Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bước chân của Kẻ Vô/Vạn Năng - Chương 2: Chapter 2: - Bình Minh Trong Biển Lửa

Xuyên qua bức màn lửa đỏ rực, nơi không khí đặc quánh mùi tro tàn và tiếng gào thét của tuyệt vọng, tôi lao vào, một bóng hình đơn độc đối mặt với cơn thịnh nộ của tử thần. Bên trong, tòa nhà không còn là một kiến trúc vững chãi, mà đã hóa thành một lò thiêu khổng lồ, một địa ngục trần gian nơi những ngọn lửa ma quái nhảy múa không ngừng, liếm láp từng tấc tường, từng mảnh vỡ, không chừa một khoảng không nào cho sự sống.

Tiền sảnh, nơi từng đón bao bước chân vội vã, giờ chỉ còn là một đống tro tàn xám xịt. Những chiếc bàn ghế chờ đợi, những vật dụng trang trí tinh xảo, tất cả đã quy phục trước sức mạnh hủy diệt, chỉ còn trơ lại những khung sắt méo mó. Lan can sắt của chiếc cầu thang uốn lượn dẫn lên tầng hai, vốn được chế tác cầu kỳ, giờ đây đỏ rực như một thanh thép vừa tuốt ra từ lò luyện kim, tỏa ra một sức nóng hầm hập, đe dọa. Số lượng vật dụng dễ cháy của một chung cư cao cấp vô hình trung đã "tiếp thêm than cho lửa", khiến cho hy vọng giải cứu càng thêm mong manh, gian nan hơn bội phần so với những gì lý trí có thể mường tượng.

May mắn thay, đội giải cứu số một, những người hùng thầm lặng, đã kịp thời tạo ra một lối đi hẹp, một con đường mong manh xuyên qua biển lửa, dẫn lên tầng hai. Tôi lao qua những đám lửa như thể chúng chỉ là ảo ảnh, như thể cơn đau bỏng rát trên da thịt là một ảo giác xa vời. Cái gọi là "bản năng miễn nhiễm với nỗi sợ lửa" của tôi, một di chứng kỳ lạ từ bi kịch quá khứ, giờ đây đang được kích hoạt đến mức cực hạn. Khác xa với sự run rẩy thuở thiếu thời, lần này, tâm trí tôi tĩnh lặng một cách đáng sợ, không một gợn sóng dao động, không một thoáng chần chừ.

Khi đặt chân lên tầng hai, từng giây từng phút đều là một cuộc chạy đua với thời gian. Tôi ước tính, quỹ thời gian còn lại để đưa hai sinh mạng kia thoát khỏi lưỡi hái tử thần chỉ còn vỏn vẹn năm, có lẽ mười phút – giới hạn cuối cùng của sức chịu đựng con người trong một không gian kín đặc khói độc và thiếu dưỡng khí. Vượt qua ngưỡng đó, ngạt thở và ngộ độc khí sẽ biến họ thành những cái xác không hồn, ngay cả khi ngọn lửa chưa kịp chạm tới.

Tầng hai, dù vẫn ngập trong khói, nhưng có vẻ ít bị tàn phá hơn tầng một. Nếu tầng một là một bức tranh toàn cảnh của địa ngục, thì nơi đây chỉ như một ngôi nhà đang cháy âm ỉ, nhưng vẫn tiềm ẩn nguy cơ bùng phát bất cứ lúc nào.

‘Nếu tầng 1 là địa ngục thì ở đây chỉ đang ở mức độ cháy nhà thôi nhỉ?’ – một ý nghĩ thoáng qua, lạnh lùng và tỉnh táo đến phi lý.

Tôi lao điên cuồng dọc theo hành lang dài hun hút, khói bụi làm cay xè mắt, nhưng không thể cản bước chân. Phải cảm ơn những bài tập cardio khắc nghiệt, những giờ phút mồ hôi nhễ nhại mà tôi từng nguyền rủa, giờ đây chúng đang trả lại cho tôi từng giọt sức lực, từng nhịp tim bền bỉ.

"Đây rồi! Phòng số 311!"

Bảng tên phòng, dù bị ám khói, vẫn còn hiện rõ những con số định mệnh. Ngọn lửa dường như vẫn chưa lan đến tận cùng ngõ ngách này.

Uỳnh!

Một cú đạp mạnh mẽ, nam tính và dứt khoát. Cánh cửa gỗ bật tung ra, như thể nó chưa từng được gia cố bằng những lớp khóa kiên cố... mà hình như, nó không khóa thật.

Bên trong, giữa làn khói mờ ảo, hai bóng người, một nam một nữ, nằm bất động trên sàn. Trên lòng bàn tay người đàn ông, một vết bỏng đỏ ửng còn mới cho thấy nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng của anh ta để mở cánh cửa chết tiệt này, trước khi sức nóng từ chiếc tay nắm cửa bằng thép nung chảy ý chí và hy vọng.

