Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Thiên - Chương 65: Đại Án “Thiên Đường”

Đúng sáng ngày 10/9, trời xanh mây trắng, nắng ấm dạt dào.

Người dân khu vực Sài Gòn đổ xô tập trung về phía cảng biển để đón xem hình ảnh tổng thống Mỹ Frank đến thăm chính thức Lạc Việt. Đi kèm là phái đoàn cấp cao tháp tùng cùng đại diện các tập đoàn lớn. Hứa hẹn về mối ngoại giao bền chặt và những món đầu tư kếch xù.

Dựa theo thông lệ, đáng lẽ đích đến đầu tiên của phái đoàn là Đại La, trái tim của đất nước. Nhưng bởi siêu dự án Thiên Đường nổi tiếng Lạc Việt, chiếm vị trí quan trọng trong chiến lược nên chủ tịch nước đích thân mời tổng thống Frank đến thăm trước.

Đám đông nô nức kéo tới vây xem bất chấp lực lượng an ninh dàn hàng ngăn cản từ sáng sớm, tất nhiên họ chỉ có thể đứng quan sát từ xa chứ chẳng thể lại gần được.

Từ phía đường chân trời, đoàn tàu hộ tống cùng máy bay bảo vệ xuất hiện trước, mũi thuyền đạp sóng rẽ nước bắn những bọt thủy trắng tinh tươm.

Ở trung tâm nhất, một siêu hàng không mẫu hạm chạy bằng lò phản ứng bon bon thẳng tiến, thứ v·ũ k·hí tượng trưng cho bá quyền trên biển của Mỹ được đem ra giương oai.

Nhìn từ xa, nổi bật nhất là phần sân bay để có thể cất cánh và hạ cánh trên tàu, tạo nên khả năng t·ấn c·ông linh hoạt từ xa trên biển độc nhất vô nhị, từng làm mưa làm gió suốt từ thế chiến thứ hai đến bây giờ.

Bên cạnh đó, bãi đậu để lưu trữ máy bay, sẵn sàng vận dụng vào chiến đấu bất kỳ lúc nào.

Phía đuôi tàu có tháp tín hiệu kèm phòng chỉ huy, nơi mà tổng thống Frank đang ngồi họp cùng các vị trợ lý đắc lực của mình.

Với hình thể khổng lồ, Tàu sân bay không trực tiếp vào gần cảng mà neo đậu ở xa để một du thuyền sang trọng khác đưa tổng thống vào bờ, ngay nơi cầu cảng.

Không ai chú ý đến, ở công trường dự án Xứ Sở Thiên Đường, một nhóm người mặc đồ công nhân tụ tập xung quanh cần trục tháp và chỉ chỏ gì đó.

Sau năm phút, cần trục tháp bỗng trở nên đong đưa chao đảo bất thường, điều đáng lẽ sẽ gây nhiều chú ý nhưng hôm nay lại chẳng ai để tâm.

Các cán bộ quan trọng thì đang say bí tỉ bên bồ nhí, quản đốc người Trung Quốc cố ý lờ đi, trong khi những kỹ sư hiểu chuyện thì chẳng biết nói với ai.

Rồi điều gì phải đến cũng đến. Tiếng kẽo kẹt vang vọng khắp công trường cùng sự sụp đổ chóng vánh của chiếc cần trục tháp làm cả công trường hỗn loạn nhốn nháo. Nó lao thẳng về phía đường nhựa, nơi đang có phái đoàn của Mỹ tới thăm

Cả tòa tháp như một cánh tay khổng lồ dài cả trăm mét đồ sộ, chầm chậm lớn dần trong ánh mắt kinh hãi của người đi đường, nghiền nát những chướng ngại nhỏ bé kém chất lượng.

- Chạy chạy mau!

- Chạy mau kẻo c·hết!

Đám người xô đẩy lẫn nhau bỏ chạy mất dép, ngay cả chàng trai mới nắm tay bạn gái thề non hẹn biển cũng sẵn sàng đẩy sang một bên để chạy cho nhanh.

Ngay dưới trung tâm bóng tối, Một cô bé dễ thương ôm gấu bông khóc thút thít hô mẹ khản cả giọng nhưng chẳng ai thèm đoái hoài tới. hàm răng trắng sáng cùng đôi mắt ngây thơ trở nên đen kịt khi bị bóng đen che khuất hoàn toàn, Một vài người đứng xa che mắt lại không đành lòng nhìn tiếp.

- Lá chắn!

Bỗng con đường dưới chân cô bé tự tách ra làm hai, giống như cởi áo và thắt lại thành một lá chắn bảo vệ trước người cô bé. Những tưởng lá chắn mỏng manh ấy sẽ dễ dàng bị nghiền nát bởi con quái vật khổng lồ kia, nhưng không, “ầm” một tiếng vang dội, trời đất rung chuyển, tòa tháp khổng lồ bị bóp méo cong như bánh quai chèo còn bản thân cô bé vẫn an toàn trong lớp lá chắn.

