Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 994 : Xuân Thiên Lí

Mùa đông này, cũng như mọi năm, lá rụng ngập tràn, vạn vật tiêu điều.

Thế nhưng, điều khác biệt là năm nay, số người tránh rét ở Tái Bắc ít hơn hẳn. Cả phương Bắc bận rộn đến mức náo nhiệt: kẻ giết người, người trốn chạy, kẻ tranh quyền, người đoạt lợi...

Chẳng bao lâu sau khi Hạ Tuân rời khỏi doanh địa của Ngột Lương Cáp phu nhân, tin tức từ bộ lạc Ngõa Lạt đã được đưa tới: Mấy lộ đại quân Đại Minh đã đóng quân ở Bát Hà, tịch thu toàn bộ hang ổ của các đại bộ lạc còn sót lại ở vùng chăn thả mùa đông tốt nhất.

Nghe tin, các thủ lĩnh bộ lạc Ngõa Lạt kinh hoàng tột độ, làm sao còn tâm trí đâu mà tiếp tục so đo với Thát Đát, vội vã hồi sư, lập tức quay về Ngõa Lạt. Bả Đồ Bột La và Ngột Lương Cáp phu nhân trước đó đã biết tin tức xác thực từ Hạ Tuân, nên khi nghe tin hang ổ xảy ra chuyện, trong lòng cũng nóng như lửa đốt. Tuy nhiên, họ đều hiểu rõ, việc Hạ Tuân đã báo trước điều này có nghĩa quân Đại Minh đã đến Bát Hà, và dù họ có hồi sư ngay cũng không kịp nữa. Trước mắt, chi bằng cố gắng tranh thủ lợi ích lớn nhất trong việc giải quyết hậu quả.

Ai bảo người thảo nguyên không có trí tuệ chính trị chứ? Sau một phen cân nhắc, cả hai đều sáng suốt nén xuống sự nóng nảy trong lòng. Mãi đến khi tin tức chính thức được truyền đến, họ mới cùng các thủ lĩnh bộ lạc khác đồng loạt "kinh hồn thất sắc", và cũng "giận không kìm được" như ai. Thế nhưng, trên đường về, hai người đã liên tục đi lại các bộ lạc khác, hội ngộ với các thủ lĩnh và bí mật tiến hành bàn bạc.

Tây Mông Cổ có rất nhiều bộ lạc. Cái gọi là Ngõa Lạt Tam Vương và Cáp Thập Cáp, chỉ là các bộ lạc mạnh, sau đó vô số bộ lạc khác dựa vào họ, kết thành đồng minh. Phương thức thống trị lỏng lẻo như vậy đã định trước mỗi thủ lĩnh bộ lạc đều nắm giữ quyền thống trị tuyệt đối với bộ tộc của mình. Họ có thể tự mình lựa chọn đồng minh chính trị mới, kết thành đoàn thể lợi ích.

Chuyện Ngột Lương Cáp phu nhân và Bả Đồ Bột La cần làm chính là cố gắng hết sức tranh thủ sự ủng hộ của những bộ lạc này. Hiện tại, đương nhiên họ không thể tiết lộ quá nhiều thông tin. Thế là, họ chỉ có thể bắt đầu từ việc lên án Thoát Thoát Bất Hoa và Tát Mộc Nhi, chỉ trích họ khư khư cố chấp, phát động chiến tranh với Thát Đát, và chỉ huy lại mắc quá nhiều sai lầm. Kỳ thực, Ngột Lương Cáp cũng có phần tán thành việc dùng binh với Thát Đát, còn các bộ lạc đồng ý xuất binh càng là do các thủ lĩnh đích thân gật đầu. Nh��ng điều này lúc này tự nhiên tránh không đề cập tới.

Trên đường đi, Vạn Tùng Lĩnh chỉ quản mơ mộng sẽ nhờ sự phù trợ của Đại Minh mà thu hết những bộ lạc Mông Cổ đã suy yếu này về dưới quyền cai trị của mình. Công chúa Tát Mộc Nhi thì lo lắng bộ lạc không biết bị quân Minh phá hoại thành cái dạng gì, hoàn toàn không chú ý tới tiểu động tác của Ngột Lương Cáp phu nhân và Bả Đồ Bột La.

Sau khi Mã Cáp Mộc và Cáp Thập Cáp song song gặp chuyện, công chúa Tát Mộc Nhi, với thân phận góa phụ của người thống trị tối cao Ngõa Lạt, cùng với sự hiệu triệu mạnh mẽ của Thoát Thoát Bất Hoa, đã thực sự chiêu mộ được một số bộ lạc về phe mình vào thời khắc lòng người dao động ấy. Thế nhưng, hiện tại, những nỗ lực đó đều đổ sông đổ biển. Các bộ lạc đang do dự kia lại lần lượt ngả về phía Ngột Lương Cáp Cáp Đôn và Bả Đồ Bột La.