"L-Làm ơn... Cứu chúng tôi...!" Người đàn ông thì thào, giọng nói yếu ớt, lạc đi giữa tiếng ho khan và sự kiệt quệ. Dù không rõ tiếng, nhưng sự khẩn thiết trong đó thì không thể nhầm lẫn.

Không một giây lãng phí, tôi đỡ cả hai người dậy. May mắn thay, họ vẫn còn chút ý thức le lói, nếu không, việc đưa hai cơ thể mềm oặt qua biển lửa này sẽ là một nhiệm vụ bất khả thi, ngay cả đối với tôi.

‘Chết tiệt, lẽ ra mình nên ăn nhiều hơn lúc nãy.’ – một ý nghĩ thật không đúng lúc, nhưng lại rất thật.

Cố gắng dìu hai thân thể nặng trĩu ra khỏi căn phòng ngột ngạt, người đàn ông dần tỉnh táo hơn, giọng nói cũng rõ ràng hơn một chút, dù vẫn còn run rẩy và đứt quãng.

"C-Con gái tôi... Cậu có thấy nó không? Chúng tôi... đã cố tìm nó... trong phòng... nhưng không thấy..."

"Đứa bé với chú gấu bông màu trắng, phải không?" Tôi đáp nhanh, cố gắng truyền chút hơi ấm của hy vọng vào giọng nói. "Đừng lo, con bé đã an toàn ở bên ngoài rồi."

"T-Tốt quá rồi! Cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu!" Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt ám khói của người đàn ông.

"Đừng cảm ơn tôi," tôi ngắt lời, "những người lính cứu hỏa mới là người hùng thực sự của con bé."

"Này! Cậu kia! Cậu đang làm gì ở đây?!" Một giọng nói oang oang, đầy uy lực vang lên từ phía bên kia hành lang. Đó là đội giải cứu số một, họ đang chật vật đưa những nạn nhân khác ra ngoài. Trông họ cũng chẳng khá hơn tôi là bao, mồ hôi và bụi tro nhuộm đen những bộ đồng phục, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Một người đang dùng rìu phá tung cánh cửa gỗ dày, một người khác vác trên vai hai người bị nạn, sức mạnh phi thường.

Công nhận anh ta khỏe thật. Có lẽ sau vụ này, mình nên tập trung phát triển cơ bắp hơn là chỉ chăm chăm vào thể lực.

"Đó là tất cả những người bị nạn rồi! Phòng này trống không!" một người lính hét lên.

"Được rồi, tất cả mọi người, rút lui ngay lập tức!" người chỉ huy ra lệnh. "Còn cậu," ông quay sang tôi, giọng gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh, "chúng tôi xin lỗi vì không thể hỗ trợ cậu ngay lúc này, nhưng có một lối thoát khẩn cấp chúng tôi vừa tạo ra ở phía dưới.

Hãy hết sức cẩn thận, nó chỉ là một giải pháp tạm thời và chúng tôi không có đủ thời gian để kiểm tra độ ổn định của nó! Đó là con đường duy nhất của chúng ta!"

"Cảm ơn!"

Bước xuống con đường được chắp vá tạm bợ bằng những thanh sắt, những mảnh ván gỗ còn sót lại từ tòa nhà đang hấp hối, tôi có cảm giác như mình đang bước trên một chiếc chảo nướng khổng lồ, giống hệt như ở nhà hàng buffet mà tôi vừa rời đi cách đây không lâu. Hơi nóng bốc lên từ phía dưới, thiêu đốt đế giày.

Khi chúng tôi gần xuống được tầng một, nơi ngọn lửa vẫn đang gầm thét dữ dội nhất, những người lính cuối cùng đã hoàn toàn thoát ra ngoài. Chỉ còn lại tôi và cặp vợ chồng này, ba linh hồn đơn độc giữa biển lửa vô tình. Không khí ở đây thực sự bí bách, mỗi hơi thở là một cuộc giằng co từng chút dưỡng khí ít ỏi với những con quái vật lửa hung hãn.

"Thực sự... chúng tôi... nợ cậu mạng sống này!" Người đàn ông nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa cùng mồ hôi và bụi bẩn. Người vợ chỉ có thể gật đầu lia lịa, tiếng nấc không thành lời.

Bỗng nhiên, một tiếng "rắc" khô khốc, một âm thanh gãy vỡ đầy điềm gở vang lên từ phía trên, khiến tim tôi như thắt lại. Đánh mắt lên, tôi kinh hoàng nhận ra những sợi xích cuối cùng níu giữ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ với trần nhà đang oằn mình đứt lìa. Và nó, khối kim loại và thủy tinh nặng trịch ấy, đang lao xuống, ngay vị trí của chúng tôi.

Không còn một phần trăm giây để suy nghĩ. Bản năng sinh tồn và một ý chí phi thường nào đó đã điều khiển cơ thể tôi. Dồn hết sức bình sinh, tôi thúc mạnh vào lưng hai vợ chồng, hy vọng cú đẩy điên cuồng này có thể đưa họ thoát khỏi quỹ đạo rơi của tử thần.

RẦM!

