Cai nghiện Gacha tại dị giới - Chương 2: Chapter 2: .
Trong một căn phòng màu trắng xóa, nơi chỉ có tôi và một người kỳ lạ.
Cô ta đứng trước mặt tôi, tay thì cầm một tờ giấy và ánh mắt lướt đang lướt qua từng dòng chữ với vẻ mặt khó hiểu. Rồi cô bắt đầu liếc nhìn tôi và nói:
“Rüdiger…Yorik von… Off— *Ặc* Tên quái gì dài quá vậy? Bộ ngươi tính cosplay hiệp sĩ Trung cổ đấy à?”
Đó là một con nhóc với mái tóc màu tím và đôi mắt vàng hoe. Tựa như quả cà tím với hai đốm vàng từ bệnh nấm ngoài da vậy.
… Xin lỗi, tôi biết nghe có hơi thiếu chất “Văn học”, nhưng thật sự ngoài mấy loại nông sản ấy ra thì tôi chẳng dám dùng gì khác, bởi những gì tôi nói ra rất có thể dùng để chống lại tôi ở phiên tòa về tội quấy rối một con nhóc cấp ba mất.
Và tin tôi đi, bạn sẽ không hề muốn một vụ án nào như thế xuất hiện trong hồ sơ lý lịch chỉ vừa mới lên mười tám của mình đâu.
“Anh, cosplay? Nhóc đã bao giờ thử soi gương chưa?” Tôi buột miệng.
“Người vừa nói gì cơ?”
Cô ta nhíu mày, liếc xuống bộ đồ mình mặc, rồi quay lại lườm tôi như thể đang nhìn một gã điên nào đó với gu ăn mặc đi ngược với xã hội vậy.
Được rồi, tôi thì vốn không thích soi mói về thời trang người khác bao giờ đâu, nhưng nhìn thứ mà con nhóc đang mặc đấy xem?
Một bộ váy cầu kỳ, cùng những chi tiết toát lên vẽ kiều diễn của một cô gái nhưng rồi bị cắt xén, xong cuối cùng lại thêm cả tí lấp lánh… Thứ này đáng ra sẽ bị tôi nói là tệ, nếu nó không y hệt như đống đồng trong mấy con game gacha mà tôi từng chơi vậy.
“Thì… Nhóc không sợ bố mẹ mình buồn vì ăn mặc thế này à?”
“Bố mẹ… Cosplay… Khoan đã!? Ngươi đang nghĩ rằng ta chỉ là một con nhóc mang đồ hóa trang đúng không!?”
Đôi mắt vàng hoe chiếu thẳng vào tôi, hừng hực sát khí như thể định thiêu rụi tôi tại chỗ. Trong khi tờ giấy tội nghiệp trong tay cô ta bị vò nát, ném phịch xuống sàn trắng một cách lạnh lẽo.
“… Không phải sao?”
“Dĩ nhiên là không rồi! Ta đường đường là… một vị thần tập sự đấy!” Cô ta vỗ mạnh ngực mình, giọng đầy kiêu hãnh. “Làm sao mà ngươi dám vô lễ thế hả?”
Tôi cũng tin cô ta không nói dối đâu… Bởi nếu xét theo một khía cạnh nào đấy thì đó có lẽ là một suy nghĩ bình thường của một bệnh nhân tâm thần thường thấy thôi. Đáng buồn thật… Mà khoan, nếu tôi đang đứng cạnh cô ta ở đây thì chẳng phải tôi cũng bị điên rồi sao?
…Thôi thì mình cứ hùa theo vậy.
“Cô không nghĩ mình hơi… trẻ để làm thần linh à?”
Hoặc ít nhất là để đứng ở đây.
“Thì ta vẫn đang trong kỳ thực tập thôi, được chưa?”
“Thật sao? Vậy ở cái chỗ này người ta có trả lương luôn không?”
“Có chứ! … Chỉ là…” Cô ta chép miệng, ngẩng mặt ra vẻ tiếc nuối. “Ta mới ở kỳ nghìn năm tập sự đầu tiên thôi, nên là việc đấy vẫn còn hơi xa xôi lắm…”
Tôi liếc quanh căn phòng trắng: một cái bàn ọp ẹp, trên đó là gói mì ăn dở và một chồng giấy tờ lộn xộn. Điều này đã giải thích được khá nhiều về việc cô ta trở nên như vầy, hoặc là về một viễn cảnh nào tôi không đỗ được vào đại học…
“Nhưng cũng chỉ còn chín trăm chín mươi chín năm nữa thôi là ta chính thức được công nhận rồi!”