Nô Nhi Can Đô Ti, Ha Mi Vương, Biệt Thất Bát Lí Vương – tất cả đều là những thế lực tuy quy thuận Đại Minh nhưng vẫn duy trì quyền lực vũ trang độc lập tại địa phương. Họ phụng chiếu tiến công Ngõa Lạt, bất chấp tiết trời đông giá rét, tuyết lớn, không tiếc sức lực, cơ bản đều do lợi ích thúc đẩy. Trước kia, họ vẫn luôn là đối tượng bị hai mãnh hổ Ngõa Lạt và Thát Đát áp bức cướp bóc. Nay có cơ hội phản công, họ tự nhiên vui vẻ đáp ứng.

Bởi vậy, Ngõa Lạt liền gặp vận rủi lớn. Những người này đến Ngõa Lạt nào còn khách khí. Lúc ban đầu, chỉ cần gặp phải phản kháng là họ trắng trợn đốt giết cướp bóc một phen: thanh tráng thì giết chết, phụ nữ và trẻ em thì mang theo dê bò ngựa tất cả đều cướp sạch không còn. Đến sau này, ngươi không phản kháng thì hắn liền kích ngươi phản kháng, rồi lại đường hoàng cướp bóc một phen, đem nhân khẩu, súc vật và các chiến lợi phẩm khác liên tục vận chuyển về chỗ của mình.

Chờ tàn quân Ngõa Lạt chật vật chạy về địa bàn của mình, bộ lạc của họ đã giống như một khúc xương bị cắn đến tan hoang, không còn lại bao nhiêu thịt nữa.

Quân Minh đến từ Sơn Tây Đô Ti và Thiểm Tây Đô Ti có quân kỷ tốt hơn mấy lộ quân nhân mã này một chút, nhưng cũng không th�� nào kỷ luật nghiêm minh, thu hào không phạm. Huống chi, loại xâm lược này bản thân cũng là một thủ đoạn suy yếu Ngõa Lạt. Bởi vì Ngõa Lạt cùng Thát Đát đã không theo kế hoạch hao hết toàn bộ thực lực mà kết thúc chiến đấu, thông qua thủ đoạn này cũng có thể suy yếu thực lực của họ ở mức độ lớn nhất. Cho nên, đối với hành vi của quân hữu, họ nhắm một mắt mở một mắt, áp dụng thái độ bỏ mặc.

Trên thực tế, lúc này họ muốn ước thúc cũng không ước thúc được. Bộ lạc chiến thắng cướp bóc bộ lạc chiến bại là thói quen cố hữu trên thảo nguyên. Ngươi muốn ước thúc, ba lộ đại quân của Ha Mi, Biệt Thất Bát Lí và Nô Nhi Can cũng chỉ là ngoài mặt vâng dạ, trong lòng bất tuân. Nơi đây không có thành trì như Trung Nguyên, mà là từng bộ lạc lớn nhỏ tản mát trên thảo nguyên. Đại quân vừa đến, họ càng phân tán bỏ trốn khắp cả thảo nguyên. Quân đội muốn chia binh truy kích thì càng không thể nào giám sát được.

Thực tế, quân Minh bản thân cũng có rất nhiều binh sĩ tham gia vào đó, chỉ là họ không thể như ba lộ đại quân kia đư��ng hoàng đuổi dê bò đi, đem phụ nữ và trẻ con mang về làm nô lệ. Cho nên, động tác phải nhỏ hơn một chút. Mặc dù Ngột Lương Cáp Cáp Đôn, Bả Đồ Bột La, công chúa Tát Mộc Nhi và những người khác vừa nghe tin bản bộ bị tấn công đã có dự liệu, nhưng khi trở lại Ngõa Lạt tận mắt nhìn thấy từng bộ lạc bị cướp sạch không còn, vẫn bi phẫn không thôi.

Bất quá, trước mắt họ cũng không có cách nào khác. Quân Minh đánh ngụy trang chinh thảo, thảo phạt Ngõa Lạt. Bằng chứng Ngõa Lạt tự ý lập Đại Hãn, mưu đồ làm loạn, họ đã có được. Sau khi quân Minh tiến công Ngõa Lạt, bắt được rất nhiều trưởng lão và thủ lĩnh bộ lạc. Có những nhân chứng này, cuộc thảo phạt có thể nói là xuất sư hữu danh. Họ trừ tạ tội ra không có con đường nào khác, bởi vì họ đã không còn một chút sức chiến đấu nào.

Tạm không nói tới những tàn binh bại tướng kia căn bản không thể nào là đối thủ của quân Minh. Hơn nữa, bởi vì nguyên nhân hang ổ bị chiếm giữ, nếu như thật muốn đánh tiếp, không cần mấy ngày họ liền phải tan xương nát thịt vì thiếu lương thảo. Quân Minh đương nhiên không thể làm như vậy, cũng không có năng lực làm như vậy. Triều đình đang thôn phệ chiếc bánh gatô lớn Thát Đát này, không thể nào lại rút ra đủ nhân lực, vật lực và tài lực để đồng thời đối với Ngõa Lạt áp dụng biện pháp cải biên.

Đừng nói là vào thời điểm đó, cho dù là ở hiện đại, trữ bị quốc gia so với lúc đó không biết mạnh hơn gấp bao nhiêu lần, các loại điều kiện giao thông, vận tải, thông tin hiện đại hóa tiện lợi nhanh chóng, dùng sức mạnh của cả nước đối với một tỉnh chi địa tiến hành tập trung, triệt để cải tạo và đầu tư, cũng là không chịu đựng nổi. Minh đình đã không thể lập tức đối với Ngõa Lạt khai đao. Giữ lại giai tầng thống trị vốn có đã bị suy yếu và thúc đẩy nó tiếp tục nội chiến là rất cần thiết.

