Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Thiên - Chương 97: Kháng chiến bắt đầu

Sau một lát, Xuân Đào lau sạch nước mắt, cô đứng thẳng dậy nhưng sau đó lại ngã phịch xuống đất. Đôi mắt mất hồn không rõ đang nhìn thứ gì.

Cô cảm giác như mình có thể khóc mười ngày mười đêm, nhưng lại không chảy nổi một giọt nước mắt.

Tâm trạng tồi tệ của cô chẳng hề được giải tỏa bằng bất kì hình thức nào cả.

- Sao anh rời đi như thế? Anh tưởng em mạnh mẽ lắm hay sao? Em cũng chỉ là con gái thôi mà.

Tinh thần của Xuân Đào hoàn toàn sụp đổ. Chỉ trong vài phút, cô đã mất đi cả chồng và con trai, hai người thân thiết nhất. Bên ngoài thì quái vật tung hoành, kẻ địch đánh phá, trong nhà thì mất đi chỗ dựa, mọi áp lực dồn đến mức khiến người phụ nữ mạnh mẽ như Đào cũng muốn gục xuống.

Con gái Xuân Đào, Ngô Thị Thắm đưa bàn tay bụ bẫm ra lau nước cho cô, miệng ê a:

- Mama! Mama!

Hình ảnh đáng yêu và ngây thơ của bé Ngọ như tiếp thêm sức mạnh cho Xuân Đào, cô đứng dậy một lần nữa, gượng cười:

- Thôi! Coi như hai bố con họ lén đi chơi riêng, con với mẹ ở đây chờ họ về rồi đánh đít. Có được không.

Không rõ bé Ngọ có nghe hiểu không nhưng sau đó vỗ tay cười ha ha giúp tâm trạng của Xuân Đào đỡ hơn.

Khi bước ra khỏi căn cứ bí mật, Xuân Đào trở lại vẻ mạnh mẽ, lạnh lùng trước đó vì cô biết mình phải chống đỡ lấy thế giới này cho đến khi An trở về.

Trong khi An và Xuân Đào trải qua cuộc chiến sinh tử. Bên ngoài không gian, Lâm Tuệ Tuệ cùng Trần Thị Thu Huyền đối đầu với chiến hạm vũ trụ của Triều Đại Hoàng Kim.

Trái Đất cũng có chiến hạm vũ trụ, nhưng chỉ là loại mới nghiên cứu ra, chủ yếu có tính năng tồn tại lâu dài ngoài không gian chứ sức chiến đấu không đáng kể. Chúng hoàn toàn lép vế trước chiến hạm vũ trụ tiên tiến nhất của Triều Đại Hoàng Kim nên không thể ra trận.

Địa Cầu phải dựa vào những siêu nhân hùng mạnh bảo vệ trước chiến chiến hạm vũ trụ.

Ngay khi phát hiện thấy người bay lơ lửng ngoài không gian, chỉ huy tàu vũ trụ của Triều Đại Hoàng Kim liền kinh ngạc ra lệnh cho mọi người điều khiển v·ũ k·hí t·ấn c·ông. Bởi vì ở Triều Đại Hoàng Kim, khoa học kỹ thuật mới là chí thượng. Những người dùng thân thể dạo chơi ngoài Vũ Trụ chỉ có trong truyền thuyết.

Bọn chúng nghĩ rằng Thu Huyền và Tuệ Tuệ là quái vật ở Vực Sâu lẻn vào đây bằng cách nào đó.

Một phát pháo năng lượng bắn thẳng vào Thu Huyền, sức công phá đủ để tiêu diệt cả mặt trăng. Luồng sáng trắng đẹp đẽ ấy đại diện cho c·ái c·hết từng hủy diệt biết bao hành tinh nhỏ bé.

- Hừ!

Thu Huyền tỏ ra chán ghét, tạo ra một vòng xoáy màu đen trước người, sau đó liên thông với xoáy đen khác đằng sau chiến hạm, dẫn đòn t·ấn c·ông quay ngược về với chủ nhân của nó.

Ầm một tiếng! Chiến hạm vũ trụ của Triều Đại Hoàng Kim bị thổi bay một miếng lớn, chao đảo nghiêng ngả sau đòn t·ấn c·ông của chính mình do chủ quan. Từ trong chiến hạm liên tục có người, đồ đạc bị hút ra ngoài không gian với áp lực kinh hoàng.

- Mau khởi động lá chắn năng lượng.

Gã chi huy vội vàng ra lệnh, một màn trắng sáng hình cầu bao quanh lấy chiến hạm, bảo vệ nó khỏi những đòn t·ấn c·ông bên ngoài. Nhưng những kẻ xâm lược từ triều đại hoàng kim không ngờ rằng còn có thứ sức mạnh vô lý hơn là thao túng thực tế.

