Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Blood Covenant - Chapter 1: Cuộc truy đuổi

Bầu trời Luân Đôn u ám tịch mịch bị phủ kín bởi tầng mây đen cùng tiếng quạ kêu, đâu đó nơi mái nhà cổ kính vọng đến thanh âm rin rít từ đàn dơi hoang dại. Con phố Swain vốn tấp nập vào ban ngày, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Những ngôi nhà gạch đỏ nâu xếp san sát với những cánh cửa sổ đóng kín chẳng để lọt kẽ hở. Khung cảnh về đêm nhuốm màu ma mị, lạnh lẽo, đến mức chẳng người dân nào cả gan bước nửa bước ra ngoài đường vào thời khắc này.

Giữa bầu không khí ấy, một bóng hình cao gầy bất ngờ lướt qua góc hẻm nhỏ như một cơn gió. Dãy đèn khí đốt ven đường hắt lên sắc vàng cam yếu ớt, soi rõ khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt đến rợn người của kẻ bị truy đuổi. Trên gương mặt đó in hằn nét sợ hãi, thế nhưng lòng bàn tay hắn vẫn ghì chặt một chiếc mề đay tinh xảo, ánh lên màu xanh lam thẫm dưới đêm trăng tròn.

“Blackbourne! Không được để con ma cà rồng… mang vật phong ấn đi mất!”

Tiếng quát đứt quãng của một người đàn ông vang vọng khắp phố Swain, phá tan bầu không khí chết chóc bao trùm nơi này.

“Anh bất cẩn quá đó, Mitchell! Thánh Hội mà biết thì thế nào cũng cấm túc anh cả tháng!”

Ngay sau Mitchell là cậu trai trẻ Blackbourne. Hàng mày cậu cau lại vì người đồng đội vừa sơ suất đánh mất chiếc mề đay quan trọng của nhiệm vụ. Nhưng khi trông Mitchell tập tễnh với vết thương sâu hoắm ở chân trái, cậu chẳng nỡ để anh lê lết trở về trụ sở trong tình trạng ấy.

Blackbourne không lập tức đuổi theo bóng gầy gò vừa biến mất vào bóng tối, mà dìu Mitchell tựa vào một bức tường gạch. Cậu rút khẩu súng lục nạp đạn thánh, đặt nhẹ vào lòng anh.

“Phòng khi nó quay lại, ít ra anh còn có thứ để tự vệ.”

Mitchell ho khan, bàn tay run run siết chặt báng súng. “Elias… chiếc mề đay phong ấn đó mà rơi vào tay quái vật thì…”

“Đừng lo, mề đay đó vốn dùng để thanh tẩy ma cà rồng. Trong tay chúng, nó chẳng khác gì đồ trang sức vô dụng, nhỉ?” Elias Blackbourne đứng dậy, siết chặt cán lưỡi hái trong tay. “Qua được kỳ này, tôi bao anh cốc Rubens Golden Tips.”

Nghe thế, khóe môi Mitchell khẽ giãn ra. Anh thả lỏng cơ thể, đôi đồng tử dao động nhìn lấy người đồng đội mà mình tin tưởng, an tâm giao phó phần còn lại của nhiệm vụ cho cậu.

“I.H.A chúng ta là thợ săn…” Mitchell hé miệng lẩm bẩm.

Elias quay lưng, mái tóc bạch kim khẽ lướt theo làn gió khuya. Cậu đánh đôi mắt xanh lam của mình lên vầng trăng tròn trên bầu trời, hạ giọng thốt theo anh.

“Quái vật là con mồi.”

Phố Swain dần chìm vào khoảng lặng vô tận khi tiếng bước chân của Elias thưa dần. Lần theo những vệt máu loang lổ còn vương trên mặt đường, cậu thợ săn chậm rãi tiến đến bãi đỗ xe sát cạnh nghĩa trang, chỉ sau vài phút ngắn ngủi.

Trước mắt cậu hiện ra cánh cổng sắt khổng lồ của Highgate. Hai cánh cửa khép hờ, gió đêm lùa qua làm bản lề phát ra âm thanh cọt kẹt. Thứ mà ai nghe phải đều lạnh cả sống lưng.

Vì không phải giờ mở cửa, Elias chợt đứng lặng một lúc, chau mày suy tính cách lẻn vào mà không để bảo vệ phát hiện.

