Cách phục hồi sư sử dụng pháp thuật - Chapter 14:
Đây là thành trấn thứ hai mình ghé thăm.
Có cũng chút bóng người có mặt trên đường, nên mình phải chậm lại chút khi chạy.
Chị Rose bảo hãy làm quen với việc chạy xuyên qua dòng người.
Tuy nhiên, chạy quanh thị trấn với Blurin trên lưng là một chuyện hơi quá nổi bật.
Bình thường, mọi người trong vương quốc sẽ khiếp sợ sự hiện diện của quái thú tên Blurin này, nhưng vì lí do nào đó họ còn không hề ngạc nhiên, ngược lại, biểu cảm của họ như rằng muốn nói rằng “lại nữa à”.
“Sao có em ở đây mà không có náo loạn gì vậy nhỉ, Blurin?”
Từ bên rìa nhìn vào, mình chắc hẳn giống một cậu bé kì lạ mặc một chiếc áo kì lạ lên trên đồng phục và cõng một con gấu kì lạ ở trên lưng.
Mình chắc chắn sẽ tố cáo mình.
Mình cũng hiểu rằng mình đủ điên để nghĩ vậy.
“Dù gì, không làm to chuyện thì sẽ tốt hơn, vì chúng ta có thể tập trung hơn.”
Thành trấn khá là lớn, và mình chỉ mới tới đây một lần, nên mình không còn lựa chọn nào ngoài việc chạy dọc theo đường chính nơi tấp nập người thay vì những ngõ nhỏ khác. Nếu mà nghi ngờ phương hướng, mình có thể dùng tòa lâu đài to lớn kia làm cột mốc.
Tuy nhiên, có thật đa dạng các loại cửa hàng. Vào buổi sáng, có rất nhiều hoa quả bày bán, nên mình không biết hoa quả có phải chủ đạo ở đây không. Mình sẽ hỏi Tongs sau.
“Oooo”
Lần cuối mình đi qua đây, mình đã chỉ nhìn lấy nó, nhưng giờ mình có thể ngửi được hương thơm thoang thoảng trong không khí.
Khi mình chạy song song các gian hàng, mình thấy những loại thức ăn với hình dáng kì thú khác hẳn với thế giới trước được bán ở đây.
“Hử, đợi đã…”
Tiện thể, cái gì vậy?
Cái giọng nói mình nghe thấy lúc nãy? Nghe giống như nó đang đến gần hơn, và rồi nó xa dần. Có thể là gì đó đang chạy, nhưng thật là lạ khi nó lại đến gần mình được.
Không biết có phải ai đó đang gọi mình không?
Từ hỏi bản thân, rồi mình ngoái lại nhìn…
“….Gé…. hù hù…. Đợi đã, cậu kia.”
Mười mét đằng sau, một người đàn ông mảnh khẻ ngã rầm xuống vì kiệt sức.
Cảnh tượng này khiến mình sững sờ, nhưng mình lại nghe thấy tiếng khóc của Blurin trên lưng, mình đổi hướng và đi tới chỗ người đàn ông đang nằm trên đất kia.
Mình đặt Blurin xuống và đặt lòng bàn tay lên trên lưng anh ta, dồn ma pháp hồi phúc vào đấy.
“Anh không sao chứ…..?”
“Keke… Cuối cùng…. Cũng thu hút được anh….”
Anh chàng này có vẻ có việc gì với mình.
Dựng anh ta dậy trong khi vẫn sử dụng phép. Người đàn ông gầy đứng lên và xin lỗi, mặt anh ta tái nhợt lại. Anh ta có mái tóc vàng đẹp và khuôn mặt khá xinh đẹp, nhưng thật đen khi lại bị dính cát trên khuôn mặt.
Anh ta trông vẫn thật nhợt nhạt, nên trong lúc này, mình dẫn anh ta đến cuối phố chính. Cho anh ta ngồi xuống một trong những cái thùng gỗ.
“Anh cảm thấy thế nào rồi?”
“Không sao, tôi xin lỗi…”
“Em không ngại hỏi anh đâu, anh có cần chuyện gì từ em à?”
Anh ấy, có vẻ đã bình tĩnh lại chút ít, và khuôn mặt có sức sống trở lại với nó, gãi đầu ngại ngùng.
“À~, anh chỉ muốn chào đàn em của mình, vì anh không kiềm chế được nên đã lỡ đuổi theo em.”
“Cái gì…. Hậu bối?”
“Hử? Em chưa nghe gì từ đoàn trưởng?”
