý luồn qua bờ vai khiến tôi khẽ rùng mình. Chúng tôi – hai chàng trai, đứng lặng trong bóng tối sau tòa nhà bỏ hoang, hai cái bóng đơn độc giữa đêm khuya thanh vắng. Không khí căng như dây đàn, bởi lần này chúng tôi đã chuẩn bị kỹ càng hơn, máy ảnh lủng lẳng trên cổ để chộp lấy bằng chứng, và hai chiếc bộ đàm theo lời thằng Minh, có thể liên lạc xuyên qua lớp đất đá dày dưới kia tầm năm mét. Một sự chuẩn bị mang đầy hy vọng mong manh.
Hồi chiều vẫn còn đầy thất vọng với tôi. Chúng tôi lân la quanh bệnh viện, hỏi han đủ thứ từ bác sĩ, y tá đến bệnh nhân, cả những tiệm thuốc lèo tèo ven đường. Kết quả? Trắng tay một cách thảm hại. Chẳng thu được mảy may thông tin hữu ích nào. Tội nghiệp nhất là Minh, phải giả vờ đau bụng lăn lộn để được vào khám. Tôi thì cứ thấp thỏm: liệu có ai trong số họ nhận ra khuôn mặt Minh - đứa đã từng bị nhốt dưới cái hầm quái đản kia? Nhưng không. Gương mặt nào cũng dửng dưng, vô cảm, chẳng một tia nghi ngờ hay nhận biết. Sự thờ ơ ấy khiến lòng tôi se lại.
Giờ đây, trước khi lần mò vào cái hang ổ này, tôi cẩn thận lật xem phía sau tảng đá giả. Một sticker quen thuộc hình con rắn đen theo lời thằng Sơn hiện ra. “Có kí hiệu này!” Tiếng tôi bật lên đầy hứng khởi, lẫn chút rợn tóc gáy. Minh quay sang, ánh mắt ngơ ngác. À phải rồi, lần trước tôi chưa kịp nói với nó về cái mật ngữ của lũ buôn người. “Đây là kí hiệu của bọn chúng,” tôi thì thào gấp gáp trong gió, “Chúng dán lên đây để báo cho mấy tên nghiện biết: chỗ cũ, 11 giờ tối, sẽ có hàng.” Giải thích xong, tôi bắt gặp ánh mắt Minh. Nó nhìn tôi chằm chằm, cái nhìn chất vấn đầy trách móc: Sao mày không nói sớm cái chuyện hệ trọng thế này? Tôi đành né đi, lòng dâng lên chút xót xa và hối hận.
Quan trọng hơn hết, chúng tôi nín thở dò xét xung quanh phòng xác. Xung quanh vắng lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió vi vu qua những bụi cây hoang. Sau khi chắc chắn không có bóng người đáng ngờ, chúng tôi nhanh chóng lách mình vào trong.
Bên ngoài nhà xác, một thứ tĩnh lặng chết chóc ùa đến. Không khí lạnh lẽo, nặng mùi ẩm mốc và thứ gì đó tanh tưởng như đã ngấm vào tường. Không một tiếng động, đúng như hình dung về một nơi chứa đầy cái chết. Hai đứa im lặng rảo bước, mắt đảo liên tục. Theo chỉ dẫn của Sơn, chúng tôi men về phía bên phải căn phòng. Và rồi, nó hiện ra, một cái rãnh khe hở, khiêm tốn nằm sát chân tường. Chính là cánh cổng ngầm dẫn vào sào huyệt giao dịch của lũ quỷ dữ. Tim tôi đập thình thịch khi nhìn xuống cái khe tối om đó, như thể nó đang há miệng chờ nuốt chửng chúng tôi xuống địa ngục.
Ngay khi đến gần, bọn tôi nhanh chóng phát hiện đúng là có một cái khe rãnh rộng đủ cho một người lớn chui lọt. Tôi nép mình bên bức tường căn phòng, ngó chút qua khe ấy, hình bóng hai người đàn ông trông như bảo vệ đứng sừng sững, quay mặt vào nhau. Tôi tí nữa bị hai tên đó phát hiện, may thay tôi kịp rút người vào phía sau.
Đột ngột, giọng Minh rít lên trong bộ đàm, đầy hoảng hốt: “Mau… núp mau đi! Có người chui qua từ cái lỗ dưới kia rồi!” Tiếng nó như dao cứa vào màng nhĩ, phá tan sự im lặng chết chóc.
Từ vị trí quan sát xa trên tầng thượng tòa nhà hoang, nó có thể nhìn thấu cái lỗ tối om trên tường và cả bóng tối đang rình rập quanh tôi. Nghe tiếng cảnh báo đứt quãng, đầy sợ hãi đó, tim tôi thót lại. Tôi vụt chạy, vội vã như con thú bị săn, lao vào góc tối bên trái căn phòng. Nơi đây chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có một bồn cây hình chữ nhật lạnh lẽo sát tường và… một chồng thùng container cao ngất, sừng sững như ngôi mộ tập thể. Chúng xếp chồng chất, mờ nhạt dưới ánh trăng lờ mờ lọt qua khe cửa, lớp sơn bong tróc lộ ra vết gỉ sét đen ngòm như máu khô. Tuổi thọ của chúng có lẽ bằng cả tòa nhà này. Hàng trăm câu hỏi dồn dập đập vào óc tôi: “Tại sao chúng bị bỏ lại đây? Rốt cuộc trong đó chứa cái gì? Xác ư? Hay thứ gì còn kinh khủng hơn?”
Bản năng tò mò như con rắn độc bò lên cổ, thúc giục. Tôi liều lĩnh bước ra, tay run run đẩy nhẹ cánh cửa container mục nát. Két…! Tiếng kim loại rỉ sét kẽo kẹt vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch, khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Bên trong trống rỗng đến rợn người, một thứ không gian âm u, ngột ngạt. Và rồi tôi phát hiện ra nó, một tấm rèm dày, màu đen kịt, che khuất một góc tối sâu thẳm phía trên, gần như hòa lẫn vào bóng đêm. Tôi níu thở, vén tấm rèm lên một khe hẹp vừa đủ mắt nhìn…
Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra bên dưới: một ổ nhóm đang giao dịch ma túy trong ánh đèn mờ ảo dưới hầm sâu! Chúng như lũ quỷ dữ trong hang tối, cử chỉ nhanh gọn, lén lút. Điều kỳ lạ là chúng hoàn toàn không nhìn thấy tôi! Tấm kính ngăn cách – kính một chiều! Tôi nhận ra ngay, kỹ thuật quen thuộc của những sòng bạc chui hay phòng thẩm vấn bí mật mà tôi từng chứng kiến. Lạnh sống lưng, tôi tự hỏi: Kẻ nào đã xây dựng cái “ghế VIP” quái dị này? Để làm gì? Theo dõi? Kiểm soát? Hay… thưởng thức cảnh tượng đen tối diễn ra bên dưới như một vở kịch rùng rợn?
Đúng lúc ấy, giọng Minh lại rít lên trong bộ đàm, đầy vội vã và hoảng loạn, phá vỡ dòng suy nghĩ kinh hãi của tôi: “Ê! Mày chui vào trong đấy làm gì đấy, mau trốn nhanh, có người đang đến nữa rồi đấy!!!” Tiếng nó như tiếng còi báo tử, gần như lạc giọng vì sợ hãi.
