Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 75: Mộng trung nhật nguyệt trường (3) - Mộng Trung Nhật Nguyệt Trường (4)

Hạ Tầm vẫn còn ngáy pho pho khi được đưa về Dương phủ. Đêm nay, bao nhiêu đại sự kinh tâm động phách đã xảy ra, thế mà người khởi xướng mọi chuyện dường như chẳng hề hay biết, quả là một kẻ hạnh phúc.

Bành Tử Kỳ không còn thấy buồn cười nữa. Phản ứng của Hạ Tầm lúc này quá đỗi khác thường: sắc mặt ửng hồng, hô hấp dồn dập, ngủ say như chết. Dù hắn có uống rượu say, cũng không thể ngủ kiểu này. Lòng Bành Tử Kỳ dấy lên nỗi lo lắng. Không đợi nha đầu Thúy Vân gọi Nhị Lăng Tử đến, nàng liền nhảy xuống xe ngựa, cõng Hạ Tầm lên lưng mình.

Bành Tử Kỳ vốn là người luyện võ, sức lực rất lớn, cũng không cảm thấy Hạ Tầm trên lưng nặng nhọc là bao. Chỉ có điều… chỉ có điều… trên người Hạ Tầm có một vật gì đó, chọc vào bên hông nàng một cách khó chịu, khiến nàng mất thăng bằng.

Bành Tử Kỳ cố vặn vẹo thân mình để tránh, nhưng không được. Nàng nghĩ thầm: "Cái tên đàn ông này, đúng là lôi thôi, trên người lại mang theo thứ gì đó, không biết vướng víu à."

Thứ đang nhô lên, vừa cứng vừa nóng, xuyên qua lớp quần áo mỏng manh chạm vào phần eo của Bành Tử Kỳ. Nàng chợt nhận ra đó là cái gì, khuôn mặt đỏ bừng tới tận mang tai, đôi tay mềm nhũn suýt chút nữa buông Hạ Tầm rơi xuống đất.

"Thật là… thật là… quái gở như vậy, hôn mê bất tỉnh mà còn có thể… ta… ta…"

Bành Tử Kỳ xấu hổ đến chết. Nàng chỉ cảm thấy chỗ đó của Hạ Tầm sau lưng nóng hừng hực. Nàng muốn dời sự chú ý đi, nhưng làm sao lảng tránh được? Kích thước, phẩm chất của nó…

Mắc cỡ chết người! Hai chân Bành Tử Kỳ run rẩy, miễn cưỡng gắng gượng mới đưa được Hạ Tầm đến cửa phòng.

Nha đầu Thúy Vân đi trước đốt nến, dẫn Bành Tử Kỳ vào phòng ngủ của thiếu gia. Nàng đặt Hạ Tầm lên giường, tuy trường bào chưa cởi ra nhưng vật xấu hổ kia vẫn vô cùng hùng vĩ, nằm ngửa mà nó cũng không thể che đậy được. Bành Tử Kỳ mặt mũi đỏ bừng, vội vàng kéo chăn đắp cho hắn.

Thúy Vân châm nến xong liền quay sang Bành Tử Kỳ nói: "Nhà người ta có việc vui, sao thiếu gia lại uống đến mức này? Có cần tiểu tỳ mời quản sự đến đây không?"

Tiểu Địch đang dưỡng thương nên ban đêm cha mẹ nàng luôn ở cạnh chăm sóc, Tiếu quản sự hiện tại không ở gần đây. Bành Tử Kỳ vội nói: "Không cần đâu. Hắn chỉ uống rượu say, nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi. Ngươi đi ngủ đi."

Đuổi Thúy Vân đi xong, Bành Tử Kỳ mặt mũi vẫn đỏ bừng, quay lại nhìn Hạ Tầm: "Vô lý thật, đàn ông… Đàn ông khi ngủ có thể như vậy sao?"

"U��ng rượu… uống rượu… chắc là do uống rượu! Ta hiểu rồi!"

Không đúng!

Bành Tử Kỳ nhớ lại kinh nghiệm mình từng trải qua liền bừng tỉnh: "Hắn nhất định uống phải rượu giả! Ta đã khuyên hắn hôm đó nên đập nát cửa hàng gian thương đó đi, vậy mà hắn không đồng ý. Bây giờ thì hay rồi, uống ngay phải rượu giả. Tôn gia cũng thật là, nhà có tiền có thế, vậy mà còn mua rượu giả về hại người."