Nếu không, một khi Ngõa Lạt xuất hiện chân không quyền lực, triều đình lại không có đủ lực lượng đi khống chế nó, những bộ lạc phương bắc, phương tây du mục quanh Ngõa Lạt, còn có những lãnh chúa, tù trưởng của Ha Mi, Biệt Thất Bát Lí thậm chí Nô Nhi Can kia sẽ thèm nhỏ dãi nhúng tay vào trong đó. Lãnh thổ bao la của Ngõa Lạt và vô số bộ lạc du mục bị họ gặm nhấm, thôn tính sau, hình thành dân tộc du mục cường đại mới nổi, đuôi to khó vẫy, sẽ để cho triều đình càng thêm đau đầu.

Huống chi, muốn tiêu diệt những giai tầng thống trị Ngõa Lạt này cũng không dễ dàng. Họ đánh không lại nhưng có thể bỏ trốn. Nếu như họ chạy về phương bắc, cùng những bộ lạc du mục càng về phương bắc giảng hòa, kiến lập chính phủ lưu vong. Minh đình lại không có đủ lực lượng khống chế thảo nguyên Ngõa Lạt, các bộ lạc trên thảo nguyên lục tục ngả về phía kia, sau mười năm tám năm họ vẫn sẽ trở lại.

Phải biết hiện tại, quân Minh đã khống chế Ngõa Lạt, chỉ khống chế những bộ lạc cốt lõi đóng quân ở khu vực Bát Hà trực thuộc Ngõa Lạt Tam Vương và Cáp Thập Cáp. Thảo nguyên Ngõa Lạt bao la vô biên, tương đương với một nửa quốc thổ của Đại Minh, vô số bộ lạc tản mát ở giữa. Cho dù đem hai trăm mấy chục vạn quân đội của Đại Minh đem toàn bộ phái tới không còn một mống, cũng không thể nào khống chế được tất cả các bộ lạc của toàn bộ thảo nguyên Ngõa Lạt.

Cho nên, Đại Minh muốn nuốt xuống tính nết để đàm phán, quý tộc Ngõa Lạt cũng muốn nuốt xuống cơn giận này để đàm phán.

Minh đình đã lấy được bằng chứng thép Ngõa Lạt tự lập Đại Hãn, xuất sư hữu danh, việc đàm phán cũng coi như đã nắm chắc. Đồng thời, họ đã khống chế khu vực Bát Hà nơi chủ lực Ngõa Lạt đóng quân, nắm giữ quyền chủ động trong đàm phán. Các thủ lĩnh bộ tộc vội vàng từ Thát Đát rút quân trở về đã có cơ hội đàm phán, vậy cũng không hạ được quyết tâm từ đó lưu vong. Chỉ cần không vượt ra khỏi giới hạn đàm phán của họ, họ chỉ có thể ngồi xuống.

Cùng Thát Đát một trận chiến, Ngõa Lạt chịu trọng thương chưa từng có: hang ổ bị tịch thu, đại lượng của cải tích lũy nhiều năm trong bộ lạc bị cướp bóc. Những điều này khiến cho rất nhiều bộ lạc không còn mê tín uy quyền của Hoàng Kim gia tộc nữa, mà coi Vạn Tùng Lĩnh là tai ương của người Ngõa Lạt, uy vọng của hắn rớt xuống ngàn trượng. Vốn kiên quyết ủng hộ hắn là Ngột Lương Cáp Cáp Đôn và công chúa Tát Mộc Nhi, hiện giờ chỉ còn lại một mình công chúa Tát Mộc Nhi một lòng đến cùng, còn Ngột Lương Cáp thì đã triệt để quyết liệt với hắn rồi.

Vạn Tùng Lĩnh không ngu. Bằng sự khôn khéo của hắn, thậm chí có thể sớm hơn một chút phát hiện âm mưu quỷ kế của Hạ Tuân. Chỉ là hắn mặc dù cả đời lừa gạt, lại từ trước đến giờ cũng chưa từng nghĩ tới triều đình cũng có thể lừa gạt. Hắn là một tay lão luyện, nhưng lại chưa từng nghĩ tới triều đình cũng có thể làm lão luyện. Chính bởi vì hắn tin tưởng không nghi ngờ, cho nên hắn chưa từng suy nghĩ sâu xa tới thâm ý phía sau từng mệnh lệnh của triều đình.

Hiện tại hắn biết, nhưng đã đại thế đã mất. Công chúa Tát Mộc Nhi đối với hắn ngược lại là không hề có ý khác. Bởi vì hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt trên thảo nguyên và chiến tranh không ngừng qua năm, sự suy vong và phục hưng của bộ lạc là chuyện thường ngày. Hôm nay ngồi sở hữu vạn lều trại, dê bò như mây; ngày mai một mình một ngựa nơi chân trời, lưu lạc tứ phương; ngày kia lại lần nữa vùng dậy – chuyện loại này không hiếm thấy. Cho nên, Tát Mộc Nhi không hề ủ rũ, cho dù chỉ còn lại một binh một tốt, nàng cũng có lòng tin Đông Sơn tái khởi.