Tôi giật mình thon thót. Vệt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Không kịp nghĩ, tôi lau vết tay trên kính, đóng vội cánh cửa container cũ kỹ (nó lại kẽo kẹt rên rỉ như tiếng than từ địa ngục), rồi phóng thật nhanh ra ngoài. Tôi nhảy thụt vào một bụi cây rậm rạp, gai quào xước tay, hy vọng lũ côn trùng đêm đừng cắn mà làm phiền tôi. Mắt đảo điên cuồng về phía chỗ cái lỗ tối – trống không! Tức giận và hoài nghi, tôi gằn giọng vào bộ đàm: “Làm đéo gì có ai, thằng điên! Mày thấy ma à?”
Minh đáp lại ngay, giọng đanh lại, đầy xác quyết và… sợ hãi tột cùng: “Có! Nó… Nó Đang đi về phía mày đấy! Nhìn bên phải mày đi! Đồ ngốc!!!”
Tôi quay ngoắt sang trái - cái lỗ vẫn đen ngòm, im lìm.
Rồi từ từ quay sang phải…
Và tôi đông cứng.
Một bóng người. Không, một cái bóng màu đen. Mặc chiếc áo choàng đen dài phủ kín từ đầu đến gót, như một thần chết vật vờ giữa đêm. Hắn (hay nó?) lặng lẽ đẩy một chiếc xe y tế cũ kỹ, kêu cót két, trên đó chất đầy những lọ thủy tinh lớn nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng như những con mắt quỷ. Hắn đi thật chậm, thật nhẹ nhàng, không một tiếng bước chân, như trôi lơ lửng trên mặt đất. Hắn tiến thẳng đến cái container tôi vừa chui ra, mở cửa (lại cái tiếng kẽo kẹt rợn người ấy!), bước vào, rồi đóng lại. Tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy một phút – ngắn ngủi mà như một thế kỷ. Rồi hắn lại lặng lẽ đi ra, như chưa từng xuất hiện. Hắn hướng về phía nhà xác, bước vào, và cánh cửa kim loại nặng nề khép lại với tiếng “cạch” khô khốc, dập tắt mọi dấu vết.
Tôi co rúm trong bụi cây, tim đập thình thịch muốn nhảy khỏi lồng ngực, không dám thở. Giọng Minh run run, đầy kinh ngạc và sợ hãi vang lên trong bộ đàm, phá vỡ sự im lặng chết người: “Tao… tao không hiểu… Hắn không phải là khách mua hàng sao? Sao hắn lại vào cái container chết tiệt đó? Đống lọ trên xe hắn là cái quái gì vậy? Mày ở gần thế, thấy gì không? Nói đi!!!”
Tôi không thể trả lời. Tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà xác đã khép chặt, nơi bóng áo choàng đen đã khuất. Một mùi lạ – mùi của bí ẩn lẫn với thứ gì đó ngọt ngào, thối rữa – thoáng qua trong không khí. Câu hỏi lớn nhất đè nặng trong óc: Làm sao hắn biết container ấy mở được? Và… thứ gì đang nằm trong những lọ thủy tinh kia?
Tôi giờ có thể đảm bảo, rằng cái bệnh viện này có vẫn đề thực sự luôn. Hết cái lũ chuột lẩn trốn bên dưới kia, giờ đến cả bọn nghiện ma túy và cả tên trông cứ như sứ giả của thần chết này nữa. Các bí ẩn càng ngày càng nhiều lên, chúng đánh thức bản năng tò mò của tôi.
Hắn đi vào trong đó khoảng gần một tiếng, hắn trở về với một bộ dạng vẫn rợn tóc gáy như thế, nhưng quan sát kĩ hơn, tô điểm bộ áo choàng là li ti những giọt màu đỏ. Máu!!! Tôi dám chắc luôn. Hắn còn mang một hộp, nó giống như một cái hộp đông lạnh người ta hay bảo quản thịt tươi.
“Có lẽ nào… đấy chính là nội tạng người!” Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi như ngộ ra được điều gì đó kinh khủng, bàn tay nắm chặt đến bật máu trong lòng bàn tay.
Chờ đợi hắn đi khuất khỏi tầm mắt, tôi mới dám nhón chân ra khỏi bụi cây. Không khí đêm đặc quánh mùi ẩm mốc và cỏ dại. Giờ chỉ sợ có con rắn nào tranh thủ cắn trộm thì tiêu. Tôi cẩn thận quan sát xung quanh, từng hơi thở nông và gấp gáp, để chắc chắn an toàn. Minh không đợi được, giọng thì thào đầy sốt ruột: “Mày nãy nói cái gì đấy? Sao giọng mày khang khác thế?”
Tôi giờ đã phần nào suy đoán được. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, có lẽ căn phòng xác bên cạnh kia không đơn thuần là nơi tạm giữ người chết, mà chính là lò mổ của lũ buôn nội tạng. Còn tên quỷ dị vừa rời đi, chắc hẳn là lão Bình mà hai tên hôm nọ có nhắc tới. “Quả thật như lời đồn!” Câu cảm thán vang lên trong đầu tôi, lạnh toát. Suy tính lại, tôi đã có bằng chứng về đám đang phê pha, nhưng nếu cảnh sát ập tới bắt lũ nghiện, bọn chúng phía dưới chắc chắn sẽ cảnh giác cao độ. Trong lòng dấy lên nỗi lo âu: Trong bệnh viện này, hẳn vẫn còn tai mắt của lũ buôn người, có thể là một bệnh nhân giả mạo, hay thậm chí… là chính bác sĩ, y tá.
Lúc này mà đánh động lũ chuột phía dưới thì quá gấp gáp. Thứ chúng tôi cần bây giờ là bằng chứng tận gốc, dấu vết tội ác và hang ổ của chúng. Hơi thở tôi gấp gáp hơn khi giọng vọng vào bộ đàm: “Nghe thấy không?”
“... Có, giọng mày nghe căng thẳng thế? Bộ đang nghĩ gì đấy à?”
Tôi thuật lại suy nghĩ cho Minh. Một tiếng thở dài nhẹ phía đầu dây bên kia, rồi nó đồng tình: “Ừ, có lý.” Chúng tôi giờ đây đang đóng vai kẻ trộm, hai bàn tay lóng ngóng cố gắng bẻ khóa cánh cửa âm u. Cũng may thế nào cái ba lô Minh mang theo lại phát huy đúng lúc. Bộ dụng cụ đa năng của nó trông như một mớ hỗn độn được ghép vào với nhau, trông không có một sự tin tưởng, nhưng những ngón tay nhanh nhẹn của Minh lại khiến chúng trở nên kỳ diệu.
“Thế quái nào mà nó lại mở được cái ổ khóa kia chứ?” Tôi thầm nghĩ, một chút kinh ngạc lẫn e ngại. Cái này mà bán ngoài chợ đen, lũ trộm chắc mừng rơi nước mắt.
“Vào đi! Còn lần chần gì nữa? Mày đứng như trời trồng ở đấy làm gì?” Minh hối thúc.
Chúng tôi bước vào trong với một cảm giác rợn tóc gáy. Bầu không khí trong phòng xác đặc quánh sự chết chóc, âm khí như bao trùm lấy da thịt. Căn phòng được ngăn cách bởi một tấm màn che mỏng manh. Không gian bên trong càng lạnh lẽo và ngột ngạt hơn, mùi thuốc sát trùng lẫn với một thứ mùi điều hòa khó tả. Vô số chiếc giường sắt kẽo kẹt xếp song song thành hai dãy, phủ trên mỗi chiếc là một tấm vải trắng toát.
