(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 271: Thành thật với nhau. - Khua Chiêng Gõ Trống.
An viên ngoại bị Trương Thập Tam châm chọc khiến mặt đỏ bừng như gấc, nhưng chẳng thể phản bác, đành hậm hực im lặng.
Trương Thập Tam suy nghĩ một lát, rồi lo lắng nói: “Đại nhân, Dương Húc này giao du rộng rãi, bạn bè đông đúc; hắn là thân hào giàu có ở Thanh Châu, quản sự, người hầu trong phủ cũng không ít; trong phủ Tề Vương cũng có rất nhiều người quen biết hắn, ngay cả Tề Vương cũng từng diện kiến hắn. Nếu để hắn làm thế thân Dương Văn Hiên, nếu chỉ là gặp mặt thoáng qua, nói vài câu thì không khó, nhưng nếu để một kẻ ăn mày này đóng giả một công tử nhà giàu như Dương Văn Hiên trong thời gian dài nửa năm, một năm, thậm chí lâu hơn, e rằng cuối cùng cũng không thể giống thật được.”
Phùng Kiểm Giáo thở dài nói: “Ngươi không đề cập, lẽ nào ta lại không biết, chỉ là ngoài cách này ra, chúng ta còn con đường nào khác để đi sao? Còn nước còn tát, dù sao cũng phải thử một lần. Thập Tam Lang, nếu so về mối quan hệ thân thiết với đại nhân, ta không bằng ngươi, nếu đại nhân truy cứu tới, có thể nương tay cho ngươi, nhưng chúng ta… chúng ta đều có cha mẹ, vợ con, nếu có một đường sinh cơ, luôn không nỡ bỏ qua. Anh em đã cùng làm việc bấy lâu, mong Thập Tam Lang vì tình nghĩa huynh đệ mà giúp đỡ một tay.”
Trương Thập Tam lộ vẻ do dự, Phùng Kiểm Giáo ghé sát lỗ tai hắn thì thầm: “Dương Văn Hiên thật sự đã chết rồi, nếu người này thật sự có thể xoay chuyển tình thế, thì trong tay ta và ngươi sẽ có một con rối, đến lúc đó, gia sản bạc triệu của Dương gia…”
Trương Thập Tam trong lòng khẽ động, không khỏi khẽ gật đầu, trầm thấp đáp: “Thập Tam tuy được cấp trên tin dùng, nhưng nếu lỡ sai việc thì cũng khó tránh khỏi trừng phạt. Ta và ngươi vốn nên đồng lòng hiệp sức. Thập Tam sẽ làm theo lời đại nhân phân phó là được.”
Phùng Kiểm Giáo vui vẻ nói: “Vậy thì tốt rồi, Thập Tam Lang vẫn luôn đi theo Dương Húc, đối với tính nết, cử chỉ ăn nói, sở thích, các mối giao du của hắn đều tường tận. Làm thế nào để khiến người này nhanh chóng biến hóa thành Dương Húc, điều này nếu không phải Thập Tam Lang thì không ai có thể làm tốt hơn được.”
Nói đến đây, Phùng Kiểm Giáo nhìn An viên ngoại với vẻ ngây thơ, thật thà, khẽ cau mày. Nếu không phải mấy năm nay thế lực bọn họ ngày càng suy yếu, nhân lực thiếu hụt nghiêm trọng, thì một chuyện lớn như thế, thế nào cũng sẽ không phái một tên tiểu tử ngu như heo đến. Tên này không dùng được, trái lại còn thành vướng víu. Phùng Kiểm Giáo không yên lòng dặn dò: “An Lập Đồng, việc này liên quan đến tính mạng cả gia đình ta và ngươi. Nếu Thập Tam Lang có điều gì cần, ngư��i phải toàn lực phối hợp, nhất là miệng ngươi phải kín kẽ một chút, tuyệt đối không được tiết lộ dù chỉ một chút nào cho bất cứ kẻ nào, có nhớ kỹ không?”
An viên ngoại gật đầu như gà con mổ thóc: “Thuộc hạ rõ rồi, thuộc hạ rõ rồi.”
Trương Thập Tam mắt lóe lên, trầm thấp nói: “Đại nhân, ngoài bốn người chúng ta ra, còn có một người biết được chân tướng.”
Phùng Kiểm Giáo đương nhiên hiểu rõ hắn đang nói đến ai, hắn im lặng một lát, rồi điềm nhiên nói: “Vậy cứ để nàng ta chết đi!”