Ôi, thật đáng ngưỡng mộ làm sao! Nụ cười hớn hở cùng với ánh mắt trong sáng ấy hệt như mấy em quyết từ bỏ trường học khi kể về giấc mơ lương chín chữ số của mình vậy.
“… Này, tại sao ngươi lại khóc vậy?”
“Không, chỉ là bụi bay vào mắt tôi thôi. Cô cứ… tiếp tục những gì mình đang làm đi.”
“Được rồi, ngươi giờ có hai lựa chọn, một là…”
Con nhóc này lại bắt đầu vỗ ngực tự hào và tiếp tục luyên thuyên gì đấy…
Nhưng thay vì chú ý, tôi chỉ bắt đầu đi về phía bức tường, với hy vọng sẽ tìm được lối ra… hoặc ít nhất một bác sĩ tâm thần nào đó đủ điên để nghe tôi thuyết phục về việc tôi không bị điên.
“Khoan, ngươi đang đi đâu đấy!?”
“Không đâu cả, tôi chỉ hơi buồn đi vệ sinh thôi.”
Càng bước đến gần hơn, màu trắng xóa ấy chỉ càng đặc quánh hơn. Cho đến khi…
“Thứ này có thật sự là ảo giác không vậy?”
Tôi khựng lại ở mép tường trước mặt… nơi chỉ có một vệt đen loang như mực thấm vào giấy là khác thường.
“Có gì đó đang rỉ ra từ cái nơi này sao?”
“…Nếu là ta, sẽ không dại gì mà lại gần đó đâu.”
Giọng nói ấy cứ như vang lên ngay sát tai tôi. Và đó là thứ cuối cùng tôi kịp cảm nhận được.
***************************
Khi chỉ vừa mới mở mí mắt ra, lại là căn phòng màu trắng xóa cùng một cô gái kì lạ…
Cô ta đang cầm trên tay một tờ giấy trông hơi nhàu, và đang nhìn chằm chằm tôi bằng đôi mắt màu vàng hoe.
“Cảm ơn vì đã nghe lời ta nói nhé. Thưa quý ngài bá tước đần độn ạ.”
“Khoan đã? Cô…”
“Không phải mơ đâu, ngươi vừa bị trôi ngược lại trong dòng chảy của thời gian đấy.”
Điều này giải thích được nhiều đấy. Đặc biệt là…
“… Vậy ra cô là hàng thật sao?”
Cô ta lườm tôi, lần này không còn vẻ muốn thiêu sống nữa rồi mà có vẻ như đang đặt câu hỏi về IQ của tôi thì đúng hơn.
“Hàng thật? Còn phải hỏi nữa sao? Bộ căn phòng trắng xóa này không gợi cho ngươi chút gì à?”
“... Thôi nào, tôi có thể điên chứ không thể mê tín được đâu.”
“Ngươi… đúng là điên thật.” Câu nói lẫn trong tiếng thở dài, như thể cô ta vừa xác nhận một sự thật hiển nhiên.
Và rồi cô ta lại ném tờ giấy tội nghiệp ấy đi lần nữa. Tôi đoán là có những người dù cho có là lần thứ hai đi chăng nữa thì bọn họ vẫn không thể nào hiểu nhau được.
“Này, ngươi thật sự không có một chút lo lắng nào cả sao?”
“Không hẳn.”
Nếu đã nói về các nỗi lo rồi thì…
“Cô nghĩ sao về việc đa số chúng ta chỉ chăm chăm vào một tấm kính 17 inch thay cho việc một người trưởng thành trung bình phải làm việc với giá 20 đô một giờ chỉ đủ để cho một cái hóa đơn tiền nhà vào cuối mỗi tháng?”
“...”
Không khí lạnh lẽo bỗng phủ ngập trong căn phòng này.
Có vẻ như tôi nói hơi quá rồi. Bắt chuyện lại một lần nữa có lẽ sẽ tốt hơn.
“À… Vậy ra tôi đã chết rồi sao?”