“Trèo qua đi, nhóc con…” Một giọng trầm thấp phát ra từ chiếc đầu lâu gắn trên lưỡi hái.

Elias nghiến răng, khẽ đáp. “Im đi. Tôi đang cố không gây chú ý đây!”

Thay vì nghe lời hộp sọ lắm chuyện, Elias đặt tay lên cánh cổng và nhẹ nhàng đẩy. Cậu ngoảnh đầu, liếc quanh một vòng quan sát xung quanh. Thấy không có dấu hiệu của nhân viên canh gác, cậu hít một hơi thật sâu rồi nhanh chóng đóng cổng. Đôi chân nhanh nhảu cắp bước tiến vào sâu bên trong nghĩa trang Highgate.

Bên trong Highgate tối mịt, chỉ lác đác vài tia sáng từ ánh trăng chiếu lên những bia mộ sứt mẻ, phủ rêu phong xanh mướt từ hàng chục năm. Mặt đất trơn trượt, thấm đẫm hơi ẩm bốc lên sau cơn mưa triền miên

Elias men theo dãy bia đá ngoằn ngoèo, cho đến khi dừng lại trước một lối đi hẹp nằm giữa hai pho tượng thiên thần đã mòn vẹt, lưng dựa vào bức tường gạch cũ kỹ. Dưới chân cậu là vệt máu đỏ oạch quen thuộc, trải dài đến cánh cửa đá phía trước. Mùi tanh tưởi sốc vào mũi khiến cậu nhíu mày, lập tức nhận ra dấu vết của con mồi.

Không chần chừ, Elias siết chặt tay. Đôi mắt ánh lên sự kiên định khi cậu chậm rãi bước xuống lối hầm âm u.

Hầm mộ tối tăm và chẳng có lấy ánh sáng nào lọt vào trong, từng nhịp thở của cậu vang vọng trong không gian chật hẹp. Càng đi sâu, cậu trai càng cảnh giác hơn trước. Bởi đặc tính của ma cà rồng là di chuyển trong bóng tối. Dĩ nhiên, con người như cậu khó lòng sánh được với thứ tốc độ trời ban ấy.

“Dante… ông có ngửi thấy mùi con quái kia không?” Elias khẽ lên tiếng. Cậu giơ lưỡi hái lên, áp đầu lâu sát mặt mình.

Nhưng hộp sọ ấy im lặng.

“Dante?! Trả lời nhanh đi!”

Elias cau mày, lắc mạnh lưỡi hái như muốn gọi linh hồn bên trong phải thức giấc. Những tưởng Dante sẽ miễn cưỡng trả lời cậu như mọi khi, thế mà lần này, nó vẫn cố chấp không chịu trả lời.

Cậu thợ săn bực dọc quay đi, chẳng buồn đôi co thêm nữa. Sau đó, cậu lắng tai nghe thật kỹ, mong mỏi bắt được một vài động tĩnh từ con ma cà rồng kia. Nhưng đáp lại cậu là một khoảng không tĩnh lặng đến khiếp đảm.

Lòng bàn tay cậu nhanh chóng thấm đẫm mồ hôi. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập càng thêm căng thẳng.

Cuối cùng, Elias nuốt khan. Cậu khẽ rút điện thoại từ trong túi áo đồng phục, bật ánh đèn trắng nhợt nhạt lên rồi lặng lẽ đi vào con đường sâu hun hút trong lòng hầm mộ.

Ánh sáng yếu ớt quét qua từng vách đá cũ mòn, hắt lên những lăng mộ xếp thành hàng ngay ngắn hai bên lối đi. Trên mỗi phiến đá đều khắc tên cùng ngày sinh và ngày mất, nhưng kỳ lạ là chẳng có lấy một năm cụ thể. Ngoài ra, vài mộ phần còn gắn chặt những chiếc đầu lâu dị dạng. Hốc mắt trống rỗng, răng nanh dài ngoằng như sọ của ma cà rồng.

Sọ ma cà rồng… Tim Elias khựng lại một nhịp. Hốc mắt mở to, hơi thở nghẹn lại. Cả cơ thể cậu cứng đờ. Trước mắt cậu, sự thật dần hiện ra rành rành.

Đây không phải lăng mộ bình thường.

Đây là lăng mộ của ma cà rồng.

“ Mộ phần của gia tộc thuần huyết. Nhìn kỹ đi, Elias. ” Dante bất thình lình kêu lên, khiến lưỡi hái trong tay cậu thợ săn rung nhẹ.

