Biến Dị Thế Giới - Chương 68: Chapter 68: Giữa Hai Làn Đạn
Adrenaline vẫn còn sôi sục trong huyết quản, Trung lao đi như một bóng ma trong những hành lang tối tăm, ẩm thấp của bệnh viện Đa khoa Sài Gòn cũ. Tiếng chửi rủa đầy căm tức của Rắn Độc Hưng và tiếng bước chân đuổi theo dồn dập phía sau lưng như tiếng trống tử thần gõ nhịp, thúc giục cậu phải chạy nhanh hơn nữa, ẩn nấp kỹ hơn nữa.
Chiếc ba lô chứa đựng thuốc men quý giá cho Hùng như một gánh nặng ngàn cân trên vai, nhưng cũng là động lực duy nhất giúp cậu vượt qua nỗi sợ hãi và sự kiệt sức đang dần xâm chiếm. Cơn đau rát từ vết bỏng axit trên chân trái, dù đang dịu đi một cách phi lý, vẫn âm ỉ nhói lên theo từng bước chạy, một lời nhắc nhở về cuộc chạm trán vừa rồi và mối nguy hiểm chết người của những kẻ đang săn đuổi cậu.
Cậu rẽ vào một dãy hành lang khác, nơi có vẻ là khu điều trị nội trú cũ. Hai bên là những cánh cửa phòng bệnh im lìm, một số đóng kín, một số hé mở, để lộ những chiếc giường trống không hoen gỉ hoặc những tấm ga trải giường nhàu nát, vương vãi. Ánh sáng yếu ớt từ những ô cửa sổ bám đầy bụi hắt vào, tạo thành những vệt sáng nhờ nhợt, ma quái trên sàn nhà lát gạch hoa lạnh lẽo.
Trung không dám chạy thẳng. Cậu di chuyển men theo tường, tận dụng mọi góc khuất, mọi bóng tối để ẩn mình. Thính giác siêu việt của cậu căng ra, cố gắng định vị tiếng bước chân của đám truy đuổi. Chúng dường như đã tản ra, lùng sục các hành lang khác nhau. Tiếng đập phá cửa phòng, tiếng chửi thề vang vọng đây đó.
Bất chợt, từ phía hành lang cậu vừa chạy qua, hướng nhà thuốc, vọng lại những âm thanh còn khủng khiếp hơn cả tiếng chửi rủa của đám Hưng. Tiếng gầm rú trầm đục, không phải của xác sống thông thường. Tiếng kim loại va chạm chan chát. Tiếng hét thất thanh, đầy kinh hoàng của một trong những tên lâu la. Rồi một tiếng “RẦM” cực lớn như có thứ gì đó nặng nề vừa bị quật mạnh vào tường, theo sau là sự im lặng đáng sợ.
Trung khựng lại, tim như ngừng đập. Âm thanh đó! Tiếng kim loại kéo lê và tiếng gầm rú trầm đục kia! Giống hệt thứ cậu nghe thấy lúc ở nhà thuốc, phát ra từ khu kho dược phía sau. Con quái vật bí ẩn đó đã xuất hiện! Có lẽ chính tiếng động từ trận chiến của cậu và đám Hưng đã đánh thức hoặc thu hút nó.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Trung. Cậu vừa thoát khỏi hang sói, giờ lại có nguy cơ đối mặt với cọp dữ. Nhưng đồng thời, một tia hy vọng đen tối cũng lóe lên: Nếu con quái vật đó tấn công đám Hưng, có lẽ cậu sẽ có cơ hội thoát thân.
Cậu vội vàng tìm chỗ ẩn nấp kỹ hơn. Cậu lách vào một phòng bệnh tối om gần đó, cánh cửa chỉ khép hờ. Bên trong nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi thuốc khử trùng cũ. Cậu nấp sau cánh cửa, hé mắt nhìn ra hành lang qua khe hở, nín thở lắng nghe.
