Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cách phục hồi sư sử dụng pháp thuật - Chapter 17:

“Này, dậy đi.”

“Hử!?”

Buổi sáng sau khi bị bắt ăn đống chất độc do Mil và Gomul làm.

Mình bị ai đó gọi dậy. Mà, trong trường hợp này, chính xác thì là mình bị sút dậy.

Ngã khỏi giường khiến mình rên rỉ đau đớn, quay sang nhìn kẻ tấn công giấc ngủ yên bình của mình, và chị Rose đang đứng đấy, một nữ thần tóc xanh đang khoanh tay và nhìn xuống mình với đôi mắt lầm lì.

“Chị làm thế để làm gì…. Bên ngoài vẫn còn tối mà….”

“Mặc quần áo vào, rồi chị sẽ nói cho em biết sau.”

Ngay sau khi nói xong, chị ta đi ra ngoài phòng.

Trời, người gì như bão táp vậy.

Dù vẫn còn ngái ngủ, mình vẫn phải mặc quần áo chỉnh chu.

Nếu chống cự vô căn cứ, mình có thể khiến chị ta tức giận hơn cần thiết, và chắc chắn mình không muốn chung cái bộ dạng giống Mil và Gomul hôm qua đâu.

“Mình phải nhanh lên còn ra ngoài….”

Mặc lên bộ quần áo để tập và ra ngoài, hướng về cửa vào của kí túc.

Tại cổng, chị Rose đứng khoanh tay đợi sẵn.

Khi Rose thấy mình ra, chị ấy ném một khối vuông về mình.

Lại là balo à? Nó nhỏ hơn cái trước, nhưng…

“Đứng yên.”

“Cái gì? Chị còn không để em hiểu cái tình huống này là gì….”

“Chị vừa nhận thông báo của ngài Lloyd, em sẽ đi theo chị tới buổi tập luyện của các anh hùng.”

………Hử?

“Ý chị, anh hùng….. Chị đang nói về Inukami-senpai và Kazuki đúng không?”

“Kazuki anh hùng của sự dũng cảm đã đi huấn luyện ngoài vương quốc rồi và đã có người thay thế em, nên giờ em sẽ đi cùng nữ anh hùng Inukami.”

Tập luyện ở ngoài thành với các tiền bối!? Tại sao lại là mình… Không phải có Siglus và những người khác ở đấy cùng Kazuki sao? Mình nghĩ để việc này cho họ mới tốt.

Như là cảm nhận được suy nghĩ của mình, Rose thở dài và đặt tay lên trán.

“….. Ngay sau khi em trở về từ khu rừng, chị đã lập tức nhận được thư báo rằng em sẽ đi cùng “Kazuki dũng cảm” để tập luyện…. Chị nghĩ là không thể nào để em đi ngay sau khi em đánh con rắn đấy, lúc đấy tâm trí của em mới là thứ kiệt sức, nên chị đã từ chối. Vậy nên, ngày hôm qua, “Kazuki dũng cảm” đã trở về, và giờ là lượt của Inumaki gan dạ. Thì, chị cũng từ chối khả năng cho chuyện này ngày hôm qua, nhưng… À, nếu ngài Lloyd mà hỏi chị phải làm lại lần nữa và nữa, chị sẽ phải hủy nó luôn.”

Mình…. Đó là tại sao hôm qua chị ta trông mệt mỏi thế khi trở lại.

Thì, mình có thể hiểu được rằng không thể lại tiếp tục thêm một chuyến nữa ngay sau khi mình vừa từ khu rừng về. Mình phải cảm ơn chị Rose về sự quan tâm đấy.

“…. Ý là, em sẽ đi cùng Inukami-senpai và những binh lính từ vương quốc hả?”

“Có vẻ em cũng hiểu qua qua tình huống, giờ thì hướng tới cổng thành thôi.”

“Dạ, đã rõ….. À, Blurin…..”

“Không sao cả, em cứ mang nhóc nó đi.”

Trời bên ngoài vẫn còn tối.

Mình sẽ gọi Blurin trong chuồng dậy, đến giờ đi ra ngoài rồi, mình phải cho cái đứa nhóc này tập luyện thêm vì dạo này bỏ bê lắm rồi.

“Này, dậy đi, Blurin.”

“Gufu~”

“Ồ, mày không chịu dậy à, nhóc.”

Chuyển balo từ lưng lên trước, và cõng Blurin trên lưng. Nhóc này ngủ ngon lành luôn…. Như thể lưng mình là cái ghế đặc quyền.

Mình ra ngoài chuồng và gằn Blurin vì không chịu dậy, và mình đi cùng chị Rose để đến cổng để ra ngoài vương quốc.

·

Có lẽ do vẫn còn sớm vào buổi sáng, chị Rose và mình đi qua thị trấn vẫn chưa tấp nập và tới cửa ra của vương quốc. Đã thấy bóng dáng của chị Inukami-senpai và hai binh lính đứng cạnh chị ấy.

“…….Không phải là Usato-kun kia à?”

