Biến Thiên - Chương 149: Đông Phương Tú
- Giọng nói này!
Mỹ Linh ngẩng đầu lên trời với ánh mắt lo lắng, điều đó chứng tỏ cô biết chủ nhân của âm thanh.
- Là ai vậy?
Xuân Đào tiến lại hỏi, Mỹ Linh thở dài:
- Là Đông Phương Tú, điều em e ngại nhất cuối cùng đã xảy ra rồi.
Lúc này, trên bầu trời xuất hiện một người đàn ông mặc long bào màu đỏ, trên đầu đội vương miện, dưới chân là chiếc xe được kéo bởi chín con rồng ngũ trảo kim long.
Ông ta khoanh hai tay đứng ở đó nhưng lại bễ nghễ như chúa tể vạn vật, một câu nói một ánh nhìn cũng đủ để kẻ khác sợ vỡ mật.
Ở đằng sau ông ta, một bóng đen quỳ xuống nịnh nọt:
- Thiên chủ vô địch, thần công cái thế khắp thiên giới vô địch thủ, chỉ vài con tép nhỏ mà dám vuốt râu hùm, thật là không biết chữ c·hết viết thế nào.
Bóng đen đó chính là phân thân của Cẩu Đản, trải qua muôn vàn trắc trở nó cũng liên hệ được với Đông Phương Tú, gã ta luồn cúi nịnh nọt với mong muốn được hồi sinh và đi tới thiên giới.
Đông Phương Tú liếc nhìn Cẩu Đản không nói một lời, đối với ông ta thì Cẩu Đản chỉ như con kiến muốn bóp c·hết lúc nào cũng được.
Ông ta nhắm mắt lại, tầm mắt trải rộng khắp thế giới để điều tra xem con trai mình đang bị giam ở đâu.
Anh rể n·goại t·ình em vợ, con mèo ăn vụng, anh hùng ỉa đùn, thánh nữ say rượu, tất cả mọi thứ đều không thể thoát khỏi tầm mắt của ông ta.
Bộ não lão ấy phân tích với tốc độ siêu cao, chỉ trong một lát đã thấy được Mỹ Linh đang bỏ chạy với cái chum ở sau lưng.
- Hừ, hóa ra là mày, đừng hòng chạy!
Ông ta lắc mình một cái, thân thể lập tức xuất hiện ở trước mặt của Mỹ Linh với dáng vẻ kiêu ngạo chắp hai tay sau lưng.
Mỹ Linh nhìn thấy ông ta ở đằng trước vội vàng phanh kít lại với vẻ mặt hốt hoảng, sau đó sử dụng một trận pháp phức tạp để dịch chuyển tới vũ trụ khác.
Chưa yên tâm, cô ấy còn nhảy tiếp vào chiều không gian khác rồi quay trở lại liên tục cả chục lần.
Đến khi chân chạm đất thì đến bản thân Mỹ Linh cũng không biết mình đang ở đâu.
Nơi cô đứng và lòng một con sông khô cạn chẳng thấy vết tích của sinh vật sống nào cả, phía xa xa là những gốc cây khô cạn mọc trên đá sỏi.
- Có lẽ đã thoát rồi!
Cảm giác bản thân đã trốn khỏi tầm nhìn của đối phương, Mỹ Linh ngồi phịch xuống đất và vuốt mồ hôi trên trán.
Cô định mở nước ra uống rồi nghỉ ngơi nhưng chợt có cảm giác bất thường ở phía sau, quay đầu lại thì thấy Đông Phương Tú đã đứng ở đó từ lúc nào.
Mỹ Linh bật nhảy lên cao và lộn ngược, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía lão ta một cách cẩn thận.
- Trần Mỹ Linh, sao chỉ có một mình cô ở đây, Văn An đâu rồi?
Đông Phương Tú hỏi như thế vì Mỹ Linh và thư ký thân cận của An, ngày thường đều ở bên cạnh.
Đánh bại Mỹ Linh chỉ cần một cái búng tay nhưng tương tự An g·iết c·hết Đông Phương Tú cũng chỉ như nghiền c·hết con kiến.
Lão ta dù rất tức giận vì con trai bị băt nhưng không dám manh động vì sợ có An hoặc một cao thủ khác ở gần.
Mỹ Linh đương nhiên biết An hiện tại đang bận t·ranh c·hấp vị trí chí tôn nhưng cô vẫn cố giả vờ bình tĩnh để câu giờ:
- Ông hỏi làm gì?
- Sao cô nói nghe có vẻ xa lạ quá, chúng ta cũng quen biết đã lâu rồi mà.
Đông Phương Tú cười hì hì nói chuyện, âm thầm quan sát từng cử động của Mỹ Linh, dưới lòng bàn tay đã vận sức sẵn chờ t·ấn c·ông.
- Ai thèm quen biết ông, ngon thì nhào vô đây!
Mỹ Linh tỏ ra khinh thường khiêu khích nhưng điều này trái lại làm gã Đông Phương Tú rụt rè không dám có hành động gì khác.