Ánh mắt cô ta giữ vẻ ngạc nhiên một lát, rồi cũng trở về trạng thái như cũ.
“Nói là chết cũng không đúng lắm…” Cô ta ngập ngùng khi nói vậy… “À, nó giống kiểu được đến dị giới để tận hưởng cuộc sống mới mẻ thì hơn đấy.”
*Ồ* “Hay đấy, hay đấy…”
Đã là một thằng mọt sách, thì sao có thể không hứng thú được đúng không?
“Phải không, mấy cậu trai như ngươi thì hẳn phải thích mấy thứ này lắm mà!”
Lần này thì cô ta thở phào nhẹ nhõm. Trông càng đáng nghi hơn rồi.
… Vậy để tôi thử xem sao nhé.
“... Thế thì cho tôi xin một vé về nhà nhé!”
“Kh—Khoan đã, ngươi muốn quay về sao?” Đôi mắt cô ta thoáng chao đảo nhưng vẫn cố gượng cười.
Xem ra không thể giấu được vẻ hoảng hốt nữa rồi đây.
“Ừ.” Tôi trả lời với một vẻ mặt nghiêm túc, cùng với tư thế khoanh tay huyền thoại của đàn ông mỗi lần chụp ảnh.
“Về việc đó, thì ta…”
Một vị thần nào đó ‘lỡ tay’ cho một công dân lương thiện như tôi bay màu, thay vì một gã nào đó đứng trên bục cao đang giơ tay và hô hào về một chủng tộc thượng đẳng. Và giờ tôi phải sống nốt phần đời còn lại ở một cái thế giới nào đấy.
Còn gì mới hơn cái kịch bản này nữa không?
“Để tôi đoán nhé.” Tôi nheo mắt. “Cô không thể đưa tôi về, đúng không?”
“Hehe… Cậu có vẻ thông minh hơn vẻ bề ngoài nhiều nhỉ?”
“Đúng, tôi đủ thông minh để tố cáo cô về việc này với công ty của mình đấy!”
“Ấy, sao ngươi biết về việc đó…”
Tôi chỉ vào cái áo cô mặc, rồi cái bàn ọp ẹp, thậm chí cả cái vỏ mì ly vứt xó. Tất cả đều in logo ‘Heavenly Inc.’ to đùng.
“Nếu nơi này giống như một công ty vậy thì kiểu gì cũng có khiếu nại nhỉ?”
“Ta—”
Bỗng âm thanh từ trên trời phát ra ngắt lời cô ta.
“Heavenly Inc. Tập đoàn của niềm tin” Tiếng nhạc y hệt như lúc tôi đang xem phim và bị quảng cáo ngắt mất bởi vì bản thân không có tiền để mua đặc quyền vậy.
Những đám mây cũng từ hư không bắt đầu tụ lại, lấp ló cả một hình người đang dần hiện ra.
Và cuối cùng, nhạc nền kết thúc bởi câu “Chúng tôi không phải là thần, và sản phẩm không có tác dụng thay thế đức tin của bạn.”
“Vì sao con lại khiếu nại?”
Giọng nói phát ra có vẻ là của một người phụ nữ.
Tôi không thể dám chắc được, bởi tôi đang ho sặc sụa.
“Đấy là... khói sao?”
Sau một hồi mới mở được mí mắt của mình ra lại.
“Không đâu, cậu nhầm rồi. Đây là hơi nước tinh khiết trăm phần trăm đấy!” Con mụ mới xuống bào chữa.
“Đúng rồi! Nước đấy, tinh khiết đấy!” Con nhỏ tập sự cũng hùa theo.
“Phải rồi, thưa giám đốc nhà máy hạt nhân ạ…”
Trong khi ấy, tôi chỉ biết lau nước mắt mà gào thầm.
Thôi thì, đây vốn dĩ đã là một trận chiến mất cân bằng. Lại còn thêm việc phía bên kia có một người to lớn đến thế kia. Và không, tôi không nói tới chiều cao.
Đôi mắt vàng rực sáng hệt mặt trời ngang nhiên xé toang bóng đêm cùng mái tóc tím bồng bềnh như mây chiều chạy dọc từng đường cong uốn lượn quanh triền núi chỉ được bọc ở những phần đường quan trọng.