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Bất ngờ hơn, trong đây chẳng có thứ gì lạ lùng, thậm chí dấu vết của hoạt động bất thường cũng không. Một nỗi hoài nghi dấy lên: Chả nhẽ mình lại sai? Ý nghĩ đó khiến tim tôi chùng xuống. Chả nhẽ mấy suy đoán trước đó là vô căn cứ? Mấy vệt đỏ kia chỉ là thuốc thử nghiệm văng ra? Nhưng tại sao? Ai lại tối đêm chui vào nhà xác gần một tiếng đồng hồ chỉ để... không làm gì cả? Tôi quay sang Minh, chỗ nó đứng lúc này đã trống trơn! Tim tôi đập loạn nhịp, chẳng lẽ lại biến mất giống lần trước. Sau một hồi tìm kiếm trong hốt hoảng, thấy nó đang cúi sát xuống sàn, mò mẫm thứ gì đó ở góc phòng tay phải.
Tôi định lại gần hỏi han, bước chân nhẹ nhàng trên nền gạch lạnh. Thế nhưng, thật bất ngờ, Minh giật bắn người lên khi thấy bóng tôi, ngã vật vào chiếc bàn đang đặt một thi thể. Miệng nó há hốc sắp hét lên, nhưng tôi lao tới, tay bịt chặt lấy miệng nó. “Shhh!!!” Tiếng thì thào khẩn trương thoát ra giữa hai hàm răng nghiến chặt.
Hai mắt Minh mở trừng trừng, ngập tràn hoảng sợ. Sau một hồi, ánh mắt nó dần dịu xuống, nhưng thay vào đó là sự ngỡ ngàng tột độ. Hai con ngươi đen vừa giật giật giờ lại trùng xuống, dán chặt vào tấm vải trắng. Nó đẩy tôi ra một cách dứt khoát, tay run run giật phăng tấm vải che. Tôi cứ tưởng nó bị dọa mất hồn, ai ngờ sự thật phía dưới khiến chính tôi bàng hoàng, chân tay bủn rủn.
Không hề có thi thể. Chỉ là một con ma nơ canh bằng nhựa trắng bệch, vô hồn. Nhìn sang mấy giường bên cạnh – tương tự! Hai chúng tôi đứng sững, nhìn nhau không nói nên lời, trong mắt nhau chỉ còn sự kinh ngạc và hoang mang tột độ như hai đứa trẻ lạc vào thế giới điên rồ. Tất cả những gì khám phá từ khi vào bệnh viện này đều vượt quá sức tưởng tượng.
“Tại sao... lại không có một cái xác nào ở đây chứ?” Giọng tôi khản đặc.
“Chả biết nữa. Hay... chúng đã chuyển đi đâu đó rồi?” Minh lẩm bẩm.
Một luồng điện giật xẹt qua người tôi khi nghe câu đó. Đúng rồi! Ta đã quá quen với những trò ngụy trang tinh vi của lũ quỷ này rồi! Chắc chắn chúng đã chuyển những thi thể xuống đường hầm phía dưới!
“Phải có một lối đi bí mật!” Tôi gằn giọng, quay sang Minh, ánh mắt quyết liệt.
“Giống như ở tòa nhà bên kia đúng không? Tìm thôi!” Vẻ mặt Minh bỗng hưng phấn lạ thường, nó lập tức sờ soạng dọc các bức tường lạnh ngắt.
Suy nghĩ lóe lên: Nếu nơi đây giống phía bên kia, vậy lối vào hẳn được giấu sau những chiếc giường ma nơ canh này! Tôi gọi Minh lại phụ giúp. Hai bàn tay chúng tôi lật tìm dưới từng gầm giường sắt lạnh buốt.
“Tìm… tìm thấy rồi!” Tiếng kêu khẽ đầy phấn khích của Minh vang lên trong căn phòng chết. “Chỗ này! Một khe rãnh đủ để ngón tay luồn vào!”
Chúng tôi dùng hết sức bẩy tấm panel lên. Một luồng không khí ẩm thấp, nặng mùi đất mục và mốc meo xộc thẳng lên mặt, khiến cả hai nheo mắt lại, buột miệng ho sặc sụa. Một đường hầm tối om hiện ra, những bậc thang đất dẫn sâu xuống lòng đất, đúng như dự đoán. Chúng tôi nhìn nhau, trong mắt nhau thoáng chút do dự và ái ngại. Bóng tối dưới kia như một cái miệng quỷ đang há rộng. Nhưng rồi, quyết tâm vạch trần bí mật của lũ quỷ người đã lấn át nỗi sợ. Chúng tôi gật đầu, bình tĩnh nhưng cẩn trọng từng bước, bắt đầu bước xuống cầu thang vào lòng đất tăm tối.
“Yên tâm đi, chúng ta có mang vũ khí phòng thân, tao cũng đã thấy lão Bình lên xe cứu thương đi đây đó, chắc không quay lại luôn đâu!” Lời trấn an của tôi có vẻ hơi thừa khi nó nhẹ nhàng đáp lại “Nói thừa, tao tin mày mà.”
Bước xuống những bậc đất đã sẫm màu, bóng tối dày đặc như nước đen nuốt chửng chúng tôi. Không khí dưới hầm càng lúc càng ngột ngạt, ẩm ướt và lạnh buốt, mang theo mùi đất thối rữa nồng nặc lẫn một thứ mùi tanh nhẹ, man mác khiến lòng dạ bồn chồn. Ánh đèn pin hắt ra những vệt sáng yếu ớt, chỉ đủ soi lộ những bức tường đất thô ráp, phủ đầy rêu xanh lét và những vệt nước đọng lấp lánh dưới ánh đèn. Mỗi bước chân chúng tôi đặt xuống đều vang lên âm thanh lạo xạo, rột rạt từ lớp đất dưới chân, nghe như tiếng thở dài của lòng đất, càng làm tăng cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở. Chỗ này kết cấu có vẻ y hệt phía bên kia. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi, khiến tim đập nhanh hơn: Có lẽ rằng phía bên này thông với bên kia? Chúng không phải hai đường hầm riêng biệt, mà là những nhánh chính trong một hệ thống đường hầm đồ sộ, chằng chịt như mạng nhện dưới lòng đất!
Phía dưới cùng chỉ có một lối đi hẹp chạy thẳng về phía trước, bị bóng tối bủa vây ở phía cuối. Mắt tôi chợt dán chặt vào nền đất: Dưới đất còn đọng lại vài giọt chất lỏng màu đỏ sẫm, nhỏ như hạt đậu, lấp lánh dưới ánh đèn pin một cách ghê rợn. Một luồng lạnh buốt xuyên qua cột sống. Dám chắc đấy là máu người rồi! Ý nghĩ đó như một mũi dao đâm vào óc, khẳng định suy đoán của tôi đã phần nào đúng – chúng tôi đang lần theo dấu vết của lò mổ kinh hoàng.
