Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Câu chuyện kì bí - Chapter 6:

Bầu không khí trong căn phòng tối dưới lòng đất ngột ngạt và lạnh lẽo. Tiếng thở dồn dập của tôi là âm thanh duy nhất lúc đầu. Thế rồi, từ xa vọng lại những mảnh hội thoại rời rạc:

“Cái thằng hôm qua bọn nó bắt lại được nằm ở phòng nào đấy?”

“Mấy hôm trước có quả kèo ngon lắm mà tao không kịp, bực thật đấy!”

“Kiểm tra từng phòng vậy.”

Khoảng cách vẫn còn xa, nhưng đủ khiến tim tôi thót lại.

Tiếng bước chân gấp gáp và giọng quát tháo đột ngột vang lên gần hơn, ngay ngoài hành lang.

“Bọn chúng đã tới!” Ý nghĩ ấy lóe lên, làm tôi lạnh toát sống lưng.

Nhưng khác với sự hoảng loạn trước đó, lần này, một kế hoạch rõ ràng và tàn nhẫn hơn lóe lên trong đầu tôi. Minh nằm bất động trên nền đất ẩm, vô thức vì thuốc, nhưng trên cổ tay cậu ấy còn vương lại một vệt máu đỏ tươi từ mũi tiêm lấy mẫu mà bọn chúng đã thực hiện trước đó.

“Máu! Vệt máu thật trên tay nó! Phải dùng nó!” tôi hành động nhanh như cắt. Tôi xé vội một mảnh vải từ ống tay áo bệnh nhân rộng thùng thình Minh đang mặc. Không một giây do dự, tôi áp chặt mảnh vải vào vết máu đang rỉ trên cổ tay nó, thấm đẫm thứ chất lỏng đỏ tươi còn ấm nóng.

“Máu thật... thứ duy nhất có thể đánh lừa bọn quỷ này lúc này.” Mắt tôi lướt qua kệ đồ, bất chợt dừng lại ở một cái lọ thủy tinh nhỏ có nắp đậy vứt lăn lóc. “Cái lọ! Hoàn hảo!” Tôi chộp lấy, mở nắp, đổ ào thứ chất lỏng vàng nhạt bên trong xuống sàn – tạo vẻ như có người vội vàng sử dụng.

Tôi đổ một nửa lượng máu thấm trên mảnh vải vào lọ, đậy nắp lại nhưng không kỹ. Lọ máu được đặt ngay ngắn, nổi bật giữa tấm bảng kim loại sạch sẽ trắng toát – một vật phẩm “cứu trợ” được thượng đế gửi tới – tôi thầm nghĩ. Phần máu còn dính trên vải – tôi vắt kỹ, để những giọt đỏ sẫm rơi tõm xuống nền xi măng gần giường, tạo thành một vũng nhỏ. “Khô quá sẽ không thật!”

Tôi cầm mảnh vải đẫm máu lau nhẹ qua vũng và kéo một vệt dài ra phía cửa sau, tạo hiệu ứng “kéo lê” – vết máu loang rộng nhưng đã hơi khô để đánh lừa bọn chúng. Chiếc kéo phẫu thuật sáng loáng bị bỏ quên trên bàn được tôi chộp lấy. Tôi nhúng lưỡi kéo vào phần máu còn sót trên miếng vải, rồi đặt gọn trên tấm nệm giường ngay ngắn, lưỡi kéo hướng ra ngoài như vừa được sử dụng xong.

Xong rồi tôi kéo Minh dậy. Nó rên rỉ, mắt mở hé nhưng mờ đục, cố gắng đứng dậy trong trạng thái lảo đảo như người say. “Không kịp dẫn nó trốn ra ngoài rồi! Bọn chúng ngay ngoài cửa chính!” Mắt tôi đảo nhanh, dừng lại ở chiếc tủ đông lớn bằng kim loại đặt góc phòng. Một tấm biển dán: “Mẫu Sinh học”.

“Chỉ còn cách đó!” Tôi chợt nảy ra một suy nghĩ táo bạo.

Hai cánh tủ nặng nề được tôi mở ra trong tích tắc. Luồng hơi lạnh buốt giá cùng mùi tanh nồng đặc trưng của máu và nội tạng xộc thẳng vào mũi tôi. Bên trong, các ngăn kệ kim loại chật hẹp chất đầy túi nhựa trong suốt đựng những thứ màu đỏ thẫm, trắng ngà không rõ hình thù, may thay chúng không còn nhiều đủ để bọn tôi trốn dưới đấy. Không còn lựa chọn. Tôi đẩy Minh vào trước, cố nhét nó vào khoảng trống giữa các túi “mẫu vật”. Nó chui tọt vào sau, kéo sập cánh tủ lại ngay khi tiếng chân kịp phát ra âm thanh. Lúc này một ý nghĩ léo lên trong đầu tôi.