Hậu bối? trong thế giới này, tiền bối trong tâm trí mình là Tongs, và những người trong đội cứu sinh mình biết.
Mấy ông thô bạo đấy không xứng đáng được gọi là tiền bối, nên mình cũng không thể cho họ vào hàng ngũ đấy được.
Và người này…. ồ.
“Một người sử dụng ma pháp hồi phục khác ngoài em và đoàn trưởng!”
“Hahaha, đoàn trưởng, chị không giải thích cụ thể về bọn em à. Vậy, để anh giới thiệu bản thân. Tên anh là Orga Fleur, thành viên của đội cứu sinh, và anh 23 tuổi. Anh sẽ mong em gọi anh thoải mái là Orga.”
Anh ta là một người sử dụng ma pháp hồi phục giống mình.
Theo những gì Rose nói, thì anh ấy không phụ trách tiền tuyến, mà phụ trách hỗ trợ hậu phương.
“Anh xin lỗi, đã làm gián đoạn em tập luyện, anh đang đi qua đây để lấy ít thuốc và anh thấy một đoàn viên đang cõng theo một con gấu xanh con…. Và đó là một khuôn mặt anh chưa từng thấy, và có thể đấy là lính mới mà anh đã từng hỏi trước đây.”
“Vậy à…Hmmm? Sao anh lại biết được em đến từ đội cứu sinh?”
Mình biết mọi người nghĩ mình thật kì lạ vì có một con gấu cõng trên lưng, nhưng anh ta không hề biết được mình từ đâu tới.
Làm sao anh ta lại biết được?
“Hahaha, bởi vì bộ quần áo em đang mặc đó, và đó là một bộ đặc biệt mà chỉ có thành viên trong đoàn mới được phép mặc. Em có cái thêu dệt đỏ trên áo đúng không?”
“Cái gì?.... Ồ, là thật nè.”
Một bông hoa đỏ được thêu lên đùi của quần đùi.
Mình chưa hề để ý điều đó cho đến giờ, nhưng khi Orga thấy nó, anh ta biết được mình là thành viên của đội.
“Thêm nữa, Tongs cũng hay chạy qua đây nữa, và người dân làng đã quá quen với việc thấy họ rồi.”
“À em hiểu rồi, đó là lí do tại sao họ lại không quá ngạc nhiên khi thấy em và Brulin…”
“Anh thì thấy sợ bởi con gấu xanh con… Hahaha.
”
Nếu đã có những thằng như xã hội đen chạy khắp vương quốc, thì mình với một con gấu trên lưng sao đủ ấn tượng được. Sau cùng, tất cả điều kì lạ đã được giải đáp.
Mình vuốt ve đầu Blurin, đang nhìn về mình tò mò, và quay ánh mắt về lại anh Orga.
Anh ta cười và nói với mình.
“Dù vậy, thật bất ngờ khi em có thể theo kịp tiến độ của đoàn trưởng. Bọn anh hoàn toàn không thể bắt kịp.”
“Không đâu, em cũng đã rất tuyệt vọng mà… Hmmm? Nói về bọn anh, bọn anh là những người có thể sử dụng ma pháp hồi phục lên người khác… đấy là ý của anh, đúng không?”
“Đúng vậy, là em gái ruột trẻ hơn anh năm tuổi, và thay vì tham gia huấn luyện, em ấy mở một phòng khám.”
Anh trai và em gái với ma pháp hồi phục. Tố chất ma pháp sẽ tương đồng trong một gia đình.
“Ồ, là anh trai và em gái à,…..”
“Nhưng bọn anh vẫn thuộc đội cứu trợ, và trong trường hợp khẩn cấp, bọn anh vẫn chăm lo cho người bị thương dưới sự chỉ đạo của đoàn trưởng.”
Được rồi, thay vì luyện tập, anh mở một phòng khám trong thị trấn, và khi chiến tranh xảy ra, anh đi về hậu phương để giúp đồng minh. Người này chắc cũng nghĩ về nhiều chuyện rồi.
Nhưng nếu Orga là pháp sư hồi phục giống mình, tại sao anh ta không tự hồi phục bản thân khi đuổi theo mình?
“Orga, anh không thể sử dụng ma pháp lên bản thân à?”
“À, thì, anh không giỏi tự hồi phục những vết thương của mình, ngược lại, anh lại rất giỏi hồi phục cho người khác, nhưng anh không thể theo kịp cường độ tập luyện của đoàn trưởng vì anh rất yếu về thể chất… Em gái anh thì có những lí do khác cơ.”