Bước đi trong im lặng chết chóc, chỉ nghe tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, ánh mắt chúng tôi đột ngột dừng lại tại một khe cửa hắt ra ánh sáng vàng vọt, lờ mờ ở cuối lối đi. Ánh sáng ấy không mang lại chút ấm áp nào, trái lại, nó như một lời mời gọi đầy ma mị vào cõi chết. Đến gần nó, một làn không khí nặng nề, đặc quánh một thứ mùi kinh khủng, mùi máu tươi ngọt lịm lẫn mùi thịt sống, mùi chất thải cơ thể và mùi thuốc sát trùng nồng nặc, sộc thẳng vào mũi, bám chặt lấy cổ họng, rồi xông thẳng lên não. Mọi sự kinh hãi, rồi cả sự ghê rợn đến tởn gai óc ập đến cùng lúc, khiến chân tay tôi bủn rủn.
Hơi thở nghẹn lại. Cảnh tượng trước mắt qua khe cửa thực sự là địa ngục trần gian, một vụ tra tấn đến tâm trí con người. Một cơ thể người trần truồng, nhợt nhạt nằm trên bàn kim loại lạnh ngắt. Bụng và ngực bị rạch một đường dài, toang hoác, các cơ quan nội tạng gần như đã bị moi sạch sẽ, chỉ còn lại một khoang rỗng đẫm máu đen sẫm. Máu và các chất dịch nhầy nhụa, vàng vọt bắn tung tóe khắp tường, trần và sàn nhà, tạo thành những vệt loang dài như những vết nôn của quỷ dữ. Mùi tanh nồng nặc, đậm đặc đến mức sặc sụa, tỏa ra ngoài hành lang như một thực thể sống.
Tôi không dám nhìn thẳng cảnh tượng đó nữa, quay mặt đi, dạ dày quặn thắt. Thằng Minh lúc này phát ra một tiếng rên nghẹn ngào, rồi như bị xốc quá, nó ngồi bệt xuống nền đất lạnh buốt ngay cạnh tôi. Gương mặt nó tối sầm lại rồi chuyển sang trắng bệch như vôi, hai tay ôm chặt bụng, điệu bộ co giật nhẹ như sắp nôn ra ngay tại chỗ. Tôi nhanh chóng đặt tay lên vai nó, vừa trấn an nó “Cố lên... thở đều...” vừa tự nhủ thầm: “Phải bình tĩnh!!! BÌNH TĨNH LẠI!!!” Hàm răng tôi nghiến chặt, mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Tôi buộc mình phải quay lại, chống lại cơn buồn nôn quặn thắt, đưa máy ảnh lên chụp vội vài tấm ảnh hiện trường làm bằng chứng. Rồi nhanh chóng lẩn ra xa, nhắm mắt lại, cố tưởng tượng những hình ảnh tươi sáng, vui vẻ nhất để xua đuổi cơn ác mộng đang hiện hữu. Lúc này nhìn Minh, gương mặt nó vẫn trắng bệch như tờ giấy, môi tái ngắt, cứ như thể sắp ngất xỉu vì thiếu máu và kinh hoàng.
Cũng phải thôi. Ai mà chứng kiến cảnh tượng đẫm máu, tàn bạo và phi nhân tính đến thế mà không rợn tóc gáy, không muốn quay đầu bỏ chạy? Nó còn kinh khủng hơn gấp bội mấy bộ phim kinh dị “nặng đô” tôi từng xem cùng bố. Có lẽ nhờ di truyền từ bố – một ông phóng viên đam mê mấy chuyện li kì – mà tôi còn có thể gượng dậy, còn chút sức để hành động trong cơn chấn động này.
Không thể ở lại thêm giây phút nào nữa. Bằng chứng đã có trong tay. Máu trong người như sôi lên vì phẫn nộ và căm hờn. Chúng tôi phải mau chóng thoát khỏi đây, báo ngay cho cảnh sát để trừng trị lũ quỷ khốn nạn này! Tôi đỡ thằng Minh dậy. Chân nãy còn run lẩy bẩy, giờ nó cũng gượng đứng lên, dù khuôn mặt vẫn tái mét và bước đi lẽo đẽo như người mất hồn. Cứ ngỡ đã vượt qua được đoạn kinh hoàng nhất, chỉ cần lần theo đường cũ mà ra...
Ai ngờ! Một âm thanh đột ngột, khô khan, chắc nịch và đanh thép vang lên từ đâu đó, xé toạc sự im lặng như dao cứa vào da thịt: “Thì ra là ở đâu sao?” Giọng nói ấy khiến tôi và Minh dựng đứng cả tóc gáy, máu như ngừng chảy trong giây lát. Cảm giác sợ hãi tột cùng, lạnh cóng, len lỏi khắp từng ngón tay, ngón chân. Bản năng sinh tồn trỗi dậy: Tay tôi lập tức rút nhanh bình xịt hơi cay trong túi, nắm chặt. Còn Minh, dù đang suy sụp, cũng giật mình rút con dao dọc giấy sắc lẹm ra khỏi bao, tay run lẩy bẩy nhưng ánh mắt đầy cảnh giác.
“Bị phát hiện rồi sao?” Câu hỏi hãi hùng lóe lên trong đầu tôi, tim đập như trống đánh ngay trong cổ họng.
Chợt, chính giọng nói đó lại vang lên lần nữa, nhưng lần này là qua chiếc bộ đàm treo ở cổ tay tôi! “Xin lỗi đại ca em đến muộn! Chỗ này đường đi lằng nhằng như mê cung, quá thể!”
Hai chúng tôi nhìn nhau, trong mắt nhau chỉ toàn sự ngỡ ngàng và hoang mang tột độ. Chợt Minh chỉ tay vào cái bộ đàm, thì thào khản giọng: “Là... là nó chăng?”
Ký ức ập về. Cái giọng đấy... tôi đã nghe ở đâu đó rồi! Sau một hồi lục lọi ký ức đầy căng thẳng, tôi chợt nhớ ra: Hình như đó là tên đã dẫm phải cái máy nghe lén tôi ném đi tối hôm giải cứu Minh! Nó thì hôm ấy bất tỉnh nhân sự, nên chắc không nhận ra được. Nhưng với tôi, kẻ đã nghe lén chính hắn và một tên đàn anh nói chuyện thì giọng hắn đã khắc sâu vào trí nhớ!
Giọng nói lại phát ra từ bộ đàm, lần này là một giọng trầm hơn, không có sự quở trách: “Không sao, tí nữa mới đến giờ hẹn.
”
Rồi một giọng khác, dõng dạc, trầm đục, mang phong thái của một ông trùm thực thụ, hỏi: “Thằng Bình gửi thông tin nơi giao dịch cho mày chưa, Đô?”
Quả thật! Giọng vừa rồi chính là tên trùm! Tôi nhận ra ngay khi có tiếng “Đô” trả lời hắn, giọng nhanh nhẹn: “Đại ca yên tâm! Lão vừa gửi cho em xong, em đang giải mã nó đây!”
Mấy tên khác cũng lần lượt góp giọng, qua bộ đàm nghe rõ mồn một như chúng đang đứng ngay cạnh:
“Hề hề… Sao lão cứ thích chơi trò mật mã trẻ con thế nhỉ? Gửi thẳng ra cho đỡ mất công giải mã!”
“Mày còn non lắm, em ơi! Gửi nhầm vào tài khoản người khác thì còn có thể lấp liếm bỏ qua được. Gửi nhầm vào máy mấy tên khỉ kia, chúng mà thấy được đoạn tin, lại kéo đến điểm hẹn... cảnh sát mà tới là chết cả lũ chúng mày à!”