Là hậu duệ của Thành Cát Tư Hãn, công chúa Tát Mộc Nhi không hổ là nữ trung hào kiệt. Nếu như nàng sinh ra là nam nhi thân, vậy cũng không cần phải dốc sức nâng đỡ Vạn Tùng Lĩnh hàng giả này rồi. Đáng thương thay nàng một lòng say mê, Vạn Tùng Lĩnh đã vỡ mộng Đại Hãn lại đánh chủ ý đem theo một khoản tiền của hồi môn, bỏ trốn mất dạng, tiếp tục làm kẻ lừa đảo giang hồ mơ mộng. Hắn một mặt ấn theo lời phân phó của Bí Thám Cẩm Y Vệ Dương Huyên viết thư xin lỗi với Hoàng đế Đại Minh, một mặt phân phó đệ tử của mình Công Tôn Đại Phong chuẩn bị bỏ trốn.

Ngột Lương Cáp phu nhân và An Lạc Vương Bả Đồ Bột La thượng thư triều đình Đại Minh, trút toàn bộ tội danh tự lập Đại Hãn lên đầu Mã Cáp Mộc và Thái Bình – hai người đã khuất. Họ bày tỏ lòng trung thành với Minh đình, đồng thời nguyện ý giao nộp Thoát Thoát Bất Hoa để đổi lấy sự khoan thứ của Đại Minh.

Công chúa Tát Mộc Nhi thấy tình cảnh này, biết đại thế đã mất, liền chuẩn bị lên kế hoạch chạy trốn xa. Nếu như Minh đình muốn xử tử Đại Hãn Thoát Thoát Bất Hoa, nàng liền đột phá vòng vây trốn về phương bắc xa xôi hơn! Thiết Mộc Chân từng làm tù binh, từng ăn bại trận, bị cả bộ lạc vứt bỏ, một mình lưu lạc trên thảo nguyên, sau này còn không phải là trở thành Vương của năm sông bốn bể sao? Mười năm sinh sôi, mười năm giáo huấn, nàng và Thoát Thoát Bất Hoa chưa chắc đã không thể trở lại.

Rất nhanh, thánh chỉ của Hoàng đế Đại Minh liền ban xuống. Chu Lệ phong Ngột Lương Cáp phu nhân là Nhất Phẩm Cáo Mệnh, Trung Thuận phu nhân, phong con của nàng A Cổ Lạp là Thuận Ninh Vương. Thuận Ninh Vương vốn là phong hiệu của Mã Cáp Mộc. Mã Cáp Mộc là thủ lĩnh của Ngõa Lạt Tam Vương, là trượng phu của công chúa Tát Mộc Nhi. Phong hiệu này cho nhi tử của Ngột Lương Cáp Cáp Đôn, không khác nào tước đoạt quyền thống trị tối cao của bộ lạc Mã Cáp Mộc đối với Ngõa Lạt từ thời Ngạch Lặc Biệt Khắc Hãn trở lại đây.

Bả Đồ Bột La vẫn là An Lạc Vương. Nhưng Hoàng đế hạ chỉ, Mã Cáp Mộc và Thái Bình tự ý lập Đại Hãn, mưu đồ bất chính, tước đoạt Vương tước của hai người, bộ lạc Thái Bình do An Lạc Vương Bả Đồ Bột La thống trị. Điều này đồng nghĩa, danh phận người thống trị tối cao Ngõa Lạt thuộc về Ngột Lương Cáp phu nhân, còn An Lạc Vương lại đạt được lợi ích lớn nhất.

Lực lượng cường đại nhất của Ngõa Lạt vốn là bộ lạc Cáp Thập Cáp và bộ lạc Mã Cáp Mộc. Bả Đồ Bột La hợp nhất bộ lạc của Thái Bình sau, liền có thể thực lực đại tăng, tạo thế chân vạc với hai bộ lạc này. Có thể Thái Bình chết sau, công chúa Tát Mộc Nhi đã vì bộ lạc Thái Bình vội vàng lập một thủ lĩnh mới, đã trở thành thủ lĩnh trên thực tế của bộ này, chỉ là còn chưa có được Đại Minh thừa nhận, không có tập thụ Vương tước.

Hiện tại, Chu Lệ đem bộ này thu vào dưới quyền cai trị của Bả Đồ Bột La. Có thể nghĩ, tân nhiệm thủ lĩnh bộ lạc Thái Bình kia tuyệt đối sẽ không cam tâm tình nguyện giao ra quyền lực. Hắn hư trương thanh thế ứng phó quân đội Đại Minh, nhất định sẽ phản kháng sự khống chế của Bả Đồ Bột La. Bả Đồ Bột La muốn làm lớn mạnh thực lực của mình, liền phải động vũ với bộ lạc minh hữu một mực này của mình.

