Cái giá cho việc chuyển sinh - Chương 1: Chapter 1:
Cuộc sống này ai mà chẳng có ước mơ , đó là những gì mà tôi từng nghĩ .
Vậy nhưng khi lớn lên , tôi lại thấy điều đó thật nhảm nhí làm sao .
Tôi là một kẻ không có khát vọng , không có đam mê chỉ sống vất vưởng như một hồn ma bơ vơ trong một thế giới tấp nập vậy .
Có lẽ chỉ khi lớn lên , ta mới có thể trân trọng những ngày tháng vô lo vô nghĩ nhỉ .
Tôi cứ giữ những suy nghĩ ấy trong đầu mà dạo bước tới cửa hàng tiện lợi gần đó .
Khi thanh toán , tôi vô thức liếc nhìn một gia đình hạnh phúc đang cười nói với nhau .
nhìn người khác được hạnh phúc bên gia đình thật sự khiến một đứa mồ côi như tôi ghen tị đấy .
[ ghen tị thật đấy ]
[ sao vậy thưa anh ? ]
[ à không , không có gì đâu ]
Tôi nhanh chóng thanh toán hóa đơn gồm một chút dồ ăn nhẹ và nước rồi rời khỏi cửa hàng .
trên con đường đến chỗ làm , tôi có bắt gặp một cậu thanh niên ăn mặc quần áo xộc xệch cùng bộ tóc rối mù lết khỏi một con hẻm nhỏ . Cơ thể của cậu trai bị bầm tím đến mức khó mà tưởng tượng được , động thời thì cơ thể cậu lầm lem bùn đất và một chút máu .
Cậu trai ấy va vào tôi và cứ cúi đầu xin lỗi liên tục vì đã làm bẩn áo của tôi , nhưng mà nhìn cái dáng vẻ thê thảm đến đáng thương ấy làm tôi cảm thấy tội nghiệp cho cậu hơn là trách cứ .
Tôi dìu cậu trai ngồi vào vỉa hè , đưa chai nước lạnh vừa mua từ cửa hàng tiện lợi chườm cho cậu , tôi đã đề nghị sẽ dẫn cậu đến bệnh viện nhưng cậu lại từ chối bởi lí do cậu không thể chi trả tiền viện phí .
Tôi có hỏi cậu về số điện thoại của gia đình nhưng khi từ gia đình được nói ra thì tôi lại cảm nhận được sự sợ hãi trong mắt của cậu .
Chỉ như vậy thôi là đủ để tôi hiểu đứa trẻ này đã phải trải qua chuyện gì rồi , tôi nhanh chóng gọi cho người bạn thân hiện đang làm nghề cảnh sát của mình để giao lại cho cậu ta .
Tôi biết , việc tôi làm nghe có vẻ vô trách nhiệm nhưng tôi thật sự không nghĩ bản thân có đủ thẩm quyền để giải quyết truyện này , vậy nên giao cậu trai ấy cho bên có thể bảo vệ và giúp đỡ cậu ấy bằng pháp luật sẽ tốt hơn .
Khi đến chỗ làm . tôi đã bị sếp mắng cho một trận vì tội đi làm trễ , ngay sau đó thì tôi trở lại làm việc như mọi ngày cho đến giờ nghỉ trưa .
[ lính mới này , cậu lại đi muộn à ]
người tiền bối ngôi cạnh chậm rãi lấy bữa trưa ra hỏi chuyện tôi .
[ vâng , tại em gặp một số truyện trên đường đi làm ]
[ tệ thật , thế quái nào mà ngày nào đi làm cậu cũng gặp chuyện nhỉ ]
[ chắc tại em có tật hơi bao đồng quá ]
[ haizz , anh biết là em tốt bụng nhưng bao đồng quá như vậy cũng không tốt lắm đâu ]
[ vâng em biết ]
tôi bóc vài món tôi mua ở cửa hàng tiện lợi ra mà ăn .
[ ôi trời ạ , lại ăn snack như mọi hôm à ]
[ ăn vậy không tốt cho sức khỏe đâu ]
[ ăn thử miếng hộp cơm của anh không , vợ con anh chuẩn bị đấy ]
tiền bối dơ hộp cơm dễ thương do vợ và con gái anh ấy làm để khoe tôi .
[ không cần đâu , anh cứ ăn đi tiền bối à ]
Khoe như vậy hơi ác với một thằng vừa mồ côi vừa độc thân đấy à .
mà sao cũng được , tôi nhanh chóng kết thúc bữa trưa và trở lại làm việc .
[ mà này , lính mới ]
[ cậu có ngửi thấy mùi khét không ? ]
Nói mới để ý , hình như là nãy giờ có mùi khét thật .
ngay lúc ấy , chuông báo cháy của công ty vang lên làm tôi giật mình .
[ cháy , cháy rồi !! ]
Tiếng hét của , một nhân viên khác vang lên khiến cả văn phòng trở nên náo loạn .
Nhanh chóng , tất cả mọi người lao ra phía cầu thang bộ để chen chúc lẫn nhau rời khỏi công ty .
Tôi và tiền bối vì chậm chân nên là hai người cuối có thể chạm đến lối thoát , ngay khi đó thì đống thùng được đặt cạnh cửa rơi xuống .
[ tiền bối ! ]
trước khi lối thoát bị chặn bởi đống hộp thì tôi đã kịp đẩy tiền bối ra bên ngoài .
Và vì lẽ đó , tôi đã trở thành người duy nhất kẹt trong đây .
Khói ngày càng dày đặc và lửa càng ngày càng đến gần tôi hơn , cơ thể tôi thì dần kiệt sức , hơi thở đã không còn ổn định nữa .
Có lẽ , đây là kết thúc rồi nhỉ .
Cuộc đời trôi nổi vô định của tôi đến đây là kết thúc .
Cùng với giọng nói
[Mình có thể xem đây là sự giải thoát không nhỉ ]
Trong ngọn lửa đỏ thẫm ấy , cơ thể tôi đã dần bốc cháy để rồi , tôi đã chết .
[ right , anh đang làm cái gì đấy ? ]
Đúng vậy , tôi đã chết và tôi chắc chắn rằng mình đã chết trong ngọn lửa ấy .
[ right , anh có nghe tôi nói không đấy !! ]
Thế mà giờ đây , trước mắt tôi không phải là thiên đàng hay địa ngục .
[ Right !!! ]
đập vào mắt tôi hiện giờ là cặp núi vĩ đại này đây !!
' bụp '
Người phụ nữ với tâm hồn vĩ đại ấy tát thẳng vào mặt tôi một cú đau điếng khiến tôi tỉnh ra .
Chờ chút , đây là đâu ?
Tại sao tôi lại ở đây và sao người phụ nữ trước mắt lại gọi tôi là right ???
Tôi chẳng hiểu cái gì cả !