Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 57: Chapter 57: Đụng Độ Rắn Độc

Rời khỏi khu chợ tử khí với hai bàn tay trắng và một nỗi thất vọng nặng trĩu, hy vọng cuối cùng của Trung, Vy và Thủy Tâm giờ đây dồn cả vào cái siêu thị nhỏ nằm cách đó vài dãy phố - một mục tiêu đầy rủi ro nhưng cũng là cơ hội cuối cùng để tìm thấy nước uống và thuốc men trước khi tình trạng của Hùng trở nên vô vọng. Bước chân của họ nặng nề hơn trên mặt đường nhựa nứt nẻ, lởm chởm gạch đá và những mảnh vỡ không xác định. Cơn khát giờ đây không chỉ là cảm giác khó chịu, nó đã trở thành một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt cổ họng, làm mờ đi cả suy nghĩ và rút cạn chút sinh lực cuối cùng còn sót lại. Vy phải cố gắng nén lại cơn đau nhói từ gót chân bị thương, mỗi bước đi tập tễnh là một sự cố gắng phi thường. Thủy Tâm vẫn giữ vẻ im lặng, đôi mắt xanh biển không ngừng quét qua các mái nhà, các ô cửa sổ tối đen, cảnh giác cao độ. Trung đi giữa hai người, thanh sắt cũ kỹ trong tay siết chặt, các giác quan căng ra như dây đàn, cố gắng lắng nghe mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất, đồng thời không ngừng đấu tranh với sự mệt mỏi và cảm giác bất an mơ hồ đang đeo bám.

Cảm giác bị theo dõi từ những tòa nhà cao tầng xa xôi dường như càng lúc càng rõ ràng hơn, dù không có bằng chứng cụ thể nào. Nó giống như một cái bóng vô hình, lơ lửng trên đầu họ, gieo rắc một sự căng thẳng tâm lý nặng nề, khiến mỗi bước chân càng thêm nặng nhọc. Có phải là Prometheus? Hay chỉ là sự hoang tưởng do kiệt sức và sợ hãi? Trung không biết, nhưng bản năng mách bảo cậu rằng nguy hiểm không chỉ đến từ những con quái vật hữu hình.

Khi mặt trời bắt đầu đứng bóng, ánh nắng gay gắt xuyên qua lớp bụi mù mịt, hắt xuống thành phố chết những luồng nhiệt oi bức, họ cuối cùng cũng đến được khu vực có siêu thị nhỏ. Nó nằm nép mình giữa hai tòa nhà văn phòng đã đổ nát một phần, mặt tiền hướng ra một con đường tương đối rộng nhưng cũng ngổn ngang xác xe và rác thải không kém những nơi khác.

Khung cảnh đúng như họ dự đoán: Cửa kính cường lực ở mặt tiền đã vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng như những viên kim cương chết chóc. Tấm cửa cuốn bằng sắt bảo vệ bên trong bị ai đó cạy cong vênh, kéo lên lưng chừng, tạo thành một khe hở tối om, đầy mời gọi nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Bên trong, lờ mờ qua khe cửa, có thể thấy những kệ hàng đổ rạp, hàng hóa vương vãi khắp sàn nhà nhớp nháp, một mớ hỗn độn điển hình của sự cướp bóc và tuyệt vọng đã quét qua nơi này.

"Có vẻ hứa hẹn hơn khu chợ," Vy nói khẽ, giọng khàn đi vì khát, nhưng ánh mắt vẫn không mất đi sự sắc bén. "Nhưng cũng dễ bị phục kích hơn. Chỗ này kín đáo, dễ ẩn nấp."

Cô ra hiệu dừng lại ở một khoảng cách an toàn, cả ba người nấp sau một chiếc xe hơi bị lật nghiêng, quan sát tình hình. Không có tiếng động nào bất thường phát ra từ bên trong siêu thị, chỉ có tiếng gió rít và sự im lặng bao trùm. Nhưng chính sự im lặng đó lại khiến họ bất an.

"Để tôi," Thủy Tâm thì thầm, rồi như một bóng ma, cô nhẹ nhàng tách khỏi nhóm, di chuyển sát vào bức tường, áp sát tai vào khe cửa cuốn hé mở, đôi mắt nhắm lại, tập trung cảm nhận.

Vài giây trôi qua trong im lặng căng thẳng. Vy và Trung nín thở chờ đợi.

Bất chợt, Thủy Tâm mở bừng mắt ra, cô lùi nhanh lại về phía Vy và Trung, ánh mắt xanh biển lóe lên sự cảnh giác cực độ. "Có người bên trong!" Giọng cô gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng. "Nhiều người. Ý định... rất xấu. Tham lam, bạo lực... Họ đang đợi."