An viên ngoại nghe xong lo lắng nuốt khan, lại bắt đầu không ngừng lau mồ hôi…
Trong một gian phòng ở hậu viện của tửu điếm, Thính Hương cô nương co rúm người lại ngồi co ro ở đầu giường đặt gần lò sưởi. Nàng ngay cả nhúc nhích cũng không dám, vì bên trong chính là thi thể của Dương Văn Hiên. Đêm qua người đó vẫn còn là một nam tử phong lưu phóng khoáng, dịu dàng. Thuyền trôi trên mặt nước, tiếng tiêu vọng từ dòng sông, cành liễu rủ mềm, dưới ánh trăng sao đầy trời cùng nàng ân ái triền miên…
Nàng mới được công tử mua về chưa tới nửa tháng, vốn tưởng rằng cả đời đã có chỗ dựa, nhưng ai ngờ…
Thính Hương chưa từng nghĩ đến việc đi báo quan, nàng sợ hãi. Những lời nói của Trương Thập Tam kia nàng vẫn luôn ghi tạc trong lòng. Từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ học được mỗi bản lĩnh làm thế nào để lấy lòng nam nhân, còn những thứ khác thì hoàn toàn không biết. Nàng cũng chưa từng nghĩ đến chạy trốn. Nàng chỉ là một cô gái yếu ớt, nàng không hiểu tại sao mình phải chạy trốn, lại càng không biết sau khi chạy trốn thì có thể đi đâu. Nàng sinh ra đã yếu ớt như một dây leo nhỏ bé, căn bản không thể rời khỏi cái thân cây là nam nhân này.
Nàng đương nhiên càng không hiểu Trương Thập Tam tại sao phải che giấu tin tức chủ nhân gặp chuyện không may, hơn nữa còn vụng trộm đưa nàng đến một quán trọ nhỏ ở ngoài thành này. Trông hắn và chủ quán ở đây còn khá quen biết. Nàng chỉ suy đoán... có lẽ Thập Tam Lang lo lắng Dương công tử qua đời, địa vị người hầu của hắn cũng khó lòng giữ được. Người chủ sự trong Dương phủ vẫn luôn là Tiếu quản sự, Thập Tam Lang cùng Tiếu quản sự từ trước đến nay bằng mặt không bằng lòng. Người duy nhất hắn có thể nương tựa cũng chính là chỗ dựa duy nhất của mình, Dương Văn Hiên.
Cho nên Thập Tam Lang che giấu tin tức, có lẽ là muốn kiếm một khoản tiền rồi bỏ đi xa xứ. Như vậy cũng có thể hiểu được lý do hắn giữ mình lại. Thính Hương biết mình rất đẹp, rất quyến rũ đàn ông.
Như vậy, ta sau này phải làm nữ nhân của Thập Tam Lang?
Thập Tam Lang tất nhiên không phong lưu phóng khoáng, nhân phẩm không phong độ, tuấn tú bằng Dương công tử, cũng không có gia sản bạc triệu cùng công danh tú tài như công tử, nhưng mà… nhưng mà nếu hắn chịu đối xử tử tế với mình, thì cũng là một lựa chọn không tồi… Mình chỉ là một thị thiếp, công tử đã chết, cho dù mình sẽ không vì chuyện này mà thân hãm tù ngục, kết cục duy nhất cũng chỉ có là bị bán cho người khác, cũng không biết là ai.
Trong khi đang miên man suy nghĩ, cánh cửa kẹt một tiếng, rồi mở ra. Thính Hương run lên cầm cập, lúc này mới thấy rõ người tiến đến là Trương Thập Tam.
“Thập Tam Lang…” Thính Hương vội xoay người, sợ hãi kêu lên, giọng điệu có chút vẻ nịnh nọt.
“Ừm!”
Trương Thập Tam gật gật đầu, cẩn thận đánh giá cô gái trước mắt: tóc dài đến chấm đất, hai cổ tay như búp sen non, lông mày tựa núi xa, đôi mắt tựa điểm mực tàu. Ánh dương xuyên qua cửa sổ, chiếu lên người nàng, dáng người thướt tha, da thịt như ngọc, quả thật là một tiểu mỹ nhân hiếm gặp, nhất là nàng hiền dịu đáng yêu, thần thái dịu dàng, e ấp, càng khiến người ta nảy sinh lòng che chở.
Nàng đang độ tuổi hoa, vậy ai là người bảo vệ đóa hoa này?
Trương Thập Tam mỉm cười, nói rất dịu dàng: “Cô không cần lo lắng, ta đã nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn. Đi thôi, đến quán ăn, ăn chút gì đó, rồi ta sẽ nói rõ chi tiết cho cô nghe.”