Đang lúc cô không biết làm sao thì một người đàn ông xuất hiện trong bộ giáp sắt công nghệ cao bên cạnh, vươn tay kéo cô ra ngoài.

- Cháu không sao chứ? – Một giọng nói từ tính ấm áp vang lên, cô bé vội vàng lau nước mắt và nói:

- Cháu không sao? Chú là siêu anh hùng hả! Chú đã cứu cháu sao?

- Chú không phải anh hùng gì cả. Một người bình thường với trái tim chính nghĩa thôi.

- Cháu biết rồi! chính nghĩa tất thắng.

Cô bé vừa nói vừa tạo dáng trông rất đáng yêu. Người mặc giáp đang định nói gì nữa thì bỗng người xung quanh hô lên:

- Cẩn thận! Có bom kìa!

Từ trong đỉnh tháp liên tục có những quả bom bay thẳng về phía đoàn cảnh vệ của Mỹ gần đó đang che chắn cho tổng thống. Chúng giống như đã được sắp đặt sẵn với động cơ mi ni gắn ở thân.

Tình hình trở nên quá hỗn loạn, không nhiều người nhận ra để đánh chặn quả bom, dẫn tới tính mạng của cảnh vệ và tổng thống Mỹ bị uy h·iếp.

Jimmy, một cảnh vệ nhiều năm kinh nghiệm. Suốt kiếp sống hành nghề, chưa bao giờ anh tới gần c·ái c·hết thế này. Nhìn quả bom với liều lượng khổng lồ đủ để thổi bay một tòa nhà mười tầng từ từ tới gần, Jimmy chỉ có thể thầm cầu nguyện thượng đế.

“Xin ngài! Tôi nguyện cả đời này không xem porn nữa”

Có vẻ như Thượng đế hôm nay khá vui tính nên đã phẩy tay tạo ra cơ hội sống sót cho Jimmy.

Những quả bom có uy lực khổng lồ đang bay bỗng bị lớp đất tách ra, ôm vào lòng cứ như mặt đất là một con quái vật có miệng nuốt sống quả bom vậy.

Tiếp sau là t·iếng n·ổ ầm ầm chấn rung dưới lòng đất như địa chấn cũng chẳng hề tạo nên bọt sóng nào.

Jimmy mở mắt ra, xuất hiện trước mặt anh là một bóng lưng nhỏ bé nhưng vĩ ngạn, áo choàng bay phấp phới, gương mặt nghiêng 45 độ tỏa sáng dưới ánh mặt trời thể hiện độ ngầu lòi mà nhiều chàng trai ao ước. Đặc biệt khi những văn tự khó hiểu làm bằng đá quay xung quanh người anh ta. Tất cả tạo nên một ấn tượng khó phai trong mắt người khác.

Người này chính là Lý Viễn, sau khi nắm rõ kế hoạch của đám khủng bố, anh dễ dàng kết hợp với Nguyễn Tuân ngăn cản t·hương v·ong xảy ra với dân thường. Còn mấy cái xoay xoay vòng vòng do anh cố ý tạo ra cho đẹp và hoành tráng, thậm chí áo khác cũng nhờ đặt mua trên Zalo.

Họ nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay, thậm chí ngăn cản sự cố này diễn ra cũng không phải là không thể, nhưng chẳng cần. Bởi vì trò hay ở phía sau.

Vô số phóng viên như cá mập thấy máu, đổ xô vào chen lấn chụp ảnh và phỏng vấn Lý Viễn, Nguyễn Tuân. Tuy rằng siêu nhân đã xuất hiện khá nhiều nhưng chính phủ các nước vẫn đang che giấu. Vậy nên những siêu nhân như hai người họ xuất hiện chính là cơ hội lớn cho những phóng viên quyết chí làm giàu, nổi tiếng.

Tổng thống Mỹ sau khi tới nơi an toàn liền hô lên:

- Oh my god! Cứ tưởng là đi gặp thượng đế rồi chứ! Trợ lý, mau cho mời siêu anh hùng, anh muốn gặp để cảm ơn anh ta!

- Tổng thống! Em cũng muốn nhưng có vẻ chúng ta tạm thời không có cơ hội.

Chỉ thấy Lý Viễn sớm đã độn thổ đi mất, để lại áo choàng rơi rớt trên mặt đất.

Một người lanh tay lẹ mắt vội vàng túm lấy áo choàng rồi chạy ra xa, khiến hàng chục người chạy đuổi theo giành giật.