Bành Tử Kỳ mang ngọn nến tới gần, chăm chú nhìn thần sắc Hạ Tầm. Hạ Tầm sắc mặt đỏ hồng, hô hấp dồn dập, miệng khô khốc, thỉnh thoảng lại liếm liếm môi. Bành Tử Kỳ vô thức lại liếc nhìn hạ thân của hắn, sau đó lập tức thu về nhanh như chớp. Chẳng lẽ rượu giả lại có hiệu quả như vậy? Mặt nàng đỏ bừng lên vì ngượng.

Đúng lúc này, Hạ Tầm lẩm bẩm: "Nước, nước, ta khát…"

"A!" Bành Tử Kỳ giật mình, vội vàng chạy đi lấy một tách trà lạnh. Một tay cầm tách trà, một tay nâng đầu Hạ Tầm lên định rót vào miệng hắn. Không biết Hạ Tầm đang mơ tới cái gì, vừa bị làn da mịn màng của nàng chạm vào liền giang hai tay ôm chầm lấy Bành Tử Kỳ, tách trà rơi xuống đất vỡ tan tành. Bành Tử Kỳ vừa mới kịp kêu khẽ một tiếng "ái da", Hạ Tầm đã vươn cánh tay ôm chặt, kéo nàng xuống, áp lên người mình.

Bành Tử Kỳ vừa sợ vừa hoảng loạn, không biết có nên cự tuyệt hay không, cũng không nghĩ tới cự tuyệt. Ý niệm mê loạn trong đầu trong tích tắc xoay chuyển trăm ngàn lần, rồi đôi môi anh đào của nàng bị Hạ Tầm hôn. Nàng kinh hãi, cả thân thể cứng lại. Đôi mắt nàng càng trừng càng lớn, vừa muốn kinh hô, một cái đầu lưỡi nóng như lửa đã thừa dịp khe hở bá đạo xâm nhập vào, chiếm lấy cái miệng nhỏ nhắn của nàng…

Bành Tử Kỳ tâm tình hoảng loạn, trong lòng chỉ muốn đẩy Hạ Tầm ra, nhưng không hiểu sao, miệng nàng vừa bị hắn hôn một cái, đầu nàng như bị sét đánh trúng, toàn bộ thân thể mềm nhũn vô lực. Động tác kháng cự yếu ớt không còn sức lực, nào đâu còn đẩy ra được Hạ Tầm dù đang trong mộng nhưng lại nhiệt tình như lửa.

"Không được… không được…"

Bành Tử Kỳ liều mạng chống cự nhưng không hiểu người đàn ông trên người nàng đang làm chuyện gì. Nàng chỉ cảm thấy thân thể nóng bừng, hơi thở hôn hển, đầu lưỡi bị hắn quấn chặt, rốt cuộc cũng không nghĩ được gì. Đúng lúc này, bàn tay Hạ Tầm đột nhiên từ bên hông nàng dò xuống, chạm vào nơi nhạy cảm. Cảm giác ấy như đột nhiên bị một vật nóng bỏng chạm trúng, Bành Tử Kỳ hoàn toàn tỉnh táo. Nàng hét lên một tiếng, ra sức đẩy, nhân cơ hội lật nghiêng người lăn ra, vọt xuống dưới đất.

"Ông trời ơi! Hắn lại… Hắn lại…" Bành Tử Kỳ xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, bưng kín khuôn mặt nóng bừng, hầu như muốn tìm kẽ đất để chui vào. Nhưng sau nửa ngày lo lắng suy nghĩ, nàng lại phát giác Hạ Tầm không hành động thêm gì nữa. Bành Tử Kỳ lặng lẽ hé mắt nhìn về phía trên giường, thấy Hạ Tầm đang "ứ ứ" vài tiếng, hai tay bắt lung tung vài cái, không đụng phải ai, lại nằm yên ngủ thật say. Chỉ có điều hơi thở vẫn hổn hển, khuôn mặt đỏ hồng như lửa. Bành Tử Kỳ muốn nhìn lại không dám nhìn, chỉ vụng trộm nghiêng mắt liếc hắn, thỉnh thoảng ngắm nghía chiếc chén trà còn ở trên m���t đất nhẹ nhàng lung lay. Hai tay nàng chậm rãi thả lỏng.