“Dạ!” Thính Hương khẽ đáp lời. Trương Thập Tam vừa nói như vậy, nàng càng thêm khẳng định phán đoán vừa rồi của mình, lòng thiếu nữ không khỏi thấy yên lòng phần nào. Nàng vén váy áo lên, nhẹ nhàng bước theo sau Trương Thập Tam, dịu dàng ngoan ngoãn giống như khi đi theo sau lưng công tử vậy.
Vừa ra cửa phòng, gió nhẹ nổi lên, thổi bay mái tóc đen dài của nàng.
Thính Hương lúc này mới giật mình nhớ ra mình vẫn còn đang đầu bù tóc rối, bộ dạng này khó tránh khỏi không đẹp mắt. Nàng vội vàng đi chậm lại, nhẹ nhàng vén tóc. Nàng hy vọng cố gắng chải chuốt cho bản thân xinh đẹp thêm một chút, để người đàn ông của nàng nhìn mà vui lòng.
Nhanh như vậy mà đã nghĩ đến việc nịnh nọt người đàn ông khác ư? Cũng không phải vì nàng vô tình với Dương công tử, nàng chỉ là rất rõ ràng: nàng không xứng đáng nhắc đến tình cảm, cũng chẳng có ai muốn nói chuyện tình cảm với nàng. Đàn ông muốn chỉ là thân thể của nàng. Chuyện tình ái, đối với loại thân phận như nàng mà nói, chỉ là một thứ xa xỉ. Nàng chỉ có thân thể cùng gương mặt xinh đẹp này, nàng dâng hiến khoái lạc cho đàn ông, để đổi lấy quyền được sinh tồn, không hơn không kém.
Trương Thập Tam cảm nhận bước chân nàng chậm lại, dừng lại quay đầu nhìn, đúng lúc nhìn thấy nàng đưa tay vén tóc. Thế là mỉm cười với nàng, nụ cười ấm áp, dịu dàng. Thính Hương bị hắn nhìn thấy hành động của mình, cảm thấy bị hắn nhìn thấu tâm tư của mình, không khỏi có chút ngượng ngùng, thế là khẽ cúi thấp đầu xuống, nhưng động tác chỉnh lại tóc lại càng nhanh hơn.
Đàn ông thường không có tính kiên nhẫn, một người phụ nữ tốt không nên để đàn ông phải chờ đợi, đây là lời má má trong viện từ nhỏ đã ân cần dạy bảo nàng.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc nàng cúi đầu xuống, ánh mắt Trương Thập Tam đột nhiên thay đổi, trở nên lạnh lẽo như máu, tàn nhẫn như rắn rết.
Thính Hương xấu hổ cúi đầu nên không nhìn thấy. Mà cho dù thấy được thì có thể làm gì đây? Nàng sinh ra cho tới hiện tại cũng không nắm giữ bất cứ thứ gì thuộc về bản thân trong tay.
Trương Thập Tam một bước vọt tới trước mặt Thính Hương, nắm chặt lấy mái tóc nàng vừa búi lên. Dưới mái hiên có một cái lu nước lớn đặt sẵn. Trương Thập Tam liền kéo nàng bằng mái tóc đang nắm trong tay về phía lu nước…
“A!!” Chỉ một âm thanh kêu lên sợ hãi ngắn ngủi, đầu Thính Hương liền bị dìm xuống nước.
“Vì sao?”
Lòng Thính Hương tràn đầy lo sợ, nghi hoặc cùng hoảng hốt. Nàng muốn thét lên, nàng muốn cầu khẩn, nàng muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng nàng một câu cũng không còn cơ hội để nói ra. Chỉ cần há miệng, nước sẽ tràn vào miệng nàng.
Trương Thập Tam trên mặt từ đầu đến cuối không có chút khác thường nào, ánh mắt lạnh lùng, bình thản, cứ thế lặng lẽ nhìn mạng sống đang giãy giụa dưới tay mình. Nước bắn tung tóe lên mặt, hắn vẫn không hề nhúc nhích, tay hắn nắm lấy tóc Thính Hương lại càng lúc càng dùng sức, nhấn mạnh nàng xuống nước.
Một lúc lâu sau đó, Thính Hương giãy giụa cuối cùng cũng ngừng lại, mềm nhũn gục vào lu nước, không còn nhúc nhích nữa.
Trương Thập Tam chậm rãi buông tay ra. Thính Hương đã tựa eo vào thành lu, nửa thân trên hoàn toàn ngã vào trong lu. Trâm cài, trang sức chìm vào trong nước, thỉnh thoảng còn có vài bọt khí nổi lên. Trên mặt nước phủ kín mái tóc đen nhánh của nàng, trông như một chùm rong biển…
Nhan sắc tựa hoa xuân, mệnh bạc tựa cỏ dại.