Tiếng hét kinh hoàng thứ hai vang lên từ phía nhà thuốc, lần này là giọng của tên mặt sẹo. Rồi lại tiếng súng săn nổ chát chúa – có lẽ là của Sơn hoặc khẩu súng hắn đánh rơi mà Hưng nhặt được? Nhưng tiếng súng nhanh chóng bị át đi bởi tiếng gầm rú còn dữ dội hơn, tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két, tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
Trung có thể tưởng tượng ra cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra ở đó: Băng Rắn Độc Hưng, những kẻ vừa rồi còn hung hăng đòi bắt sống cậu, giờ đây đang phải đối mặt với một cơn ác mộng còn khủng khiếp hơn.
Cậu có nên nhân cơ hội này để chạy thoát? Tìm đường ra khỏi bệnh viện? Hay ở lại quan sát thêm? Liệu con quái vật đó có tìm đến đây không?
Sự do dự giằng xé tâm trí cậu. Nhưng rồi ý nghĩ về Hùng, về bé Mai, về trách nhiệm phải mang thuốc về lại chiến thắng. Cậu không thể mạo hiểm ở lại đây lâu hơn nữa. Cậu phải đi.
Chờ cho tiếng động từ phía nhà thuốc tạm lắng xuống một chút, chỉ còn tiếng gầm gừ xa xa và tiếng rên rỉ yếu ớt của ai đó, Trung thận trọng hé cửa phòng bệnh, nhìn ra hành lang. Vắng lặng. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lao vụt ra, tiếp tục hành trình tìm đường thoát.
Lần này, cậu không dám đi về hướng cổng chính hay những khu vực sảnh lớn. Cậu chọn những hành lang phụ nhỏ hơn, tối tăm hơn, hy vọng chúng ít bị chú ý hơn. Cậu đi qua khu vực có vẻ là phòng thí nghiệm cũ, những chiếc bàn inox phủ đầy dụng cụ thí nghiệm vỡ nát, những lọ hóa chất đổ tràn ra sàn bốc mùi hăng nồng. Cậu đi ngang qua một khu nhà nguyện nhỏ bé, bụi bặm, những hàng ghế gỗ mục nát nằm im lìm trong bóng tối, cây thánh giá trên tường nghiêng lệch, phủ đầy mạng nhện.
Nơi đây như một mê cung của sự chết chóc và lãng quên. Mỗi bước chân đều có thể dẫn đến một ngõ cụt, hoặc tệ hơn, một hang ổ của quái vật. Trung chỉ có thể dựa vào bản năng, vào giác quan nhạy bén và chút may mắn ít ỏi còn sót lại.
Cậu phải tìm lối ra ở một khu vực khác của bệnh viện, có lẽ là cửa phụ phía Đông hoặc phía Bắc, tránh xa khu vực sảnh chính và tầng hầm nơi con Cerberus xuất hiện. Cậu cố gắng nhớ lại hình dáng tòa nhà nhìn từ bên ngoài, cố gắng định hướng trong mê cung hành lang tối tăm.
Đang dò dẫm đi qua một hành lang khác, nơi có vẻ dẫn đến khu vực phòng khám hoặc văn phòng hành chính, Trung lại khựng lại. Thính giác cậu bắt được tiếng bước chân. Không phải tiếng lết của xác sống, cũng không phải tiếng kéo lê của con quái vật "rác thải". Mà là tiếng bước chân của con người, gấp gáp, loạng choạng, và đầy hoảng loạn.
Chỉ có một người. Và đang tiến rất nhanh về phía cậu từ hành lang đối diện.
Trung vội vàng nấp vào một hốc tường tối. Cậu thủ thế, sẵn sàng đối phó. Liệu có phải là một tên lâu la của Hưng đã thoát được con quái vật kia và đang chạy trốn?
Bóng người đó xuất hiện ở đầu hành lang, chạy thục mạng, không ngừng ngoái đầu lại nhìn về phía sau như đang bị ma đuổi. Dưới ánh sáng yếu ớt hắt vào từ ô cửa sổ cuối hành lang, Trung nhận ra kẻ đó.
Là Rắn Độc Hưng!
Hắn ta đã thoát được! Nhưng bộ dạng thì vô cùng thê thảm. Chiếc áo khoác da rách bươm, trên mặt và người dính đầy máu và thứ chất nhờn đen ngòm của con quái vật kia. Cây mã tấu đã biến mất, thay vào đó là một khẩu súng săn hai nòng cũ kỹ - có lẽ là của Sơn - mà hắn đang ôm chặt trong tay như ôm phao cứu sinh. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt rắn trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Rõ ràng hắn vừa trải qua một cuộc chạm trán khủng khiếp và chỉ may mắn thoát chết trong gang tấc.