“Đúng đúng đấy, nhóc! Suy nghĩ nông cạn!”
“Suỵt! Suỵt! Ngậm cái mõm thối của mày lại đi! Thối hết cả không khí trong này!”
“Mày muốn gì hả? Thích chơi à?”
“Nhào vô đi! Bố đ éo sợ mày đâu, con!”
Trong lúc hai tên sắp sửa lao vào nhau, giọng nói đầy quyền lực của tên trùm vang lên, lạnh như băng, dập tắt mọi xung đột ngay lập tức: “Thôi ngay cho tao! Muốn đánh nhau thì biến ra ngoài mà đánh! Đừng để tao phải xử lí cả hai.” Hai tên cấp dưới im bặt như bị bóp nghẹn cổ.
“Mà không thể tin nổi,” giọng tên nào đó đột ngột chuyển sang mỉa mai, “cái tên ‘Thần Chết Nhân Gian’ ấy lại dùng thứ mật mã trẻ con thế này đấy! Tâm hồn thanh niên mới lớn chắc!” Câu nói vừa dứt, một tràng cười khẩy, chế giễu vang lên qua bộ đàm. Tôi đoán lão Bình kia chắc chẳng được lòng mấy tên này. Tôi chưa thấy ai tỏ ra có chút thiện cảm hay tôn trọng lão cả.
Đột nhiên, không khí trở nên khẩn trương. Tên trùm ra lệnh, giọng gấp gáp: “Nhanh chóng cầm đồ đi theo tao! Sắp đến giờ hẹn rồi, thằng kia bảo rồi đấy!”
Rồi hắn chỉ đích danh: “Thằng Tứ! Chạy ngay đến lò mổ của lão Bình, vác mấy cái hộp đồ theo, nhanh!”
Một giọng khác xen vào, đầy hả hê: “Eo ôi! Nay số mày thảm rồi!”
“Ừ, ừ...” giọng “thằng Tứ” nghe rầu rĩ, “Nhảy vào cái lò mổ địa ngục ấy của lão... lần trước tao suýt nôn hết đống rượu thịt mới ăn buổi tối ra. Nghĩ lại vẫn tởn đến tận bây giờ!”
Nghe thấy chúng định đi qua đây – qua chính cái “lò mổ địa ngục” chúng tôi vừa chứng kiến, hai mắt chúng tôi chạm nhau, đầy kinh hoàng. Không cần nói nhiều, tôi lập tức suy đoán: Có lẽ phòng họp của bọn chúng nằm ngay bên cạnh, chính là ngã rẽ thứ hai từ trái qua mà chúng tôi đã đi qua lúc nãy! Tên “Tứ” này sẽ phải đi ngang qua ngã ba phía trước mặt chúng tôi lúc vào, vòng qua cái lò mổ, rồi mới quay lại chỗ tụ họp. Thế nên, không chần chừ, tôi kéo tay Minh, lập tức chạy ngược về phía sâu trong đường hầm, băng thật nhanh qua ô cửa kinh hoàng của lò mổ, hướng thẳng về phía ngã rẽ phía trước. Chúng tôi nép sát vào bức tường tối om ngay sau góc rẽ, tim đập thình thịch. Nếu hắn đi đường này, chỉ còn cách đối mặt!
Không ngoài dự đoán! Một bóng người cao lớn lù lù đi tới từ hướng trước mặt chúng tôi, tiến thẳng vào phòng lò mổ. Hơi thở chúng tôi nín lại. Chỉ vài giây sau, hắn đã xách hai cái thùng nhựa to màu xám, nhanh chóng chạy ra, quay đầu đi thẳng về lại hướng cũ, mất hút trong bóng tối, hoàn toàn không để ý đến ngã rẽ chúng tôi đang núp.
Trong lòng hai đứa bất giác thở phào một hơi thật sâu, nhẹ nhõm cả người. Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương tôi.
“Thật may...” Minh thì thào bên cạnh, giọng run run vẫn còn đầy sợ hãi, “... hắn không đi đường này.”.
Chúng tôi nấp yên một lúc lâu, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Trước khi ló mặt ra, tôi cẩn thận kiểm tra bộ đàm. Không một tín hiệu nào cả, dấu hiệu rõ ràng hắn đã theo đồng bọn đi giao dịch. Tôi và Minh liếc nhìn nhau, đồng loạt nhấc chân định rút lui. Nhưng ngay lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: “Liệu có thể thừa cơ lúc chúng giao dịch để tóm gọn cả lũ không?”
Ý nghĩ ấy thôi thúc tôi. Sau một hơi thở sâu lấy dũng khí, tôi quyết định lần theo lối đi dẫn đến chỗ tụ họp của chúng. Tôi đã bảo Minh cầm bằng chứng đi báo cảnh sát trước, nhưng nó nhất quyết đòi cùng vào, nói gì cũng phải thoát ra chung. Không còn cách, tôi đành để nó lẽo đẽo theo sau. Căn phòng phía trước hiện ra, sáng trưng một cách kỳ lạ so với những căn hầm tối tăm trước đó. Không có cửa, chỉ có một biểu tượng hình con chim khắc trên tường. Phòng chim sáo! Tôi giật mình nhận ra ngay cái tên lũ chúng nhắc đến.
“Mình đến đúng chỗ rồi!” Niềm phấn khích dâng lên trong lòng tôi. Tôi thận trọng nhìn vào. May mắn thay, trong phòng vắng tanh, không một bóng người. Thời cơ đang mỉm cười với chúng tôi. Không khí trong phòng ngột ngạt bởi mùi thuốc lá nồng nặc hòa lẫn mùi rượu nặng từ những chai lăn lóc trên sàn nhà. Quả thực đúng chất sào huyệt lưu manh. Trên mặt bàn, một tờ giấy bị chèn bởi gạt tàn thuốc, chi chít một dãy số dài ngoằng:
2333630272432244028243222402827464440223336302242263430254446343024364630293226343
Mắt tôi dán vào dãy số. Đầu óc quay cuồng, không sao hiểu nổi thứ mớ hỗn độn này. Cái quái gì thế này? Liệu đây có thật là mật thư lão Bình gửi cho chúng không? Trông chẳng khác gì một đống số vô nghĩa. Một luồng hoang mang dâng lên.
“Bình tĩnh… bình tĩnh nào, Lộc!” Tôi tự nhủ, cố kìm nén nhịp tim đang đập rộn ràng. Cạnh tôi, Minh vẫn lẩm bẩm điều gì đó không rõ.
Phải chăng phải tách từng số? Hay chúng có một quy luật riêng? Nhưng thời gian không chờ đợi. Ngồi đây giải mã thì chỉ có nước bị chúng về tóm sống cả đám. Không do dự, tôi giơ máy ảnh lên chụp vội tờ giấy. Lòng đầy bất mãn vì chưa giải được, nhưng lý trí mách bảo: Quan trọng nhất lúc này là phải hành động, phải tóm được bọn chúng, ít nhất cũng phải phá tan cái hang ổ khốn kiếp này. Còn nếu túm được cả ổ tại chỗ giao dịch... thì còn gì bằng!
