Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Blood Covenant - Chapter 19: Thương hại?

Khu sinh hoạt thợ săn quỷ, tầng hai vào chín giờ sáng.

Elias đang nhanh chóng kết thúc bữa sáng của mình. Cậu phải nói đồ ăn trong căn tin cũng không quá dở tệ, nhưng so với tay nghề của Sebastien già dặn thì chúng quá mực khác một trời một vực. Miếng thịt nguội chiên cháy xém, hai lát trứng ốp la bị vỡ lòng đỏ, có vẻ phần khó nuốt là bông cải xanh chưa luộc chín. May mắn thay, phần sốt mayonnaise trộn công thức lạ của lão đầu bếp đã cứu rỗi toàn bộ mâm ăn đơn sơ này.

Cậu tu ừng ực ly trà đen nguội ngắt, dùng giấy khô lau miệng cho sạch sẽ. Xong xuôi, Elias chán nản rút điện thoại mà lướt mạng xã hội trong khi đợi Vladimir ăn nốt phần của hắn. Như thường lệ, Bá tước thong dong dùng dao nĩa cắt từng miếng nhỏ, chậm rãi thưởng thức món thịt sống đỏ au. Bên cạnh hắn còn có túi máu y tế được cấp sẵn theo chỉ lệnh của giám sát viên, vừa uống máu vừa nhâm nhi thức ăn, trông như một quý tộc lỗi thời lúc bấy giờ.

Trong ba ngày qua, Elias đang tận hưởng những bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng từ bệnh viện cung cấp thì phải đột ngột xuất viện. Dù đã quen sống bằng mì gói mỗi khi Sebastien không ở cạnh, nhưng mấy món ăn “tạm ổn” của trụ sở lại khiến cậu nuốt không trôi. Mì gói có khi ngon hơn… Cậu tự nhủ, đầu vạch ra lịch trình ăn mì gói trong hai ngày cuối cùng ở ký túc xá.

Trong lúc đang suy tính xem nên làm gì tiếp theo, Elias bất ngờ nhận được một lá thư.

“Có thư cho cậu này, Blackbourne.” Một cô gái với mái tóc đỏ búi cao tiến tới, chìa phong thư nhỏ cho cậu.

“Thư á?” Elias giật mình, tay buông điện thoại xuống bàn. Cậu vài ngày qua có chút ám ảnh với mấy phong thư, cũng như các nhân viên khác ở trụ sở. Giờ đây khi có người gửi đến, cả người cậu cứ ấp úng chẳng muốn nhận. “V-Vâng… Cảm ơn chị Parker.”

Parker cười trừ, đôi mắt nâu nhạt liếc qua kẻ cao to ngồi cạnh Elias. “Không có gì, ban Truyền tin dạo này chắt lọc thư lắm, nên cần người đại diện chuyển đến từng người.”

“Do vụ kia phải không chị?” Cậu ngẩng đầu, giọng đầy thắc mắc hỏi.

“Ừ, một phần thôi. Dạo này cũng có nhiều thư nặc danh gửi đến, đa số giả mạo tông đồ của… cái đó nữa.” Cô thở dài mệt mỏi.

“À vâng… em hiểu rồi. Chúc chị một ngày tốt lành.” Elias nhắm tịt mắt, nở một nụ cười hân hoan trên gương mặt.

Parker gật đầu rồi tiếp tục công việc chuyển thư trong khu sinh hoạt.

Elias hít một hơi thật sâu, bàn tay cứng đờ chẳng muốn mở thư tí nào. Đừng là thư đó, đừng là thư đó… Cậu liên tục cầu nguyện, từ từ mở xoạch phong bì ra. Tim cậu đập loạn nhịp như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mí mắt chậm rãi mở ra, phản chiếu vào mắt cậu là hàng chữ nắn nót và thanh tao quen thuộc.

Là thư từ Gerhard Schäfer, thợ săn quỷ ở Đức.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, vai thả lỏng đi vì biết mình không cần phải lo lắng về mấy bức thư đe dọa nữa. Anh ấy gửi nhanh thật, mới có mấy ngày thôi đã tới rồi.

Hamburg, ngày 11 tháng 7, 2010.

Dạo này anh khỏe, Elias. Phản hồi của em tới nhanh thật, công nhận toàn bộ chi nhánh của trụ sở I.H.A làm việc kín đáo và dứt khoát nhỉ? Em có nói muốn hỏi thêm về giống ma cà rồng bên đây nên anh sẵn tiện gửi luôn.