Điều này giống như lúc ban đầu Ngạch Lặc Biệt Khắc Hãn đem quyền thống trị Tây Mông Cổ phong cho Mã Cáp Mộc, người lãnh đạo Tây Mông Cổ vốn là Cáp Thập Cáp không chịu buông tay. Thế là hai người liền đấu hai mươi năm hơn, mãi cho đến khi đồng thời gặp chuyện, trên đường Hoàng Tuyền vẫn là một đôi oan gia xung khắc như nước với lửa. Chu Lệ an bài như vậy, rõ ràng chính là đuổi sói đấu sói, nhưng Bả Đồ Bột La có thể từ bỏ sao?

Ngươi biết mục đích của ta, cũng chỉ có thể dựa theo yêu cầu của ta mà làm. Đây là âm mưu trần trụi.

Chờ Bả Đồ Bột La thôn tính bộ lạc của Thái Bình, nắm giữ đủ lực lượng, hắn sẽ hướng Ngột Lương Cáp phu nhân phát khởi khiêu chiến hay không? Đây là chuyện sau này. Trước mắt, bọn họ còn có một kẻ địch chung: công chúa Tát Mộc Nhi.

Vĩnh Lạc Hoàng đế đem Ngột Lương Cáp phu nhân lập làm người thống trị của Ngõa Lạt, nàng liền phải chinh phục công chúa Tát Mộc Nhi, mới có thể được các bộ tộc thảo nguyên thừa nhận. Công chúa Tát Mộc Nhi và Ngột Lương Cáp phu nhân, đôi đồng minh đã từng này, hiện tại cũng không thể không đi về phía đối lập.

Thực ra, trong lòng Ngột Lương Cáp phu nhân, vẫn luôn cho rằng kế tiếp người duy nhất nàng cần chinh phục chính là Bả Đồ Bột La. Nàng cho rằng công chúa Tát Mộc Nhi và Đại Hãn Thoát Thoát Bất Hoa sẽ bị Hoàng đế Đại Minh hạ lệnh xử tử. Nàng thậm chí đã âm thầm thụ ý bộ lạc của mình, một khi quân Minh vây quét công chúa Tát Mộc Nhi, liền cố ý nhường đường, để cho công chúa Tát Mộc Nhi từ khu vực phòng ngự của họ chạy ra ngoài.

Ngột Lương Cáp phu nhân cũng không phải là niệm tình cũ, mà là bởi vì chỉ cần không ở bên trong bộ lạc Ngõa Lạt, một Thoát Thoát Bất Hoa còn sống và một công chúa Tát Mộc Nhi còn sống đối với nàng chính là có lợi. Minh đình liền phải đối với nàng càng thêm ỷ trọng, không tiếc tài lực phù trì nàng, không để cho ảnh hưởng và thực lực của Thoát Thoát Bất Hoa và công chúa Tát Mộc Nhi trong lòng người Ngõa Lạt vượt qua nàng.

Nhưng không ngờ, Chu Lệ khí thế hung hăng truy tra chuyện Ngõa Lạt tự ý lập Đại Hãn, vì vậy không tiếc xuất đại binh. Khi chân chính tra được tung tích của Thoát Thoát Bất Hoa, cư nhiên lại mở ân không giết hắn. Thánh chỉ nói, Đại Minh đối với hậu duệ của Nguyên Thất một mực là đãi ngộ khoan hồng, lễ độ. Năm đó đem Thoát Thoát Bất Hoa an trí ở Cam Túc, cho phép hắn trở thành thủ lĩnh của bộ lạc đó, chính là minh chứng.

Mã Cáp Mộc và Thái Bình tự ý lập Đại Hãn, tội đáng tru diệt. Mà Thoát Thoát Bất Hoa ở Ngõa Lạt cũng không có căn cơ, chỉ là một con rối mặc người bài bố. Hoàng đế bệ hạ nhân từ khoan ân, thấy hắn thỉnh tội thành khẩn, quyết định không nghiêm trị, chỉ miễn đi Hãn vị của hắn, đổi phong làm Đồng Tri Chỉ Huy Đại Minh, vẫn thống hạt bộ lạc Mã Cáp Mộc cũ.

Một chiêu này, lại cùng năm đó đem Cừu bà bà Bạch Liên giáo triệu về kinh thành, phong làm nữ quan Giáo Phường ti, bảo nàng rộng thu đệ tử, đem bí thuật Bạch Liên, trên thực tế chính là ma thuật huyễn thuật công khai trước mặt người trong thiên hạ, dụng ý là giống nhau: vạch trần sắc thái thần bí của nó, cũng không còn có thể mê hoặc ngu phu ngu phụ.

Thành Cát Tư Hãn năm đó khắp nơi gieo giống, hậu duệ Hoàng Kim gia tộc còn lâu mới diệt tuyệt. Cho dù Đại Hãn Thoát Thoát Bất Hoa này là thật, ��em hắn chơi chết cũng vô ích. Chỉ cần người Ngõa Lạt còn có lòng, chỉ cần Hoàng Kim gia tộc vẫn còn lực lượng mê hoặc lòng người trên thảo nguyên, họ sớm muộn cũng có thể lại tìm một cái tới, thậm chí chế ra một hàng giả. Huống chi Thoát Thoát Bất Hoa này là giả, còn có giá trị lợi dụng.

