Biến Thiên - Chương 114: Hành tinh Hỏa Sàng
Lý Viễn trở lại thế giới thực thông qua vật dẫn là Thánh Luân của Thiên Nguyệt Thánh. Vào ở đâu thì ra ở đấy, rất đơn giản.
Viễn phát hiện mình đang ở trong một phòng ngủ hoa lệ có mùi hương hoa thoang thoảng, ánh sáng mập mờ như trăng kề cửa sổ.
Ở giữa phòng, Thiên Nguyệt hay nói đúng hơn là Hạnh Duyên nằm ngủ trên chiếc giường rộng rãi làm bằng Nguyệt Thạch quý hiếm.
Cô mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, nằm nghiêng về phía bên trái.
“Ông chủ! Bà chủ giờ đang nằm trên giường, đề nghị sử dụng chiêu l·àm t·ình giảng hòa.”
“Anh bạn! Mình đã bảo rồi! Chúng ta là bạn bè, đừng gọi mình ông chủ.”
“Ok! Ông chủ!”
Sau khi đi theo Viễn, Hệ Thống luôn miệng gọi ông chủ bất chấp Viễn khuyên ngăn. Có lẽ nó được lập trình để làm như thế.
Viễn cũng chỉ đành bất đắc dĩ phải tiếp nhận, thầm hỏi bằng suy nghĩ trong lòng:
“Này, cái vụ l·àm t·ình giảng hòa đó có đáng tin không vậy, sao nghe có vẻ dâm tiện quá”
“Bí quyết này đã từng được kiểm chứng nhiều lần rồi. Dựa theo nghiên cứu, phụ nữ thoải mái và thả lỏng nhất là lúc l·àm t·ình, đặc biệt với người mình yêu”
“Bà chủ về bản chất vẫn là chính mình, nhưng bị ký ức và bản năng của Thiên Nguyệt Thánh còn sót lại chiếm cứ.”
“Chỉ cần ông chủ gọi tên bà chủ vào những lúc thoải mái nhất, bà chủ sẽ dần thức tỉnh.”
Mặc dù nghe Hệ Thống giải thích không đáng tin cậy lắm, nhưng Viễn hiện tại cũng chưa nghĩ ra cách nào, với lại lâu rồi chưa ngủ chung với Hạnh Duyên nên đồng ý
Lý Viễn lần mò trèo lên giường, khẽ vuốt tóc Hạnh Duyên.
Mái tóc suôn mượt như làn gió nhẹ bên hồ êm dịu, nhẹ nhàng và hấp dẫn.
Nhưng chủ nhân của nó thì không nhẹ nhàng chút nào. Thiên Nguyệt bật dậy đập cùi chõ vào mặt Viễn.
Viễn đỡ được, đè cô xuống và khẽ hôn lên đôi môi mềm mại.
Hạnh Duyên vốn đã rất đẹp, bây giờ lại kế thừa thêm khí chất thần thánh của Thiên Nguyệt, càng tăng phần hấp dẫn.
Khuôn mặt tức giận chỉ làm tăng phần đáng yêu chứ chẳng thể hù dọa Viễn.
- Đồ dâm dê!
Thiên Nguyệt buông lời mắng nhiếc nhưng đáp lại là một nụ hôn sâu kiểu pháp đến nghẹt thở.
Cảm giác cơ thể thần thánh của mình bị x·âm p·hạm, Thiên Nguyệt muốn phát điên lên và g·iết c·hết Lý Viễn ngay lập tức. Mặc dù chẳng biết vì sao Viễn có thể thoát khỏi Hư Không nhưng Thiên Nguyệt không cho phép mình yêu đương với một tên đàn ông khác.
Chẳng qua Thiên Nguyệt đã đánh giá cao sức mạnh của mình. Cô dễ dàng bị Lý Viễn khống chế.
Một người Siêu Việt nắm trong tay dấu ấn thế giới, Hệ Thống, quyền năng của người thủ hộ, vết tích Hư Không như Viễn hoàn toàn áp đảo cựu thần Thiên Nguyệt đã hết thời.
Chỉ cần đọc qua tiểu thuyết mạng là sẽ biết compo đang nằm trên người Viễn kinh khủng bá đạo cỡ nào, bao nhiêu bàn tay vàng tụ tập lại một chỗ, ai có thể chống lại.
Và như một lẽ tự nhiên, chuyện gì đến cũng phải đến.
Những tiếng chửi rủa của Thiên Nguyệt nhanh chóng bị thay thế bằng lớp học đánh vần mầm non.
Hệ Thống thì khóa chặt tai và mắt, để không nghe, không thấy, không biết những việc của người lớn.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhoáng cái đã qua một năm.