Ở Đức ấy, từ thế kỷ 12 đã tồn tại “Huyết tộc cổ” không chịu quy phục Vatican, sống ẩn dật giữa vùng Harz và biên giới Bavaria. Người ta gọi họ là Reinblut, tức thuần huyết nguyên thủy. Anh mặc dù không tin vào đâu, nhưng có một nhiệm vụ cấp cao đã khiến anh suy nghĩ lại.

Tin anh đi. Chúng có thật đấy.

Em nhớ cẩn thận nếu gặp bọn này nha. Hamburg dạo này lạnh quá, còn Luân Đôn chắc vẫn còn mưa phải không? Nghe em kể thôi mà anh cũng muốn cảm cúm thay em rồi.

Còn nữa, anh có để một tờ tài liệu về nhận dạng của Reinblut trong phong bì, nhớ xem qua nhé.

Thân, Schäfer.

Elias tròn xoe mắt. Ngón tay luồn vào phong bì, lôi ra tờ giấy da cũ kỹ nằm sát mép. Như lần trước, tài liệu của Gerhard luôn là những thứ được xé ra từ trang sách mà anh tìm được trong thư viện trụ sở Đức. Mặc dù cách đó không khác gì phá hoại tài sản công cộng.

Elias hào hứng đọc lấy để tờ thông tin trên tay, thuộc lòng nó vào não bộ mình. Nhìn những bức minh họa vẽ tay về giống ma cà rồng Reinblut; mũi chúng dài, da dẻ trắng phau nhưng có phần nhăn nheo, đặc biệt là hai viên thạch nhũ mọc ở sau gáy. Nhưng đang chìm đắm vào suy tư thì đột nhiên, cậu sực nhớ ra một điều. Gerhard chưa trả lời đoạn mà cậu ghi mình đang sống với thuần huyết. Có lẽ là anh ấy quên hoặc đọc không kỹ… Elias vuốt cằm, tự hỏi Gerhard thực sự quên hay chỉ nghĩ đoạn thư đó là câu đùa vô vị của cậu.

“Ông có biết loài Reinblut này không, Bá tước?” Elias tò mò mở lời.

“Reinblut? Ta chưa nghe bao giờ.” Hắn bình thản đáp, miệng nhai chóp chép miếng thịt tươi cuối cùng.

“Cũng là thuần huyết cổ cơ mà? Ông không biết thì lạ thật…”

“Ta ở Pháp. Đã sống bên Đức đâu?” Hắn nhướn mày, nhìn chằm chằm nét ngây ngô của cậu. “Muốn biết thì hỏi tên quản gia nhà ngươi đấy.”

“Sebastien biết ư?”

Elias nghiêng đầu khó hiểu. Cậu chưa bao giờ nghĩ Sebastien am hiểu ma cà rồng bên Đức. Cậu luôn xem ông là thợ săn lành nghề, một tay kiếm cừ khôi đã nghỉ hưu, thỉnh thoảng I.H.A vẫn còn liên lạc với ông nếu có việc cấp bách. Còn lại, cậu hoàn toàn mù tịt về lai lịch thời trẻ của Sebastien. Họ Acolyte cũng có tí Đức nào đâu?

Có lẽ người biết nhiều về thân phận quản gia già, lại chính là người mà cậu chẳng muốn gặp mặt nhất.

Nicholas Godfrey Blackbourne.

Ông ta cũng có quay về đâu mà hỏi chứ… Elias chợt nghiến răng, tay siết chặt tờ tài liệu như đang hành hạ nó bởi cơn giận không đáng có.

Bất thình lình, một giọng nói trầm lắng cất lên, kéo cậu khỏi biển trầm ngâm trong tâm trí.

“Ta xong rồi.”

Vladimir thản nhiên đặt chồng dĩa của hắn lên dĩa Elias, tiện tay chỉnh lại cho ngay ngắn như thể đang làm điều rất đúng đắn. Trong khi đó, hắn nhàn nhã cầm túi máu, nhấp từng ngụm chậm rãi chứ chẳng vội vã gì.

“Ông tự đi mà dọn phần của mình chứ?” Elias gắt gỏng quay phắt sang hắn.

“Ngươi biết tính ta mà.” Bá tước đảo mắt sang hướng khác, vờ như trên bàn chẳng hề tồn tại đống dĩa vừa xếp.

“Ông chờ đó! Về nhà thì biết tay tôi!”

Cậu hậm hực đứng bật dậy, một tay ôm trọn cả hai cái dĩa, lẩm bẩm đủ thứ câu chửi bới rồi đi thẳng về khu sau căn tin.