Tận dụng chút ánh sáng yếu của chiếc bóng đèn trên đầu và sự chủ quan của bọn chúng: Chiếc máy nghe lén của Minh lần này được phát huy khả năng của nó. Tôi lấy một mẩu kẹo cao su hương bạc hà đặc, dính của Minh trong ba lô của nó. Tôi nhét nó vào giữa mẩu kẹo, tạo thành một cục nhão nhỏ bọc lấy thiết bị. Trong ánh sáng lờ mờ chỉ đủ nhìn thấy lờ mờ hình dáng, tôi ném khẽ cục kẹo dính nhắm vào khoảng tối ngay lối vào căn phòng. Nó rơi xuống với không một tiếng động, dính chặt như một mẩu rác bị kẹt dưới đó từ lâu, hoàn toàn trong vùng tối khuất tầm nhìn trực tiếp. Với ánh sáng yếu ớt, bọn chúng khó lòng phát hiện, trừ khi cúi xuống soi đèn.

Sau đó tôi nhẹ nhàng chui vào chiếc tủ đông, đeo cho mình chiếc tai nghe nối với bộ đàm được nó cải tiến để bắt được tín hiệu của cái máy nghe lén.

Ngay lúc ấy, tiếng chân ồn ào vang lên. Hai tên thuộc hạ hừng hực xông vào phòng.

“Này mày, có chắc nó ở đây đấy không?”

“Chắc chắn! Đại ca bảo thằng Đại tối qua bắt được một đứa bỏ trốn, té lăn chảy cả máu ở dưới bậc cầu thang.”

“Thế đại ca không nói phòng nào à?”

“Có đâu? Mấy đứa trốn khỏi đây có phải hiếm đâu? Quăng đại nó vào một phòng, tiêm thuốc mê, thuốc tê, làm vài ‘thủ tục’ cho tay Bình, rồi trói chặt vào giường là xong…”

“Nhìn kìa! Chắc phòng này rồi!”

“Lão Bình làm việc nhanh thật. Nghe đâu có mối cần kha khá nội tạng. Đại ca với anh em bận ra mặt.”

“Ngon… vụ này xong, ăn chơi cả năm không hết!”

“Mỗi lần nhìn lão Bình mổ xẻ, tao rùng cả mình. Theo đại ca hơn năm rồi mà vẫn không quen nổi!”

“Chuẩn! Lần đầu thấy lão ấy lục lọi nội tạng... như quỷ đói! Căn phòng toàn máu me, mùi thuốc với tử khí – đúng lò mổ của Diêm Vương!”

“Ê, đi thôi… ngửi mùi này muốn ói. Chắc cũng chẳng cần làm gì thêm đâu.”

“À mà đại ca dặn: tối mai họp ở ‘phòng chim sẻ’.

Mày nhớ đường chứ?”

“Uầy! Tao vẫn lạc như chó trong cái mê cung tởm lợm này!”

“Đi theo tao, chỉ cho. Nhớ có mặt trước 10 giờ!”

Bên trong tủ đông, Hải nín thở. Tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực khi nghe những chi tiết rùng rợn về Minh. “Thuốc mê... Nội tạng... Lò mổ...” từng câu như dao cứa. Tiếng bọn chúng dần xa, nhòa đi bởi tiếng dè đinh tai từ bộ đàm. Chỉ khi hoàn toàn yên tĩnh, Hải mới dám hé cửa tủ. May thay, hai tên kia sơ ý và kém nhạy bén. Anh chui ra, người đổ chút mồ hôi mặc dù nằm trong tủ đông đến dưới 0 độ.

Tôi nhanh chóng lôi thằng Minh ra khỏi cái tủ, rồi nhanh chóng lượn nhanh khỏi chỗ này kẻo bọn nó lại kéo tới thì khổ. Tôi vác nó lên lưng, nhẹ nhàng bước từng bước men theo lối cũ mà đi về. Một tay tôi phải giữ cho nó chắc chắn ở trên lưng, tay còn lại thì phải càm đèn pin soi đường phía trước.

Sau khi trải qua không biết bao gian nan mới cõng nó lên hết đoạn bậc thang. Cuối cùng tôi cũng lên lại lối đi bí mật khúc đầu. Tôi theo lối cũ ra bên ngoài căn phòng cuối hành lang và không quên thu dọn lại mấy dấu vết tôi để lại.

Trên đường đưa nó về nhà, tuy không có nguy hiểm gì nhưng bởi vì không mang xe đạp thế nên tôi đã phải cõng nó về tới nhà nó. Mà cay là khi về tới cửa cổng nhà nó thì mới nhớ ra mình có mang xe đạp của nó về mà, “tại sao mình lại không đi xe của nó chứ nhỉ?” Tôi tự trách bản thân.

Về tới nhà của nó, tôi đặt nó lên giường nhẹ nhàng. tôi vội lấy nước ấm lau mặt, thay băng vết thương cẩn thận bằng bộ sơ cứu dự phòng. Tay nó run run khi thấy vết thương trên tay, chút máu sót lại dưới ánh đèn. “Mày sẽ không sao đâu... Chỉ bị thương chút ở tay thôi, nghe không?” Tôi thì thầm như lời trấn an. Tôi cho nó ăn chút đồ ăn trong tủ, chườm khăn ấm lên trán nó. Suốt đêm dài, tôi thức trắng canh chừng, mắt không rời nhịp thở yếu ớt của người bạn. Chỉ khi tiếng gà gáy lúc tờ mờ sáng, thấy ngực nó phập phồng đều đặn hơn, sắc mặt dần hồng hào, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, gục xuống bên giường trong kiệt sức lẫn nhẹ lòng.