"Hắn… Hắn làm vậy là do uống phải rượu giả, là do vô tâm. Sau này… sau này chắc hắn cũng không biết. Ta… ta không nên trách hắn."

Bành Tử Kỳ nhẹ nhàng vỗ vỗ hai má nóng bừng của mình nghĩ. Nàng vẫn nhớ tới cảm giác kinh tâm động phách khi đầu lưỡi hắn tiến vào miệng. Trong lúc nhất thời, mắt mơ xương mềm, ý mã tâm viên. Đôi tay thon dài rắn chắc kia, cái đùi tròn trịa êm ấm mềm nhũn… cảm giác so với lúc cột bao cát, chạy vòng quanh Bành gia trang hai mươi vòng còn vất vả hơn nhiều. Nàng thầm nghĩ mình yếu ớt không thể đứng vững, thế là nàng vịn tay bên giường, chầm chậm ngồi xổm xuống.

Bành Tử Kỳ đầu óc miên man suy nghĩ nửa ngày, đang muốn đứng dậy đi ra ngoài thì đột nhiên thân thể đứng sững lại: "Không đúng! Yến tiệc tại Tôn gia, không mấy người uống đến say mèm. Ta lúc nào cũng để ý đến Hạ Tầm, hắn rõ ràng uống không nhiều, tại sao người khác không ngủ, hết lần này đến lần khác hắn lại ngủ đến mức mê man?"

Liên tưởng đến phản ứng của mình đêm đó, Bành Tử Kỳ trong lòng dấy lên một nỗi băn khoăn khó giải thích. Nàng vô thức vươn tay về phía Hạ Tầm, sợ kinh động hắn lại đối với mình ôm ấp. Bành Tử Kỳ cẩn thận nhấc ống tay áo Hạ Tầm lên, đưa tay dò xét vào. Bên trong có một gói thuốc. Tự nhiên lại mang theo một gói thuốc làm gì?

Bành Tử Kỳ mang gói thuốc đến trước ngọn nến xem xét, rất tốt! Tây Môn huynh đệ quả là rất cẩn thận, trên gói thuốc còn ghi tên: "Thúc mộng hương".

Tuy còn rất nhiều chuyện bí ẩn không thể giải thích, ví dụ như Hạ Tầm tại sao lại cho mình uống thuốc, nhưng từ đây Bành Tử Kỳ có thể suy ra một điều: Đêm đó nàng chịu đủ mọi khổ sở, rồi sau đó vì chuyện mình bị hôn mà mơ một giấc mộng xấu hổ như vậy, nhất định là do người này làm ra.

Bành Tử Kỳ bàn tay nắm chặt gói thuốc, ánh mắt đầy sát khí nhìn về phía Hạ Tầm đang ngáy pho pho…

Chú rể Tôn gia Đỗ Thiên Vĩ được mang đến tiệm thuốc. Tân nương Diệu Thương không màng đến lễ nghi, vẫn mặc y phục hồng, cùng với mẫu thân vội vàng hấp tấp đi theo sau.

Mặc kệ hắn trúng đ���c gì đi nữa, thuốc tẩy độc là quan trọng nhất. Trong tiệm đã có sẵn dược liệu, chỉ cần mang ra sắc là xong. Ở bên này, các vị lang trung lão luyện liền bắt đầu tiến hành hội chẩn.

Bệnh trạng trúng độc của Đỗ Thiên Vĩ không có điểm đặc biệt nào gợi liên tưởng đến Khiên Cơ độc. Ít nhất phần lớn bệnh trạng không phải là bệnh trạng đặc trưng khi trúng Khiên Cơ độc. Mà Khiên Cơ là một loại kịch độc đặc biệt ở Vân Nam, tại phương bắc cực kỳ hiếm thấy. Mấy vị lang trung tuy kiến thức rộng rãi, nhưng ngay từ đầu không nghĩ tới loại kỳ độc này, bởi vậy viết ra vài phương thuốc cũng không đúng bệnh.