Bỗng, một mảnh ký ức vụt sáng lên trong đầu tôi. Giọng nói đầy chế giễu của một tên nào đó vang lên: “Mà không thể tin nổi cái tên ‘thần chết nhân gian’ ấy lại dùng thứ mật mã trẻ con thế này đấy! Chắc tâm hồn thanh xuân chưa lớn!”
Mật mã trẻ con! Cụm từ như một tia chớp xé toang màn sương. Đúng rồi! Đó chính là gợi ý! Một thứ mật mã toàn số dành cho... thanh niên chúng tôi?
Tôi quay sang Minh, giọng khẩn trương: “Mày có nghe chúng nó nhắc đến loại mật mã gì không? Kiểu như trò chơi giải đố, hay cách nhắn tin bí mật thời trẻ trâu ấy?”
Nó tròn mắt nhìn tôi như gặp người ngoài hành tinh - cũng phải thôi, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc này lại hỏi chuyện đâu đâu. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Minh chợt sáng lên. Nó hiểu bạn mình không bao giờ hỏi những câu vô nghĩa vào giờ phút sinh tử.
“Ừm…” - Minh gãi đầu, cố nhớ - “Bình thường tao thấy chúng nó hay dùng teencode, kiểu vừa chữ vừa số ấy.”
Nghe có lý, nhưng so với teencode, dãy số này khác hẳn. Nếu không phải thời nay... thì có lẽ là thời xưa? Thời lão Bình còn trẻ chăng? Lúc này, một ký ức mờ nhạt về những câu chuyện của bố tôi ùa về. Ông là người đam mê những thứ kỳ lạ, những mật mã, tin tức bí ẩn.
Tôi cố gắng vặn óc. Một hình ảnh mơ hồ hiện lên... “Hình như... hình như tao nhớ ra rồi! Có một loại mã, hồi nhỏ bố tao hay kể!” Tôi thốt lên, giọng đầy phấn khích. Minh hoảng hốt vội lao tới bịt miệng tôi lại, mắt liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác.
Im lặng bao trùm một lúc, không có động tĩnh gì. Thở phào, tôi thì thầm: “Lấy bút và sổ trong ba lô ra mau!”. Minh gật đầu, nhanh nhẹn mở ba lô. Chúng tôi đang đứng trong căn phòng nhà xác. Hơi lạnh từ sàn bê tông thấm vào da thịt, nhưng biết nơi này chẳng có tử thi nào, chúng tôi cũng đỡ sợ. Tôi dựa quyển sổ vào mặt giường bệnh cũ kỹ, tay run run cầm bút.
“Nó chính là thế này.” Tôi bắt đầu viết ra:
1 2(a,b,c) 3(d,e,f)
4(g,h,i) 5(j,k,l) 6(m,n,o)
7(p,q,r,s) 8(t,u,v) 9(w,x,y,z)
* 0(__) #
Minh chăm chú nhìn, vẻ mặt lộ rõ sự quen thuộc nhưng vẫn ngơ ngác. Nó thúc mạnh vào lưng tôi, giọng gấp gáp: “Cái này thì liên quan gì đến đống số kia? Mà sao tao thấy nó quen quá?”
Tôi dõng dạc: “Quen là phải! Đây là bố cục bàn phím bấm điện thoại đấy, nhớ chưa? Nếu muốn gõ chữ thì phải bấm số!”
“À!” - Minh vỗ trán - “Thế nó liên quan kiểu gì?”
“Tất nhiên là có!” - Tôi nói nhanh, ngón tay chỉ vào dãy số đã chụp - “Ta chia dãy này thành từng cặp hai số. Ví dụ, 23: số 2 bấm ba lần là chữ B. Tiếp 33: số 3 bấm ba lần là chữ E. Cứ thế mà suy!”
Minh gật gù, mắt sáng lên: “Thế 02 là cách, đúng không?”
“Chuẩn không cần chỉnh!” Tôi tự tin đọc kết quả sau khi lần theo từng cặp số: “ben phai thac troi ben canh linh hon xanh.”
Minh nhíu mày, lẩm bẩm: “Bên phải thác trôi? Thác gì trôi? Lính hôn xanh? Nghe như trong truyện cổ tích! Mày chắc chắn chứ?”
Tôi bật cười: “Chưa biết là đúng rồi! Đây là tên lóng mấy địa danh hồi xưa, tao nghe bố kể khi ổng dẫn tao đi qua mấy chỗ này.” Tôi vội giải thích thêm: “Câu đúng phải là: bên phải thác trời bên cạnh linh hồn xanh.”
Chưa dứt lời, Minh đã cắt ngang, giọng đầy nghi hoặc: “Thác trời? Linh hồn xanh? Lại càng nghe như chuyện thần tiên!”
Tôi lại phá lên cười, vỗ vai nó: “Không phải đâu! Chỗ này gần đây thôi, cách chừng hơn cây số. Mày cũng biết nơi đó mà, bọn mình đi qua mấy lần rồi!”
Minh càng rối trí, hai tay ôm đầu cố nhớ: “Chỗ quái quỷ nào chứ? Làm gì có cái thác trời nào ở đây?”
“Thác trời là nói cho vui!” - Tôi vội nói - “Thực ra đó là cái nhà máy bơm nước ở cánh đồng. Ngày xưa, dân quanh đây hay ra tắm sông gần đó, nhìn dòng nước từ ống bơm khổng lồ đổ xuống trắng xóa, cứ như thác từ trời rơi xuống nên họ gọi vậy. Còn ‘linh hồn xanh’ thì dễ hơn, chính là rừng tre xanh rì gần đấy! Nghe thế là tao biết ngay.”
Tôi tiếp tục, giọng hối hả: “Vậy điểm hẹn chính là chỗ bên phải nhà máy bơm nước, cạnh rừng tre! Chính cái nhà hoang từ lâu lắm rồi ấy, chỗ mà có lần mày lôi kéo tao đến tìm ma đấy, nhớ không?”
“Ồ!” Tiếng Minh vang lên đầy vỡ lẽ. Không chần chừ, chúng tôi lập tức rời khỏi phòng xác lạnh lẽo, len lỏi ra ngoài. Trời đã khuya hơn gần tiếng – nửa đêm qua lâu rồi. Phải nhanh! Nếu không, cuộc giao dịch sẽ kết thúc, lũ chúng sẽ tan biến như ma!
Chúng tôi lao đến đồn cảnh sát gần nhất, dồn hết bằng chứng thu thập được lên bàn. Ban đầu, họ tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng khi xem qua những bức ảnh chụp vội trong phòng “chim sáo” và hang ổ, sắc mặt họ biến đổi ngay. Một viên cảnh sát trung niên nghiêm nghị nói, ánh mắt dán chặt vào tấm hình: “Đây chính là băng nhóm buôn bán nội tạng trái phép chúng tôi truy nã nhiều năm nay. Năm xưa, chúng tôi từng vây bắt được một số tên, nhưng lần ấy để lọt mất bọn buôn lớn. Tên bán hàng bị bắt lại không biết rõ căn cứ, chỉ khai được là được giới thiệu cho một tên cầm đầu có tên ‘Vương Thất Đan’ – thông tin cứ thế đứt gánh. Truy nã hắn lâu nay không có manh mối, cứ ngỡ hắn đã cao chạy xa bay. Không ngờ hắn lại trá hình làm nhân viên y tế, ẩn náu ngay trong bệnh viện!”