Bên cạnh Inukami-senpai, chính là anh lính canh của lần trước mình gặp ở ngoài cửa lâu đài và một người đàn ông có vải trùm quanh đầu.

Mình có thể thấy anh ta có mái tóc đỏ và ngắn với biểu cảm rất niềm nở.

Người còn lại rất kín đáo với tóc mái bằng hơi dài chút, bọc người trong chiếc áo choàng đen. Nghe thì đáng nghi, nhưng mình nghĩ rằng hai người họ sẽ là người đóng vai trò hộ tống.

“Chị không ngờ người cuối cùng trong chuyến đi sẽ là….”

“Ngạc nhiên không, là em đó.”

Cuối cùng, bốn thành viên, tính cả mình, sẽ là một tổ đội.

Không ít, không nhiều, một số lượng vừa đủ.

Rose kiểm tra qua nhóm mình, và quay về hướng lính gác đang phụ trách cánh cổng, mình nghĩ, là để ra hiệu cho anh ta mở cửa thành.

Giống thường, Thomas rất sợ hãi và đang mở cánh cửa.

“Được rồi, đi đi.”

“Chị không có gì hơn để nói ư….?”

“Hừm? Em muốn chị phải nói gì à?”

…. Sau cùng, vậy cũng được.

Mình nhún vai với chị ta, trông chị ấy nở nụ cười thật dễ chịu trên mặt.

“…. Người thầy của em thật nghiêm khắc.”

Lời của chị Inukami-senpai giống như thương tiếc cho mình, và chỉ biết nhún vai trong khi đi qua cổng thành và hướng tới bên ngoài.

·

“Kazuki đang sao vậy?”

“Có vẻ em ấy đã phải chịu đựng kha khá đấy, đúng là một trò chơi tàn nhẫn mà em không thể quen được, em ấy cũng trông khá mệt, và đã ngủ từ hôm qua đến giờ.”

Bốn người bọn mình đã ra khỏi vương quốc, và một người còn vừa đi vừa trò chuyện thoải mái.

Chỗ này trông có vẻ ít quái vật, nên không ai sẽ bị tấn công trừ khi mang theo cái gì đó thu hút chúng. Đối với mình và chị Rose thì chẳng bao giờ bị cả.

Hai người hộ tống đi đầu, sẵn sàng phản ứng với bất cứ nguy hiểm từ quái vật. Đúng như mình nghĩ, anh ta là một hiệp sĩ, và sự tập trung của anh ta thật phi thường. Có thể thấy năng lực của anh ta không thể xem nhẹ được.

“….

Blurin không định dậy à?”

“Dạ?”

“Chị đang hỏi rằng Blurin không định làm gì ư?”

Tự nhiên chị nói gì vậy….. Mình nhìn tiền bối mình có đôi mắt ma quỷ, tay run lên vì phấn khích và thở hồng hộc.

Trời, chị muốn chạm vào Blurin đến mức nào vậy, chị.

“Ẻm chưa dậy nổi đâu….”

Ngay sau khi mình nói vậy, chị Inumaki với tới đầu của Blurin với tốc độ khủng khiếp.

Liên hoàn những dư ảnh lao tới, theo phản xạ mình đã đánh bật tất cả với tay phải.

Chị Inukami bỡ ngỡ không biết phải làm gì ngoài ôm tay

Mọi chiêu trao đổi chỉ trong vài giây.

“Tại sao vậy!?”

“Em mới nên là người hỏi tại sao chứ? Tự nhiên chị sao vậy.”

“Em đánh tay chị ra trong khi chị gần chạm được vào rồi…. Giờ ẻm nó dậy rồi kìa!”

Chị Inumaki, đang lườm mình và giở giọng bất mãn với mình, và khiến Blurin dậy nên mình gằn giọng bất mãn chút.

“Có chuyện gì vậy?”

Mình nhờ hai hộ vệ đợi lại chút và hạ Blurin xuống cho nhóc tự đi.

“Đi hẳn hoi đấy, nhớ chưa?”

“Gô.”

Nhìn Blurin làm mình không thể không thở dài, đi trên bốn chân nhưng rất lảo đảo.

Nhóc sắp tỉnh táo rồi và sẽ đi bình thường được, nên mình gia hiệu hai hộ vệ là mọi chuyện ổn và đi tiếp thôi.

Nhưng….

“Blurin à, chị…. Chị sẽ cõng em trên lưng nhé! Đi nào, đi nào!!”

Không được, thật đấy, chuyện này rất tệ! Gấu xanh là loại gấu khổng lồ, và con của chúng, là Blurin, nặng bằng một con gấu hoang bình thường ở Nhật, hoặc khoảng hai người đàn ông trưởng thành.

Hơn nữa, Blurin đang ngái ngủ, nên đã nhầm với mình và trèo lên lưng Inumaki-senpai-

“Gù~”

“Ụ ụa--”

“Chị ơi!?”

Mình nghe thấy cái tiếng gì đó không giống với mỹ nhân của trường học mình biết, nhưng tốt hơn là mình nên quên nó đi.