“Đến giờ ông mới chịu mở miệng hả?!”

Elias tức tối nện mạnh cái đầu lâu trên cán lưỡi hái vào góc tường.

Tiếng la ó chói tai của Dante vang dội, rồi cũng dần lịm xuống thành một tràng cười khúc khích ghê rợn.

Elias xoa xoa thái dương, cố lấy lại bình tĩnh. Cậu nhìn xoáy vào nó rồi khẽ hạ giọng.

“Ông có chắc không? Mà thuần huyết là cái gì?”

“ Chắc. Thuần huyết là loài ma cà rồng mạnh nhất, đứng đầu chuỗi thức ăn. Như ta khi xưa vậy. Vả lại, con ma cà rồng mà nhóc đang đuổi theo, chỉ là hạng tôm tép không sánh bằng bọn ta.” Dante khẳng định, cũng không quên khoác lác vài câu.

Vũ khí gia truyền lúc nào cũng lắm chuyện… Elias thầm nghĩ, lắc đầu bỏ qua. Cậu đứng do dự trong thoáng chốc, rồi cuối cùng quyết định lia đèn lên vài bia mộ khắc rõ tên tuổi.

“Carmilla, Tepes… Nosferatu?” Elias chầm chậm đọc cho Dante nghe, vầng trán nhíu chặt trước những cái tên quen thuộc. “Mấy cái tên tôi thấy trong tiểu thuyết này… Tất nhiên là tiểu thuyết về ma cà rồng.”

“ Toàn là những gia tộc máu mặt.” Dante khẽ rít lên, buông lời hăm dọa. “ Nhóc con, nếu còn chút khôn ngoan thì quay đầu chạy đi. ”

Đôi vai Elias chùng xuống, buông một tiếng thở dài.

“Tại tôi sao phải chạy? Con mồi ban nãy vẫn đang giữ vật phong ấn kia mà.”

Lời cậu tuôn ra dứt khoát, song đôi mắt xanh lam ấy lại hiện lên một sự bất an lạ thường. Cũng chỉ vì, Dante chưa bao giờ hù dọa cậu vô cớ.

“ Con mồi đến đấy, Elias.”

Cộp. Cộp.

Elias giật mình, tay bất giác rọi đèn đến nơi phát ra tiếng động. Từ sau bia mộ mang khắc họ Noctefelle, một bóng hình cao gầy bước ra. Đôi mắt hắn phát sáng ánh đỏ thẫm trong bóng tối, phản chiếu tia sáng lờ mờ từ điện thoại. Bên hông hắn, chiếc mề đay phong ấn treo lủng lẳng hệt như chiến lợi phẩm quý báu của chính con mồi này.

“Thằng nhóc như mày đeo bám dai thật.” Hắn khàn giọng, bật cười khanh khách đầy mỉa mai. “Có lẽ phải xơi mày trước khi lũ I.H.A mò đến.”

“Để xem ai xơi ai trước.” Elias gằn giọng, phản đáp lại lời khiêu khích.

Không kịp phản ứng, bóng ma cà rồng đã phóng vút ra phía sau lưng cậu. Hắn vung tay đánh bật Elias vào vách tường đá. Cơn đau nhói lan khắp sống lưng. Miệng chan chát máu đỏ không ngừng trào ra.

Lưỡi hái văng ra xa, lăn loảng xoảng trên đất. Dante rú lên ngạc nhiên như thể đây là lần đầu tiên nó bị tách khỏi tay chủ nhân.

“Mày vừa nói gì? Tao chưa nghe rõ.” Tên ma cà rồng nhếch mép, tiếng cười rùng rợn rít qua hàm răng nanh nhọn hoắt.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Elias còn chẳng thể theo kịp chuyển động của hắn. Cậu khốn đốn, gắng gượng chống tay đứng dậy. Mắt đánh nhanh sang vũ khí nằm chỏng chơ đằng xa.

Nhưng chưa nhổm dậy được lâu, hắn đã chặn ngay trước mặt cậu. Bàn tay lạnh toát bóp chặt cổ họng, nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất.

“Ban nãy thằng bạn mày dám bắn vào háng tao… đau chết đi được!”

Giọng hắn gằn từng chữ, nếp nhăn nhúm hiện rõ trên gương mặt nhợt nhạt vì cơn phẫn nộ. Hắn vừa bóp cổ cậu vừa nguyền rủa kẻ đã dám cả gan đả thương hắn.