Chúng tôi buộc phải ở lại đồn để khai báo chi tiết toàn bộ quá trình. Sau khi xác minh rõ chúng tôi hoàn toàn vô tội và chỉ là nhân chứng tình cờ phát hiện, họ tỏ ra rất cảm kích, thậm chí đề nghị tuyên dương.
Vài tiếng đồng hồ căng thẳng trôi qua, tiếng còi hụ rú báo hiệu đoàn xe cảnh sát ập về. Hàng chục chiếc xe dừng trước cổng, lực lượng đặc nhiệm dẫn giải từng tên tội phạm bị còng tay sau lưng xuống xe, đầu cúi gằm. Từ xa, tôi đã nhận ra bộ dạng tiều tụy của lão Bình trong số đó. Hắn lếch thếch đi ngang, ánh mắt vô hồn. Thì ra vậy! Tôi chợt hiểu. Cái xe cứu thương kia không chỉ là phương tiện ẩn náu, mà còn là công cụ hoàn hảo để vận chuyển “hàng”! Ai ngờ một chiếc xe cứu thương lại chở đầy thứ kinh dị ấy? Vừa không bị kiểm tra, vừa dễ dàng qua mặt thiên hạ. Thật là thâm độc!
Phải đến tận một tuần sau, vụ án kinh hoàng này mới chính thức khép lại. Nghe đâu, đường dây tội ác đã ăn sâu, bám rễ vào nhiều tầng lớp nên việc truy quét gặp không ít khó khăn. Tuy nhiên, cái đường dây của cả hệ thống quỷ quyệt ấy đã bị đập tan ngay khi lão Bình sa lưới. Hắn tuy không phải kẻ cầm đầu tối cao, nhưng chính là con quỷ gác cổng, kẻ trực tiếp nhúng tay vào máu! Tin tức từ cảnh sát khiến tôi lạnh sống lưng: lão ta không chỉ là kẻ trực tiếp rút ruột, mổ xẻ những nạn nhân vô tội, mà còn là tấm khiên che chở vững chắc cho cả lũ buôn thịt người dưới hầm. Máu của bao người đã dính đầy tay hắn qua những phi vụ liên hệ chặt chẽ với lũ mua bán nội tạng thú vật!
Nhưng tột cùng của sự kinh hoàng và phẫn uất chính là âm mưu thâm độc giăng ra từ chính bệnh viện! Lão Bình quỷ quyệt cấu kết với tên giám đốc bệnh viện. Vụ hai học viên say rượu tự ý phẫu thuật năm nào? Chính lão Bình là kẻ chủ mưu, cấp phép! Hai thanh niên ngờ nghệch ấy chỉ là con tốt thí mạng trong bàn cờ tàn ác của hắn. Sau đó, hắn lợi dụng ngay cái chết ấy như sợi dây thòng lọng siết cổ tên giám đốc, buộc hắn phải trở thành tay sai ngoan ngoãn. Ban đầu chỉ là vài hành động nhỏ nhắm mắt làm ngơ, nhưng dần dà, cái ác đã được buông lỏng hoàn toàn để lão Bình thỏa sức tung hoành trong chính ngôi nhà chữa bệnh!
Càng đào sâu, càng phát hiện những vết thối rữa lâu năm khiến người ta phải bàng hoàng, phẫn nộ. Khoảng 8 năm trước, lão Bình từng là một bác sĩ có tài, nhưng tâm thần đã lệch lạc từ biến cố kinh hoàng. Nghe kể, vợ hắn ngoại tình với một gã trai trẻ, cả hai tử nạn trong một vụ tai nạn. Chính lão Bình là người đứng bàn mổ! Khi nhìn thấy thi thể vợ cùng gã nhân tình, nhất là khi biết họ vẫn đang quấn quýt nhau trong khoảnh khắc cuối cùng, lòng dạ hắn sôi lên máu độc. Và tên giám đốc lúc bấy giờ (còn là phó giám đốc) đã xuất hiện như một “cơ hội” tàn nhẫn: con gái hắn bệnh nặng cần nội tạng thay thế. Hai con quỷ đã gặp nhau! Biết rõ hai nạn nhân kia chết vì sự cố ý của lão Bình, chúng vẫn nhẫn tâm lấy nội tạng còn ấm hơi người của họ để cứu đứa con gái. Đứa bé được cứu, được đưa ra nước ngoài sống xa hoa, trên mạng sống và nỗi đau tột cùng của những người bị giết hại một cách dã man!
Từ đó, lão Bình lao xuống dốc không phanh trong vũng máu. Hắn trở nên quái gở, cuồng loạn với niềm “đam mê” rùng rợn: thích mổ xẻ người sống! Tên giám đốc khi đã leo lên đỉnh quyền lực ở bệnh viện, nhiều lần định ngăn cản thú tính của lão, nhưng chính vết nhơ “cứu con” bằng nội tạng ăn cắp đã trói chặt miệng hắn. Hắn đành bất lực nhìn con quỷ mặc sức hoành hành.
Sự phản bội còn nhân lên gấp bội khi biết nguồn gốc hệ thống đường hầm kinh hoàng ấy! Lão kể, bố hắn chính là một trong những người anh hùng góp công xây dựng hệ thống này phục vụ kháng chiến, là nơi cứu chữa thương binh và họp bàn chiến thuật. Thế mà, di sản thiêng liêng của cha ông lại bị chính đứa con bất hiến biến thành hang ổ cho lũ quỷ dữ! Sau kháng chiến, đường hầm định bị lấp đi, nhưng một số người (trong đó có bố lão) không nỡ, chỉ lấp sơ sài các lối vào. Ai ngờ, cái tâm nguyện giữ gìn dấu tích lịch sử ấy lại bị lão Bình lợi dụng một cách tàn nhẫn! Bố lão đột ngột qua đời, bí mật rơi vào tay lão. Và thay vì tôn vinh, lão đã biến nó thành địa ngục trần gian! Bệnh viện hiện tại, nơi lối vào đầu tiên được đào lên, cũng chính là cánh cổng địa ngục do lão nắm giữ. Thật đau lòng và phẫn uất khi nghĩ rằng bao năm qua, người ta vô tư bước trên nền đất ấy mà không hay biết dưới chân là cả một lò mổ người tàn bạo!
Cay đắng và phẫn nộ tột độ trước số phận người công nhân vô tội! Vụ tai nạn ở tòa nhà hoang kia hoàn toàn không phải ngẫu nhiên! Anh ta đã phát hiện ra kết cấu bất thường và tình cờ đụng phải lũ quỷ đang lẩn trốn trong đường hầm. Chúng đã thẳng tay sát hại anh rồi dựng lên vụ “tai nạn” để che giấu tội ác! Gia đình anh, khi biết sự thật, cơn phẫn nộ và đau đớn làm sao kể xiết!
Nhưng tàn ác nhất, kinh tởm nhất chính là quá trình “cung cấp nguyên liệu” cho lò mổ của lão! Ban đầu, hắn chỉ trộm xác chết từ nhà xác để thỏa mãn thú tính và bán đi lấy tiền tu bổ cái “địa ngục” dưới lòng đất. Nhưng máu đã làm hắn phát cuồng! Hắn thèm khát... những cơ thể còn đang thở, còn đang sống! Lũ người mất tích - những kẻ không nhà cửa, người điên dại, kẻ nghiện ngập - đã trở thành con mồi hoàn hảo cho con quỷ mặc blouse trắng! Hắn chính là kẻ cung cấp “hàng sống” cho tên Phương - con trai ruột của tên giám đốc bệnh viện đáng nguyền rủa! Hắn chỉ cho hắn cái khe rãnh cạnh nhà xác - cổng sau dẫn thẳng vào địa ngục. Tên đó còn đặt cả container ngầm ở đó như một “sào huyệt” để thưởng thức thứ thuốc phiện quái gở và... “ngắm nghía” những “mẫu vật” đáng thương của con quỷ này!