Cậu thật sự hết thuốc chữa với tên Bá tước, quý tộc luôn có người hầu hạ sao? Những điều đó, cậu đều có xem qua một vài phim tài liệu lịch sử. Nhưng xem thì chắc chắn khác với ngoài đời thật, ấy vậy, thái độ lười nhác của Vladimir đã khiến cậu mở mang tầm mắt.

Khu vực sau căn tin tĩnh lặng hơn hẳn so với không gian đông đúc phía ngoài kia, không còn tiếng dao nĩa leng keng hay âm thanh cười nói của các thợ săn. Xung quanh Elias chỉ có lác đác người bưng bê khay đựng lặt vặt thức ăn thừa. Đi được vài bước, cậu dừng chân trước nơi vứt rác và thu gom dĩa bẩn.

Elias bước tới điểm tập kết, chậm rãi đổ phần bông cải chưa ăn vào thùng, đặt hai cái dĩa vào khu xếp chồng gọn gàng. Xong đâu vào đấy, cậu lấy chai cồn bên cạnh xịt một ít, lau sạch tay cho đến khi không còn cảm giác bẩn tay.

Đoạn, cậu xoay người định trở về bàn thì đột ngột, có ai đó xuất hiện ngay trước mắt mình. Elias giật bắn người, theo phản xạ mà lùi về mấy bước. Tay cậu vô thức đưa ra sau lưng tìm vũ khí, rồi lại sửng sốt khi nhận ra Dante đang nằm trong phòng ký túc.

“Đừng đánh tôi mà! Tôi chẳng làm gì cả!!!”

Trước mắt là một thanh niên gầy gò, ngồi sụp xuống đất ôm đầu, miệng hét lên thảm thiết như thể Elias chuẩn bị tấn công. Cậu chết điếng vài giây, đôi mắt mở to không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu lúng túng muốn gọi người đến giúp đỡ, nhưng khu vực này đã mau chóng vắng tanh, không còn bóng người nào. Bất mãn, Elias đành cúi người quan sát đối phương một chút, song ánh mắt xanh lam ấy chợt dịu đi vì mái tóc nâu quen thuộc.

“Anh bữa nay xuống cấp thế, Mitchell.”

Elias nhói lòng khi thấy chiếc vòng bom chặt trên cổ Mitchell - loại dành cho tội phạm của I.H.A. Mới vài ngày trước, anh ta còn kênh kiệu đi răn đe khắp trụ sở, thế mà bây giờ lại tàn tạ hết sức. Quầng thâm tím tái, đôi mắt vô hồn chứa đầy sự sợ hãi, và cả cơ thể ốm yếu đến bọc xương. Trông anh hiện tại, chẳng khác gì cái xác khô vẫn còn thoi thóp. Cậu bỗng tự hỏi, rằng Mitchell đã trải qua điều tồi tệ gì?

Elias cất tiếng hỏi lại một lần nữa, nhưng không có phản hồi. Mitchell bây giờ chỉ biết run bần bật, chẳng muốn đối mặt với bất kỳ ai. Kể cả đó là Elias.

“Elias, chú em đi bắt nạt lao công mới đấy à?”

Đúng lúc đó, một thợ săn cao gầy tiến tới cậu. Anh ta có mái tóc đỏ đặc biệt, buộc thấp ở sau gáy. Hơn nữa, vết sẹo to ở mắt trái khiến anh toát lên vẻ đáng sợ hơn là thân thiện.

“Không, anh nghĩ gì thế… Tôi chưa muốn bị trừ lương đâu, anh Isaac.” Elias ngẩng đầu, hàng mày nhau lại đến khó chịu.

“Trời ạ. Làm gì mà chú gắt thế, anh đây đùa thôi, haha!” Isaac bật cười đùa, nhẹ nhàng vỗ vai cậu.

“Đội ba dạo này có tân binh không?”

“Chưa đâu. Lão đội trưởng sợ mấy đứa chưa đủ trình độ. Toàn tuyển cấp B, cấp C thôi.”

Dứt câu, Isaac đá mạnh vào hông Mitchell. Cú đá khiến cơ thể khô quắt ấy lăn lóc trên sàn, nước mắt tuôn ào ạt như thác lũ.

“N-Này! Anh làm cái gì vậy? Anh vừa bảo không bắt nạt lao công mà?”

