Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Thiên - Chương 76: Hội Phục Hưng Phụ Nữ

Sau một tiếng đi xe, Thu Huyền dẫn dắt mọi người tới một bãi đất trống vắng vẻ. Cô ấy để mọi người xuống xe và tập trung lại.

- Chị Huyền! Đây là đâu vậy? – Tuyết Dung hỏi.

- Một trụ sở bí mật của những người phụ nữ khốn khổ sống nương tựa lẫn nhau, chị sẽ dàn xếp cho những cô gái này ở tạm đây. Ai muốn về thì chị sẽ tìm cách liên hệ với tổ quốc tới đón.

Hazar nhìn mảnh đất hoang vu mà nghĩ thầm “nơi đây có người sống sao” nhưng không nói. Riêng Tuyết Dung không ngần ngại gì mà hỏi trực tiếp:

- Ở đây chỉ có cát và sỏi, làm sao chúng ta sống được?

- Yên tâm! Cứ nghe lời chị!

Thu Huyền nháy mắt một cái rồi lấy bộ đàm đặc biệt, nói ám hiệu vào trong.

Một lát sau, cánh cửa ngầm dưới đất bật lên ngay trước mắt mọi người. Nơi mà trước đó được ngụy trang hoàn hảo không có vết xước.

Từ hầm ngầm xuất hiện cô gái trung đông với đôi mắt xinh đẹp và làn da trắng sáng mịn màng trong bộ trang phục ngụy trang của q·uân đ·ội.

- Chào bạn! Mình là Thu Huyền, thủ lĩnh hội ở khu vực Lạc Việt.

Thu Huyền cất tiếng chào trước, cô gái bên kia thấy vậy nhảy lên khỏi hầm ngầm và đáp lại:

- Chào bạn, mình là Ostio, thủ lĩnh khu vực Soloni.

Nói xong, cô quay sang hỏi thân phận những người khác:

- Còn họ là ai? Có phải người trong hội không?

- Tạm thời còn không phải, nhưng mình nghĩ phần lớn sẽ sớm gia nhập thôi. Riêng người đàn ông này thì mình nghĩ bạn biết rõ hơn mình.

Ostio nhìn sang Hazar, ngay lập tức, cô rút dao găm treo trên đùi và lao thẳng tới t·ấn c·ông ông ấy. Hazar hơi bất ngờ vì bị t·ấn c·ông, nghiêng người né tránh nhưng không phản kháng lại mà chỉ hét lên:

- Có chuyện gì vậy?

Ostio không trả lời mà tiếp tục t·ấn c·ông một cách điên cuồng, nhưng cô không phải đối thủ của Hazar, cũng may ông ta đã thề sẽ không gây hại phụ nữ nên chỉ tránh né nên Ostio không bị gì cả.

Thấy bản thân không có năng lực g·iết c·hết Hazar, Ostio quay sang nói với Thu Huyền:

- Thu Huyền, hãy giúp mình!

Thu Huyền nếu muốn g·iết thì quá dễ dàng, nhưng cô không ra tay ngay mà nói:

- Từ từ, để ông ta vào hầm, tận mắt thấy rõ đầu đuôi câu chuyện rồi xử lý cũng không muộn.

Ostio nghĩ tới Thu Huyền là siêu nhân nên cũng yên tâm:

- Được! Để mình dẫn đường, bạn canh kỹ ông ta là được.

Sau đó, tất cả những cô gái lần lượt mang theo con của mình xuống hầm với sự trợ giúp của những người khác. Mặc thù có phần hơi sợ hãi khi phải xuống lòng đất nhưng hiện tại họ không có lựa chọn.

Hazar buồn bực hỏi Thu Huyền:

- Có chuyện gì vậy? Ai cũng phải xuống sao?

- Nếu anh đánh thắng được em thì không cần.

Lời đáp trả đơn giản của Huyền dập tắt mọi hi vọng trốn chạy của Hazar, ông đành nhắm mắt đưa chân leo xuống dưới hầm.

Theo sau cuối cùng là Thu Huyền, cô đóng cửa lại sau khi vào trong, mặt đất trở về bằng phẳng như trạng thái ban đầu.

Mọi người lúc đầu cứ tưởng bên trong sẽ chật hẹp và tối tăm nhưng khi xuống tới nơi, họ ngạc nhiên phát hiện bên dưới là cả một khu phố rộng lớn với đèn điện sáng trưng.

Vách tường, trần, sàn được củng cố bởi một loại hợp chất màu trắng nào đó, tạo ra độ phẳng và cực kì vững chãi. Không gian bên trong cao tới tận chục mét, rộng lớn vô cùng, như một thị trấn, có rất nhiều phụ nữ đang đi lại sinh hoạt, phía trên có đèn cao áp sáng rực rỡ không thua gì ban ngày.

Tuyết Dung kinh ngạc thốt lên:

- Làm thế nào mà có thể xây dựng được thế này?

Ostio mỉm cười giải thích:

- Đây là trụ sở ngầm dưới lòng đất của Hội Phục Hưng Phụ Nữ Soloni. Bởi vì đặc thù văn hóa Soloni kiểm soát phụ nữ rất nghiêm ngặt nên chúng tôi phải trốn dưới lòng đất để tránh truy quét. Còn để xây dựng được thế này thì phải nhờ Thu Huyền, bạn của cô. Tất cả công nghệ trong mơ đều do cô ấy mang tới.

