Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Thiên - Chương 105: Hoàng Đế trở về.

Toàn bộ chiến hạm của Triều Đại Hoàng Kim nhận được lệnh tổng lực t·ấn c·ông Địa Cầu ngay lập tức. Một chỉ lệnh nghe có vẻ đơn giản nhưng thực tế chẳng khác gì dân cơ bạc liều mạng, đỏ mắt.

Bởi hạm đội của họ cần rất nhiều tài nguyên để vận hành, trong khi hầu hết vật tư dự trữ đã bị tiêu hao hết trong chuyến đi viễn chinh và cuộc tập kích ở sao Hỏa.

Đặc biệt, việc bỏ qua căn cứ Mặt Trăng và t·ấn c·ông thẳng Địa Cầu chẳng khác nào vạch áo, hở sườn cho thằng khác đấm thẳng vào chỗ hiểm.

Giống như lúc này. Hệ thống điện năng khuấy động tăng cường điện áp siêu cao, tích tụ lại trong bệ pháo, thông qua ụ dài mười mét, đường kính một mét rưỡi phóng ra luồng sáng năng lượng từ bề mặt Mặt Trăng xuyên qua màn chắn yếu đuối bị oanh tạc từ nãy giờ, phá hủy động cơ chiến hạm, nổ tung dữ dội.

- Khốn kiếp, bọn thổ dân này lấy đâu ra nhiều pháo như thế.

Những sĩ quan của hạm đội Triều Đại Hoàng Kim cắn răng nghiến lợi chửi thề.

Tâm lý thoải mái của họ đã sớm bị sức ép chiến trường bẻ nát thành bối rối, lo sợ, e ngại.

Họ đánh liều t·ấn c·ông thẳng vào Địa Cầu nhằm đánh nhanh thắng nhanh, tránh h·ình p·hạt từ hành tinh Nemac nhưng lại không bước qua nổi hệ thống pháo năng lượng xuyên hành tinh được bố trí dày đặc trên Mặt Trăng.

- Các anh! Năng lượng dự trữ của chúng ta không còn nhiều, nếu cứ dây dưa ở Mặt Trăng có thể sẽ gặp phải tình trạng đạn tận lương tuyệt.

Một sĩ quan phụ trách hậu cần lo lắng thông báo, đây là hậu quả của việc chủ quan, vội vã t·ấn c·ông khi chưa xây dựng đủ hệ thống hậu cần trong c·hiến t·ranh Vũ Trụ. Bất kể là pháo năng lượng hay màn chắn đều dựa vào kết tinh năng lượng dự trữ, thứ được tạo ra dễ dàng nếu có một căn cứ ổn định trên mặt đất.

- Hay chúng ta quay lại sao Hỏa thành lập căn cứ, thậm chí lùi về Thiên Vương Tinh cũng được. - Một sĩ quan đề nghị nhưng ngay lập tức bị phủ quyết.

- Muộn rồi, biệt đội cơ giáp của họ chắc chắn sẽ bám theo q·uấy r·ối, không để chúng ta có cơ hội ổn định.

Biệt đội cơ giáp tâm lực với sự cơ động mạnh mẽ cùng siêu năng quỷ dị gây quá nhiều khó khăn cho hạm đội.

Trực tiếp tác chiến thì cường độ các chiến hạm Vũ Trụ cao hơn nhưng đội cơ giáp lại đánh du kích giống như thời Lạc Việt kháng chiến: “Ta biết rõ giặc, giặc không rõ ta. Đi nhẹ không tăm, về lặng không tiếng, tiến nhanh như gió, thoái kín như đêm, phục giặc không biết, đánh giặc không ngờ”.

Làm cho hạm đội Triều Đại Hoàng Kim khổ không thể tả, đánh cũng không được, mà thủ cũng không xong.

Ầm!

Trong lúc bọn họ họp bàn, lại tiếp tục có một chiến hạm b·ị đ·ánh nổ tan tành, trong khi sức p·há h·oại của họ lên cả một hành tinh đã chuẩn bị hệ thống phòng ngự kỹ càng là rất bé nhỏ.

Mặt Trăng hiện tại có tới 18 tầng màn chắn năng lượng, liên tục được tái tạo nhờ vào nguồn năng lượng dự trữ dồi dào. Pháo năng lượng của chiến hạm gần như bất lực để p·há h·oại trong thời gian ngắn.

Đánh lâu dài thì hạm đội xâm lược chẳng đủ năng lượng dự trữ.

Các Phi Thuyền muốn đột kích xuyên qua màn chắn thì bị pháo năng lượng bắt rụng hết cả.