Lý Viễn vẫn hì hục cày cấy trong suốt một năm nay chưa từng dừng lại, luôn miệng gọi tên Hạnh Duyên với ước muốn rằng vợ yêu của mình trở về.
Hiệu quả cũng rõ ràng, Hạnh Duyên đã sớm không còn đòi đánh đòi g·iết như lúc ban đầu nữa. Đôi khi còn chủ động đáp lại tình yêu của Viễn.
Trong quãng thời gian này, bên ngoài xảy ra rất nhiều chuyện.
Ví dụ như liên minh tám ngàn hành tinh mời Rakan đến hội họp cùng phản kháng Triều Đại Hoàng Kim.
Hoặc việc võ học của Địa Cầu truyền bá ra toàn Vũ Trụ, toàn dân Rakan cũng tiếp nhận và luyện tập, sức mạnh tăng vọt. Thậm chí còn nhập khẩu số lượng lớn cơ giáp tâm lực về để tăng cường sức mạnh.
Những việc như thế, tộc trưởng Rakan đều đứng ở ngoài cửa báo cáo, nhưng không dám bước vào khi chưa được phép.
Còn Thiên Nguyệt, làm gì còn sức mà trả lời họ nữa. Nên sống c·hết mặc bay thôi.
- A!
Sau tiếng thét dài đầy thỏa mãn, Hạnh Duyên thở hổn hển, nằm rúc trong ngực Viễn, cơ thể ửng đỏ lõa lồ ngoài không khí cực kì gợi cảm.
- Sao rồi? Không giả vờ nữa hả?
Viễn cười gian xảo, hỏi một câu làm Duyên đỏ mặt, rúc sâu hơn.
Trên thực tế, Duyên đã hoàn toàn kiểm soát cơ thể mình được một tháng rồi. Nhưng cô không muốn Viễn rời xa mình nên giả vờ làm Thiên Nguyệt để kéo dài khoảng thời gian hạnh phúc của hai người.
- Em ghét anh!
Hạnh Duyên hờn dỗi, dùng tay đấm ngực liên tục. Viễn tuy không đau nhưng cũng phải giả vờ xin tha:
- Ui da! Anh sai rồi! Đừng đánh nữa!
- Hừ! Tạm tha cho anh đấy!
Nguôi giận, Duyên bắt đầu ôm lấy Viễn tỉ tê:
- Anh định bỏ em đi tiếp đấy à?
Viễn cũng không muốn phải rời xa Duyên, nhưng anh có việc phải làm.
Khẽ hôn lên trán Duyên, Viễn thở dài:
- Anh cần phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế giới này. Nếu không em, Xuân Đào và những người khác sẽ bị hại.
- Nhưng tại sao lúc nào cũng là anh?
- Anh bận nhiều việc thế hả? Lúc thì ở bên cô gái khác, lúc thì bận giải cứu thế giới, lúc thì vì bạn vì bè.
- Ở trong lòng anh, em chiếm được mấy lạng.
Nghe những lời tâm sự buồn bã của Duyên, Viễn bỗng cảm thấy mình giống tra nam cặn bã.
- Anh xin lỗi!
- Anh có thể dùng điều gì khác thay thế cụm từ đó được không? Thứ em cần là hành động.
- Anh thử nghĩ xem. Cô cảnh sát tên Linh, anh có cho được hạnh phúc không? Rồi Tuệ Tuệ, anh quan tâm được mấy lần? Tuyết Dung thì khỏi nói, cô ấy tâm sự với em còn nhiều hơn anh.
Giống như chốt xả được mở, Duyên liên tục lôi ra những khuyết điểm khiến Lý Viễn muốn tìm một cái lỗ để trốn. Đến ngay cả người tình bí mật mà Duyên cũng biết, đúng là giác quan thứ sáu của phụ nữ.
Viễn chỉ có thể im lặng, còn Duyên lén lau nước mắt trượt dài trên má.
- Em cũng biết anh tốt với em lắm chứ? Nhưng em cũng ích kỷ mà! Em cũng muốn có người yêu của riêng mình chứ.
Viễn ôm Duyên chặt hơn, cố gắng dành cho cô một chút cảm giác an toàn mà anh chưa từng làm được.
- Anh biết có nói gì cũng không thể bù đắp được những thiếu sót của mình. Nhưng anh thật sự rất yêu em.
Viễn vừa nói vừa đeo chiến nhẫn vào tay Duyên, khẽ hôn lên trán, lau nước mắt.
- Hức hức!
Duyên khóc còn mạnh hơn, dùng hai tay hai chân ôm chặt lấy Viễn, không chịu buông.
Một lúc sau, cô nín khóc và bình tĩnh hơn.