Còn riêng Tuân thì còn oai hơn nữa, sử dụng phản lực ở sau lưng và chân bay lên bầu trời đi mất cứ như Iron man trong phim Marvel. Thậm chí khiến ông Frank nghi ngờ rằng nước Mỹ có lực lượng siêu anh hùng âm thầm đi theo để bảo vệ mình.

Trong khi toàn bộ nhân lực, vệ tinh tập trung chú ý vào an nguy của tổng thống, một loạt những t·ên l·ửa tầm xa được phóng ra bay thẳng về phía tàu sân bay đang nằm nghỉ ngơi không hề phòng bị.

Chỉ khi thấy mười chiếc t·ên l·ửa bay gần về phía mình thì đám thủy thủ trên tàu mới hốt hoảng chạy tìm pháo phòng không để phòng vệ. Dù có sự kiện Trân Châu Cảng, tính chủ quan của người mỹ vẫn chưa hề thay đổi.

May mắn lần này công nghệ hiện đại giúp cho hệ thống ngắm tự động phản kích, bắn rớt được ba t·ên l·ửa. Nhưng dù vậy, chỉ cần một trong bảy quả t·ên l·ửa còn lại trúng thì hàng chục tỷ đô la mỹ sẽ trở nhà ở cho đám cá đại dương.

Chẳng qua vì đang ở trong lãnh thổ Lạc Việt nên Xuân Đào sẽ không để xuất hiện t·hương v·ong ngoài ý muốn. Chỉ thấy cô cô nhẹ nhàng nhắc trợ lý Hồng:

- Hôm nay chị không muốn có tàu đắm.

- Vâng! Như chị mong muốn.

Lập tức, hệ thống năng lượng tiên tiến mà Xuân Đào bí mật đặt dưới trụ sở công xưởng công ty Đại Dương lộ lên trên mặt đất. Chúng có hình thù giống như nửa quả trứng hình kim loại với một tòa tháo cao xoay tròn trên đỉnh.

Bên trong vỏ động, cơ phân hạch tân tiến chạy với vận tốc tối đa, tạo ra nguồn năng lượng khổng lồ đủ để cung cấp cho cả nước Lạc Việt, truyền vào tòa tháp, đốt sáng mũi nhọn đỉnh cao nhất, bắn ra một tia sáng lập lòe.

Ngay lập tức, xung quanh khu vực tàu sân bay của Mỹ xuất hiện màn chắn năng lượng khổng lồ bao quanh, khiến những quả t·ên l·ửa đâm vào rồi p·hát n·ổ một cách vô hại như pháo hoa đêm trăng.

Xong việc, màn chắn năng lượng bốc hơi nhanh chóng giống như thể chúng chưa từng xuất hiện. Khiến nhiều người Mỹ ngỡ ngàng hô to thượng đế mà không biết rằng tất cả chỉ là do một người.

- Báo cáo! Nhiệm vụ hoàn thành. Uy lực của t·ên l·ửa quá nhỏ, làm tổn thất không tới một phần triệu năng lượng còn lại.

- Xin hỏi có tiếp tục ẩn giấu “Người Bảo Vệ” hay không?

Người Bảo Vệ là phát minh mới nhất của Xuân Đào, sử dụng công nghệ lá chắn năng lượng tân tiến nhất đủ để ngăn chặn mọi nguồn t·ấn c·ông ngay lập tức trong phạm vi 1000 km.

Khuyết điểm ngốn nhiều năng lượng, nhưng đã được bù đắp bằng lò phản ứng phân hạch tiên tiến. Siêu công nghệ này thậm chí ngăn cản được ảnh hưởng từ những v·ụ n·ổ h·ạt n·hân, thứ mà Xuân Đào chuẩn bị để bảo vệ bản thân và Lạc Việt trước mối uy h·iếp lớn nhất hành tinh.

- Không cần! Cũng đã đến lúc để thế giới biết đến chúng ta nhiều hơn!

Xuân Đào có thể bóp c·hết kế hoạch của bọn p·hản đ·ộng từ trong trứng nước, nhưng điều đó không cần thiết. Vì cô có thể tận dụng lần này phô trương sức mạnh, nhằm tăng quyền nói chuyện, gián tiếp thay đổi thế giới và tụ tập mọi người lại đối phó với sinh vật ngoài giới hạn trong tương lai.

Cô vẫn chưa quên, đâu đó bên ngoài giới hạn của vũ trụ, vẫn còn tồn tại những sinh vật sẵn sàng tàn phá, hủy diệt hết thảy. Cô phải nhanh chóng để cả Lạc Việt, cả Trái Đất này mạnh lên.

- Sẽ ra sao nếu chúng ta phản công ra ngoài vũ trụ nhỉ? thú vị lắm đây!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free