Lâm Tuệ Tuệ không cần làm gì cả, cô chỉ đơn giản muốn đối phương gặp trục trặc, ngay lập tức, kho nhiên liệu của họ bị p·hát n·ổ bởi sự cố ngẫu nhiên mà hàng trăm tỉ năm mới có một lần.

Vụ nổ liên hoàn lan dần khắp chiến hạm khiến đám người Triều Đại Hoàng Kim phải hạ cánh khẩn cấp. Chúng muốn hạ cánh xuống hành tinh khác nhưng lúc này lại xuất hiện lỗi điều khiển, buộc phải đáp xuống Trái Đất, tặng không chiến chiến hạm vũ trụ tiên tiến, đắt giá cho Địa Cầu.

Điều này phải kể đến sức mạnh của Tuệ Tuệ. Ngoài sức chiến đấu đến từ cơ thể Thượng Nhân Thần Thánh, cô có thể khiến bất kỳ một sự kiện nào không trái ngược quy tắc thế giới xảy ra.

Ví dụ như muốn một người vô duyên vô cớ c·hết đi thì không được. Nhưng nếu nghĩ kẻ ấy bị sặc nước, táo bón, hay trượt chân úp mặt vào hố phân gì đó dẫn đến t·ử v·ong, điều đó sẽ được thực hiện bất kể thực tế khó xảy ra đến thế nào.

- Kẻ địch có vẻ hơi yếu nhỉ? – Thu Huyền nói ra thắc mắc trong lòng.

Xuân Đào đã từng nhắc về các đối thủ tương lai sẽ xuất hiện như Triều Đại Hoàng Kim, sinh vật ngoài giới hạn để mọi người đồng lòng kháng chiến. Nhưng bản thân Huyền thấy chúng không mạnh như trong tưởng tượng.

- Có thể đây chỉ là đám tốt thí, kẻ mạnh ở phía sau chờ chúng ta.

Lâm Tuệ Tuệ đồng ý với Thu Huyền về đánh giá sức mạnh. Nhưng cô cho rằng có lẽ còn kẻ địch ở phía sau nữa.

- Về thôi! Ở Trái Đất vẫn còn nơi chưa an ổn, cùng dọn dẹp nào.

Hai người dắt tay nhau bay trở về trái đất, đi theo sau chiến hạm vũ trụ. Trong lúc đi xuống, Thu Huyền còn chơi ác, biến đám người Triều Đại Hoàng Kim thành một loại quái vật đầu lợn, cực kì ngu ngốc và đần độn.

Chiếc chiến hạm rơi thẳng xuống Cairo của Ai Cập, nơi đây vì không có nhiều siêu nhân và lực lượng quân sự nên vẫn đang giằng co với thế lực quái vật, chưa đẩy lui chúng được.

Nhưng lúc này, thế giới đã đẩy lui đội tiên phong của sinh vật ngoài giới hạn ở nơi khác, đang tích cực tiếp viện cho Châu Phi nên chẳng mấy chốc nơi đây cũng sẽ bình yên. Liên tục có binh đoàn nhân loại hỗ trợ tham.

Giữa sa mạc, một quả cầu cát khổng lồ được tập hợp ở trên cao, đập xuống như đánh bóng chuyền. Mỗi lần bật nảy là cả ngàn con quái vật bị đ·ánh c·hết. Và người điều khiển không phải ai xa lạ, Lý Viễn.

Lý Viễn vừa tiêu diệt đối thủ, vừa cố gắng lao đến gần chỗ cánh cổng to lớn bên cạnh kim tự tháp, nơi Hạnh Duyên đang b·ị b·ắt lại bởi kẻ địch.

- Anh Viễn, cứu em!

Hạnh Duyên lúc này mặc bộ đồ khảo cổ, trên tay cầm một cây gậy mới tìm được trong di tích cổ, bị trói lại và kéo về bởi đám người có ba mắt. Cô ngóng trông về phía Lý Viễn, hô cứu trong tuyệt vọng.

Nếu Đào có mặt ở đây, cô sẽ nhận ra tộc người Rakan nổi tiếng cuồng chiến này. Họ là một chủng tộc đặc thù ở Triều Đại Hoàng Kim, tôn sùng sức mạnh đến từ bản thân, không thích dùng khoa học kỹ thuật.

Tộc Rakan có ngoại hình giống con người, thậm chí đẹp trai, xinh gái như minh tinh nữa nhưng khác ở chỗ con mắt thứ ba nằm ngay giữa trán.

Họ thường mặc trang phục bó sát người và tương đối hở hang, không ngại v·a c·hạm cũng như lộ điểm n·hạy c·ảm khi chiến đấu, bất kể nam nữ.

