Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cản Thi Thế Gia - Chương 774: Ra oai phủ đầu

Ta luôn khắc cốt ghi tâm một điều: phàm là chuyện khác thường thì tất có yêu ma.

Hồ nước vốn êm đềm bỗng dưng sủi bọt khí lên, dưới mặt nước chắc chắn có gì đó. Lập tức, ta cảnh giác đứng hẳn dậy, chân trần lùi vội về sau mấy bước, rồi cầm chiếc giày trong tay ném thẳng về phía chỗ đang sủi bọt.

Trong Càn Khôn Bát Bảo túi của ta có đủ thứ, thay giặt quần áo và giày dép thì chắc chắn không thiếu. Đôi giày này ta cũng chẳng định giữ lại, toàn là phân be bét, nghĩ đến đã thấy ám ảnh rồi.

Đôi giày bốc mùi kinh tởm kia vừa ném xuống hồ, chưa kịp chạm mặt nước, đột ngột, một cột nước lớn phụt lên từ giữa hồ. Một quái vật khổng lồ từ dưới nước phóng vụt lên, há toang cái miệng khổng lồ, nuốt chửng đôi giày thối của ta vào trong.

Má ơi!

Cái quái gì thế này?

Khẩu vị nặng thật đấy, ngay cả giày thối của ta mà nó cũng nuốt trôi được.

Lúc này, ta lại lùi về sau mấy bước nữa, khẽ vươn tay, rút Đồng Tiền kiếm ra khỏi Càn Khôn Bát Bảo túi.

Sau khi nuốt đôi giày thối của ta, con quái vật khổng lồ đó loáng cái đã bò lên bờ. Đôi mắt màu hổ phách của nó quét một lượt từ đầu đến chân ta.

Lúc này, ta mới nhìn rõ: Con quái vật này trông hơi giống cá sấu, nhưng cái đầu lại giống thằn lằn, như một Cự Thú tiền sử. Toàn thân mọc đầy lớp vảy dày cui, nhìn qua đã thấy toát lên vẻ hung ác dữ tợn.

Hơn nữa, đôi mắt của nó vô cùng đặc biệt, vừa rồi còn là màu hổ phách, một lát sau đã chuyển thành xanh thẳm. Chắc là chưa từng thấy loại người như ta bao giờ nên nó vô cùng tò mò.

Hiếu kỳ thì hiếu kỳ thật, nhưng thứ chưa từng thấy qua thế này, chắc nó muốn thử xem ăn có ngon không đây mà?

Ngay cả giày thối cũng nuốt trôi, thì cái sinh vật chưa từng thấy bao giờ trước mặt này hẳn là ăn cũng chẳng tệ đâu.

Ta nghĩ con quái vật này chắc chắn đang nghĩ như vậy.

Thế nên, ngay sau đó, con quái vật này bắt đầu phát động tấn công mãnh liệt về phía ta. Bốn cái móng vuốt to như móng tê tê thoăn thoắt di chuyển trên mặt đất, há to miệng định cắn ta.

Ngay lúc con quái vật này xông về phía ta, hồ nước cách đó không xa lại tiếp tục sủi từng đợt bọt khí. Sau đó, thêm ba sinh vật nữa, lớn nhỏ y hệt con quái vật kia, trồi lên từ dưới hồ, cùng xông về phía ta.

Trời ạ, ta vừa mới đặt chân đến đáy cốc đã bị cho ăn ngay một trận đòn phủ đầu. Xem ra nơi này không phải chỗ người bình thường có thể ở lại, muốn tu hành ở đây thì nhất định phải có chút bản lĩnh thật sự mới được.

Trong lúc không ngừng lùi lại, ta tung Đồng Tiền kiếm trong tay lên, để nó lơ lửng trên đỉnh đầu. Dưới sự điều khiển của pháp quyết và thủ quyết của ta, trận pháp Bắc Đẩu Đồng Tiền kiếm lập tức phân giải, đồng thời phóng ra Đồng Tiền kiếm khí bao phủ khắp mình bốn con quái thú.

Đồng Tiền kiếm khí và sức mạnh của đồng tiền này, nếu đánh trúng người, chắc chắn sẽ xuyên thấu cơ thể, khó mà giữ được cái mạng nhỏ.

Thế nhưng, khi rơi vào người những con quái vật này, lại chỉ phát ra tiếng "đinh đinh đang đang" chói tai. Tất cả đều bị đánh bật ra ngoài, ngay cả Đồng Tiền kiếm khí cũng chẳng thể làm chúng tổn thương mảy may, chỉ hơi bị cản trở một chút rồi lại tiếp tục lao về phía ta.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, ta lập tức hồn bay phách lạc.

Vội vàng thu hồi Đồng Tiền kiếm, quay người chạy thục mạng ra sau.

Đột nhiên, trước mắt xuất hiện một gốc đại thụ to lớn, ta không hề nghĩ ngợi, loáng một cái đã leo tót lên trên. Vừa lúc đó, mấy con quái thú kia cũng đã xông tới gốc cây, không ngừng chạy vòng quanh phía dưới.