Và đỉnh điểm của sự dã man không thể dung thứ: Lão Bình đã biến chính bệnh nhân của mình thành nạn nhân trong những cuộc “giải phẫu” kinh hoàng! Có những lần, trên bàn mổ, lão biết rõ bệnh nhân vẫn còn cơ hội sống nếu hắn làm đúng. Nhưng hắn đã cố tình không cứu! Hắn lạnh lùng báo tử cho người nhà đang đau khổ chờ đợi. Và rồi, trong sự cô độc của phòng mổ, hắn thỏa thuê “thưởng thức” việc mổ xẻ một cơ thể... vẫn còn đang giãy giụa, vẫn còn đang chống chọi với tử thần! Sự tàn ác đó vượt qua mọi giới hạn của loài người, chỉ có ở quỷ dữ!
Kết quả là hắn bị tuyên án tử hình, chúng tôi cũng có được chút thành tích khi cung cấp bằng chứng cho cảnh sát nhưng không được lộ mặt mà chỉ nhắc sơ qua cùng với chút quà. Cũng phải thôi, nhỡ mấy tên kia còn đồng bọn hay gì biết rằng bọn tôi đã cung cấp chứng cứ thì tìm đến tính sổ thì mệt.
Bầu không khí bên ngoài đồn cảnh sát vẫn ngột ngạt dù trời đã tạnh mưa. Tiếng còi xe, tiếng la hét hỗn loạn khi bọn chúng bị giải đi đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng nặng nề. Tôi và Minh bước ra, hít một hơi thật sâu không khí ẩm ướt, nhưng mùi thuốc sát trùng từ bệnh viện gần đó vẫn vương vấn, hòa lẫn với mùi đất ẩm, tạo thành một thứ gì đó tanh tưởi khó tả. Nó gợi nhớ đến cái mùi trong phòng “chim sáo”, thứ mùi của tội ác và sự chết chóc đã bám rễ quá lâu.
Vụ án đã thành tâm điểm. Tin tức bùng nổ như một quả bom, chiếm lĩnh mọi diễn đàn, mọi trang báo, mọi góc phố. Hashtag #VụÁnBệnhViệnQuỷ liên tục dẫn đầu bảng xu hướng. Các clip phỏng vấn người thân nạn nhân nghẹn ngào, giọng đầy phẫn uất; hình ảnh lão Bình cùng đồng bọn bị giải đi với khuôn mặt vô hồn; những thước phim quay lén từ đường hầm kinh hoàng... tất cả cứ như những vết dao cứa sâu vào lương tri cộng đồng. Sự phẫn nộ không hạ nhiệt, mà còn bùng cháy dữ dội hơn với mỗi chi tiết mới được phơi bày. Người ta không chỉ giận lũ quỷ mặc blouse trắng, mà còn giận cả cái hệ thống đã để chúng hoành hành ngang nhiên suốt năm tháng dài.
Tôi lướt qua màn hình điện thoại, dòng chảy cuồn cuộn của sự giận dữ trên mạng xã hội khiến lòng nặng trĩu. Những bình luận nhuốm máu, những lời nguyền rủa đắng cay, những tiếng kêu gọi công lý thống thiết... Chúng phản chiếu một nỗi đau tập thể sâu sắc, một sự mất niềm tin chua xót. Công lý có lẽ đã được thực thi, những kẻ chủ mưu đã bị tóm gọn, nhưng những mạng sống đã tắt, những nỗi đau đã nhuộm đỏ, liệu có thể nào rửa sạch? Những đứa trẻ mất cha, những người vợ mất chồng, những gia đình tan nát vì bị đánh cắp người thân vào cái lò mổ ngầm ấy... nỗi hận thù và đau khổ của họ, giờ đây hòa chung vào cơn thịnh nộ của cả xã hội, tạo thành một khối u uất khổng lồ, chực chờ.
Bệnh viện giờ như một sở cảnh sát. Hàng rào cảnh sát vây kín, ánh đèn nhấp nháy xe tuần tra chiếu vào những ô cửa sổ đen ngòm, trông như những con mắt mù lòa, vô hồn. Ngôi nhà chữa bệnh năm nào giờ đây chỉ còn là một bức tường thành của sự sợ hãi và nghi kỵ. Liệu niềm tin vào nơi này, vào những con người mặc áo blouse trắng, bao giờ mới hồi sinh? Hay nó sẽ mãi mang vết sẹo thấm đẫm máu và nước mắt này?
Minh đứng cạnh, im lặng nhìn về phía tòa nhà bệnh viện âm u. Nó thở dài, một tiếng thở dài nặng trịch như chứa đựng cả bầu trời u ám của những ngày vừa qua.
“Xong rồi... Lộc?” Giọng nó khàn đặc, không chút nhẹ nhõm, chỉ đầy mệt mỏi và một nỗi trống trải lạ kỳ.
Tôi không trả lời ngay. Mắt tôi dán vào cái lối vào khu hầm mổ bí mật đã bị niêm phong, nơi sâu thẳm dưới lòng đất kia, bao nhiêu oan hồn vẫn còn đang gào thét? Tiếng mưa rơi tầm tã đêm nào, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất lạnh, cái dãy số quái dị, mùi thuốc lá nồng nặc lẫn mùi máu tanh... tất cả như một thước phim quay chậm, ám ảnh không dứt trong đầu.
“Ừ,” Tôi gật đầu, cố nuốt trôi cục nghẹn trong cổ họng “Xong rồi.” Nhưng hai tiếng ấy nghe trống rỗng đến lạ. Bắt được hung thủ, phá tan đường dây, nhưng cơn ác mộng có thực sự kết thúc? Những vết hằn trong ký ức những người đã trải qua, trong lòng những người mất mát, và trong cả niềm tin của một cộng đồng, liệu có bao giờ thực sự lành lại?
Bên ngoài, tiếng người qua lại bắt đầu nhộn nhịp trở lại. Cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi. Nhưng bóng tối của vụ án, với sự tàn độc vượt ngoài sức tưởng tượng, vẫn như một vệt dầu loang đen ngòm, âm ỉ lan tỏa trong tâm thức mỗi người. Nó nhắc nhở một sự thật phũ phàng: Quỷ dữ đôi khi không ở đâu xa, mà ẩn nấp ngay trong những nơi ta gửi gắm niềm tin và hy vọng cuối cùng. Và nỗi đau, sự phẫn nộ cùng những câu hỏi không lời đáp về bản chất con người, có lẽ sẽ còn ám ảnh nơi đây, rất lâu, rất lâu nữa...
Cơn mưa nặng hạt lại bắt đầu rơi. Những giọt nước lạnh buốt rơi xuống mặt đất, tưởng như đang cố gột rửa. Nhưng mùi tanh tưởi kia, dường như vẫn còn đó, bền bỉ, dai dẳng... lẩn khuất trong từng hơi thở của thị trấn vừa trải qua một cơn ác mộng.