Giữ lại Thoát Thoát Bất Hoa trong lòng người Ngõa Lạt mà không giết, đem hắn đặt ở dưới Bả Đồ Bột La và Ngột Lương Cáp phu nhân, liền có thể phá vỡ tất cả thần thoại đối với Hoàng Kim gia tộc vẫn còn ôm ảo tưởng. Gọi bọn họ tận mắt chứng kiến: Thần thánh cũng có thể bị chà đạp. Chiêu này so với đao thương còn ngoan hơn. Giết bọn hắn mấy người, bọn họ có thể tái sinh. Cướp bọn hắn mấy con dê bò, bọn họ có thể lại nuôi. Trụ cột tinh thần bị đánh nát, liền không còn cách nào hoàn nguyên nữa rồi.

Đương nhiên, những thứ này đều chỉ là thủ đoạn tạm thời. Về phần nguyên nhân không làm đến một bước thì thôi, chính là bởi vì Kỷ Cương đột nhiên thay đổi kế hoạch, kết quả không hao hết thực lực của họ. Mà triều đình hiện tại còn muốn tập trung toàn lực kinh doanh Thát Đát. Hạ Tuân chỉ có thể "mất bò mới lo làm chuồng", ném mấy miếng mồi xuống, bảo họ tiếp tục tàn sát lẫn nhau. Chờ giải quyết vấn đề bên Thát Đát, rảnh tay ra, bên này cũng nên đánh được gần như xong rồi.

Chờ sự tình của Ngõa Lạt có thể được "giải quyết viên mãn", chôn xuống trùng trùng điệp điệp căn nguyên họa hoạn và nội chiến sau, Ha Mi, Biệt Thất Bát Lí, Nô Nhi Can Đô Ti, Sơn Tây Đô Ti, Thiểm Tây Đô Ti liền bắt đầu triệt quân. Họ ở trên thảo nguyên đóng quân trọn một mùa đông, ăn Ngõa Lạt, cướp Ngõa Lạt, làm hại Ngõa Lạt. Thuận tiện còn cho họ làm một lượng lớn công tác cải thiện giống loài, cuối cùng chuẩn bị cuốn xéo.

Lúc này, băng tuyết tan ra, hơi thở của mùa xuân đã thổi đến Tái Bắc.

Hạ Tuân cũng muốn từ Liêu Đông khởi hành, trở về Yên Kinh rồi.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Một chiếc xe đường dài ầm ầm chạy qua, thị vệ giáp trụ sáng ngời, yên cương đầy đủ hộ tống ở trước và sau.

Tiểu Anh thò đầu ra ở cửa sổ, tham lam nhìn ngắm mọi thứ trên đường phố.

Những lão nông, lão bà tử trên người vẫn mặc áo da dê, cần mẫn xuất hiện trên đường cái, trên vai khoác sọt mây, dọc đường nhặt phân trâu phân dê.

Thương khách lùa gia súc từ thảo nguyên Thát Đát chạy tới, đuổi đầy đường bò, dê, ngựa đi qua, tiếng trâu ọ, dê kêu be be một mảnh.

Lương thực vận chuyển từ đường biển lên cũng từng xe từng xe chạy qua. Hai bên đường là muôn hình muôn vẻ các thương lữ, bày quán, mở tiệm, náo nhiệt phi thường.

Trên đường đi, chờ ra khỏi thành, không xa chính là những dãy núi trùng trùng điệp điệp.

Sơn âm vẫn trắng xóa tuyết, cỏ dại, rau dại ở Sơn Dương đã điên cuồng mọc lên.

Cho dù là trong tuyết trắng ở Sơn âm, cũng đã lộ ra sắc xuân. Đỗ quyên đầy khắp núi đồi, đỏ tươi một mảnh, phảng phất một vầng ánh bình minh lộng lẫy, mà trải ở phía dưới nó, lại vẫn là một mảnh tuyết trắng. Trắng cùng đỏ, cấu thành một cảnh đẹp kinh diễm mắt người.

Trên Liêu Hà rộng lớn, mặt sông từng đóng băng ba thước đã bắt đầu tan chảy. Bộ phận trung tâm của dòng sông đã tái hiện nước sông cuồn cuộn, cọ rửa hai bên mặt băng sáng long lanh. Không biết lúc nào, ầm ầm một tiếng, một mảng lớn mặt băng liền sụp xuống nước, biến thành rất nhiều khối băng trong suốt, theo nước sông vui vẻ hướng về phương xa, trên đường đi đâm cho tan tành.

Nơi này là phương bắc, nhưng không phải thảo nguyên nàng quen thuộc. Từng màn cảnh tượng nhìn thấy, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Nói xa lạ, là bởi vì mùa xuân trên thảo nguyên, khi những người chịu đựng cả một mùa đông thức tỉnh lại không phải tình cảnh như vậy. Nói quen thuộc, là bởi vì gió nơi đây, trời nơi đây, khí tức nơi đây. Nàng thích nơi này, giống như quê hương.

Nhưng nàng chung quy vẫn là muốn rời đi, đi theo người đàn ông của nàng, bởi vì chỗ của người đàn ông nàng mới là nhà của nàng.

