(Đã dịch) Càn Khôn Kiếm Thần - Chương 49: Khoản tiền lớn
"Công tử!"
Thanh tu lão giả vừa xông tới, liền thấy công tử nhà mình bị quét bay ra ngoài, hắn chấn động toàn thân, hét lớn một tiếng, chợt như cuồng phong vọt tới bên người Triệu Đăng Thiên.
"Khặc... Khặc..."
Triệu Đăng Thiên trên đất nhúc nhích, sắc mặt trắng bệch, muốn bò dậy. Bất quá, thử mấy lần, đều không thành công.
Cảnh Ngôn, lạnh lùng liếc qua. Trong vẻ mặt bình tĩnh, Cảnh Ngôn vận chuyển Thương Khung Đệ Nhất Thần Công, đem nguyên khí hầu như muốn bạo động mạnh mẽ ép xuống.
"Khốn nạn, dám đả thương công tử nhà ta!"
Thanh tu lão giả thoáng kiểm tra thương thế của Triệu Đăng Thiên, phát hiện hắn t��nh mạng không nguy, mới hơi buông ra một hơi, vội vã lấy ra thuốc chữa thương cho Triệu Đăng Thiên ăn vào. Sau đó, hắn xoay người, ánh mắt uy nghiêm đáng sợ nhìn chằm chằm Cảnh Ngôn, thân thể lóe lên liền muốn xông lên đối chiến võ đài.
"Làm càn!"
Đúng lúc này, một đạo âm thanh lạnh lùng truyền đến.
Nhiễm Kỳ, chủ quản của Cực Hạn Đối Chiến hiệp hội, nhanh chóng đi ra, nhìn Thanh tu lão giả quát khẽ một tiếng.
Nghe được âm thanh của Nhiễm Kỳ, thân thể Thanh tu lão giả đột nhiên ngừng lại.
Vẻ mặt có chút vặn vẹo, hít sâu một hơi mới chậm rãi khôi phục bình thường.
"Mau mang Triệu Đăng Thiên trở lại chữa thương đi." Âm thanh của Nhiễm Kỳ, mang theo một hơi khí lạnh.
Hành vi vừa rồi của Triệu Đăng Thiên, đã trái với quy tắc của Cực Hạn Đối Chiến hiệp hội, nếu không phải vì Triệu Đăng Thiên bị thương, Nhiễm Kỳ cũng không thể bỏ qua cho hắn như vậy.
Tại Cực Hạn Đối Chiến hiệp hội, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám khiêu khích như vậy.
Đừng nói Triệu Đăng Thiên, chính là Triệu gia Tộc trưởng, phụ thân của Triệu ��ăng Thiên, ở đây, cũng phải quy quy củ củ.
Thanh tu lão giả không nói một lời, vác Triệu Đăng Thiên lên, xoay người rời đi.
"Linh Thạch của ta... Linh Thạch của ta..." Thần trí Triệu Đăng Thiên đã mơ hồ, nhưng vẫn còn băn khoăn 20 ngàn Linh Thạch của mình.
Nhìn Thanh tu lão giả mang Triệu Đăng Thiên đi ra ngoài, Cảnh Ngôn mới thu hồi ánh mắt.
"Cảnh Ngôn tiên sinh, mời đi theo ta." Nhiễm Kỳ một lần nữa nhìn về phía Cảnh Ngôn, nhẹ giọng nói.
Lúc này, bên trong đại sảnh tầng thứ nhất.
Đám người đang sôi trào, cũng dần dần bình ổn lại.
Bọn họ, đều thông qua vách tường kính, nhìn thấy cảnh Cảnh Ngôn một kiếm quét bay Triệu Đăng Thiên.
Triệu Đăng Thiên, cũng là tu vi Võ Đạo tầng bảy thứ thiệt, nhưng trước mặt Cảnh Ngôn, lại không chịu nổi một đòn như vậy. Thực lực của Cảnh Ngôn, đã không thể nghi ngờ.