- Em biết em không nên giữ anh lại, nhưng có thể dành trọn hôm nay cho em không?
- Tất nhiên rồi, nữ hoàng của anh.
Sáng hôm sau, một bóng người rời khỏi hành tinh Rakan và đáp xuống hành tinh Hỏa Sàng, nơi đang diễn ra đại chiến Vũ Trụ.
Hỏa Sàng là hành tinh cuối trong khu vực bốn, cửa ngõ để t·ấn c·ông vào khu vực một, hai, ba vẫn đang thuộc quyền kiểm soát của Triều Đại Hoàng Kim.
Trong một năm Viễn làm việc trên giường, cả Vũ Trụ đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Tư tưởng Cách Mạng truyền bá khắp các chủng tộc đang bị áp bức, bóc lột thúc đẩy họ phấn khởi phản kháng và lật đổ các lãnh chúa người Nemac, vốn là người cai trị.
Quân đội Triều Đại Hoàng Kim nhiều lần được điều đi dẹp loạn nhưng bị bao vây bởi c·hiến t·ranh du kích và c·hiến t·ranh nhân dân, dần kiệt quệ, hao mòn theo thời gian.
Đỉnh điểm là trận Wano nổi tiếng diễn ra ở khu vực bảy khi liên quân các hành tinh dưới sự chỉ huy của Toro đã đánh bại bốn hạm đội chủ lực của Triều Đại Hoàng Kim. Đánh dấu bước chuyển ngoặt của cuộc chiến.
Sau đó, Toro công khai mình là hậu duệ Thần Ngưu, đứng ra dẫn đầu liên minh các hành tinh ở các khu vực tám, bảy, sáu, năm tách ra khỏi Triều Đại Hoàng Kim và làm đồng minh với Địa Cầu.
Trong khi đó, Triều Đại Hoàng Kim chỉ còn chiếm giữ bốn trong chín khu vực của Vũ Trụ nhưng vẫn ngủ mê trong quá khứ huy hoàng, không lo phát triển mà đấu đá nội bộ.
Những phát minh tiên tiến như võ học, cơ giáp tâm lực bị cấm ở Triều Đại Hoàng Kim vì làm lung lay địa vị của giai cấp thống trị.
Một số thành phần tiên tiến muốn cải cách lại Triều Đại Hoàng Kim, đưa luyện võ và công nghệ mới từ Địa Cầu về đã bị x·ử t·ử h·ình. Các ý kiến cải cách nhanh chóng bị dập tắt bởi sự đàn áp dã man của giới quý tộc Nemac.
Một số tàn dư còn sót lại của phái cải cách đành lưu vong và gia nhập với Đế Chế New Nemac được sáng lập bởi những người lang thang. Họ có lý tưởng đi ngược lại đám quý tộc Nemac hủ bại.
Nhận thấy sự suy yếu và bảo thủ của quý tộc Nemac, Toro kêu gọi liên minh tám ngàn hành tinh và sự hỗ trợ từ Địa Cầu phát động c·hiến t·ranh trực diện với Triều Đại Hoàng Kim.
Dựa vào ưu thế về quân sự tiên tiến, họ nhanh chóng đánh bại mọi sự kháng cự ở khu vực bốn và chuẩn bị đến trước cửa ngõ khu vực một, uy h·iếp thủ phủ Nemac.
Tới lúc này, quý tộc Nemac giống như người mơ ngủ chợt tỉnh, vội vàng huy động toàn bộ lực lượng còn sót lại tụ tập ở xung quanh hành tinh Hỏa Sàng, cố thủ tới cùng.
Với lực lượng đã được tích trữ suốt một triệu năm, Triều Đại Hoàng Kim tạm thời đánh ngang tay và giằng co với liên minh của Toro.
Trong lúc tình thế căng thẳng, Viễn xuất hiện.
Viễn kiểu như có vận mệnh của nhân vật chính, mỗi khi gặp dữ ắt hòa lành, lần nào xuất hiện cũng thành nhân tố mấu chốt rực sáng trên sân khấu.
- Là Hoàng Đế, thủ lĩnh của hiệp hội siêu nhân.
- Là Anh Hùng Vũ Trụ, người mở đường cho việc chống lại Triều Đại Hoàng Kim thối nát.
- Mọi người! Khi đối mặt với khó khăn, chúng ta hãy tin tưởng và Hoàng Đế.
- Đúng vậy có Hoàng Đế ở đây, lũ khốn Nemac chỉ có con đường c·hết.
- Hoàng Đế!
- Hoàng Đế!
- Hoàng Đế!