Một quý phu nhân được gói gọn trong một bộ cosplay nhìn y như đạo cụ của một bộ AV ngoài chợ đen. Thử hỏi, một kẻ như tôi liệu dám cãi lời hay không?
“Vậy cậu muốn khiếu nại về việc mình bị nhầm lẫn và đưa đến đây sao?”
“Phải!”
Câu trả lời là có.
“Được rồi. Để giải quyết chuyện này, cậu chỉ cần nộp đơn khiếu nại lên bộ phận phụ trách của chúng tôi. Chỉ cần… chờ chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm nữa là xong.”
Cô ta khẽ phẩy tay, từ hư không xuất hiện một chồng giấy tờ dày như núi, con dấu đỏ chót đóng xoèn xoẹt. Giấy tờ, đúng là thiên địch muôn đời của tôi.
“Mười ngàn năm nữa? Lúc đấy tôi chết mất rồi còn đâu?”
Con nhỏ bên cạnh tôi cười lớn khi nghe nói thế…
“Đáng thương quá!”
“… Và tất nhiên, chúng tôi cũng sẽ xử lý cả nhân viên gây ra sai sót này. Nếu vụ việc được đưa ra tòa, thì toàn bộ trách nhiệm sẽ thuộc về người ấy.”
Không khí đông cứng lại. Con nhỏ cũng cứng họng, mặt tái mét.
“Khoan đã, có thể kiện được luôn sao?” tôi suýt bật cười, vừa sặc vừa kinh ngạc.
“Đúng! …Nhưng ta thành thật khuyên cậu đừng làm vậy… Đưa chuyện này ra tòa sẽ rất tốn kém và mất thời gian đấy.”
Những gì cô ta nói đúng là đáng quan ngại thật…
Kiện con nhỏ này thì đơn giản thôi, nhưng dính đến cả một công ty đứng sau mọi việc lại là chuyện khác hẳn. Hơn nữa, tôi chẳng có tí kiến thức pháp lý nào về thế giới này để mà đấu lại được.
“Thôi thì… đành vậy.” Tôi thở dài, đầu óc rối bời.
“Xem ra cậu lựa chọn tốt đấy…”
“Phải, Gọi luật sư ra đây. Tôi muốn kiện cô ta!”
“Ể!? Nhưng chị ấy vừa giải thích rất rõ ràng mà?” con nhỏ bên cạnh bặm môi, như thể vừa cắn phải lưỡi.
“Việc phải đối mặt với một công ty gia đình ở nơi xa lạ thì nghe cũng đáng sợ thật đấy. Nhưng không đời nào tôi vứt bỏ cuộc đời của mình để mà đến thế giới khác đâu!”
Thật ra thì nó cũng nghe không tốt đẹp gì cho lắm, ví như là:
Một, chúng ta được dịch chuyển đến dị giới, với một cơ thể khỏe mạnh và bình thường. Và giờ đây chúng ta chỉ có thể làm mấy việc như xách hành lý cho một tổ đội nếu muốn phiêu lưu, còn không thì đi làm công nếu muốn sống an nhàn. Bởi vì xung quanh chúng ta là một đám quái vật biết bắn lửa từ ngón tay và múa kiếm còn hơn cả thông thạo bảy.
Hai, chúng ta nhập xác vào một gã nào đó, sống như một kí sinh trong sự thành công mà thân xác ấy đem lại và đến lúc chết đi đến cái tên của ta cũng không một ai nhớ đến.
Thấy không, nghe cái nào cũng tệ cả. Và…
“Sau cùng cũng là mấy cô muốn phủi bỏ đi trách nhiệm của mình trong việc này thôi.”
“Y-Ý anh là sao chứ? Bọn tôi cũng đang cố giải quyết chuyện này mà!” Cô ta nói, giọng lúng túng.
“Được rồi, cho là chúng ta không thể sửa chữa được sai lầm trong quá khứ đi,” tôi nhún vai. “Giờ thì, nói về lợi ích mà tôi sẽ nhận được khi đến dị giới đã nhé. Về việc tôi nhận được quyền năng ngang với Quỷ vương hay Thần sáng tạo ấy!”
“Bọn tôi… không thể ưu ái cho anh được. Một chút cũng không… Bơi như vậy sẽ đem lại sự hỗn loạn mất.”
“Thế thì đừng cố đẩy tôi vào đống rác ấy nữa!”