Ngay sau đó, mình phải giải cứu Inukami-senpai, đang bị đè bẹt ở dưới Blurin!

“Chị xin lỗi Usato-kun, chị tưởng đó là cơ hội của mình.”

“Em không biết chị nghĩ gì mà nghĩ đó là cơ hội, nhưng em không muốn chị bị thương trước cả khi lâm trận.”

Mình nhanh chóng nhấc Blurin lên và cứu tiền bối.

Chị ấy cứng cáp hơn mình nghĩ, nhưng có thể chị ấy có những vết thương mà mình không thể thấy, như là ở xương và nội tạng, nên mình cũng tranh thủ vừa đi tiếp vừa sử dụng ma pháp cho chị ta.

“Suzune-sama, ngài có sao không….?”

“Không sao đâu, có Usato-kun ở đây rồi, tuyệt vời lắm đấy, cơ thể chị nhẹ hơn nhiều rồi.”

Tập sử dụng ma pháp khi đặt tay lên vai tiền bối, không phải vì ý đồ xấu xa nào, chắc chắn không có bất cứ suy nghĩ đen tối nào.

Thực ra, cũng hơi đáng lo ngại…. Trước ở thế giới kia, chị ấy đúng ra là một người hoàn hảo mà, vậy sao chị lại giờ như này? Chẳng lẽ cái mác của thế giới trước đã kìm hãm chị và giờ đã bị giật đi? Hoặc là quá trình có sai sót ở đâu? Có thể đây là… con người thật của chị ấy.

“Tao cũng không có muốn vậy đâu, Blurin. Dáng chịu đi.”

“Guu~~.”

Thật là một đứa bé đáng yêu.

Inukami-senpai cũng có vẻ ổn, nên mình rút tay ra khỏi vai chị ta.

….. Nghĩ mới nhớ, mình chưa kịp hỏi rằng chúng ta sẽ đi đâu.

“Xin thứ lỗi.”

“Vâng?”

Ngay khi mình hỏi, hộ vệ quay lại nhìn.

…..Anh ta phụ trách vị trí quan trọng trước cổng thành, nên chắc anh ấy rất có năng lực. Vừa nghĩ vậy, mình vừa hỏi anh ta về đích đến.

“Chúng ta đang hướng tới đâu vậy?”

“Đến gần đồng bằng nơi có nhiều quái vật, chỗ đấy gần khu rừng gọi là Bóng tối của Ringle, nên có rất nhiều quái vật đấy.”

Nơi mà quái vật chui ra là khu rừng mình bị chị Rose ném vào ư?

Khi mình còn ở đấy, chủ yếu toàn là chạy đi hoặc suýt soát này nọ. Mình không chạm chán quá nhiều con quái, nhưng khu rừng vẫn khá rộng, có thể có nhiều quái vật ở chỗ khác.

“Phải mất bao lâu chúng ta mới tới?”

“Phải ha…. Tôi nghĩ là chúng ta sẽ đến vào buổi trưa.”

Với tốc độ này, không như Rose, bốn đứa mình không có hoạt động độc lập…. Nên dễ hiểu là tiến độ sẽ chậm hơn.

Tuy nhiên, theo tuyến đường này, có vẻ chúng ta sẽ đi ngang qua một phần của khu rừng…. Cũng mới không quá lâu trước đây thôi, nhưng mình cảm thấy hoài niệm thật.

Hơn nữa, Blurin đang…

“Gu?”

Không, mình sẽ không nói không.

Cậu nhóc này theo mình vì có mục tiêu trong đầu. Mình không nên hỏi, và sẽ thật ngốc nếu hỏi. Nhắc lại không có để làm gì cả.

Mình đang nhìn Blurin, nhưng tự nhiên có người vỗ vai và mình quay ra.

Đúng thật, là chị Inukami-senpai.

“Sau tất cả chuyện vừa rồi, hãy để chị sờ Blurin đi---.”

“Thôi nào, làm ơn hãy kiểm soát bản thân giúp em đi.”

Lần sau em sẽ không giúp chị không bị bẹt dí nữa đâu.

·

Mọi chuyện trôi qua mượt mà, và sau vài tiếng rời kinh đô, khi chúng mình đang tiến gần tới khu rừng, hai người phía trước đột ngột dừng lại trên đường đi.

“….Phía trước có rất nhiều phản ứng.”

“Là quái vật à….?”

“Có vẻ có gì đó đang đến.”

“Giống vậy lắm.”

Người khoác áo choàng thành công giữ chân “gì đó” lao đến từ phía trước.

Sau đó, ẩn trong khói và bụi, một số lượng lớn những bóng đen xuất hiện. Khi thấy, mình thốt lên. Thứ hiện ra là loài sinh vật hai chân, mặc trong bộ đồ mới tinh và mang theo vũ khí.

“…….Cướp.”

“Là lâm tặc! Làm ơn lùi lại đi, cả hai người!”

“Usato-kun!”

Đối thủ đầu tiên của chị Inukami-senpai không phải quỷ tộc, mà là con người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free