(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 408: ủng hộ lên ngôi. - Họa Thủy!
Phương Tử Nhạc nhìn dáng vẻ chú rể, bất giác kinh ngạc, vội vàng cầm tay hắn bắt mạch. Tay kia, hắn mở mắt chú rể ra xem đồng tử dưới ánh đèn, thấy đồng tử co rút kịch liệt, không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Trong lòng dâng lên lo lắng, hắn vội nói: “Lão Văn, lão Văn, ngươi mau tới nhìn xem, chú rể có điểm gì đó rất lạ!”
“Hả? Có cái gì không thích hợp?”
Văn Uyên xoay người lại xem xét, vừa nhìn thấy cũng giật mình kinh hãi, vội vàng cầm tay chú rể bắt mạch một phen. Ông hỏi vài câu, chú rể tuy mắt vẫn mở nhưng không thể nói được câu nào. Chờ ông kiểm tra xong, sắc mặt nhất thời trở nên ngưng trọng hẳn lên. Hai lão lang trung trong tân phòng liền bàn bạc phương án trị bệnh.
“Phương huynh, ngươi thấy thế nào?”
“Ta xem mạch tượng của hắn, dường như là bị đau bụng.”
Văn Uyên lắc đầu liên tục, vân vê chòm râu nói: “Nếu chỉ là bệnh đau bụng, làm sao đồng tử lại co rút nhanh đến vậy?”
“Vậy ý Văn huynh là...”
Văn Uyên còn chưa kịp đưa ra ý kiến, chú rể đang ngồi trên ghế bỗng nhiên trượt xuống dưới đất, cả thân mình co quắp thành một khối, không ngừng run rẩy kêu la: “Đau quá, đau quá, ta... ta thở không ra hơi, không được, ta không được, đau chết ta...”
Tôn Diệu Thương vốn nhã nhặn ngồi trên giường. Nghe thấy chú rể vào trong, tuy không chào đón nhưng cũng chẳng cảm thấy lo lắng. Về sau, khi nghe hai vị lang trung nói hắn không khỏe, nàng vẫn nghĩ chuyện không nghiêm trọng. Hơn n��a, là một tân nương, nàng vốn phải ngồi yên đợi chú rể vén khăn che mặt, nên đành phải ngồi một góc nghiêng tai lắng nghe. Bỗng nhiên, khi thấy hắn đau đớn kêu la thảm thiết, Tôn Diệu Thương bị dọa nhảy dựng lên. Cuối cùng, nàng không kìm nén nổi, liền giật phăng khăn che mặt xuống, vội vàng chạy tới chỗ ba người. Vừa nhìn thấy hình dáng chú rể, nàng liền bị dọa cho sợ hãi, vội quay sang hai lang trung hỏi: “Hắn làm sao vậy?”
Văn Uyên và Phương Tử Nhạc nhìn nhau, không hẹn mà cùng thốt lên: “Trúng độc!”
“Trúng độc? Tại sao lại bị trúng độc?”
Diệu Thương tuy rằng chán ghét trượng phu nhưng cũng không hy vọng hắn chết. Nàng nhất thời sốt ruột nói: “Trúng độc gì? Nhanh tìm thuốc giải đến đây! Nhà ta mở hiệu thuốc, chẳng lẽ hai vị không điều chế được thuốc giải ư?”
Canh viên ngoại cuối cùng cũng được rời khỏi nha môn Tri phủ.
Phủ Thanh Châu đã dùng tốc độ phá án nhanh nhất, hiệu suất cao nhất Đại Minh để chấm dứt một vụ án mạng:
Lê Đại Ẩn, người Thanh Châu, từ nhỏ đã tập võ, tinh thông quyền thuật, do tật cà thọt mà vào làm gia bộc ở hiệu thuốc Tôn thị. Dương Húc, một sinh đồ ở Thanh Châu, vì có giao hảo với chủ nhân Tôn thị nên thường đến làm khách và từng sỉ nhục Lê thị. Lê thị lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, chính vì vậy đã nảy sinh sát tâm. Hắn cậy mình võ công cao thâm, lẻn vào Dương phủ để trả thù, không ngờ lại giết nhầm người hầu của Dương Húc là Trương Thập Tam.