Tên cầm đầu nhóm Rakan là một người đàn ông cao to, tóc vàng mắt xanh ra lệnh cho cấp dưới:

- Nhanh lui về lỗ đen rồ trở lại hành tinh Rakan, đừng dây dưa với bọn họ. Quyết không được đánh mất “Thánh Ước”. Cơ hội hóa rồng của tộc Rakan đều ở đây.

Tuy không rõ vì sao người Rakan xuất hiện ở lỗ đen cùng với đám sinh vật ngoài giới hạn, nhưng dễ dàng nhìn thấy họ không cùng một phe.

Người Rakan liên tục chém g·iết quái vật nhờ sức mạnh phi thường và chỉ muốn đưa Hạnh Duyên trở về lỗ đen, hoàn toàn không quan tâm tới chiến sự diễn ra nơi đây.

Lý Viễn nhìn Hạnh Duyên ngày càng tiếp cận lỗ đen rồi biến mất hẳn, rống to lên:

- Đứng lại! Lũ khốn kia. Đứng lại cho tao.

Nhưng những gi anh có thể làm chỉ là tàn sát những con quái tiên phong ở khu vực ngoài giới hạn kẹt ở lại sau khi lỗ đen biến mất. Chúng hoàn toàn không phải đối thủ của anh, chủ sau năm phút đã biến thành thịt nát vương vãi nơi sa mạc, trở thành chiến tích đáng tự hào của Lý Viễn, nhưng anh không vui nổi.

Lý Viễn đứng một mình giữa núi xác quái vật, trên tay còn giữ chặt chiếc mũ mà Hạnh Duyên rớt lại. Đầu cúi xuống đất như kẻ thất bại, nước mắt rơi lã chã.

- Anh có thể cứu cả thế giới, nhưng chẳng ở bên cạnh lúc em cần nhất.

Hình Ảnh cô độc của Lý Viễn giữa sa mạc thậm chí được khắc ghi vào trong viện bảo tàng như minh chứng cho sự tàn khốc của cuộc tập kích đến từ sinh vật ngoài giới hạn.

Ba ngày sau,

Tất cả nguyên thủ tụ tập tại thủ đô Cairo, cùng cúi đầu mặc niệm cho hơn một trăm triệu người trên khắp thế giới đã t·hiệt m·ạng trong vụ tập kích của sinh vật ngoài giới hạn.

Rất nhiều người xuất hiện với đồ tang, không phân biệt tôn giáo, chủng tộc, màu da đồng lòng tiếc thương tưởng niệm cho các n·ạn n·hân đã nằm lại mãi mãi.

Trên đài cao, Xuân Đào đứng trước ống kính chiếu trực tiếp trên khắp thế giới, phát ra thông cáo kêu gọi toàn Địa Cầu đồng lòng kháng chiến.

- Hỡi mọi người trên toàn Địa Cầu!

- Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta không x·âm p·hạm ai. Nhưng chúng ta không x·âm p·hạm, bọn chúng lại đánh tới, vì chúng quyết tiêu diệt sự sống trên hành tinh thân yêu của chúng ta!

- Chúng ta càn phải đứng lên, đánh đuổi chúng, đập tan mọi kẻ địch mưu toan d·iệt c·hủng con người.

- Mọi người!

- Chúng ta phải kiên cường lên!

- Bất kì đàn ông, đàn bà, bất kể người già, người trẻ không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc, màu da, quốc tịch. Hễ là người Địa Cầu thì phải đứng lên đánh đuổi quái vật để cứu Trái Đất. Ai có siêu năng thì dùng siêu năng. Ai có võ học thì dùng võ, không có võ thì dùng máy móc, cơ giáp. Ai cũng phải ra sức bảo vệ mạng sống của chính mình và những người khác trước quái vật hung hãn.

- Hỡi anh em bạn bè toàn thế giới!

- Thời khắc vì Trái Đất đã đến. Chúng ta quyết hi sinh đến giọt máu cuối cùng, sẵn sàng làm mọi thứ vì tương lai của nhân loại.

- Dù phải đối mặt muôn vàn khó khăn, nhưng nếu đồng lòng kiên quyết hy sinh, thắng lợi nhất định về người Trái Đất!

- Tôi thay mặt toàn thể lãnh tụ có mặt trong cuộc họp ngày hôm nay, đại diện cho Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc đưa ra lời kêu gọi Địa Cầu toàn dân kháng chiến. Trái Đất muôn năm! Địa cầu muôn năm! Thắng lợi muôn năm!

Tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên khắp nơi, từ trực tiếp trong buổi lễ cho đến từng nhà, từng người ngồi trước ti vi, màn ảnh.

Cả Địa Cầu đều đồng lòng, loại bỏ mọi thành kiến để đối mặt với kẻ thù chung gieo rắc đau thương lên hành tinh xinh đẹp này.

Cuộc kháng chiến trường kỳ của Trái Đất chính thức bắt đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free