Elias giãy giụa, khí quản nghẹn ứ. Môi cậu mấp máy bật ra vài từ đứt quãng. “Đáng… đời…”

“Hả? Hóa ra là mày muốn bị thiến như tao chứ gì!” Hắn nhe răng gầm gừ. Bàn tay mạnh bạo siết chặt, khiến Elias rên rỉ hớp từng hơi thở tắc ngẹn. “Thích thì chiều mày!”

Mắt Elias hoa lên, nhịp tim đập loạn như muốn nhảy phắt khỏi lồng ngực. Trong đầu cậu vang vọng tiếng cười man rợ của kẻ điên cuồng, xen lẫn lời hứa còn dang dở với Mitchell sau khi hoàn thành nhiệm vụ này.

Mẹ… cứu con… Elias vươn tay, khẩn cầu trong tuyệt vọng.

Ngay khi tưởng chừng bóng tối sắp nuốt chửng toàn bộ ý thức, tưởng chừng tên ma cà rồng sẽ giết cậu.

Cỗ quan tài đá bên cạnh, bỗng vang lên một tiếng động khác. Tiếng lách cách dồn dập cất lên, hòa lẫn tiếng thở gấp gáp đến dị thường.

Cả ma cà rồng lẫn cậu thợ săn đều khựng lại. Không khí đặc quánh trong hầm bỗng thay đổi, mang theo thứ áp lực vô hình đè lên từng lồng ngực của cả hai.

Lách cách… Lách cách…

Quan tài bất chợt bật mở toang, phát ra tiếng rít rợn người. Từ bên trong, một cánh tay đen huyền gân guốc và trơ xương thò ra, quệt xuống nền đá xám. Luồng khí buốt giá lập tức tràn ra, khiến cả ma cà rồng lẫn Elias sởn cả gai ốc.

Tên ma cà rồng chau hàng mày. Bàn tay hắn vẫn ghì chặt cổ Elias, song đôi mắt đỏ sẫm đã dán chặt vào thứ quái dị đang dần trồi lên khỏi quan tài.

“Cái quái gì… thế này…?” Hắn run rẩy cất giọng, tiếng nói lạc đi vì hoang mang.

Elias vùng vẫy tuyệt vọng, gót giày đá mạnh vào bụng hắn. Cú huých khiến máu trong miệng cậu bật ra, từng giọt tươi rói rơi lách tách xuống nền đá lạnh.

Máu đỏ lập tức chảy thẳng vào kẽ nứt của quan tài như bị hút lấy. Nó thấm đẫm cánh tay đen nhung kia, làm bề mặt da gân guốc khẽ rung lên. Rồi cánh tay đen bấu chặt nền đất, kéo theo cả một thân hình khổng lồ như thể vừa trỗi dậy từ địa ngục.

Trên người hắn chỉ độc chiếc sơ mi với đường khâu lạ lẫm, dính bết vào thân hình săn chắc. Mái tóc đen dài rũ xuống, bám lấy da thịt, che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt. Khi hắn ngẩng mặt, đôi đồng tử đỏ rực bừng sáng, đảo quanh quất khung cảnh xung quanh như tìm kiếm con mồi tiếp theo.

Tên ma cà rồng buông Elias ra theo phản xạ, lùi ra mấy bước. Tứ chi hắn giờ đây cứng đờ, khó thể nào nhúc nhích thêm một nửa phân.

“M-Mày là ai! Nói mau!”

Elias choáng váng ngã gục xuống đất, ôm lấy cổ họng khô rát. Cậu vừa ho khan vừa trố mắt nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mặt. Trong khoảnh khắc ấy, cậu không hề nhận ra mình đã vô tình đánh thức một thứ tuyệt đối không nên tồn tại trong xã hội loài người ở thế kỷ 21 này.

Một con ma cà rồng thuần huyết cổ xưa.

“ Je suis le… comte des ténèbres. ”

Giọng Pháp vang lên chậm rãi, trầm đục và ma mị. Elias không hiểu hết nghĩa, nhưng mỗi âm tiết lọt vào tai cậu như mũi dao nhọn hoắt, xuyên thẳng vào tâm trí.

Chỉ một câu nói, đã đủ khiến Elias và con ma cà rồng kia rợn sống lưng, như thể họ đang đối diện với chính bóng tối nguyên thủy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free