Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Thiên - Chương 48: Ngày báo thù (2)

Khác với bụi dây leo đứng yên một chỗ, những cái Cây Ăn Thịt Người có bộ rễ nổi trên mặt đất, di chuyển nhanh chóng không thua gì báo săn.

Chúng không có cành mà chỉ sở hữu một thân cây cao lớn với miệng hút khổng lồ có thể nuốt trọn cả voi. Những người bị ống hút bắt lại sẽ được cây nuốt vào trong bụng, nghiền xương răng rắc và tiêu hoá thành phân bón.

Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng giữa cuộc săn bắt của chục cái cây ăn thịt người. cho dù có kẻ may mắn thoát ra cũng sẽ bị những tay súng mà Triệu Vũ bố trí mai phục b·ắn c·hết.

Từ đầu tới cuối không ai chạy đến được cổng, làm An và Nguyên buồn ngủ tới ngáp ngắn ngáp dài.

Sau nửa tiếng càn quét đầy máu tanh, cả khu vực trở về không khí im ắng, lạnh lẽo.

- Báo cáo! Đã dọn dẹp hết kẻ địch bên ngoài, không còn ai sống sót.

Một người đàn ông cầm súng đứng nghiêm báo cáo trước mặt nhóm người Hni. Đằng sau anh ta là sáu người khác trang phục tương tự.

Ở trước mặt họ, khoảng bốn mươi tên đại ca giang hồ và lão Lưu Thế Hùng nằm liệt dưới đất vì b·ị đ·au. Nhưng từ đầu tới cuối, không ai dám hé răng nói thừa một câu.

Tất cả ngoan ngoãn như vậy vì những thú cưng cây ăn thịt người vẫn đang quay qua quay lại sau lưng họ. Chưa kể đến xa xa đằng trước còn có một đống bùi nhùi dây leo toàn gai ngọ nguậy trông cũng chẳng thân thiện là bao.

Vừa mới lúc nãy, chính tai họ nghe được tiếng xương vỡ rôm rốp và kêu hét thảm thiết của người khác trong bụng lũ quái vật này. Chỉ cần nghe một lần là không ai có can đảm muốn thử xem cảm giác thoải mái cỡ nào mà họ rên rỉ "sung sướng" như vậy.

Hni chậm rãi tới thu hồi những bé cưng của mình trở về, ban tay vuốt ve âu yếm:

- Bé ngoan, về nhà nào!

Cách cô nói chuyện cứ như đang nựng bé mèo, bé cún trong nhà làm cả đoàn người cảm thấy lạnh sống lưng.

Thậm chí Tây Môn Thiến còn đang tự hỏi tối qua cô bị điên hay sao mà dám cắm sừng cô gái trước mặt này. Lúc đi về, Hni còn quay sang cười nhẹ với Thiến làm cô sợ tê cả người, run bần bật.

Triệu Vũ phải đứng ra nói chuyện thay Tây Môn Thiến:

- Các anh thấy rồi đấy! Chúng ta bây giờ đã có sức mạnh thay thế Lưu Thế Hùng, không cần sợ hãi ông ta nữa. Lúc trước, ông ta bắt nạt mẹ goá con côi, xua đuổi chị Thiến, c·ướp đoạt tài sản. Nhưng bây giờ thì khác, chị Thiến muốn lấy lại tất cả, các anh có thể về nói giúp để các lão đại hỗ trợ không?

- Em nói trước, nếu không phải bạn, lần sau chúng ta là kẻ thù rồi.

Trong bang Thanh Long, ngoài bang chủ còn có các lão đại già dặn nắm quyền bên dưới, sáu người trước mặt là tay chân của một số lão đại trung lập trong bang.

Tây Môn Thiến ngầm mua chuộc, lôi kéo sau người làm vây cánh từ trước để lật kèo Lưu Thế Hùng. Bí mật triệu tập bọn và sắp xếp xung quanh khu vườn từ sáng sớm, vây quét những kẻ may mắn thoát khỏi cây ăn thịt người. Nay Triệu Vũ nhân cơ hội muốn thu phục luôn bọn họ về phe mình.

Nếu đơn thuần là Tây Môn Thiến và Triệu Vũ thì họ chưa chắc sẽ thần phục. Nhưng có Hni ở đây, chẳng đứa nào dám nói chữ “không”.

- Chị Thiến! Bang Thanh Long này vốn là nhà của chị. Tụi em chắc chắn sẽ giúp chị báo lại trong bang, giành lại những thứ thuộc về chị.