Cẩu Đản không biết quá nhiều tin tức để báo với Đông Phương Tú nên lão chỉ biết con trai mình b·ị b·ắt còn nguyên nhân cụ thể thì không rõ ràng.
- Cô nói gì lạ vậy, ai lại nhào vô nhào ra cái gì!
Lão ta bỏ đi chiêu thức đã chuẩn bị và giơ hai tay lên tỏ ra thân thiện:
- Chúng ta mỗi người lùi một bước đi, cô thả con trai của tôi ra còn tôi sẽ để cô rời đi an toàn!
Lời đề nghị của Đông Phương Tú có vẻ rất hấp dẫn nhưng Mỹ Linh không dễ bị lừa:
- Ông lừa con nít đấy à?
- Không không, hay như thế này, tôi để cô đi trước rồi cô thả con trai tôi ra sau!
Đông Phương Tú lại nhún nhường thêm lần nữa, điều này khiến Mỹ Linh cảm thấy có thể lợi dụng.
Chỉ cần mang theo con ông ta rồi trốn đi tiếp, có thả hay không là quyền tỏng tay cô.
- Đây là ông nói rồi nhé!
Mỹ Linh cẩn thận quan sát Đông Phương Tú và nắm theo Đông Phương Minh trên vai chuẩn bị đi vào cổng dịch chuyển tới một thiên giới khác ở cạnh bên.
Mục đích của cô rất đơn giản, lôi kéo lão ta rời khỏi thế giới của Xuân Đào.
“Lão già ngu, đừng có hòng mà mình thả con trai ổng ra”
Đây là suy nghĩ ở trong lòng Mỹ Linh.
Chẳng qua ngay khi cô chuẩn bị dịch chuyển xong thì một bàn tay mạnh mẽ kéo cô ngược trở lại thế giới cũ và tới trước mặt của Đông Phương Tú.
- Ông lừa tôi!
Mỹ Linh thốt lên.
- Sao cô em ngây thơ vậy?
Đông Phương Tú cười với gương mặt khả ố:
- Tao chỉ muốn chắc chắn xung quanh mày không có ai bảo vệ thôi, nếu có thì mày đã không định bỏ đi như vậy.
Từ đầu lão ta đã không có ý định giảng hòa với Mỹ Linh mà chỉ muốn đảm bảo tính an toàn.
Giơ tay ra đằng trước, Lão ta bó cổ Mỹ Linh và p·há h·oại cơ thể cô bằng sức mạnh của thiên chủ.
Mỹ Linh trải qua cơn đau đớn cùng cực, từng tế bào như bị thiêu đốt giày xéo hàng trăm hàng vạn lần nhưng cô cắn răng không rên một tiếng.
Cùng lúc đó, Đông Phương Minh từ trong chum thả ra ngoài, anh ta mắng mỏ:
- Con đàn bà láo toét, tao nói rồi, mày sớm muộn cũng phải trả giá.
Sau đó, anh ta quay sang nói với cha mình:
- Cha, hãy để cho nó sống không bằng c·hết, phải như thế xứng đáng với những gì nó gây ra.
Mặc dù Đông Phương Minh không bị h·ành h·ạ gì nhiều nhưng anh ta vốn quen sống trong nhung lụa giàu sang, dù chỉ là một chiếc việc nhỏ cũng phải trả thù chứ đừng nói b·ị b·ắt thế này.
- Con yên tâm, bố không để nó sống yên ổn đâu!
Nói xong, Đông Phương Tú tăng thêm sức mạnh khiến Mỹ Linh la lên thất thanh.
Nhìn thấy kẻ thù b·ị đ·au đớn khổ sở, Đông Phương Minh tỏ ra sảng khoái:
- Đây chính là kết cục khi dám đối đầu với bản công tử.
Đông Phương Tú tra hỏi:
- Vì sao mày có mặt ở đây, có âm mưu gì
Trả lời Đông Phương Tú là một bãi nước bọt trộn lẫn máu tanh của Linh.
Tất nhiên cô cũng bị lão ta t·ra t·ấn ngay sau đó nhưng vẫn thể hiện được ý chí kiên cường không khuất phục.
Ngay lúc này, Đông Phương Minh nói với cha mình về thuật pháp Lạc Việt ở chốn này:
- Bố, ở đây có người sử dụng thuật pháp Lạc Việt, rất có thể liên quan đến nhân vật vĩ đại kia.
- Ý con là Văn An sao?
Đông Phương Minh không dám nhắc tới tên đầy đủ của Văn An vì sợ hãi, anh ta gật đầu khi bố mình hỏi, xác nhận một vấn đề quan trọng.
Ngay lập tức, Đông Phương Tú sử dụng năng lực của thiên chủ giá·m s·át toàn bộ thế giới và thu lấy mọi thông tin.
Chỉ sau vài phút, ông ta đã tìm được đến thuật pháp Lạc Việt và căn nguyên tạo ra nó.