“Vậy à…”
Có vẻ những thứ có thể và không thể có sự khác biệt cụ thể giữa từng cá thể.
Mình muốn gặp Orga và em gái anh ta, ở phòng khám của họ khi mình có thời gian rảnh.
Mình bế Blurin lên trên lưng và đứng dậy.
“Được rồi, em sẽ quay lại với việc tập luyện đây, Orga-san nên nghỉ thêm chút nữa trước khi đi nhé.”
“Xin lỗi vì anh đã làm phiền em, Usato-kun.”
“Không, em mừng vì mình có thể trò chuyện với Orga mà.”
Mình không thể nghĩ ngơi quá nhiều.
Họ chắc sẽ không tức giận vì mình nếu mình kể cho họ lí do, nhưng mình muốn tập luyện thật nghiêm túc.
“À, còn một chuyện nữa.”
“Vâng?”
Orga gọi mình lại, và khi quay lại mình thấy Orga ở đấy, với khuôn mặt nghiêm túc thay vì nụ cười lúc trước.
“Anh mong em không ghét Rose quá nhiều, cô ta hơi bạo lực…. Anh lại vụng về, thế nên anh mới…..”
Anh ta gọi là Rose ở đây thay vì đoàn trưởng bởi vì anh ta muốn nói tới Rose như một người thường, chứ không phải là đoàn trưởng.
Vậy thì câu trả lời đã rõ ràng rồi.
“Không sao cả, ngay từ đầu em đã không ghét chị ta rồi! Lần sau gặp lại nhé!!”
Chị ấy là một người thô thiển, bạo lực, và một đoàn trưởng giống quỷ, nhưng không hiểu sao mình không thể ghét chị ta được.
Mình muốn nói một hai điều về việc bị ném vào trong rừng, nhưng mình lại muốn điều đó xảy ra nếu mình gặp được Blurin, nên mình hiện tại vẫn ổn với việc đấy.
Mình thấy tội lỗi bởi vì kết cục của con gấu xám đầu đàn… Nhưng suy nghĩ về việc con rắn rời khỏi khu rừng và tấn công vương quốc còn đáng sợ hơn nữa.
“…. Nghĩ như vậy, có lẽ mọi thứ xảy ra lại là thành công mỹ mãn.”
Quay lại và tiếp tục chạy.
Tiếp theo, hãy đến tòa thành, giờ này chắc Kazuki và những tiền bối hẳn đang ở đó. Hãy gặp lại họ sau một quãng thời gian cũng lâu rồi nào.
…. Như đã suy đoán, sẽ không ổn nếu mình mang Blurin đến lâu đài.
·
Khi mình theo dõi cậu bé với con gấu xanh trên lưng chạy đi, những suy nghĩ bắt đầu tràn ngập mình.
“Không thể tin được một hồi phục sư thuộc cùng thuộc tính với đoàn trưởng lại là một cậu bé như vậy…”
Cậu ta không phải loại chuyên viên như mình, mà là một người cân bằng mọi tính chất của ma pháp hồi phục. Thực ra, ma pháp mà em ấy dùng lên mình không thể chê được.
Mình mới chập chững 20s thôi, nhưng mình dễ xúc động quá.
Vẫn ngồi trên thùng gỗ Usato đặt ra từ trước, mình ngước lên trên trời.
“Chị đã tìm được rồi, đoàn trường à…. Chị sẽ không còn là người duy nhất khi phải ra trận nữa.”
“Anh trai.”
Có vẻ em gái mình đã tới.
Dù có lo lắng đến đâu, em không phải trông tuyệt vọng như vậy…. – Em ấy là một đứa em gái mà tôi đã bó tay.
“Anh trai à! Anh muốn chết à khi ra ngoài một mình vậy!?”
“Anh không có đáng thương đến thế!?”
“Anh đâu có vô năng đến vậy!?”
“Cái gì? Ý em là, ta đang nói về anh đấy.”
Thật sự, không phải thật quá đáng khi nói rằng anh trai mình vô dụng?
Không, không, mình không quá quan tâm chuyện đấy, mình phải kể cho em gái đáng yêu của mình về cuộc gặp gỡ ngày hôm nay.
“Quan trọng hơn thế, anh đã gặp một anh chàng rất thú vị ngày hôm nay.”
“Vâng?”
“Em nên gặp cậu ta một lần.”
Mọi chuyện từ giờ sẽ rất thú vị đây.