Tim Trung như thắt lại. Lại là người sống sót khác. Và lần này, rõ ràng là kẻ thù.

Chưa kịp để họ định thần hay bàn bạc kế hoạch đối phó, từ bên trong siêu thị tối om, vang lên tiếng cười khả ố, đầy vẻ chế nhạo:

"He he... Khôn hồn thì cút đi cho sớm chợ! Chỗ này là của bọn tao rồi!"

Tiếp theo đó, là tiếng kim loại lạch cạch và tiếng bước chân loẹt quẹt trên sàn nhà đầy mảnh vỡ. Rồi, từ dưới khe cửa cuốn hé mở, lần lượt xuất hiện vài bóng người.

Đi đầu là một gã đàn ông cao gầy, tuổi chừng ba mươi lăm, bốn mươi, khuôn mặt hốc hác nhưng đôi mắt ti hí lại sáng lên một cách gian xảo, đầy vẻ nham hiểm. Hắn mặc một chiếc áo khoác da cũ kỹ, sờn rách, trên cổ có một hình xăm con rắn hổ mang đang uốn lượn trông rất dữ tợn. Mái tóc hắn bù xù, bẩn thỉu, dính bết mồ hôi và dầu mỡ. Hắn nhếch mép cười, để lộ hàm răng vàng khè, trên tay lăm lăm một cây mã tấu dài, lưỡi dao đã hoen gỉ nhưng vẫn ánh lên vẻ sắc bén chết người. Đây chắc chắn là Hưng "Rắn Độc", thủ lĩnh của băng nhóm.

Theo sau hắn là bốn, năm tên lâu la khác, ăn mặc còn tạp nham và bẩn thỉu hơn. Kẻ thì cầm ống tuýp nước mài nhọn một đầu, kẻ thì cầm dao bầu lợn lòi, kẻ thì cầm một cây gậy bóng chày cũ kỹ có quấn thêm dây kẽm gai. Vẻ mặt tên nào cũng bặm trợn, hung hãn, ánh mắt nhìn nhóm của Trung như nhìn những con mồi béo bở vừa tự chui đầu vào rọ.

Rõ ràng, chúng không phải tình cờ ở đây. Chúng đã chiếm giữ siêu thị này làm địa bàn và có lẽ đã quan sát nhóm của Trung từ trước khi họ đến gần.

"Ối chà chà," Hưng "Rắn Độc" lên tiếng, giọng nói a dua đầy vẻ chế giễu, hắn đảo mắt nhìn Vy rồi dừng lại trên người Thủy Tâm với ánh mắt thèm thuồng không che giấu. "Xem chúng ta có gì ở đây nào? Hai con chim non xinh xắn đi lạc giữa bầy sói đói à? Còn thằng nhãi thư sinh kia nữa chứ." Hắn liếc nhìn Trung với vẻ khinh thường. "Trông chúng mày có vẻ sạch sẽ hơn bọn tao đấy nhỉ? Chắc là mới chui ra từ cái xó nào ấm áp lắm hả?"

Vy bước lên trước một bước, dù chân đau nhưng tư thế vẫn vững vàng, con dao găm trong tay thủ thế. "Chúng tôi chỉ cần một ít nước và thuốc men," cô nói, giọng lạnh lùng, cố gắng thương lượng dù biết hy vọng rất mong manh. "Nếu các người có, chúng tôi có thể trao đổi."

"Trao đổi?" Hưng cười phá lên, tiếng cười khô khốc, ghê rợn. Đám lâu la phía sau cũng cười hô hố theo. "Bằng cái gì? Bằng mấy thứ vũ khí đồ chơi đó à? Hay bằng hai con chim non này?" Hắn lại nhìn Thủy Tâm và Vy với ánh mắt tục tĩu. "Tao không cần trao đổi. Tao lấy hết!"

Hắn vung cây mã tấu lên, chỉ thẳng vào nhóm của Trung. "Ngoan ngoãn giao nộp vũ khí, đồ đạc, và hai con nhỏ này lại đây cho tao. Thằng ranh kia thì biến đi, tao tha cho mạng chó của mày. Chống cự thì đừng trách!"

Sự tham lam và tàn bạo lộ rõ trong từng lời nói, từng ánh mắt của Hưng. Thương lượng đã hoàn toàn thất bại.

Một cuộc chiến không cân sức sắp sửa nổ ra.

"Mơ đi!" Vy gằn giọng, ánh mắt sắc như dao.