Bọn họ nói dõng dạc đầy tự tin trước mặt bang chủ hiện tại là Lưu thế Hùng mà không có một chút lo lắng. Ngay cả bản thân ông Hùng cũng im lặng, chẳng trách móc được, vì ông cũng đang nghĩ cách đầu hàng chứ đừng nói gì người khác.

- Tốt! Vậy nhờ các anh! Bây giờ các anh có thể đi được rồi!

Triệu Vũ nói làm đám người này vui mừng muốn rút lui khỏi chốn nguy hiểm này, nhưng chợt bị Hni gọi lại:

- Từ từ đã!

Lập tức, cả đám ngừng lại đứng nghiêm, nín thở.

- Lát nữa ra ngoài cấm nói lung tung, đừng để người ta hiểu lầm em là người hung dữ.

Mặc dù trong lòng xem Hni là quái vật đáng sợ nhưng tất nhiên không có thằng ngu nào lộ ra, tất cả cúi đầu đáp:

- Dạ rõ! Thưa chị!

- Rồi cút đi!

Chờ những người đó rời đi, Hni nói với Thiến:

- Em mệt! Đi ngủ trước nha!

Nói xong, không chờ Thiến trả lời, cô tự mình đi trước.

Sau khi Hni rời khỏi, Thiến mới hoàn hồn, quay sang hỏi nhỏ Triệu Vũ:

- Tối nay chị sẽ không bị ăn thịt chứ?

- Cái này còn tùy miệng của Nguyên dẻo đến đâu.

Triệu Vũ cũng không dám nói chắc, lúc nãy thú cưng của Hni để lại ám ảnh quá lớn.

Nhưng có nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì, họ phải chuyên tâm vào câu chuyện trước mắt.

- Chị Vũ! Mọi người đã tắm rửa xong rồi.

Một cô gái trong nhóm “gà 50kg” cúi đầu báo với Vũ. Vì lúc nãy bị “thú cưng” dọa nên các cô gái bị dơ hết cả người, phải đi tắm rửa trước.

- Xong rồi sao, gọi bọn họ ra đây, có trò chơi vui lắm.

Triệu vũ nở một nụ cười quỷ dị làm đám đại ca giang hồ bỗng rùng mình.

Mỹ Lệ bây giờ không biết miêu tả tâm trạng của mình như thế nào.

Cảm xúc trong lòng cô cứ như đang trên các tuyến đường cao tốc ở Lạc Việt, không biết lúc nào sẽ phải quay xe vì một chiếc ô tô đi lùi trước mặt.

Cả ngày hôm nay, cô đã nhảy điệu "cha cha qua" qua lại giữa thiên đường và địa ngục, hi vọng cứ chợt nở chợt tắt như ánh đèn sân khấu.

Nhưng cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười với cô khi đám xã hội đen bắt đầu tự thanh trừng lẫn nhau và cô không bị quái vật ăn thịt.

Mỹ Lệ cùng với đoàn gái trở lại đại sảnh, đập vào mắt là những tên đại ca ăn trên ngồi trốc bị trói chặt vào trên ghế, bịt miệng bằng thứ giẻ bốc mùi chảy nước nhờn, luôn miệng ê a kêu réo gì đó.

Ở sau lưng họ, một đống những dụng cụ như: giáo, mác, đục, lưỡi cưa, kéo, kìm… dụng cụ t·ra t·ấn hình thù ghê rợn được sắp xếp cẩn thận, ngăn nắp.

- Mọi người nghe tôi nói!

- Ở trước mặt mọi người là những kẻ đứng đầu đường dây b·uôn l·ậu m·ại d·âm, cội nguồn gieo rắc tội ác tới các bạn. Là những kẻ khiến các bạn không thể về nhà, phải lấy thân b·án d·âm, cơ thể nhiễm bệnh, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.

- Chị cũng là phụ nữ giống như mọi người, hiểu nỗi đau mà các bạn phải gánh chịu. Vậy nên chị quyết định sẽ trả lại các bạn tự do. Các bạn có thể về nhà, gặp người thân, sống một cuộc sống bình thường như bao cô gái khác.

- Nhưng trước tiên, chị mong rằng mọi người có một cơ hội để xoa dịu những ấm ức trong lòng. Nên chị bắt trói những thằng chó khốn nạn này lại để chị em có thể tự mình h·ành h·ạ chúng, trả thù cho bản thân và những người khác đã không còn tồn tại nữa.

- Bạn từng bị chúng đ·ánh đ·ập sao? Từng bị chúng cắt da khoét thịt, bỏ đói sao? Từng bị chúng dùng làm công cụ để thoả mãn dục vọng thể xác sao? Hãy cầm lấy dao đục giáo mác, ăn thịt uống máu chúng. Mọi cực hình đứng trước tội ác của chúng đều trở nên nhân từ. Không cần phải bố thí lòng thương hại cho họ.