Vốn còn hơi nghi ngờ Lý Thiên Phúc cố ý thua trận, rất nhiều người đặt cược lúc này cũng không thể không thay đổi ý nghĩ.
Chỉ là, bọn họ vẫn không hiểu, vì sao Cảnh Ngôn lại cường đại như vậy.
Dựa vào cái gì, lấy tu vi V�� Đạo tầng bảy, đánh bại Lý Thiên Phúc, đối thủ tầng chín đáng sợ này. Bọn họ suy nghĩ nát óc, cũng không hiểu.
...
"Chúc mừng Cảnh Ngôn tiên sinh, thu được thắng lợi trong trận đối chiến này."
Trong phòng, Nhiễm Kỳ mặt mỉm cười.
Gian phòng này, chính là gian phòng vừa rồi Nhiễm Kỳ và hội trưởng ở, bất quá lúc này, hội trưởng đã rời đi.
"Thắng cũng không dễ dàng, bất quá, may là vẫn thắng." Cảnh Ngôn khoát tay áo.
Nếu thua, thì thảm rồi!
"Võ học của Cảnh Ngôn tiên sinh, thật khiến người khắc sâu ấn tượng. Ngưng Nguyệt Tam Điệp Lãng, ta cũng từng tu luyện qua, thế nhưng uy năng của nó, còn xa không bằng Ngưng Nguyệt Tam Điệp Lãng của Cảnh Ngôn tiên sinh."
Hai mắt Nhiễm Kỳ ngưng lại.
Trong lòng nàng, rất nghi ngờ.
Nếu không phải hội trưởng nói, Cảnh Ngôn sử dụng chính là Ngưng Nguyệt Tam Điệp Lãng, e rằng nàng đã cho rằng, đó là một loại thượng phẩm võ học nàng không biết, chỉ là so sánh tương tự với Ngưng Nguyệt Tam Điệp Lãng thôi.
"Không đáng nhắc tới." Cảnh Ngôn lại vung tay.
Hắn biết ý của Nhiễm Kỳ, Nhiễm Kỳ đang thăm dò, hẳn là hoài nghi vì sao uy lực của Ngưng Nguyệt Tam Điệp Lãng lại cường hãn đến mức có thể so sánh với thượng phẩm võ học, thậm chí vượt quá thượng phẩm võ học bình thường.
Thế nhưng, Cảnh Ngôn không muốn nói ra việc Ngưng Nguyệt Tam Điệp Lãng đã bị mình cải tiến, không cần thiết phải vậy.
Hơn nữa, hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng lấy được Linh Thạch, sau đó đi mua Cửu Âm Quả, trở về chữa thương. Cảnh Ngôn tự mình biết, tình huống của mình hiện tại nghiêm trọng đến mức nào. Nếu không nắm chặt thời gian, rất có thể trong một thời gian dài sau đó, hắn không thể tiếp tục tu luyện tăng lên cảnh giới.
Nhiễm Kỳ cười cười, nàng không truy hỏi nữa.
"Cảnh Ngôn tiên sinh, ngươi tham gia trận đối chiến này đã kết thúc, người thắng trận là ngươi. Tỉ lệ đặt cược của ngươi là hai mươi hai bồi một, ngươi đặt cược năm ngàn viên Linh Thạch vào bản thân, có thể thắng được mười một vạn Linh Thạch. Ngươi muốn nhận Linh Thạch hiện có, hay là muốn Linh Thạch Kim Tạp?" Nhiễm Kỳ chợt hỏi.
Mười một vạn Linh Thạch, ��ó không phải là số lượng nhỏ.
Chồng chất lên, ít nhất cũng phải mấy cái rương mới có thể chứa hết. Nếu Cảnh Ngôn muốn nhận Linh Thạch hiện có, e rằng còn phải thuê một chiếc xe ngựa kéo về.
Vì vậy, Nhiễm Kỳ hỏi Cảnh Ngôn muốn nhận Linh Thạch hiện có hay là Kim Tạp.