Nhà và quê hương, đương nhiên là nhà thân thiết hơn một chút.

Nghĩ đến người đàn ông của nàng, trong lòng Tiểu Anh liền là một trận ngọt ngào. Hóa ra nam hoan nữ ái, lại là một loại cảm giác như vậy!

Trước khi chưa từng là phụ nữ của hắn, nàng không hề biết. Mặc dù cũng từng ước mơ, cũng từng ảo tưởng, nhưng mãi đến khi thật sự trải qua tất cả, nàng mới biết sức tưởng tượng của mình là nông cạn biết bao. Từ xử nam biến thành đàn ông, kỳ thực thay đổi thân tâm đều không lớn. Mà từ xử nữ biến thành phụ nữ, loại thay đổi thân tâm kia thật sự là quá lớn, quá lớn...

Tiểu Anh đang nghĩ đến mức mặt mày nóng lên, trên mông đẹp "bốp" một tiếng giòn vang!

"Ái da!" Tiểu Anh kiều hô một tiếng, quay đầu lại sẵng giọng trừng Hạ Tuân.

Hạ Tuân cười nói: "Ngươi muốn vẫn gục ở cửa sổ sao, cái này đã ra khỏi thành rồi. Tới, theo ta ngồi một lát."

Tiểu Anh chu chu mỏ, xoay người ngồi bên cạnh Hạ Tuân. Hạ Tuân vừa ôm lấy eo nàng, như muốn để nàng ngồi trên đầu gối mình. Tiểu Anh liếc nhìn Hạ Tuân một cái, chỉ chỉ màn cửa sổ cuộn lên. Hạ Tuân cười, vươn tay kéo dây thừng, đem màn cửa sổ thả xuống. Màn trúc có khe hở, nhưng từ trong ra ngoài nhìn có thể thấy rõ sự vật, từ bên ngoài vào trong lại không nhìn thấy gì cả. Tiểu Anh lúc n��y mới ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn.

Cái khối ngọc mềm mại, tròn trịa, đầy đặn, mỡ màng, không xương là khối ôn hương nhuyễn ngọc tốt nhất trên đời này. Mông trắng nõn mà ấm áp, mềm mại, tròn trịa ngồi trên đùi, nhẹ nhàng vuốt ve có một loại dẻo dai tuyệt vời khó tả. Bàn tay lớn của Hạ Tuân chỉ lướt nhẹ trên mông đẹp Uyển Uyển một cái, chưa chờ nàng vung tay lên đánh, liền lại trượt lên trên, vuốt ve đôi hào nhũ mà Tiểu Anh kia, trừ Tô Dĩnh, đủ để tiếu ngạo tất cả các thê thiếp khác của Hạ Tuân.

"Sao, không nỡ rời khỏi nơi này?"

"Mới không có, có gì mà không nỡ."

Tiểu Anh trái lòng nói, vươn tay bắt lấy bàn tay lớn đang tác quái ở trước ngực. Nàng căn bản không chịu nổi trêu chọc của Hạ Tuân. Chỉ cần Hạ Tuân hơi sử chút thủ đoạn, liền có thể làm nàng thân thể mềm nhũn, hoa huyệt róc rách. Nhưng trên xe này làm sao có thể mây mưa chứ? Lúc đó há không khó chịu vô cùng.

Nghiêng đầu suy nghĩ, Tiểu Anh đột nhiên có chút lo lắng, quay đầu lại nhìn Hạ Tuân, ấp a ấp úng nói: "Đại ca, ngươi nói… ngươi nói các nàng..."

"Ừm?"

"Các nàng có thể sẽ cười ta nha?"

Hạ Tuân ngẩn ra, ngạc nhiên nói: "Cười ngươi cái gì?"

Tiểu Anh muốn nói lại thôi, nghĩ nghĩ, lại xoay người trở lại, khẩn trương cuốn góc áo, ấp a ấp úng nói: "Người ta cùng ngươi đi ra, vốn là giúp ngươi làm việc, nhưng… nhưng…"

Sắc mặt Hạ Tuân ngưng trọng lại, trầm giọng nói: "Không sai, ngươi nếu không nói, ta còn quên mất. Mính Nhi có lẽ sẽ không nói ngươi cái gì, bất quá Tạ Tạ và Tử Kỳ nha, đó cũng đều là nữ tử miệng lưỡi cay nghiệt đó."

Tiểu Anh hoảng lên, nói: "Đại ca, vậy làm sao bây giờ?"

Hạ Tuân nghiêm trang nói: "Nếu không, sau khi hồi Kim Lăng, ngươi trước về Mạt Lăng trấn đi? Chờ một cơ hội thích hợp ta lại đón ngươi qua."

Tiểu Anh hỏi: "Ngô..., cũng được. Nhưng... cơ hội thích hợp, vậy là khi nào?"

Hạ Tuân thản nhiên nói: "Có lẽ tháng ba tháng năm, có lẽ ba năm năm năm..."

"A?"

"Có lẽ ba mươi năm năm mươi năm!"

Tiểu Anh vừa tức vừa buồn cười, vỗ hắn một cái, sẵng giọng: "Không thèm để ý ngươi, lại tới đùa ta!"