Một phương thuốc đưa ra. Dược liệu lập tức được đưa tới. Hạ nhân trong phủ chạy đi chạy lại như đèn kéo quân. Một chén thuốc đã uống hết nhưng vẫn không đúng, tình huống của Đỗ Thiên Vĩ càng lúc càng nguy kịch. Ban đầu hắn còn đau đến lăn lộn cả ra đất.

Mấy gia đinh khỏe mạnh liền hợp sức mới giữ hắn lại được, nhưng càng về sau hắn lăn qua lăn lại sức lực cạn kiệt, cả thân thể cuộn mình thành một khối, giống như một sợi dây co quắp, ngay cả khí lực giãy giụa cũng không còn.

Một lang trung nhìn thấy liền kinh hãi kêu lên: "Các vị mau nhìn xem. Bộ dạng cô gia hiện tại, hắn trúng chẳng lẽ là Khiên Cơ độc?"

Các lang trung đều nhìn lại, càng xem càng thấy giống, mặt mũi ai nấy đều biến sắc. Lúc này bọn họ chỉ còn cách cố gắng hết mình, tập trung toàn bộ dược liệu chuyên giải Khiên Cơ độc mang xuống bếp sắc. Tiểu nhị vừa mới lấy thuốc lui ra, Tôn Tuyết Liên liền rên rỉ một tiếng rồi loạng choạng ngã vật xuống đất.

Vừa rồi nàng cũng cảm thấy đầu choáng váng, thở dốc. Nàng còn tưởng tối nay gặp quá nhiều biến cố nên thân thể không khỏe, không ngờ chịu đựng một hồi liền gục xuống đất. Nàng muốn cố gắng đứng dậy nói chuyện thì hai chân mềm nhũn, cả người lần nữa ngã gục trên mặt đất.

Văn Uyên và Phương Tử Nhạc nhìn thấy trạng thái của chủ nhân liền biến sắc nói: "Không ổn! Chủ nhân bệnh trạng giống hệt cô gia!"

Diệu Thương hoảng loạn, kích động đến bật khóc nói: "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Các ngươi nhanh nghĩ biện pháp đi!"

Văn Uyên vội la lên: "Nhanh, lập tức chuẩn bị thuốc xổ cho chủ nhân uống! Vừa rồi những thuốc kia toàn bộ không đúng. Hiện tại chỉ có một phương thuốc chữa trị Khiên Cơ độc, lập tức đi sắc thuốc nhanh lên!"

Một đám người vội vàng cho Tôn Tuyết Liên ói ra. Lại dùng thuốc tẩy đ���c. Thật vất vả xong những việc này, nhà bếp đã đem chén thuốc giải Khiên Cơ độc đưa đến.

"Nhanh cho chủ nhân uống!"

"Nhanh cho cô gia uống!"

Hai lang trung đồng thanh kêu lên sau đó ngơ ngẩn nhìn nhau. Khiên Cơ độc đáng sợ vô cùng, nếu sớm uống thuốc thì còn một vài phần hy vọng. Nhưng hai người trúng độc, một là chủ nhân, một là cô gia. Chén thuốc này nên đưa cho ai uống trước? Theo lý thuyết thì nên đưa cho Đỗ Thiên Vĩ, bệnh tình đang trong tình trạng nguy kịch, nhưng…

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tôn Diệu Thương. Hai người trúng độc, một là mẫu thân, một là chồng của nàng. Chỉ nàng mới có tư cách quyết định ai là người uống trước. Diệu Thương trong lòng hoảng hốt. Nàng vốn yêu Dương Húc, đối với trượng phu do mẫu thân sắp đặt nàng không hài lòng, rất không hài lòng, chẳng có một chút tình cảm nào. Nhưng lúc này liên quan đến sinh tử của hắn, nàng không thể coi như không biết, rốt cuộc nàng vẫn là một cô gái thiện lương.

Diệu Thương khó xử nhìn qua mẫu thân đang đau đớn run rẩy, rồi lại nhìn đến trượng phu chân tay co quắp thành một khối cứng ngắt, thật sự khó có thể lựa chọn người nào. Nhưng đúng lúc này Phương Tử Nhạc ngồi gần Đỗ Thiên Vĩ đứng lên trầm giọng nói: "Cho chủ nhân uống thuốc đi!"