Sáng hôm sau…

Minh mở mắt trong ánh sáng mờ ảo của bình minh. Cơ thể đau nhức như vừa trải qua sự tra tấn, hơi thở ngắn và đứt quãng. Mùi thuốc sát trùng và dầu máy vào mũi – khác hẳn thứ không khí ngạt thở đầy máu tanh và thuốc mê nơi lò mổ. Cậu quờ tay yếu ớt lên ngực, chạm vào trái tim mình và thầm nghĩ “Mình… còn sống?” Ký ức ùa về: bóng đen của mấy tên nhìn xuống người cậu, tiếng cười quái dị của bọn buôn nội tạng, cái lạnh thấu xương khi thuốc tê ngấm vào người…

Cậu xoay người chậm rãi. Và thấy Lộc, gục mặt bên mép giường, tay vẫn nắm chặt băng gạc thấm máu. Ánh đèn bàn chiếu xuống gương mặt cậu tái nhợt, quầng thâm dưới mắt đen kịt, tóc dính bết mồ hôi khô. Một vài vệt máu khô trên má cậu vẫn còn đỏ tươi. Trái tim Minh thắt lại. “Mày đã đến… Mày thực sự đã đến…” Nỗi biết ơn trào dâng. Chính sự bất cẩn của cậu khi tự tiện khám phá một cách đơn độc đã khiến cả hai rơi vào nguy hiểm. Cậu đưa tay run rẩy chạm vào cánh tay Lộc, cái chạm nhẹ như sợ làm tan giấc ngủ của người đã kiệt sức vì mình.

Lộc giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt đỏ ngầu thiếu ngủ mở to khi thấy Minh đang nhìn mình. “Minh! Mày tỉnh lại rồi!” – giọng nó khàn đặc vì mệt nhưng vỡ òa trong niềm vui không giấu nổi. Lộc vội đặt tay lên trán cậu, kiểm tra nhiệt độ, mắt không rời khuôn mặt cậu. “Còn đau gì không? Mày có khát không? Đợi tao lấy nước…”

Cậu nắm chặt tay Lộc đang định rời đi. “Không… mày ở lại.” Cậu hít một hơi sâu, cố kìm cơn đau nhói ở tay. “Chúng… chúng định lấy nội tạng của tao… mấy tên buôn nội tạng… và cái phòng chim sáo…” Giọng cậu nghẹn lại khi nhớ lại đoạn hội thoại kinh hoàng lúc cậu còn bị bọn chúng tiêm thuốc mê. “Tao nghe được… bọn chúng nói cái gì mà… để nó ở phòng cửa số 5…”

Ánh mắt Lộc sắc lạnh. “Tao biết. Tao đã nghe qua.” Nó siết chặt tay cậu. “Chúng sẽ phải trả giá. Nhưng trước hết, mày phải hồi phục. Mày mất quá nhiều máu với lại vẫn còn chút tác dụng phụ của thuốc mê…”

“Không!” Cậu gắng gượng ngồi dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Tao không thể nằm đây khi biết nơi ấy còn bao người bị giam cầm! Phòng chim sáo – đó là đầu mối, Lộc ạ! Tao có chút nhớ đường… Tao đã từng bị nhốt gần đó…” Cậu nhìn thẳng vào mắt người bạn, nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho quyết tâm sắt đá. “Chúng ta phải đánh sập hang ổ ấy. Cùng nhau.”

Lộc im lặng giây lát. Cậu nhìn vết thương trên ngực Minh, rồi nhìn vào đôi mắt đầy lửa của cậu. Một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên quyết nở trên môi cậu. “Được. Cùng nhau.” Cậu chậm rãi gật đầu. “Nhưng cậu phải uống thuốc, ăn cháo tôi nấu, và nghỉ thêm ít nhất đến trưa. Chúng ta cần một kế hoạch hoàn hảo, không sai sót.” Cậu đỡ Minh nằm xuống, kéo chăn lên ngực cậu. “Tin tôi đi. Lần này, chúng sẽ bị tóm chắc thôi.”

Minh gật đầu, cảm giác bất lực dần tan biến. Hơi ấm từ bàn tay Lộc truyền sang như tiếp thêm sức mạnh. Cậu nhắm mắt lại, không phải vì kiệt sức, mà để hình dung rõ hơn con đường đến phòng mình từng bị đem qua. Lần này, không phải là nạn nhân bị bắt. Lần này, họ sẽ là những kẻ săn mồi. Bình minh ngoài cửa sổ rực rỡ hơn, như chính niềm hi vọng đang cháy lên trong lòng hai con người đã tìm thấy được chân lý.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free