- Khốn kiếp, đến cả Nemac cũng không bố trí hệ thống pháo Vũ Trụ dày đặc thế này, bọn thổ dân lấy đâu ra vậy?

Các sĩ quan hạm đội gần như bất lực trước tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Họ không lường trước được Địa Cầu tuy lạc hậu nhưng có hệ thống công nghiệp cơ sở hùng mạnh và tài nguyên dồi dào bậc nhất Vũ Trụ.

Dưới sự hỗ trợ công nghệ từ Xuân Đào, Mỹ và Trung Quốc chế pháo Vũ Trụ với tốc độ kỳ tích, tăng ca sản xuất 24/24 nhờ sức mạnh từ lòng yêu nước cùng đồng đô la.

Trong vòng chưa đầy một tháng đã phủ kín Mặt Trăng bằng pháo. Thậm chí đang còn dư ra bố trí trên Địa Cầu đề phòng.

- Chúng ta đã không có đường lui!

Bỗng một sĩ quan đứng ra sầm mặt lại:

- Bây giờ, chỉ có hi sinh một số lượng chiến hạm ở lại chặn đuôi, còn tất cả dồn lực t·ấn c·ông Địa Cầu, đây là cơ hội chiến thắng duy nhất của chúng ta.

Nói chặn đuôi nghe nhẹ nhàng chứ về bản chất là thí mạng chịu c·hết.

- Khoan! Ông làm thế thì khác gì g·iết người? Á…

Một sĩ quan khác không chấp nhận được chuyện như vậy, lên tiếng phản đối, b·ị b·ắn c·hết t·ại c·hỗ!

- Còn ai phản đối nữa không!

Thấy tất cả những người khác đều sợ hãi, gã đó ra lệnh:

- Tốt, bây giờ điều 100 chiến hạm chặn đuôi, lấy từ đội của thằng ngu mới c·hết này.

Bởi vì chốt thí không phải người của mình, những sĩ quan miễn cưỡng làm theo với suy nghĩ trong đầu: “Chắc nó chừa mình ra”.

Trong căn cứ, Nguyễn Tuân thấy hành động lạ của hạm đội xâm lược, lập tức báo cáo về Trái Đất thông qua kênh liên lạc.

- Kẻ địch đang tách hạm đội ra thành hai phần, một phần ở lại ngăn chặn chúng ta truy kích, phần khác đi thẳng về hướng Địa Cầu.

- Đã rõ, các anh tận lực tiêu diệt sinh lực địch và tiếp viện cho Địa Cầu, chúng tôi sẽ cố gắng kéo dài thời gian.

Ở Địa Cầu, các nguyên thủ lúc này đang tập trung trong phòng họp Liên Hợp Quốc. Nguyễn Văn Nguyên, nguyên thủ Lạc Việt đề nghị:

- Chúng ta nên tăng cường màn chắn năng lượng, di tản người dân vào nơi trú ẩn, khởi động pháo năng lượng đánh chặn.

- Đúng vậy, nhưng pháo năng lượng của chúng ta không nhiều như Mặt Trăng, khó lòng đánh trả mạnh mẽ được.

- Đi tới đâu tính tới đó thôi, cùng lắm thì liều mạng với bọn chúng. Chúng ta đã nắm chắc chiến thắng trong tay rồi, chẳng lẽ lại sợ hi sinh mà từ bỏ.

- Được! Anh hùng hảo hán!

- Tốt, thế mới là đàn ông!

Các nguyên thủ khác cũng đồng lòng quyết chiến với hạm đội của Triều Đại Hoàng Kim. Trên thực tế, cho dù Triều Đại Hoàng Kim có đánh vào được Địa Cầu cũng chỉ gây thêm tổn thất chứ không thể thay đổi kết quả cuộc chiến, họ đã thua.

Hạm đội xâm lược ồ ạt lao về phía Địa Cầu, bỏ mặc những con chốt thị bị bỏ lại xâu xé đằng sau, liên tiếp là những v·ụ n·ổ tỏa sáng cả hệ mặt trời.

Dù vậy, thứ họ đối mặt cũng chẳng hiền lành gì. Địa Cầu chào đón bằng tiệc pháo năng lượng miễn phí. Tuy độ nhiệt tình thua xa Mặt Trăng nhưng cũng khiến đám sĩ quan hạm đội muốn đập bàn chửi thề.