Kiểm Giáo quan Phùng Tây Huy của phủ Thanh Châu phát hiện dấu vết Lê thị để lại. Lê thị trong lòng bất an, liền giết chết Kiểm Giáo quan Phùng Tây Huy. Mấy ngày sau, lợi dụng hôn sự Tôn phủ xảy ra, y tiếp tục hành thích Dương Húc, nhưng bị bảo tiêu của Dương Húc và Triệu Thôi quan Thanh Châu hợp lực bắt giữ và giết chết. Lê thị trước lúc hấp hối đã nói hết tất cả sự thật. Tới đây, vụ án coi như đã được công bố rõ ràng cho thiên hạ.
Bởi vậy, các vụ án gần đây liên tiếp phát sinh ở Thanh Châu đều đã có kết quả. Tuy nói phát sinh án mạng chính là chuyện xấu, nhưng phá án nhanh như vậy cũng chẳng phải không có tiếng tăm. Các vị đại nhân Tri phủ, Đ��ng tri liên quan đến vụ án đều vui mừng khôn xiết. Đương nhiên, ngày hôm sau, bọn họ còn phải phái người đi mời Dương Húc đến, cùng nhau thông cung. Tin tưởng rằng với uy tín của ba vị đại nhân Tri phủ, Đồng tri, Phán quan, Dương Húc nhất định sẽ hết sức phối hợp.
Bọn họ rất hài lòng với biểu hiện của Canh Tân. Tên thảo dân này vô cùng phối hợp, chỉ cần hơi chỉ điểm một chút là Canh Tân sẽ làm theo ý bọn họ. Chính vì vậy, bọn họ không làm khó Canh Tân, chỉ thị Canh Tân khai rằng “chính mình từng nhìn thấy” Dương Húc sỉ nhục Lê Đại Ẩn, và khi ở trong phủ, Lê Đại Ẩn từng nhiều lần biểu hiện sự oán hận, thậm chí khi say rượu đã thốt ra ý muốn giết người. Vừa hỏi vừa ghi chép, sau đó bắt hắn ký tên, điểm chỉ. Rồi rất thoải mái thả hắn về phủ.
Canh Tân vừa ra khỏi nha môn Thanh Châu, lập tức chạy như điên về phủ. Hắn đã cảm thấy đau đầu, choáng váng, ngực đau nhói, tứ chi không còn chút sức lực nào. Nếu không chạy nhanh về phủ kịp thời cứu chữa, chậm trễ để Khiên Cơ độc phát tác, chắc chắn sẽ phải chết một cách vô cùng đau đớn.
Canh Tân sợ mất mật, chạy như điên. Mấy năm gần đây, tuy không có địa vị gì trước mặt Tôn Tuyết Liên, nhưng trong cuộc sống hằng ngày, nàng chưa từng bạc đãi hắn. Sống an nhàn sung sướng đã lâu, giờ đây đột nhiên vận động kịch liệt khiến độc tính phát tác cực nhanh. Chỉ chạy một đoạn, mồ hôi đã vã ra như tắm, chân không còn chút sức lực nào. Canh Tân trong lòng thầm kêu khổ: “Không được rồi! Nếu cứ chạy như vậy độc tính phát tác càng nhanh, chưa cần về đến phủ ta đã chết bất đắc kỳ tử.” Lúc này trời đã tối mịt, Canh Tân sợ hãi nhìn xung quanh, căn bản chẳng còn thứ gì có thể chở hắn đi. Tìm kiếm mãi mới thấy một con lừa trong ngõ, ngồi bên cạnh con lừa là một vị đại thẩm trùm kín đầu. Canh Tân chạy tới thở hồng hộc nói: “Con lừa... con lừa... cho ta thuê lừa này!”
họ phải thương lượng đối sách, xem sau này sẽ làm gì đây?
An mập gấp đến độ đi đi lại lại quanh một chỗ.
“Không! Không đúng! Còn có một người, còn có một Hạ Tầm!”