“Chú em không biết hả? À quên, chú mới xuất viện.” Isaac gãi đầu, cố nhớ lại mớ thông tin mà bọn đàn em đồn đại trong bốn ngày qua. “Thằng này nó phản bội I.H.A đấy, vừa thẩm vấn xong thì lao vào tấn công mấy đứa tân binh ở tầng một. Chú cũng biết mà, tầng một toàn nhân viên của ban Quản lý nhân sự, động vào thì có ngày bị xử tử chết.”

“Nhưng cũng đâu vì cái đó mà đá người được…”

Elias mím môi. Lý do quả thật không thể chối cãi, nhưng chứng kiến sự hành hạ Mitchell thế này vẫn khiến lồng ngực cậu nặng nề.

“Làm gì mà phản ứng mạnh thế?” Isaac đột nhiên kéo cổ áo Elias, vẻ mặt sa sầm không còn nét tươi tắn. Anh trừng trừng nhìn cậu, giọng khàn khàn thốt ra. “Nói cho chú mày biết, Peter Montgomery mất tích là do thằng chết tiệt đó cắt cổ giết! Anh đây đá nhẹ là may cho nó lắm rồi!”

“Em trai anh… thì có liên quan gì tới Mitchell chứ…” Cậu chùng mắt xuống, chẳng dám nhìn thẳng vào Isaac.

“Đó là vấn đề! Nó không làm gì cả! Mà chú mày coi đi, nó chết oan vì cái thằng…”

Isaac cắt ngang, hai vai anh run nhè nhẹ. Rồi anh thả cổ áo Elias ra, chân lùi lại một bước. Anh bóp trán, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn thịnh nộ đang cháy âm ỉ trong lòng. Elias vẫn còn trẻ, hệt như đứa em trai Peter. Anh luôn nói với chính mình như thế mỗi khi nổi cơn bất đồng quan điểm với cậu. Tuyệt nhiên, việc đó đôi lúc giúp anh bình tĩnh lại phần nào.

“Được rồi, coi như anh đây chưa nói gì đi.” Anh gãi má bối rối vì đã để cơn giận lấn át tâm trí. “Đội trưởng đội một xem chừng cũng có tuổi rồi, khi nào muốn thì chuyển sang đội ba. Tụi này lúc nào cũng hoan nghênh chú em hết.”

“Bọn anh có hoan nghênh cả Đặc cấp không?”

“Trời, có hết. Anh cũng vừa thu phục được một em ma cà rồng dễ thương đây, con bé đó hơi nhát nên ít khi vào trụ sở lắm.” Isaac vừa chống nạnh vừa tự tin khoe Đặc cấp đồng hành cùng mình.

“V-Vâng… tôi sẽ suy nghĩ.” Elias nở một nụ cười trừ đầy gượng gạo.

Isaac tiếp tục thao thao bất tuyệt về thành tích đội anh trong tuần vừa rồi, từ trận phục kích ở ngoại ô tới việc đám tân binh suýt làm cháy phòng tập. Chừng mười phút sau, anh mới tạm biệt Elias để đi họp, vẫn không quên lườm Mitchell đang co ro dưới đất. Elias cũng vẫy tay lại, nhưng tâm trí thì vẫn cô đọng hình ảnh Isaac gào lên vì nỗi đau mất em trai. Elias biết cảm xúc đó không sai, người có lỗi là kẻ đã giết Peter.

Liệu Mitchell có đáng bị như thế?

Có… hoàn toàn có. Cậu thầm trả lời bản thân một cách điềm tĩnh, như thể những đám mây nặng nề trong đầu vừa bị gió cuốn trôi đi.

Cậu nhìn chạnh lòng nhìn Mitchell lần cuối. Anh ta co rúm trên nền gạch như một con chuột hèn nhát. Đôi mắt trống rỗng, thân hình gầy rộc run lên từng đợt từng đợt. Không còn chút bóng dáng người đồng nghiệp từng đồng hành cùng cậu gần một năm trời.

Elias quay lưng rời khỏi khu vứt rác, rảo bước vào hành lang đông người của khu sinh hoạt, nơi có một tên Bá tước đang nhàn hạ đứng chờ mình. Lưng hắn dựa tường, tay đặt trong túi áo, miệng thì ngáp dài chán chường như thể đã đợi cậu cả thế kỷ.

“Ngươi lâu quá đấy.” Hắn chỉ tay vào cậu, càm ràm không ngớt.

“Xin lỗi, Bá tước. Tôi có chút việc ấy mà. Ông đợi lâu thì cũng có làm sao đâu.” Elias nhún vai đáp gọn.

“Ta không thích đợi.”

“Vậy thì đi viếng nghĩa trang cho bõ công nhỉ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free