Lúc này, ta mới thở phào nhẹ nhõm, thầm kêu may mà. May mắn là những con quái vật này chưa đến mức lợi hại nghịch thiên, không thể trèo cây, bằng không thì ta thảm rồi.

Mấy con quái vật vây quanh đại thụ chạy mấy vòng, thấy không trèo lên được, liền ở phía dưới gào thét khẹt khẹt. Âm thanh vô cùng kỳ quái, nghe như tiếng trẻ con khóc. Kêu một lúc sau, con có cái đầu to nhất loạng choạng thân mình, rồi đâm sầm về phía cây đại thụ ta đang trú.

Lần này lực đạo nặng thật, cây đại thụ này ít nhất cũng phải bốn năm người ôm mới xuể, vậy mà vẫn bị nó đụng vào khiến rung chuyển dữ dội, lá cây rơi xào xạc.

Đáng sợ hơn là, mấy con còn lại cũng bắt đầu hành động, thay phiên nhau xông lên, không ngừng đâm sầm vào cây đại thụ.

Đang lúc ta không biết phải làm sao, đột nhiên cảm thấy sau lưng có một mùi tanh tưởi thoang thoảng đến. Lập tức toàn thân dựng tóc gáy, khả năng cảnh giác nguy hiểm của người tu hành vẫn rất cao mà. Khi cảm thấy có gì đó ở sau lưng, ta vội vàng quay đầu nhìn lại, thì thấy từ đỉnh cây đại thụ xuất hiện một con bạch xà to gấp đôi bắp chân ta. Nó đang lè chiếc lưỡi dài, chậm rãi trườn về phía ta, cách ta chỉ khoảng ba đến năm mét.

Cha mẹ ơi, bạch xà, lại còn to lớn đến thế! Chẳng lẽ ta gặp Bạch Nương Tử à?

Ta còn đang ngây người, con bạch xà bất chợt làm ra tư thế tấn công. Cái đầu hình tam giác của nó co rúm lại phía sau, định phóng về phía ta.

Với cái con quái vật to lớn thế này, ta ngay cả dũng khí để liều mạng cũng không có. Không hề nghĩ ngợi, ta nhảy phốc xuống khỏi cây đại thụ, rồi lăn mấy vòng trên mặt đất.

Mấy con quái vật đần độn kia lập tức nhận ra trên cây không còn ai, liền lập tức đổi mục tiêu, lần nữa bò về phía ta.

Cùng lúc đó, con cự mãng trắng kia cũng nhanh chóng trườn xuống từ trên cây. Nó vồ lấy một con quái thú đầu thằn lằn đang chạy chậm nhất, há cái miệng máu me, cắn phập vào đầu con quái vật kia.

Ba con quái thú đầu thằn lằn còn lại hoàn toàn không màng sống chết của đồng loại, vẫn tiếp tục lao về phía ta.

Đừng thấy chúng sống dưới nước mà khinh thường, tốc độ chạy của chúng chẳng hề chậm chút nào.

Nếu bị chúng đuổi khắp sơn cốc này, không chừng lại lôi kéo thêm thứ gì kỳ quái ra nữa.

Thế nên, lần này ta không định chạy trốn nữa, trực tiếp lấy con át chủ bài của mình ra khỏi Càn Khôn Bát Bảo túi.

Nhị sư huynh, lần này thì phải trông cậy vào ngươi rồi.

Nhị sư huynh đang ngủ say lại một lần nữa bị ta túm ra khỏi Càn Khôn Bát Bảo túi, rồi bị ném xuống đất cách ta chừng bốn năm mét.

Nhị sư huynh như một quả cầu, lăn lông lốc trên mặt đất, cực kỳ khó chịu lầm bầm vài tiếng, rồi mới chịu mở mắt.

Mấy con quái thú đầu thằn lằn nhanh chóng xông đến bên cạnh Nhị sư huynh rồi đột ngột khựng lại.

Chắc chắn chúng cũng chưa từng gặp gã nào như Nhị sư huynh bao giờ, đôi mắt khi thì chuyển thành màu hổ phách, khi thì hóa xanh thẳm, cứ nhìn chằm chằm Nhị sư huynh không chớp mắt.

Nhị sư huynh béo ú, lại ngây thơ lương thiện, chắc chắn là ngon hơn ta nhiều rồi.

Nhưng khi Nhị sư huynh mở mắt, lập tức bật dậy khỏi mặt đất, rũ bỏ đám cỏ dại bám trên người, khí thế trong chốc lát liền bùng lên mạnh mẽ.

Quái vật trong sơn cốc này không thể so sánh với bên ngoài, cho dù cảm nhận được Hồng Hoang dị chủng khí tức trên người Nhị sư huynh, chúng cũng chẳng hề e ngại là bao. Một con quái vật không nói một lời, vồ tới như hổ, há to miệng, nuốt chửng Nhị sư huynh vào. (còn tiếp...) Từng dòng chuyển ngữ đều do truyen.free chắt chiu, xin độc giả vui lòng tôn trọng thành quả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free