Tây Môn Thiến nói hùng hồn, cô muốn cho họ cơ hội để được tự tay trả thù đám người heo chó này.

Nhưng Thiến đánh giá thấp ảnh hưởng của thời gian dài bị đàn áp. Các cô gái ngây người ra không biết phải làm gì, chưa thể tin được lại có ngày được tự do.

Một lần nữa, Triệu Vũ và Tây Môn Thiến tỏ ra thiếu kinh nghiệm trong nắm bắt tâm lý người dưới. Đây cũng là điều dễ hiểu vì họ chưa từng thực sự làm lãnh đạo.

Mỹ Lệ không rõ những lời Tây Môn Thiến nói có thật hay không. Bởi vì những kẻ đáng thương như họ làm gì biết chủ mưu sau màn là ai. Họ chỉ biết mình bị đám giang hồ hãm h·iếp, đ·ánh đ·ập, bỏ đói.

Bây giờ, đột nhiên Mỹ Lệ được cho biết mình đã xoay người, có thể trả thù những lão đại. Mỹ Lệ cảm giác giống như nô lệ mới giải phóng.

Lần đầu tiên nhìn thấy cách mạng thì suy nghĩ của nô lệ không phải vui mừng mà bận thắc mắc “tự do” là gì.

Bỗng Mỹ lệ nhìn thấy Hying đang đi vào, trên tay cầm súng và chào hỏi với những người khác. Cô lập tức bật thốt lên:

- Là anh Hying!

- A, là em gái bị nhốt trong cũi này! Anh không lừa em chứ? Sẽ có người đến cứu chúng ta.

- Đúng anh rồi! Họ là người anh gọi tới giải cứu chúng em sao?

Lời nói của Mỹ Lệ khiến những cô gái vốn c·hết lặng xôn xao bàn tán. Họ không dễ dàng tin lời Tây Môn Thiến nhưng Mỹ Lệ cũng là đứa có số phận giống họ nên tâm lý hoàn toàn khác.

- Thật vậy sao? Mỹ Lệ! Chúng ta được cứu rồi? Em quen biết họ sao!

- Đúng rồi! Anh từng nhìn thấy người kia ở Lạc Việt, cái anh chàng đẹp trai đi cạnh Hying ấy, là một lãnh đạo.

- Là lãnh đạo sao! Chẳng lẽ Lạc Việt cử người tới cứu chúng ta! Tổ quốc không quên mình.

Đặc biệt là khi một số người Lạc Việt bị lừa sang nhận ra Văn Nguyên, họ càng trở nên kích động hơn. Không có gì đáng tin bằng màu cờ sắc áo và tổ quốc thân yêu.

Ban đầu Văn Nguyên chỉ quay lại tìm Hni, nhưng thấy tình cảnh lúc này, bản năng chính trị khiến anh lập tức nhận ra mình nên làm gì.

Nguyên khẽ ho một tiếng rồi nói:

- Các vị đồng bào! Tôi là chủ tịch Huyện ChưPăh, được giao nhiệm vụ giải cứu mọi người và đưa về tổ quốc. Mọi người có thể yên tâm, chính phủ Lạc Việt luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho từng người dân. Không cần biết mọi người ở đâu, khó khăn thế nào, chúng tôi sẽ giúp đỡ tới cùng.

- Những người khác không phải người Lạc Việt cũng có thể yên tâm, với tinh thần đoàn kết bạn bè quốc tế, chúng tôi cũng sẽ tìm cách giúp đỡ đưa mọi người trở về quê hương.

Nói thật! Văn Nguyên diễn thuyết chỉ tạm chấp nhận được, không hay không dở. Nhưng vấn đề anh khoác áo chính quyền, lập tức được những người dân khốn cùng tin tưởng, coi là ánh rạng đông.

- Là chính phủ, chúng ta được cứu rồi! Chúng ta được cứu rồi!

- Ôi trời! Cuối cùng ngày này cũng tới! Suốt ba năm, tối nằm mơ cũng muốn thấy được tổ quốc.

Nhiều người quỳ xuống đất khóc trong vui sướng. Họ thậm chí còn không muốn suy nghĩ rõ ràng vì sao không thấy cảnh sát, báo chí ở đây.

Họ chỉ biết rằng tổ quốc không bỏ rơi, vẫn còn cho người đến cứu mình, đó là ân huệ lớn nhất mà họ có thể tưởng tượng ra.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free