Lúc này! Thu Huyền và Hazar cũng vừa xuống tới nơi, Thu Huyền cười nói với Dung:

- Chị cũng là thành viên của Hội Phục Hưng Phụ Nữ, bởi vì phụ nữ ở Soloni quá khổ sở nên chị đã xin phép chủ tịch Xuân Đào viện trợ nhân đạo cho họ. Những khoa học công nghệ này đều từ chủ tịch mà ra.

- À, là chị Đào thì có thể hiểu được!

Xuân Đào giống như có đặc tính giải thích vạn năng. Bất kì cái gì khó tin nếu nói do Xuân Đào thực hiện thì ai cũng cảm thấy hiểu được, quả là thần tượng của mọi cô gái.

- Còn Hội Phục Hưng Phụ Nữ là gì vậy chị?

- Cái này chị sẽ giải thích cho em, nhưng trước đó cần xử lý tên h·ung t·hủ man rợ này đã.

Thu Huyền nói, kéo Hazar tới trước mặt mọi người. Tuyết Dung hơi cảm thấy khó hiểu vì cách đối xử của mọi người với Hazar nhưng cô nghĩ mình nên từ từ quan sát xem sao.

Chỉ thấy Ostio thông báo gì đó với những cô gái sống dưới hầm, họ lập tức dừng công việc trên tay, mang theo v·ũ k·hí tụ tập lại gần phía Hazar. Ánh mắt đằng đằng sát khí và liên tục chửi rủa.

- Con ác quỷ này, cuối cùng cũng rơi vào tay chúng ta!

- Mẹ và em gái mình đều đ·ã c·hết trong tay ông ta, phải báo thù!

- Giết! Giết!

-…

Ostio lạnh lùng hỏi:

- Còn nhớ những gì ông đã làm ở trại tị nạn Ralit không?

Nghe nhắc đến cái tên n·hạy c·ảm khi xưa, cả người Hazar như bị sét đánh sửng sờ tại chỗ rồi gục xuống ôm mặt.

- Xem ra mày vẫn còn nhớ! Nhưng tao vẫn sẽ nhắc lại. Chính mày đã hạ lệnh t·ấn c·ông hầm trú ẩn Ralit, tàn sát hơn năm ngàn phụ nữ và trẻ em vô tội đang trú ẩn khỏi cuộc nổi loạn. Tội ác của mày được in sâu vào tâm trí của từng người dân Soloni, khuôn mặt đáng ghê tởm của mày luôn được treo thưởng ở mức cao nhất.

- Thế nào! Tên man rợ dễ dàng hạ sát hàng ngàn phụ nữ và trẻ em yếu đuối tay không tấc sắt, bây giờ đứng trước mặt ông cũng là phụ nữ, ông có còn dám tiếp tục hay không?

Những người phụ nữ sau lưng của Ostio đồng loạt cầm súng chỉa về phía Hazar, trong mắt chỉ có sự thù hận. Ngay cả một ngàn cô gái Lạc Việt vốn vô cảm với những chuyện ở đây cũng nảy sinh sự chán ghét trong lòng.

Trong bất kì cuộc c·hiến t·ranh nào, những kẻ có hành vi t·ấn c·ông vào phụ nữ và trẻ em đều đáng ghê tởm, cần trừng phạt.

Hazar cúi đầu rạp xuống đất, nước mắt tràn ra. Ông không dám có một lời biện hộ nào với những lời buộc tội đó. Thậm chí chính bản thân cũng cảm thấy mình đáng c·hết.

- Hãy g·iết anh đi! – Hazar nức nở kêu rên mà không có sợ hãi, thậm chí trong lòng ông còn cảm thấy thoải mái vì cuối cùng cũng được giải thoát.

Ostio không hề thông cảm chút nào, cô căm giận chửi rủa:

- Con quỷ khát máu, rồi mày sẽ được đưa xuống địa ngục và bị dày vò đời đời kiếp kiếp. Những h·ình p·hạt khủng kh·iếp nhất được tạo ra là để cho mày đấy. Mày đừng tưởng sẽ được c·hết thanh thản.

Mặc dù bị chửi rủa nhưng Hazar không cảm thấy khó chịu chút nào, ông ta biết mình xứng đáng bị như vậy. Thậm chí nếu bản thân ông ở vị trí của họ, sẽ chỉ làm những điều còn hơn thế nữa.

- Khoan đã! Ostio! Em nghĩ chúng ta cần phải biết tên tất cả những kẻ có liên quan đến vụ việc lần này.

Thu Huyền đột nhiên can thiệp và đưa ra đề nghị:

- Em nghĩ rằng không nên để nhởn nhơ bất cứ kẻ nào ngoài vòng trừng phạt, chắc hẳn không chỉ có một mình Hazar liên quan đến v·ụ t·hảm s·át đó.

- Ý ông thế nào? – Ostio chỉ súng về phía Hazar và hỏi.

- Anh không có bất kì lời bào chữa nào cho sai lầm của mình. Nếu có thể làm gì đó giúp mọi người nguôi giận và để cho linh hồn của những n·ạn n·hân được yên nghỉ, anh sẵn sàng chấp nhận tất cả, dù cho có phải tự buộc dây để treo cổ bản thân mình.

Hazar không ngẩng đầu lên, ông vẫn nằm gục dưới đất trong sự hối hận đau đớn tột cùng. Những lời ông nói ra là sự thực một trăm phần trăm và không hề làm bộ.

- Được! Vậy hãy kể lại chi tiết vụ việc lần đó!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free