Nếu không phải Hạ Tầm sau khi tỉnh lại còn ăn mặc hoàn toàn khác với trang phục dân chúng Đại Minh, hắn hầu như cho rằng hai mươi năm cuộc đời mình trôi qua hoàn toàn chỉ là một giấc mộng hoang đường. Nơi hắn xuất hiện là một thôn nhỏ ở phía nam Hồ Châu, đây là một thôn tiện dân hạ đẳng nhất. Hộ tịch Đại Minh đã được quy định, chia thành quân, dân, tượng, diêm, còn tiện dân thì đứng ngoài bốn loại dân này. Hạ Tầm trước đây chưa từng nghe nói đến một xã hội phân tầng như vậy.
Thật ra tiện dân từ xưa đã tồn tại. Thương nhân, người hầu, đào kép, nô bộc, kỹ nữ, khất cái đều là tiện dân, nhưng tiện dân cũng chia ra nhiều loại. Như thương nhân, người hầu, đào kép mặc dù thuộc hàng tiện dân, nhưng thật ra cũng không khác biệt mấy so với dân chúng bình thường, thậm chí địa vị, tài sản, mối quan hệ xã hội của họ còn tốt hơn nhiều so với một số dân chúng bình thường. Nhưng thấp kém nhất trong số tiện dân là những người thật sự giãy giụa ở dưới đáy xã hội.
Những tiện dân như vậy, phần lớn là những người vì chiến tranh mà bị giáng làm tiện dân. Những người ở trong thôn hắn đang ở, chính là tiện dân của tiện dân, bọn họ đều là thuộc hạ của lãnh tụ nghĩa quân Trương Sĩ Thành cuối thời Nguyên. Trong số quần hùng cuối thời Nguyên, Trương Sĩ Thành được xem là một trong những người tốt nhất. Hắn không gian xảo, lại biết trọng dụng người tài, hắn khai khẩn đất hoang, khởi công xây dựng công trình thủy lợi, giảm miễn thuế má. Dân chúng bình thường vùng Giang Chiết, sĩ tử, văn nhân, thậm chí các hào môn thế gia đều ủng hộ hắn.
Chính vì vậy, Trương Sĩ Thành sau khi giao chiến thất bại với Chu Nguyên Chương, phải cố thủ trong cô thành. Mặc dù trong thành lương thực đã cạn kiệt, một con chuột cũng có thể bán giá hơn trăm văn, ủng da, yên ngựa đều bị người ta nấu ăn để chống đói, nhưng dân chúng trong thành nguyện cùng hắn sống chết. Một tòa cổ thành, cố thủ suốt mười tháng trời, bên trong không có lương thảo, bên ngoài không ai tiếp ứng, quân dân một lòng, toàn lực tử thủ, gây ra tổn thất nặng nề cho quân đội Chu Nguyên Chương.
Lần này Chu Nguyên Chương sau khi phá thành, tức giận mà biến tất cả quân dân trong thành thành tiện dân.
Tiện dân không được phép đọc sách biết chữ, không được phép làm ruộng, làm thợ, tất nhiên không thể học hành thi cử làm quan. Càng đáng sợ là, ngay cả khi thay đổi triều đại, thân phận tiện dân cũng sẽ không thay đổi. Từ cổ chí kim, m���i một vị khai quốc hoàng đế ngồi lên thiên hạ, cũng sẽ không xá tội cho tiện dân còn sót lại của triều đại trước, bởi vì bọn họ chính là những kẻ thấp hèn ô uế.
Chỉ có ở những nơi như thế này, giữa những dân chúng ở đáy xã hội này, mới không có ai truy vấn thân phận, lai lịch của Hạ Tầm, không ai dò hỏi hắn có lộ dẫn, hộ chứng hay không. Nhưng hắn không muốn sống một cuộc đời đê tiện như vậy. Tiện dân có thể làm những công việc ti tiện nhất, hắn ngay cả thân phận cũng không có, ngay cả làm công việc ti tiện nhất cũng phải lén lút. Không có lộ dẫn, hộ chứng, hắn ở đâu cũng không đi được. Khách điếm không cho phép hắn tá túc, dân chúng không cho hắn tá túc, thương nhân không nhận hắn làm tiểu nhị, thợ thủ công không nhận hắn làm học đồ… Lối thoát duy nhất chỉ có làm ăn mày hoặc làm đạo tặc.
Còn có con đường thứ ba sao?
Vốn là không có.
Nhưng mà Hạ Tầm nghĩ tới...
Truyện này do truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ.