(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 153: Mượn Gió Tốt - Hạ Tầm Đi Làm
Trời mưa, tiệm thuốc Sinh Xuân Đường không có nhiều khách. Vị thầy thuốc tọa đường hôm nay đã đi dự hôn lễ của vãn bối, Canh viên ngoại vén tay áo đích thân ra ngoài bắt mạch cho bệnh nhân. Y thuật của hắn là học được sau khi làm rể Tôn phủ, tuy không được coi là cao minh nhưng cũng tạm dùng.
Đến xem bệnh bốc thuốc chính là Ngô Huy Quang, Ngô đại nhân, chức Triệu ma quan của phủ nha Thanh Châu. Ngô đại nhân đặt tay trên chiếc gối kê, một bên để Canh viên ngoại xem mạch, một bên bực tức kể lể: “Từ lễ tang Phùng Kiểm giáo đến giờ, hai ngày nay lòng ta có chút buồn bực, ngươi xem cho ta một chút xem sao.”
“Đại nhân xin đừng lo nghĩ nhiều, vẫn là bệnh cũ đã nhiều năm. Muốn khỏi hẳn ngay thì e rằng không thể, nhưng làm cho bệnh thuyên giảm dần thì dễ dàng. Đại nhân gặp chuyện gì cũng xin hãy buông bỏ tâm tư, thì bệnh này cũng đã khỏi một nửa rồi.”
“Biết rồi biết rồi! Đạo lý này ta đương nhiên rõ ràng.”
Ngô đại nhân nói: “Nhưng ta là người yêu thích sự chân thật, một khi gặp chuyện thì không thể nhịn được. Hôm nay tại tang lễ Phùng Kiểm giáo, gặp phải tên hòa thượng căn bản không biết niệm kinh kia, ta thật sự tức khí, còn cùng hắn lý luận một phen. Nghĩ tới mà lòng lại thấy chua xót. Phùng Kiểm giáo làm việc trầm ổn cả đời, tại nhiệm vụ luôn giữ hòa khí với người khác, là người tốt mà nói chết là chết, chết rồi thì thôi, nhưng tang lễ lại keo kiệt như vậy. Hòa thượng đến niệm Vãng sinh chú cũng niệm sai, vậy làm sao mà đầu thai chuyển thế được?”
Canh Tân rút tay về, đặt cổ tay Ngô đại nhân xuống gối, cầm bút viết chữ, vừa kê phương thuốc vừa không ngẩng đầu lên nói: “Nghe nói Phùng Kiểm giáo là bất ngờ nửa đêm bị đau bụng, cố gắng giãy giụa thế nào, vô ý làm đổ đèn dẫn đến hỏa hoạn lớn? Ai, nhiều năm tích cóp vậy mà toàn bộ bị thiêu sạch. Nếu không được đại nhân cùng với vài vị đồng liêu giúp đỡ, nếu không thì đến mua quan tài cũng là khó khăn. Đại nhân cũng không dễ dàng gì, như vậy đã là hết lòng rồi. Chính là sinh tử hữu mệnh, phú quý tại trời.”
Ngô Huy Quang bĩu môi nói: “Nói đau bụng là đau bụng à.”
Hắn nhìn trái nhìn phải, thăm dò qua lại, thấp giọng nói: “Lão Canh à, ngươi là người thật thà, ta tiết lộ cho ngươi biết nhưng đừng có tiết lộ ra bên ngoài, Phùng Kiểm giáo là bị người ta...”
Hắn hung hăng vung chưởng như đao chém xuống một nhát, cười khẩy nói: “Rắc một cái là người chia làm hai đoạn, một người sống sờ sờ cứ thế mà chết.”
Canh Tân ngòi bút nhất thời run lên, vội ngừng bút, kinh ngạc nói: “Phùng Kiểm giáo là bị giết? Trời ơi, đây là án mạng đấy! Phùng Kiểm giáo là quan, giết quan chính là tạo phản. Sao có kẻ còn dám làm ra chuyện như vậy? Nếu là bị giết, sao còn thông cáo ra ngoài là chết do bệnh chứ?”
“Còn không phải là làm cho Tề vương gia náo loạn lên sao.”
Ngô Triệu ma ghé đầu qua thần bí nói: “Bởi vì chuyện lần trước Dương Hiên gặp phải ám sát, Vương gia đem mấy vị phủ nha đại nhân gọi đến nghiêm khắc răn dạy một phen, còn nói rằng Vương gia muốn thay châu phủ nha môn chúng ta quản chuyện Thanh Châu lần này. Hay, trước đó là ám sát, lần này cả quan viên nha môn châu phủ cũng bị giết. Nếu để chuyện này truyền ra ngoài thì thế nào? Các đại nhân ăn nói ra sao? Chuyện này ta nói cho ngươi, nhưng ngàn vạn lần đừng có mà nói cho người ngoài biết.”
“Vâng, vâng, vâng, đại nhân cứ yên tâm, lão Canh này luôn biết giữ mồm giữ miệng. Chuyện đại sự trong lòng ta đều giấu kín được, tuyệt đối không dám hé răng với ai.”
Canh Tân luôn miệng đáp ứng, lấy phương thuốc giao cho tiểu hỏa kế. Tiểu hỏa kế đi bốc thuốc, chia thành ba gói cẩn thận mang đến. Canh Tân hai tay dâng thuốc lên cho Ngô Huy Quang, tiễn hắn ra đến tận ngoài mái hiên, vừa cười vừa nói: “Ngô đại nhân đi mạnh khỏe, gặp chuyện cứ nghĩ thoáng ra.”
Ngô Huy Quang mở ô nói: “Ừm. Hôm nay đến Linh Lung sơn một chuyến, ta cũng thực sự cảm khái. Người chết như đèn tắt, là xong hết mọi việc. Còn sống thì vẫn phải sống cho tốt...”
Canh viên ngoại khép tay áo đứng dưới mái hiên, nhìn theo bóng lưng của Ngô Triệu ma, lòng khẽ động: “Giết người? Giết người sao... Kẻ khác giết được người, tại sao ta lại không thể giết? Người chết như đèn tắt, là xong hết mọi việc.”
Canh viên ngoại hai tay nắm chặt trong tay áo, khuôn mặt đỏ bừng vì bị kích thích bởi ý nghĩ chưa từng có, hơi thở trở nên gấp gáp: “Phùng Kiểm giáo là quan. Vì trốn tránh sự trách cứ của Tề vương, phủ nha ngay cả cái chết của Phùng Kiểm giáo cũng phải che giấu, huống hồ Dương Húc vốn chỉ là một sinh đồ. Không riêng gì hắn, còn có tiện nhân kia, còn cả tiểu tiện nhân nữa. Nếu ta có thể giết chết tất cả bọn chúng...”
Canh viên ngoại kích động đến run rẩy: “Ta chẳng những có thể trả thù nỗi nhục kia, từ nay về sau còn có thể nếm thử mùi vị đương gia chân chính rồi. Giờ đây Thanh Châu có một thích khách vô tung vô ảnh, quan phủ lại kiêng kỵ không dám tiết lộ tin tức gây hoang mang lòng người. Đây... chính là cơ hội trời cho...”
Canh viên ngoại càng nghĩ càng kích động, khóe miệng mơ hồ xuất hiện nụ cười có chút dữ tợn. Lúc này Lê Đại Án khập khiễng quay trở lại, vừa thấy bóng dáng của hắn, Canh viên ngoại lập tức nhắm mắt lại, một lần nữa khôi phục lại vẻ thờ ơ, chậm chạp quay trở lại dược đường.
Đối với Hạ Tầm mà nói, thời gian tiếp theo vô cùng bình yên. Hắn ngoài việc quản lý công việc làm ăn của mình, còn bắt tay vào tìm người tiếp quản, đồng thời cố gắng hết sức chuyển nhượng, bán đi sản nghiệp của mình. Mà tất cả cái này đối với bên ngoài thì nói là muốn về Giang Nam thành hôn, còn đối với Tề vương thì thể hiện sự trung thành, nói là đi Bắc Bình để chọn mua da lông, gân thú cho người.