Nhớ tới lá thư Hạ Tầm gửi tới, An viên ngoại trước đây đã không hề để tâm đến lời giải thích trong thư. Nhưng giờ đây, lực lượng Cẩm Y Vệ tại Thanh Châu chỉ còn lại hai người bọn họ, những người tinh anh khác đều đã bị giết chết, chỉ còn hai người bọn họ hình như may mắn sống sót. Giờ đây, có nên tìm hắn thương lượng một chút không?
“Không được, ta phải đi tìm hắn. Bỏ qua hết ân oán trước kia, cùng nhau thương lượng đối sách sau này. Thanh Châu này thật quá nguy hiểm! Nếu ta có thể kéo hắn đi chung một con đường, nếu có đại sự xảy ra, không chừng những kẻ đó sẽ bỏ qua cho ta. Dù sao thì, Dương Văn Hiển giờ đây danh vọng địa vị hơn người, cho dù hắn làm chuyện gì đi nữa, người khác cũng không thể biết hắn là giả. Ta và hắn thương lượng, cùng nhau nghiên cứu thảo luận, nếu phát giác tình huống không ổn, để phòng bị bại lộ thì rút lui. Hơn nữa, ta An Lập Đồng cũng không phải là kẻ quá sợ chết.”
An Lập Đồng tính toán một hồi, càng nghĩ càng cảm thấy Thanh Châu nguy cơ trùng trùng. Vì an toàn của bản thân, phải nhanh chóng rời đi. Nhưng lúc này, tự nhiên hắn cảm thấy khó thở, đầu hơi đau nhức, mí mắt giật giật vài cái, giống hệt như đang báo hiệu điềm xấu sắp xảy ra. Cuối cùng, hắn không thể kìm nén được nữa, lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa, ngay trong đêm đến thăm hỏi Hạ Tầm, cùng nhau thương nghị biện pháp ứng phó nguy cơ sắp tới.
An Lập Đồng bước lên xe ngựa, dặn dò phu xe nhanh chóng đi đến Dương phủ. Hai con ngựa kéo cỗ xe nhẹ phóng như bay trên đường phố, nhưng mới được nửa đường An Lập Đồng bắt đầu cảm thấy bụng đau như cắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lúc đầu hắn còn muốn nhẫn nhịn nhưng càng về sau càng đau. Cuối cùng hắn không thể không gọi phu xe: “Dừng, mau dừng lại, nhanh đến dược phô Sinh Xuân Đường, lão gia ta... Ôi, đau bụng quá...”
Phu xe vừa nghe thấy liền không dám chậm trễ, vội vàng lôi kéo dây cương chạy nhanh về hướng dược phô Sinh Xuân Đường.
Mới đi được mấy chục bước, bên đường đột nhiên xuất hiện một người đầu tóc bù xù. Bước đi tập tễnh, không biết là vừa uống rượu về hay gặp phải cướp. Nhìn thấy xe ngựa, hắn liền dùng âm thanh đứt quãng kêu lên: “Xin dừng... xe, ta... ta muốn đi đến Sinh Xuân... đường... tất có hậu tạ!”
Phu xe kia nhìn bộ dáng của hắn nào đâu muốn rước chuyện, vung mạnh roi ngựa. Chiếc xe nhanh chóng ầm ầm chạy qua. Canh Tân khó nhọc thốt ra hai chữ “xin cảm tạ”, tuyệt vọng nhìn xe ngựa cuốn theo bụi mù mà đi.
Bụng đau như cắt. Hai chân co rút kịch liệt, Canh Tân lại ngã xuống đất, trong lòng điên cuồng gào thét: “Ta không thể chết! Ta không thể chết một cách hồ đồ như thế này! Cho dù... phải chết, ta cũng phải nhìn thấy tiện nhân kia chết trước ta, ta muốn... Muốn nhìn thấy cả nhà của nàng chết sạch, nếu không... ta chết không nhắm mắt!”
Hắn cắn răng gồng mình, cố gắng cong người xuống, giống như một con sâu đo, chậm rãi nhúc nhích bò đi về phía trước...
“Á! Có cướp!”