Liên tục tổn thất chiến hạm với số lượng lớn, toàn bộ hạm đội hiện tại chỉ còn chưa tới bốn trăm chiếc để t·ấn c·ông Địa Cầu, nhưng cứ mỗi phút trôi qua lại có chiến hạm b·ốc c·háy bởi sự chống trả mãnh liệt từ Địa Cầu.

- Không thể chậm trễ nữa, tổng lực t·ấn c·ông.

Dưới tình thế ép buộc, hạm đội Triều Đại Hoàng Kim giống như thiêu thân lao đầu vào màn pháo năng lượng dày như lông trâu. Tuy rằng tổn thất nặng nhưng cũng đánh đổi được cơ hội tiếp cận Địa Cầu.

- Cố lên! Chúng ta sắp tới màn chắn rồi, phá vỡ nó sẽ tha hồ đánh c·ướp bên trong.

- Đúng vậy, lũ thổ dân đần độn này chỉ biết núp trong nhà bắn pháo, chỉ cần chúng ta vào được, chúng sẽ c·hết chắc.

- Ha ha ha! Thời khắc báo thù đã đến.

- Ủa! Mà sao có ai đứng ngoài Vũ Trụ kia, tôi hoa mắt rồi chăng?

- Tao cũng thấy, là một phụ nữ, sao lạ vậy?

Đám lính xâm lược đang phấn khởi vì nhìn thấy hi vọng đằng trước, nhưng sự xuất hiện của một cô gái làm chúng ngạc nhiên săm soi.

Cô ấy đẹp rạng ngời, bay lơ lững giửa vũ trụ, toàn thân tỏa ra ánh sáng thần thánh tinh khiết, khuôn mặt sắc nét, ngọt ngào, dáng người hoàn mỹ như nữ thần hàng lâm nhân gian.

- Những kẻ xâm lược dơ bẩn, phải bị t·rừng t·rị!

Chỉ vài lời vô nghĩa lẩm bẩm ở trong mồm nhưng hiệu quả lại cực kì đáng sợ, liên tục có chiến hạm p·hát n·ổ ầm ầm cứ như tổ chức lễ hội pháo hoa chúc mừng.

Cô gái chính là Lâm Tuệ Tuệ, Nữ Thần mạnh mẽ có thể tiêu diệt cả hạm đội chỉ bằng ý nghĩ. Nếu cứ để yên như vậy, toàn bộ Triều Đại Hoàng Kim sẽ bị tiêu diệt như đập ruồi muỗi.

Nhưng lần này bất ngờ đã xảy ra khi một gã sĩ quan nhảy khỏi chiến thuyền, lao thẳng về phía Tuệ Tuệ, tung nắm đấm chứa Quyền Năng tốc độ, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt.

Từ trong thân thể Tuệ Tuệ phát ra vầng sáng thánh thần của Thượng Nhân, triệt tiêu toàn bộ sức mạnh đòn đánh của đối phương. Nhưng cô cũng không thể thao túng siêu năng lực để tiêu diệt hạm đội nữa.

- Ông là ai? Người Nemac không có sức mạnh này.

- Ha ha ha! Tao chính là chúa tể thế giới, khôn hồn thì thần phục, nếu không thì chỉ có con đường c·hết.

Tên kia cười khà khà như nhân vật phản diện, xé toạc túi da bề ngoài, để lộ thân hình đen thùi lùi thon gọn nhẹ nhàng được bao phủ trong không gian vặn vẹo.

- Hóa ra ông là phân thân của gã đần nào đó mà chẳng ai biết tên? Thấy bản gốc c·hết rồi nên muốn đi theo cho đông vui sao? - Xuân Đào giấu các nguyên thủ nhưng với người thân thiết như Tuệ Tuệ, Lý Viễn vẫn kể hết câu chuyện thực.

- Hừ! Chúng mày còn lâu mới đủ tư cách biết tên của tao, tiếp chiêu.

Tên phân thân kia lao vào t·ấn c·ông Tuệ Tuệ, không để cô can thiệp vào cuộc xâm lược của Triều Đại Hoàng Kim.

Bởi vì chỉ cần hủy diệt hoàn toàn Địa Cầu, xóa đi nhân quả chứng minh bản gốc đ·ã c·hết, họ có thể tụ tập lại phục sinh bản gốc, đảo ngược thời gian, giành lấy chiến thắng cuối cùng.

Suốt thời gian dài ă·n t·rộm, chúng đã có được nhiều Quyền Năng của thế giới, nếu không nhờ có An kế thừa sức mạnh từ thế giới khác thì chẳng ai đủ sức ngăn cản chúng cả.