Hạ Tầm đã đem chuyến đi Dương Cốc bẩm báo lại kỹ càng với Tề vương. Chuyện ra tay cứu người ở huyện Bồ Đài cũng không giấu giếm, còn tiện miệng nhắc đến việc đánh nát tấm yêu bài. Một khối bài Tề vương đương nhiên là sẽ không để tâm, chỉ là nghe nói phải chờ đến trời đông giá rét mới có thể giải quyết vấn đề da lông, gân thú thì không khỏi có chút thất vọng.
Mà việc của hắn cũng đang vận động gấp gáp, ở phương diện này cũng đã chi ra một số tiền lớn, tạm thời không có tiền để chi trả cho vấn đề này. Hắn không ngờ tiền vốn thu mua da lông, gân thú... Hạ Tầm đã chủ động thay hắn ra mặt. Dưới sự cảm động, đối với chuyện Hạ Tầm phải về Giang Nam thành hôn, Tề vương khẳng khái đáp ứng.
Bởi như vậy, khi Hạ Tầm đề cập muốn tuyển chọn một người khi hắn không có mặt để quản lý chuyện làm ăn cho Tề vương thì cũng thuận lợi được thông qua. Ứng phó khiến Tề vương hài lòng, vài ngày kế tiếp Hạ Tầm bắt đầu thu xếp nguồn tiêu thụ sắt thép. Cũng may hắn trước kia dù chưa từng trải qua buôn bán, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không biết gì về làm ăn. Có cao thủ quản lý như Tiếu Kính Đường bên cạnh hỗ trợ, trải qua vài ngày bận rộn, mọi chuyện rốt cuộc cũng đã ổn thỏa. Việc làm ăn của Dương Hiên đã đi vào quỹ đạo. Vài đại chưởng quầy dưới tay đều là người tinh anh, căn bản không có việc gì mà hắn phải tự mình làm. Có kế hoạch, có phương pháp, tất nhiên sẽ có người quản lý việc làm ăn của hắn thỏa đáng.
Tiếp đó, Hạ Tầm khi cùng bằng hữu uống rượu bàn chuyện làm ăn thì lộ ra tin tức mình muốn sang năm về quê một chuyến. Tiếu Kính Đường từ miệng người ngoài nghe được tin tức này, nhất thời vui mừng như điên, lập tức vội vã đi tìm đại thiếu gia. Vừa thấy hắn liền nước mắt giàn giụa nói: “Thiếu gia cuối cùng cũng chịu trở lại cố hương, thiếu gia chịu thành gia lập nghiệp, lão Tiếu cũng yên lòng. Bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm chưa được trở về...”
Trước đó thông qua Trương Thập Tam miêu tả, Hạ Tầm cảm giác được, tựa như cha con Dương Đinh Khôn, Dương Húc và gia tộc bọn họ có một số ân oán mà người ngoài không hề hay biết. Hắn lại nhớ rất rõ, khi hắn chính thức thế thân Dương Hiên đi vào Dương phủ, Tiếu Quản sự từng nói với hắn, muốn hắn nhanh chóng giải quyết chuyện chung thân đại sự, áo gấm về nhà, cưới vợ. Thoạt nhìn, quan hệ giữa Dương Húc và phía cố hương phi thường phức tạp.
Mà tất cả chân tướng mọi việc, trước mắt chỉ có Tiếu Quản sự mới có thể hiểu rõ. Hạ Tầm đã muốn đi Giang Nam, đối với ân oán của Dương Gia trước hết phải rõ ràng mới được. Đối với vị hôn thê cho đến hiện tại hoàn toàn không biết gì cả kia, trong lòng hắn cũng tràn ngập tò mò, thế là hắn lập tức nhẹ lời khuyên giải: “Tiếu thúc đừng khóc, đây là chuyện tốt mà. Người cần gì phải thương tâm.”
Tiếu Kính Đường lau nước mắt nói: “Đúng vậy, đúng vậy. Lão Tiếu đây là mừng rỡ, mừng rỡ đó.”