Hạ Tuân cười ha h�� nói: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Mặc kệ chúng ta khi đi ra là thân phận gì chứ, ngươi hiện tại chính là phụ nữ của ta. Đây là sự thực ai cũng không thể thay đổi được. Ngươi còn để ý cái gì chứ? Nói nữa, Tử Kỳ, Tạ Tạ các nàng cũng không phải là người khó tính. Nếu như cùng ngươi nói một câu đùa giỡn, ngươi thoải mái thì thế nào chứ? Tiểu Anh của ta lòng dạ bao la nhất mà!"

Theo câu nói bóng gió này, Hạ Tuân ở giữa hai ngọn núi ngạo nhân của Tiểu Anh sờ soạng một cái, khiến cho Tiểu Anh lại là một trận kiều mị...

Hạ Tuân cười ôm lấy nàng. Tiểu Anh ngồi ở trong lòng hắn, một trái tim có chút thấp thỏm dần dần bình tĩnh lại. Hạ Tuân vẫn yêu thương vuốt ve nàng, tâm thần lại đã lặng yên thấm vào suy nghĩ về tình hình Liêu Đông. Sau khi hồi kinh, những thứ này đều là muốn hướng Hoàng đế bệ hạ bẩm báo chi tiết, tự nhiên muốn trừ thời gian sửa sang một chút!

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Trải qua một mùa đông, Bố Chính ti Liêu Đông đối với công tác như biên lại hộ tịch, tiếp nhận an trí, ủy nhiệm quan lại, thiết lập chế độ quản lý của Thát Đát đã làm được không sai biệt lắm. A Lỗ Thai không có năng lực cứu vớt tộc dân đang lâm vào bên bờ tử vong, cũng không có năng lực phản kháng vũ lực Đại Minh không tình nguyện giao ra quyền lực. Ông được Hạ Tuân thân thiết mời đến Thẩm Dương Vệ ở lâu dài, tước vị của hắn vẫn bảo lưu, nhưng triệt để mất đi quyền lực.

Nói tới, A Lỗ Thai kỳ thực là rất may mắn. Trên thực tế, trong lịch sử ban đầu, hơn mười năm sau, Thoát Hoan, con trai của Mã Cáp Mộc, thống nhất Ngõa Lạt, lại lần nữa xâm lấn phương đông. A Lỗ Thai chiến ở phía tây cùng Ngõa Lạt, chiến ở phía đông cùng Ngột Lương Cáp Tam Vệ. Bộ hạ của hắn ăn mặc ở không ra gì, ào ào tản đi, hoặc hàng Đại Minh, hoặc hàng Ngõa Lạt. A Lỗ Thai, khi mặt trời đã sắp lặn, cùng tất cả tộc nhân chỉ còn lại hơn một vạn ba ngàn người, chuyển tới ở núi Mẫu Nạp, khốn cùng thất vọng, cuối cùng bị Thoát Hoan xuất binh giết chết. Ngõa Lạt đến lúc này mới thống nhất Thát Đát.

Mà hiện tại, hắn chẳng những có thể được chết già, hơn nữa vinh hoa phú quý cũng không hao hụt chút nào, thật sự là một người may mắn. Chỉ là hắn cũng không biết hậu vận tương lai của mình lại thê thảm như vậy, cho nên trong lòng hận cực kỳ Hạ Tuân.

Hạ Tuân có thể không sợ hắn hận. Hàng này sau này chỉ có thể ở lại Thẩm Dương làm quan to sống xa quê, còn sợ hắn vẽ vòng rủa mình sao? Hàng già này cho dù chửi người, cũng chỉ là lặp đi lặp lại mấy câu như vậy. So với cái đám văn nhân Giang Nam kia hiện tại mắng mình, mắng đến muôn hình muôn vẻ, mắng đến ngọn ngành, thì công lực là kém quá xa rồi.

A Lỗ Thai làm quan lớn nhưng bị gạt ra ngoài, mặc dù là làm đến không tình nguyện, nhưng cũng không cần lo lắng nhiều chuyện đau đầu như vậy nữa rồi. Những chuyện này tự có Liêu Đông Đô Ti lo lắng. Liêu Đông Đô Ti từ sau khi triều đình dự định kế sách đối với Thát Đát, liền bắt đầu trù tính vận chuyển lương thực từ đường biển tới. Dùng thủ đoạn vừa đấm vừa xoa hàng phục người Thát Đát không khó, khó là quy tâm. Điểm này muốn thể hiện ở trên những chính sách liên tục.

Dự trữ lương thảo, tránh nạn đói vào mùa xuân, tránh bởi vì tai họa sau binh kiếp mà chết đói một lượng lớn dân chăn nuôi. Đây chính là bước đầu tiên tranh thủ dân tâm.

Chuyện vận chuyển lương thực tất cả đều giao cho muối thương và lương thương. Triều đình hiện tại công trình cỡ lớn quá nhiều, căn bản không để ý tới được khối này. Vận chuyển lương thực đến Liêu Đông, trực tiếp lấy vật đổi vật giao dịch, từ Liêu Đông đổi lấy vật phẩm như nhân sâm.

Bản quyền tài sản trí tuệ của bản dịch này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free