Kim Tạp mà Nhiễm Kỳ nói, là một loại tạp phiến chứa đựng Linh Thạch. Loại Kim Tạp này, có thể tự do lưu thông trong toàn bộ Lam Khúc Quận. Tại bất kỳ Thành Thị nào của Lam Khúc Quận, Cực Hạn Đối Chiến hiệp hội, còn có cơ cấu thương mại chủ quản của phủ thành chủ, đều có thể tự do hối đoái và sử dụng.
"Kim Tạp đi!" Cảnh Ngôn hơi suy nghĩ một chút rồi nói.
Mang theo nhiều Linh Thạch hiện có như vậy, quá phô trương, Kim Tạp tương đối dễ dàng hơn.
"Tốt, đây là hai tấm Kim Tạp, tổng cộng mười một vạn Linh Thạch." Nhiễm Kỳ lấy ra hai tấm thẻ màu vàng óng, đây là một loại thẻ làm bằng Thủy Tinh Kim Sắc, trông rất đẹp đẽ.
Cảnh Ngôn tiếp nhận thẻ, nguyên khí khẽ động, liền thấy con số Linh Thạch bên trong thẻ.
Một thẻ là mười vạn, một thẻ là m��ời ngàn.
Mức của Linh Thạch Kim Tạp đều cố định. Thông thường, có ba loại: mười ngàn, năm mươi ngàn và mười vạn. Đương nhiên, cũng có Linh Thạch Kim Tạp mức trăm vạn, chỉ là rất hiếm thấy.
Cầm hai tấm Linh Thạch Kim Tạp này, Cảnh Ngôn cũng cảm xúc dâng trào, rất kích động. Phải biết, ngay cả khi hắn bước vào cảnh giới Tiên Thiên, cũng chưa từng nắm giữ nhiều Linh Thạch như vậy.
Mười một vạn Linh Thạch, là một khoản tiền lớn, cho dù đối với ba gia tộc lớn ở Đông Lâm Thành, cũng xem như là một khoản tiền lớn.
Sau đó, một nhân viên lại đưa tới 5,200 viên Linh Thạch hiện có.
Trong 5,200 viên Linh Thạch này, năm ngàn viên là tiền Cảnh Ngôn đặt cược. Hai trăm viên là tiền thưởng Cảnh Ngôn tham gia đối chiến.
Có hơn mười một vạn Linh Thạch này, lẽ ra có thể mua được đủ Cửu Âm Quả, dùng để trung hòa sức mạnh của Hồn Tinh.
"Chủ quản, vậy ta xin cáo từ." Cảnh Ngôn chắp tay, hướng về Nhiễm Kỳ cáo từ.
Lấy được Linh Thạch, Cảnh Ngôn không muốn chờ đợi thêm một khắc nào nữa.
Đem 5,200 viên Linh Thạch chứa trong bao, vác lên lưng, Cảnh Ngôn rời khỏi phòng.
...
"Chuyện này... là thật sao?"
Chung Dục Tú, nữ võ giả vóc người cao gầy, khuôn mặt tuấn mỹ của đối chiến hiệp hội, ngơ ngác nhìn 1,150 viên Linh Thạch vừa lĩnh đủ trong tay.
Trong trận đối chiến giữa Cảnh Ngôn và Lý Thiên Phúc, Chung Dục Tú nghe theo lời Cảnh Ngôn, đặt cược toàn bộ năm mươi viên Linh Thú của nàng vào Cảnh Ngôn. Hiện tại, nàng đã nhận được hồi báo kinh người.
Ngay khi Cảnh Ngôn và Lý Thiên Phúc đối chiến, những đồng sự biết nàng đặt cược vào Cảnh Ngôn còn chế nhạo nàng là kẻ ngu si.
Nhưng bây giờ, rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc đây?
Vận may luôn mỉm cười với những người biết nắm bắt cơ hội. Dịch độc quyền tại truyen.free