Văn Uyên vội kêu lên: "Phương huynh, bà chủ vừa mới phát tác, vẫn còn chịu đựng được, cô gia hắn…"

Phương Tử Nhạc lắc đầu chán nản nói: "Cô gia hắn… đã không cần cứu…"

"Cái gì?"

Văn Uyên bước nhanh đến trước mặt Đỗ Thiên Vĩ, vừa định đưa tay bắt mạch hắn, nhưng chỉ liếc nhìn sắc mặt hắn. Bàn tay liền khựng lại ngay tại chỗ.

Đỗ Thiên Vĩ đã chết. Với kinh nghiệm làm nghề y nhiều năm của Văn Uyên, liếc một cái là nhìn ra được, cô gia đã một mạng quy tiên. Sắc mặt hắn xám xịt, khuôn mặt bởi vì thống khổ mà giữ nguyên vẻ mặt dữ tợn. Càng đáng sợ hơn là, thi thể hắn vẫn đang run rẩy từng hồi, người mặc dù đã chết, nhưng các cơ quan trong thân thể chưa hoàn toàn tử vong, bị độc dược kích thích tiếp tục sinh ra phản ứng.

Văn Uyên lùi về hai bước trầm giọng nói: "Khiên Cơ! Tuyệt đối là Khiên Cơ độc! Nhanh! Lập tức cho chủ nhân uống thuốc!"

Hai lang trung vội vàng lấy chén thuốc từ tay tiểu nhị, khẩn trương cho Tôn Tuyết Liên uống thuốc. Diệu Thương ngơ ngác nhìn thi thể Đỗ Thiên Vĩ, có một cảm giác khó tả. Tuy chưa nói tới bi thương, bởi vì nàng đối với người đàn ông này không hề có chút tình cảm nào. Nhưng bất kể nói thế nào, người đàn ông này vốn nên từ nay về sau làm bạn với nàng cả đời, nàng thậm chí còn không thấy rõ bộ dạng người này, nhưng hắn lại đã chết…

Tiếng đập cửa vang lên ầm ầm. Gia đinh vừa mới ra mở cửa thì một người mập mạp vịn cửa xông vào. Do vội vàng nên chân sau vấp vào ngưỡng cửa ngã xuống đất, khàn giọng kêu: "Cứu… cứu mạng… đau chết ta rồi…"

Bọn hạ nhân ba chân bốn cẳng đem người nọ dìu vào trong, một người nhận ra mặt hắn kêu lên: "An viên ngoại?"

An Lập Đông đau đến mức run rẩy nói: "Mau… Mau chữa bệnh cho ta… ta đau đớn… không thể thở."

Hắn vừa nói tay chân vừa run rẩy. Thấy tình cảnh này, những lang trung kia làm sao không biết trên người hắn đang xảy ra chuyện gì. Ngay lập tức đem hắn dìu vào trong sảnh đặt nằm xuống. Cũng may lang trung đã xác định nguyên nhân trúng độc, bốc thuốc đúng bệnh, lập tức cấp cứu. Hắn liền hoàn toàn không phải chịu những đau đớn vô ích như Đỗ Thiên Vĩ đang nằm bất động gần nơi đó.

"Lão Văn! Lão Văn, ta cảm thấy có chuyện không đúng!"

Phương Tử Nhạc dùng cùi chỏ khẽ đẩy người Văn Uyên thấp giọng nói: "Cô gia, chủ nhân, An viên ngoại, liên tiếp ba người trúng độc. Ngươi nói xem… chẳng lẽ chỉ có ba người?"

Văn Uyên hỏi: "Ý ngươi là…"

"Ta lo lắng… có thể rất nhiều người đã trúng độc! Kể cả chúng ta…"

Văn Uyên vừa nghe xong liền biến sắc, lập tức quay đầu phân phó đồ đệ: "Nhanh, chuẩn bị mười phần thuốc giải độc! Không! Càng nhiều càng tốt! Nhanh…"

Tôn Tuyết Liên đã uống cả thuốc tẩy độc lẫn thuốc giải độc. Mặc dù chưa thể khỏi hẳn, nhưng độc tố đã ngừng xâm nhập vào cơ thể, khí sắc tốt hơn rất nhiều. Suy nghĩ của nàng vẫn đang tỉnh táo, vừa nghe đến những lời này, cũng tỉnh ngộ chỉ sợ sẽ có càng nhiều người bị trúng độc, vội vàng cố hết sức nói: "Thương nhi, Thương nhi."