Mặc dù phân thân không đủ mạnh để chiến thắng Tuệ Tuệ, nhưng vẫn có quyền năng “Tốc Độ” để giữ thế ngang tay cầm chân cô một thời gian để hạm đội t·ấn c·ông vào Địa Cầu.

Nếu để hắn thành công, kẻ đánh cắp thế giới sống lại, chắc chắn không ai đủ sức chống cự vì An không có mặt.

Tình hình hết sức căng thẳng.

Nhìn thấy chiến hạm quân địch dần dần tới gần. Nguyễn Văn Nguyên đứng dậy ấn nút bên hông, lập tức một bộ cơ giáp tâm lực xuất hiện bao phủ cơ thể của anh.

- Xin chào mọi người! Tôi đi trước đây!

Nói xong, anh lao thẳng đi ra ngoài, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu với kẻ địch.

- Hừ, không phải một mình anh biết đánh nhau!

Lãnh đạo tối cao của Trung Quốc cũng bật dậy, mặc cơ giáp rồi lao ra ngoài.

Nhìn thấy có người đi đầu, lần lượt nguyên thủ các quốc gia cũng đứng dậy bay ra ngoài tham chiến, sẵn sàng hi sinh vì độc lập tự do của Trái Đất.

Nguyên Thủ còn như thế, những người yêu nước khác cũng không thiếu. Có người mặc cơ giáp, có người chỉ tay không, có người cầm súng. Vô số con dân Địa Cầu sẵn sàng đứng lên bảo vệ cho quê hương đất mẹ.

Tất cả đều im lặng ngẩng đầu nhìn lên trời cao, chờ đợi kẻ địch tiến tới với cảm xúc kích động, quyết tử, quyết chiến.

Nhưng tất cả mọi người đã quên mất, bọn họ còn có Hoàng Đế vẫn chưa xuất hiện.

Từ trong tinh không vô tận, một tiểu hành tinh có đường kính hàng trăm ki lô mét xuất hiện bên trái hạm đội xâm lược với tốc độ kinh hoàng.

Nó đâm xuyên qua hàng ngũ dày đặc, nghiền nát cả chục chiến hạm chỉ trong chớp mắt khiến tất cả mọi người nhìn thấy đều sợ ngây người.

Một số người nắm giữ kính thiên văn quan sát được thân ảnh đang đứng trên tiểu hành tinh ấy hét lên trong vui sướng.

- Là Hoàng Đế! Hoàng Đế đã trở lại!

- Ha ha ha! Mình biết mà, Lý Viễn, Hoàng Đế của chúng ta sẽ trở lại khi mọi người cần nhất.

Người mang theo cả tiểu hành tinh làm v·ũ k·hí là Lý Viễn, anh hiện tại đã tiến hóa lên một hình thái mới gọi trạng thái Siêu Việt, vượt lên trên cả siêu nhân cấp độ năm.

Trạng thái Siêu Việt chỉ có thể xuất hiện khi vượt qua được bản ngã và chinh phục chính mình. Cú sốc từ Hạnh Duyên khiến Lý Viễn thức tỉnh trạng thái độc nhất chưa ai đạt tới.

Đến ngay cả kiếp trước của Xuân Đào cũng chẳng biết có loại trạng thái đặc thù này.

Lý Viễn lạnh nhạt nhìn toàn bộ hạm đội, nhẹ nhàng đẩy “quả bóng” dưới chân bay thành hình cung quét rụng hàng chục chiến hạm khiến toàn bộ Triều Đại Hoàng Kim hốt hoảng bắn pháo vào anh để phản kháng.

Nhưng mọi luồng năng lượng đều không chạm được vào người Lý Viễn.

Khi ở trạng thái siêu việt, Viễn đã miễn trừ mọi tác động bất lợi của thế giới này.

Trừ khi là cấp độ Văn An hoặc mang theo Quyền Năng mới có thể tác động tới Viễn. Mà họ thì không có mặt ở đây.

Nên ngắn gọn lại, Lý Viễn vô địch.

Tiếp sau chẳng có gì để bàn nữa, một cuộc đồ sát thảm thiết đơn phương trong tiếng hò reo của con dân Địa Cầu.

Toàn bộ hạm đội bị diệt sạch sẽ, chỉ có một vài chiến hạm nhanh tay lẹ mắt giơ cờ trắng đầu hàng mới thoát khỏi chuyến du lịch tới âm phủ miễn phí.

Địa Cầu toàn thắng trong trận chiến quyết định này, lịch sử sau đó ghi chép lại với cái tên "ngày Hoàng Đế trở về".

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free