Chưa bao giờ tôi cảm thấy yêu thế giới cũ của mình hơn lúc này…
Sau cùng thì cuộc tranh cãi này cũng chẳng đi về đâu. Cho đến khi con mụ AV này tiếp tục lên tiếng sau một hồi suy nghĩ.
“Được rồi. Cậu muốn một ân huệ đúng không? Bọn tôi sẽ giúp cậu trở về cùng với cả một phần thưởng nữa, bất cứ điều gì cũng được, chỉ cần anh làm một nhiệm vụ nho nhỏ cho nơi này thôi.”
“Tôi muốn sự công bằng, thế sẽ đúng hơn. Và tôi sẽ làm, nếu nó đưa được tôi về nhà.”
Một phần thưởng, giờ thì nghe lọt tai hơn rồi đấy.
“Được rồi. Vậy để tôi bắt đầu việc của mình…”
Rồi cô ta bắt đầu bài giải thích dài ngoằng của mình. Dù đôi lúc còn bị con nhóc kia chen ngang, nhưng tôi vẫn nghe được đại khái là:
Tai dị giới đó, quỷ vương đang trong hành trình chinh phục thế giới của mình.
Người ở đó dù có được hỗ trợ bởi “Ma thuật”, “Kĩ năng” và “Phước lành” vẫn không thể ngăn lại được cuộc xâm lăng ấy. Nên mấy người bọn họ mới bắt đầu đem những linh hồn đã chết của những vĩ nhân trong lịch sử để đưa đến đây.
Vấn đề là ở chỗ… đôi khi luôn có sai sót. Có những kẻ như tôi là bị đem nhầm đến đây.
Và đen đủi hơn nữa, khi những người khác đều đi đến đó hết với một đống hack game của mình rồi. Thì mỗi tôi đen đủi sao mà bị đem luôn cả cơ thể vật lí của mình đến đây nên mới bị kẹt ở cái căn phòng này.
Nhiệm vụ của tôi rất đơn giản. Tìm những người bị nhầm lẫn ấy, và đưa họ về đúng nơi của mình.
Dù nghe không mấy hào hứng lắm, nhưng nó cũng có lẽ là lựa chọn duy nhất rồi.
“... Đặc biệt không được để lộ việc cậu là người từ thế giới khác, và cũng không được can thiệp vào chuyện của những vị anh hùng kia rõ chưa!”
Hình như vẫn thiếu phần “hỗ trợ” của tôi nhỉ. Kiểu như sức mạnh bá đạo hay gì đấy.
“Và cuối cùng thì cậu sẽ được hỗ trợ bởi Atresya, người đang đứng ở đây, bằng toàn bộ quyền năng của mình sẽ quan sát và che chở cho cậu hàng ngày cho đến khi đạt được nguyện vọng.”
“Nhưng!” Atresia nhìn lấy bà chị lớn của mình, nhưng cũng bị ánh mắt đấy dọa sợ mà ngậm ngùi đồng ý.
“Tôi có thể sử dụng quyền đổi sự trợ giúp của mình không?”
Thành thật mà nói thì trông cô ta ăn hại như con nữ thần nào đấy trong bộ truyện mà tôi từng đọc vậy...
“Đừng nói thế mà, con bé dù là tập sự nhưng nó vẫn có thể giúp đỡ.”
Thôi được… dù gì thì cô ta cũng là Atresia, nữ thần chiến tranh mà, với cái sức mạnh đấy thì chắc nhiệm vụ này cũng dễ thôi.
“Vậy thì còn mấy vấn đề như ngôn ngữ hay gì thì sao? Tôi có nên lo lắng về nó không?”
“Không cần đâu, khi cậu được tên của một vị thần thì một phần kiến thức và quyền năng của họ sẽ được truyền đến cho cậu. Với Atresya, ít nhất cậu sẽ hiểu được ngôn ngữ thế giới đó thôi.”
… Sao nghe cứ sai sai ấy nhỉ?
“Được rồi, anh còn câu hỏi nào nữa không?” Cả hai người họ đứng từ xa rồi hỏi.
Tôi cũng ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp. “Không… Nhưng mà mấy cô định dịch chuyển tôi như thế—”
Chỉ trong một cái chớp mắt. Khung cảnh giờ đây chỉ còn một màu tăm tối.