Hạ Tầm kéo hắn ngồi xuống nói: “Tiếu thúc. Phụ thân trước kia khi nói về chuyện cũ ở gia hương thì đều không nói rõ. Khi đó Hiên tuổi nhỏ, cũng không nhớ được nhiều, hôm nay đã có ý định trở về, Hiên muốn nghe Tiếu thúc cẩn thận kể lại chuyện về nhà chúng ta. Chúng ta trở về gia hương, thì cũng phải gặp các phụ lão trong tộc, đến lúc đó, cũng phải biết đối đãi như thế nào cho đúng mực. Còn có vị hôn thê của ta, trước kia cũng...”
Hạ Tầm nói như vậy, cũng đã sớm định sẵn ý nghĩ trong đầu. Phụ thân Dương Hiên qua đời từ năm năm trước, cho dù là trước khi chết một năm mới giao cho đứa con ân oán cùng gia tộc, lúc đấy Dương Hiên bất quá mới mười sáu tuổi, nói một câu tuổi nhỏ không rành thế sự miễn cưỡng cũng có thể qua loa tắc trách. Tiếu quản sự giờ đã nhận định hắn đúng là thiếu gia nhà mình, nơi này nói chuyện mặc dù có chỗ sơ suất, cũng không bởi vậy khiến cho lão nổi lên lòng nghi ngờ.
Tiếu Kính Đường quả nhiên không có hoài nghi, trên thực tế Dương Húc là còn nhỏ nghe phụ thân nói về ân oán cùng gia tộc, về sau dần dần lớn lên, phụ thân ngược lại không hề nhắc tới việc này, chỉ có điều tuy hắn không rõ tình hình kỹ càng, Dương Hiên thực sự rõ ràng cha con mình và phía gia tộc có khúc mắc rất lớn, bởi vậy không thích nhắc tới chuyện quê quán.
Vừa nghe Hạ Tầm nói, Tiếu Kính Đường vừa kích động vừa chua xót nói: “Đúng vậy. Khi thiếu gia vẫn còn bé nghe lão gia ngồi uống rượu, ngẫu nhiên nhắc lại một số chuyện cố hương. Thiếu gia từ nhỏ hẳn đã biết lão gia chịu ủy khuất lớn từ tộc nhân, từ đó trở đi cũng không đề cập đến chuyện gia hương nữa, ngay cả việc hồi hương đón dâu cũng trì hoãn. Thiếu gia làm vậy rất không nên a! Sau này nên đối đãi thật tốt với thiếu phu nhân mới phải.”
Nói đến người này, hắn thở dài: “Thiếu gia từ nhỏ đã rời xa cố hương, nhiều năm rồi cũng không cùng bên kia có liên lạc gì. Thiếu phu nhân trong nhà cũng không biết thiếu gia ngài là sống hay chết, giờ đang ở nơi nào. Cũng may, lão nhớ rõ thiếu gia năm tuổi định hôn sự, sáu tuổi rời gia hương. Khi đó thiếu phu nhân cũng vừa vặn mới ra đời, năm nay cũng vừa đến tuổi cập kê. Có hôn thư ở đây, trong nhà thiếu phu nhân cũng sẽ không sớm chọn vị hôn phu khác cho nàng.”
Hạ Tầm nhịn không được hỏi: “Tiếu thúc. Vị thê tử chưa cưới kia của ta, người biết được bao nhiêu?”
Tiếu Kính Đường mỉm cười nói: “Lão Tiếu theo lão gia đến Thanh Châu, thiếu phu nhân vẫn còn là một tiểu oa nhi còn bú sữa mẹ, sao lão Tiếu có thể hiểu rõ về thiếu phu nhân. Nhưng về gia đình của thiếu phu nhân, lão Tiếu cũng biết, thiếu phu nhân nhà chúng ta, là chính gốc khuê nữ của một gia đình thế gia vọng tộc.”
Tiếu Kính Đường khẽ nhếch miệng, vẻ mặt vinh quang nói: “Đây chính là người của Trần Quận Dương Hạ Tạ thị!”
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.