Vị đại thẩm không hề sợ hãi, kêu lên một tiếng rồi xông đến trước mặt Canh Tân đánh tới tấp. Canh Tân hoa mắt chóng mặt, tứ chi vốn không còn chút sức lực, làm sao chống đỡ được? Hắn vội đưa tay lên quơ bừa vài cái đỡ đòn nhằm có thêm thời gian giải thích, không ngờ tay phải vô tình chạm trúng một chỗ thịt mềm mại: “Hả? Đây là...”
Canh Tân còn chưa biết là cái gì, thì vị đại thẩm kia đã hét thêm một tiếng: “Phi lễ! Lưu manh trêu ghẹo! Người đâu mau tới!”
Bên đường lập tức chạy tới một Sơn Đông đại hán thấy việc nghĩa liền hăng hái ra tay. Người này không cần phân trần, một đòn đánh mạnh mẽ của người Sơn Đông, đem Canh Tân đánh ngã chổng vó. Canh Tân trước mắt sao bay đầy mắt, nào còn phân biệt được trời đất nữa.
Ngay sau đó, một đám người vây quanh. Do trời tối nên cũng không nhìn rõ mặt mũi hắn, cứ thế quyền cước tới tấp giáng xuống...
An viên ngoại trở về phủ, trong người cảm thấy lo lắng đứng ngồi không yên.
Hắn vốn không tin Hạ Tầm giết chết Trương Thập Tam và Phùng Tây Huy, nhưng sau khi Lưu Húc chết, An viên ngoại rốt cuộc không thể không nhìn Hạ Tầm bằng ánh mắt bình thường. Trong lòng hắn vốn cực kỳ khinh bỉ Hạ Tầm, từ đó suy nghĩ miên man, tự nhiên lại biến Hạ Tầm thành một hung thủ giết người bí hiểm. Nhưng tới hôm nay, ý nghĩ đó hoàn toàn biến mất. Hung thủ ám sát Dương Văn Hiển một lần nữa xuất hiện, trước khi chết hắn đã thừa nhận mình giết Trương Thập Tam và Phùng Tống Kỳ.
Nói như vậy, chẳng phải ta đã hiểu lầm Hạ Tầm sao?
Cũng khó hiểu vì sao An viên ngoại lại tin tưởng tuyệt đối vào lời Lê Đại Ẩn. Lúc hắn mới nhìn thấy Hạ Tầm, Hạ Tầm chỉ là một kẻ nghèo rách áo ôm, cho dù hắn giết Trương Thập Tam và Phùng Tây Huy, thì làm sao có đủ năng lực thoát khỏi bàn tay Cẩm Y Vệ? Ngoài ra, tên hung thủ kia đã nhắc qua trấn Vân Hà. Bí mật trấn Vân Hà chỉ Phùng Tống Kỳ, Trương Thập Tam, Lưu Húc, hắn và Hạ Tầm, tổng cộng năm người hiểu rõ. Kẻ đó nếu không phải hung thủ giết Dương Văn Hiển thì làm sao có thể biết bí mật về trấn Vân Hà?
Xem xét tất cả những lý do này, có thể rút ra một kết quả không sai biệt lắm. Nhưng An Lập Đồng trong lòng vẫn không thoải mái, nhớ đến lệnh bài trong người tên thích khách, hắn lại cảm thấy bất an. An Lập Đồng không nhìn thấy trên lệnh bài ghi chữ gì nhưng hắn biết người có thân phận gì mới sở hữu lệnh bài đó. Hắn rốt cuộc là người thuộc thế lực nào? Triều đình? Cẩm Y Vệ? Hay Vương phủ nào đó?
Bất kỳ thân phận nào cũng đều cực kỳ đáng sợ. Việc này có nghĩa là Cẩm Y Vệ, hoặc một thế lực nào đó cao hơn Cẩm Y Vệ, muốn diệt trừ bọn họ, không phải ân oán cá nhân bình thường. Như vậy, cho dù Lê Đại Ẩn đã chết nhưng uy hiếp tính mạng không hề bị tiêu trừ triệt để. Ai biết đám người kia còn giở thủ đoạn âm hiểm gì đối phó với hắn.
Bây giờ ở Thanh Châu hắn không còn một tên đồng bọn nào có thể
Toàn bộ nội dung của truyện này được bản dịch miễn phí và độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.