Binh lính của liên minh đang nghỉ ngơi sau trận chiến, mệt mỏi nằm ra đất. Nhưng không biết từ ai bắt đầu, tất cả đều biết Vũ Trụ Hoàng Đế Lý Viễn có mặt, tất cả bật dậy hô hào cứ như fan cuồng gặp thần tượng.
Viễn đi đến đâu, đám người hô hào theo sau tới đó, chỉ trong mấy phút đã kinh động bộ chỉ huy quân sự của Địa Cầu hỗ trợ chiến dịch lần này.
Dẫn đầu chạy tới là Công Dương, lúc này anh ta đã đạt cấp độ Võ Tướng, cơ thể rắn chắc, khuôn mặt nghiêm nghị, nom khác hẳn với báo thủ ngày nào.
- Lý Viễn, cuối cùng em cũng xuất hiện rồi.
Công Dương mặc quân phục Địa Cầu hớt hải chạy tới, những người khác thấy thế tránh ra nhường đường. Ai cũng biết Địa Cầu hiện là thế lực siêu cường mạnh nhất Vũ Trụ.
- Chào anh! Lâu quá mới gặp! Bây giờ ra dáng tướng lĩnh quá nhỉ.
Viễn vui vẻ bắt tay với Công Dương, tuy là quá khứ có nhiều v·a c·hạm nhưng đã qua lâu rồi.
- Còn em, đi đâu m·ất t·ích cả năm trời! Tuyết Dung mong mãi.
- Em có việc quan trọng! Mà nói đến Dung, cô ấy đâu rồi, anh đưa em đi gặp với.
- Đúng dịp! Cô ấy cũng đang ở đây, để anh dẫn đường!
Công Dương đi phía trước dẫn đường cho Viễn, tới chỗ vắng người nói nhỏ vào tai:
- Em nhớ chú ý, Dung đang không vui! Đừng có chọc giận người ta.
Sau đó, Công Dương dẫn Viễn đến trụ sở tạm thời của hiệp hội siêu nhân.
Vừa đến trước cửa phòng, họ đã nghe thấy giọng nói giận dữ của Dung.
- Cái gì? Lại tăng giá! Các ông ăn c·ướp đấy à! Giá vốn có 10 triệu đô la, các ông đòi bán tận 1 tỉ.
- Đừng có đổ thừa tại vật giá leo thang, giá tăng thì cũng lắm nhân hai nhân ba, như các ông gấp một trăm lần thì cái thang hỏi ông trời hay sao mà leo lắm thế.
Sau khi cãi cọ xong, Dung dập máy và chửi:
- Đúng là cái bọn tư bản lòng tham không đáy, thấy lợi tối mắt. Vật tư c·hiến t·ranh mà còn dám bắt chẹt.
Viễn ho nhẹ một tiếng, cố gắng mỉm cười hiền lành nhất có thể rồi mới đi vào.
- Em yêu! Tên khốn nào làm em không vui vậy.
Nhìn thấy Viễn đi vào, Dung hơi sững sờ trong thoáng chốc, sau đó cầm nguyên cái điện thoại ném thẳng về phía Viễn:
- Tên khốn nhà anh! Sao bây giờ mới mò mặt trở về.
Viễn tuy có thể tránh né nhưng cắn răng đứng chịu. Chiếc điện thoại đập bốp vào người anh rồi rớt xuống đất.
Còn Công Dương, sớm biết trước Dung sẽ nổi giận nên không dám đặt chân vào phòng, trốn ở ngoài giả mù giả điếc.
Cúi người xuống nhặt điện thoại lên và phủi sạch bụi đất, Viễn từ tốn đi tới trước mặt Dung:
- Anh xin lỗi! Khổ em rồi!
Nói thực ra, Dung đã từng nghĩ mình sẽ làm rất nhiều, đánh đấm chửi mắng hoặc đuổi Viễn đi cho khuất mắt.
Nhưng khi Viễn đứng sờ sờ trước mặt, trăm ngàn câu nói chỉ có thể tóm gọn bằng bốn chữ:
- Về là tốt rồi!
Dung không giống như Duyên. Nhìn có vẻ như Dung rất mạnh mẽ, đàn áp nhưng thực tế cô mới là người dễ chấp nhận và tha thứ nhất.
Giống như hiện tại, Viễn khẽ ôm cô vào lòng, mọi uất ức phải chịu dường như tan biến hết cả.
- Xin lỗi! Anh biết là anh không làm tròn trách nhiệm của một thằng đàn ông. Thật tệ khi đã đối xử với em như vậy.
- Anh biết là tốt rồi, nhớ bồi thường cho em xứng đáng. Em phải thay anh gồng gánh trách nhiệm của hội trưởng hiệp hội trong suốt cả năm trời đó!