"Mẹ…"

Tôn Diệu Thương vội vàng nhào vào lòng Tôn Tuyết Liên, không chờ nói chuyện, nước mắt cứ tuôn xuống như mưa. Nàng luôn sống trong an nhàn, vô lo vô nghĩ, làm sao đã từng gặp phải cảnh tượng như vậy? Chỉ trong chốc lát, trong nhà có thể mọi người đều ngã xuống, còn lại một mình nàng thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt.

Tôn Tuyết Liên cố hết sức nói: "Thương nhi, con nghe mẹ… Nếu như mẹ chết, Tôn gia… Tôn gia phải giao lại cho con. Làm chủ một gia đình, không phải… dễ dàng như vậy. Con phải… con phải…"

"Không! Không! Mẹ sẽ không chết! Mẹ sẽ không chết!" Diệu Thương vừa khóc vừa lắc đầu liên tục.

"Câm miệng!"

Tôn Tuyết Liên dồn hết khí lực quát một tiếng, vẻ uy nghiêm làm Diệu Thương không dám khóc thành tiếng, chỉ biết cắn môi nén tiếng khóc, nước mắt giàn giụa lắng nghe nàng nói.

Tôn Tuyết Liên nói: "Con nghe đây, lập tức… tập trung tất cả mọi người trong phủ. Một khi… có người biểu hiện trúng độc, lập tức… cho uống thuốc. Tất cả d��ợc liệu trong phủ… toàn bộ… toàn bộ tập trung lại, không cho phép cất giấu. Kiểm tra danh mục quà tặng, thông báo cho tất cả khách… Nếu như… nếu như có người phát tác bệnh…"

Tôn Diệu Thương liên tục gật đầu nói: "Mẹ, hài nhi biết, hài nhi biết mình nên làm thế nào, mẹ không cần nói nữa."

Nói xong, nàng liền đứng dậy, dựa theo lời mẫu thân nhanh chóng phân phó mọi người làm theo.

An Lập Đông chỉ uống một chén rượu độc, lại thêm thân thể to béo, số lượng độc đi vào cơ thể so với Tôn Tuyết Liên ít hơn rất nhiều. Hắn may mắn được cứu kịp thời, cho dù phải ngồi thui thủi trên ghế mặt mũi héo hắt nhưng cũng coi như thoát chết trong gang tấc.

Hắn nghiến răng nghiến lợi quát: "Có người hạ độc, đây là một âm mưu! Con mẹ nó, ai muốn hạ độc?"

Đang nói thì ngoài cửa lớn xuất hiện hai tên lưu manh, đúng là hai người ngày đó cười nhạo Canh viên ngoại bán đèn kiểm tục huyền. Hai tên vô lại vừa mở miệng, mùi rượu lan ra khắp phòng. Trên cánh tay mang theo một người quần áo không chỉnh tề, tóc tai bù xù. Một trong hai người cười hì hì nói: "Ơ, sao lại náo nhiệt thế này? Hôm nay không phải Tôn gia đang có hỷ sự sao? Đây là làm sao vậy?"

Một tên vô lại khác kêu lớn: "Trả thù lao, trả thù lao! Canh viên ngoại đã đáp ứng, chỉ cần chúng ta mang hắn về liền cho mỗi người mười xâu tiền. Tôn phu nhân, chuyện mà phu quân cô đã hứa rồi, người không được nuốt lời nha."

Hắn vừa nói xong, mọi người liền nhận ra người bị bọn họ xách vào chính là Canh Tân. Mặt mũi hắn bầm dập, hô hấp khó khăn. Văn Uyên, Phương Tử Nhạc và mấy lang trung âm thầm kêu khổ, vội vàng chạy đến đỡ lấy hắn và hô lớn: "Mau mau, nhanh mang giải dược tới!"

Mọi chi tiết trong bản dịch này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, như một bảo chứng cho chất lượng bạn đang thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free