"ARGH!"

Tiếng kim loại va chạm, tiếng xương gãy vụn, và tiếng hét đau đớn của chính tôi hòa làm một. Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt. Tôi không kịp né. Chiếc đèn chùm nghiền nát đôi chân tôi bên dưới sức nặng ngàn cân của nó.

Kỳ lạ thay, thay vì cảm giác đau đớn tột cùng, tôi chỉ thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa từ phần thân dưới. Đôi chân tôi... chúng không còn cảm giác nữa. Đó là dấu hiệu cho tình huống tồi tệ nhất.

"Hự!... Đừng đùa với tôi chứ... Sao cậu lại...?!" Người đàn ông, vừa thoát chết trong gang tấc, quay lại, khuôn mặt thất thần khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng.

"Con của hai người..." tôi gắng gượng, máu từ khóe miệng bắt đầu trào ra, vị tanh nồng, "...nó tìm hai người suốt đấy... nhìn tội nghiệp lắm. Nếu thực sự... biết ơn tôi... thì cố mà lết cái thân ra... chăm sóc nó... Đừng để nó... giống như tôi."

"Cố lên nào... Khụ... Khụ! Vẫn còn hy vọng! Chúng tôi sẽ gọi người..."

"Đừng..." tôi ngắt lời, một nụ cười mệt mỏi, cay đắng nở trên môi, "...chân tôi... mất cảm giác rồi..."

Đôi mắt của người đàn ông đột ngột mở to, chứa đựng một hỗn hợp cảm xúc phức tạp: sự xót xa, lòng thương cảm vô hạn, và một sự biết ơn không lời nào có thể diễn tả.

"...Tôi sẽ tìm người tới giúp cậu! Nhất định phải cầm cự cho tới lúc đó nhé!"

Họ là những bậc cha mẹ tốt, tôi nghĩ, giống như cha mẹ của tôi vậy. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi trong lồng ngực, giữa cái lạnh lẽo của tuyệt vọng. Cả đời mình, tôi chưa từng nghĩ quá nhiều cho người khác, ngoài bà ngoại. Việc nhận được sự biết ơn sâu sắc đến nhường này, trong hoàn cảnh này, thật sự là một trải nghiệm mới mẻ, và có lẽ, là cuối cùng.

Nhắc mới nhớ, mình còn hứa với bà, sau cái gọi là "cuộc thánh chiến" vớ vẩn kia, sẽ đưa bà đi ăn bào ngư. Có lẽ, lời hứa đó sẽ không bao giờ thành hiện thực nữa rồi.

Tâm trí tôi bắt đầu mờ mịt. Chân, tay, rồi toàn bộ cơ thể dần mất đi cảm giác, chìm vào một sự tê liệt lạnh lẽo. Thứ duy nhất còn sót lại là mùi máu nồng nặc trong khoang mũi và một cái lạnh thấu xương, một sự tương phản nghiệt ngã với biển lửa địa ngục đang bao bọc lấy mình.

‘Tầm này... chắc họ ra ngoài được rồi...’

"CHÍ!!!"

A... Tiếng thằng Tâm. Nghe thấy giọng nó, một sự nhẹ nhõm kỳ lạ lan tỏa trong tâm hồn đang dần lụi tàn của tôi. Nếu có ai đó đủ tin cậy để thay tôi thực hiện lời hứa với bà ngoại, thì có lẽ chỉ có nó.

Khi thính giác của tôi dần chìm vào im lặng, thứ âm thanh cuối cùng tôi còn nghe được là tiếng bước chân dồn dập của những người lính cứu hỏa đang tiến lại gần.

‘Cảm ơn... vì đã tới... nhưng không cần đâu...’

Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Thế giới này, nghiệt ngã thay, chẳng phải một cuốn tiểu thuyết diệu kỳ, và tôi, cũng không phải một nhân vật chính bất tử với hào quang chói lọi. Đây, có lẽ, là kết cục xứng đáng cho những kẻ khờ dại, những kẻ thích được làm anh hùng như tôi.

‘Vậy mình... chỉ đến đây thôi sao...? Quả thật... chỉ có kẻ điên mới làm như mình...’

Một câu hỏi nhức nhối xoáy vào tâm trí, nhưng lạ thay, tôi lại cảm thấy một sự thanh thản đến lạ thường. Lý do tôi làm vậy ư? Cứu người thì cần gì lý do cơ chứ. Hơn nữa, con bé ấy thật đáng yêu. Nếu lớn lên, chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân, khuynh đảo cả thế gian này.

Tôi cảm nhận được hơi thở yếu ớt cuối cùng đang trút ra khỏi lồng ngực.

‘Vậy... cái chết là như thế này sao? Lạnh lẽo... tăm tối... cô đơn... và... trôi nổi?’

Tựa như một làn gió hư vô, nhẹ nhàng đưa tôi vào một cõi không xác định, mang theo một chút... mùi cỏ non? Một mùi hương thanh khiết, xa lạ, giữa tro tàn và tuyệt vọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free