Hưng chạy về phía Trung đang ẩn nấp mà không hề hay biết. Hắn chỉ cắm đầu chạy, mục tiêu duy nhất là thoát khỏi thứ gì đó kinh khủng đang đuổi theo phía sau.
Nhưng rồi, khi chỉ còn cách chỗ Trung vài mét, hắn đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn về phía Trung đang nấp, đôi mắt rắn nheo lại. Có lẽ hắn nghe thấy tiếng thở của Trung, hoặc đơn giản là bản năng của một kẻ sống sót trong thế giới tàn khốc này mách bảo hắn có người ở gần.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc. Sự kinh ngạc, rồi căm hận, rồi sợ hãi đồng loạt hiện lên trên khuôn mặt Hưng.
"Mày!" Hắn gầm lên, theo phản xạ giơ khẩu súng săn lên, chĩa thẳng vào Trung.
Trung cũng giật mình, theo phản xạ giơ ống tuýp và dao găm lên thủ thế. Lại là hắn! Sao hắn lại chạy về hướng này?
Họ đứng đối mặt nhau trong hành lang tối tăm, kẻ thù không đội trời chung lại một lần nữa chạm trán trong một tình huống không thể ngờ tới. Hưng muốn giết Trung để trả thù, để bịt miệng, để chiếm đoạt thứ sức mạnh kỳ lạ mà hắn thèm muốn. Trung cũng muốn kết liễu kẻ bất lương này để trừ hậu họa.
Nhưng cả hai đều kiệt sức, đều vừa trải qua những trận chiến sinh tử. Và quan trọng hơn, cả hai đều cảm nhận được mối đe dọa còn lớn hơn đang đến gần.
GRÀOOOOOOOO… XOẠT… KÉT…
Tiếng gầm rú trầm đục và tiếng kim loại kéo lê quen thuộc lại vang lên từ phía hành lang mà Hưng vừa chạy tới. Con quái vật "rác thải" đó đang tiến lại gần! Nó đã lần theo dấu vết của Hưng đến tận đây!
Khuôn mặt Hưng tái mét đi. Hắn quay đầu lại nhìn bóng đen dị dạng đang từ từ hiện ra ở cuối hành lang, rồi lại quay lại nhìn Trung đang đứng chặn đường phía trước. Hắn bị kẹt cứng.
Trung cũng cảm thấy lạnh gáy. Con quái vật đó quá ghê tởm và khó lường. Đối đầu trực diện với nó một mình chẳng khác nào tự sát.
Trong khoảnh khắc đó, sự căm hận giữa Trung và Hưng tạm thời bị nỗi sợ hãi về kẻ thù chung lấn át. Cả hai đều hiểu rằng, nếu không hợp tác, dù chỉ là tạm thời, thì cả hai sẽ cùng bỏ mạng tại đây.
Hưng từ từ hạ nòng súng xuống một chút, ánh mắt rắn vẫn nhìn Trung đầy nghi kỵ và thù địch, nhưng cũng thoáng chút cầu cứu.
Trung cũng không tấn công. Cậu đứng yên, ống tuýp trong tay siết chặt, ánh mắt cảnh giác nhìn Hưng, rồi lại liếc về phía con quái vật đang từ từ tiến lại gần.
Một sự "đình chiến" bất đắc dĩ, mong manh như sợi tóc, được hình thành giữa hai kẻ thù không đội trời chung, ngay trước mũi của con quái vật kinh tởm nhất mà chúng từng đối mặt.
Tiếng kim loại kéo lê ngày càng gần. Cái bóng dị dạng của con quái vật "rác thải" đã hiện rõ hơn ở cuối hành lang, đôi mắt người vô hồn gắn trên khối thịt gớm ghiếc của nó đảo quanh, dò xét. Tiếng gầm gừ trầm đục của nó như đang gõ nhịp cho bản án tử sắp giáng xuống đầu hai kẻ xấu số đang bị kẹt giữa hai làn đạn.