"Vậy thì chết!" Hưng gầm lên, không nói thêm lời nào, hắn vung mã tấu lao tới đầu tiên. Đám lâu la phía sau cũng gào thét, cầm vũ khí tự chế lao theo.

Trận chiến bùng nổ ngay trước cửa siêu thị đổ nát.

Vy, dù bị thương ở chân, vẫn di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và khôn ngoan. Cô lợi dụng chiếc xe hơi lật nghiêng làm vật che chắn, con dao găm trong tay cô như một tia chớp bạc, đỡ gạt những nhát chém của Hưng, đồng thời tìm cách phản công vào những chỗ sơ hở. Kinh nghiệm chiến đấu dày dạn giúp cô đối phó với tên thủ lĩnh có vẻ mạnh nhất, dù không hề dễ dàng.

Thủy Tâm thì như một vũ công tử thần giữa bầy sói. Cô không đối đầu trực diện với những tên đô con, mà dùng sự nhanh nhẹn phi thường của mình để luồn lách giữa chúng, đôi dao găm trong tay cô liên tục lóe lên, nhắm vào những điểm yếu hại như cổ tay, khớp gối, mắt cá chân. Mỗi nhát dao của cô đều cực kỳ chính xác và hiệu quả, khiến hai, ba tên lâu la phải ôm vết thương kêu la thảm thiết hoặc loạng choạng mất thăng bằng.

Trung ban đầu còn hơi choáng ngợp trước sự hung hãn và áp đảo về số lượng của đối phương. Cậu dùng thanh sắt cũ kỹ trong tay chủ yếu để phòng thủ, cố gắng bảo vệ Vy và Thủy Tâm khỏi những đòn tấn công từ phía sau hoặc bên sườn. Cậu nhớ lại lời dặn của Thủy Tâm, cố gắng giữ bình tĩnh, tập trung vào ý chí bảo vệ, không để sự sợ hãi hay tức giận lấn át. Cậu hạ được một tên lâu la bằng cách dùng thanh sắt đập mạnh vào đầu khi hắn sơ hở lao tới, nhưng cậu cảm nhận rõ ràng sức mạnh cơ bản của mình không đủ để đối phó hiệu quả với cả đám đông hung hãn này.

Cánh tay phải của cậu lại bắt đầu ngứa ran, một cảm giác quen thuộc nhưng đáng sợ. Cậu cố gắng kìm nén nó, không muốn bộc lộ sức mạnh biến dị trước mặt những kẻ này, cũng không muốn mất kiểm soát.

Cuộc chiến diễn ra hỗn loạn và dữ dội. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng la hét, chửi rủa, tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng khắp con phố hoang tàn. Băng Rắn Độc tuy đông hơn, hung hãn như thú dữ, nhưng lại thiếu kỷ luật và phối hợp. Chúng chỉ biết lao lên một cách mù quáng, dựa vào số đông và sự tàn bạo.

Tuy nhiên, Hưng "Rắn Độc" lại tỏ ra khá xảo quyệt và tàn nhẫn hơn đám lâu la. Nhận thấy Vy di chuyển khó khăn vì vết thương ở chân, hắn liên tục ra lệnh cho hai tên đô con nhất tập trung tấn công vào điểm yếu đó của cô. Vy đỡ được vài đòn, nhưng rồi cũng bị một tên dùng ống tuýp vụt mạnh vào đúng chỗ đau, khiến cô khụy xuống, kêu lên một tiếng đau đớn.

Thấy Vy gặp nguy hiểm, Thủy Tâm định lao tới ứng cứu, nhưng cô cũng bị hai tên khác chặn đường, ép vào góc tường gần cửa siêu thị. Một tên vung dao bầu chém tới, tên kia dùng gậy bóng chày đập ngang. Thủy Tâm nhanh nhẹn né được nhát dao, nhưng không tránh kịp cây gậy bóng chày đang lao tới ngang sườn.

Cả hai đồng đội cùng lúc rơi vào tình thế nguy hiểm cực độ. Hưng cười lên khoái trá, vung mã tấu lên cao, chuẩn bị kết liễu Vy đang loạng choạng đứng dậy. Hai tên lâu la cũng ép sát Thủy Tâm, chuẩn bị tung đòn tiếp theo.

Chứng kiến cảnh tượng đó, sự giằng co trong lòng Trung lên đến đỉnh điểm. Ý chí bảo vệ đồng đội, nỗi căm phẫn trước sự tàn bạo của băng Rắn Độc, và cả sự thôi thúc của nguồn năng lượng hoang dại đang cuộn trào trong cánh tay phải… tất cả bùng nổ cùng một lúc.

Không! Cậu không thể để họ chết! Không thể để sự sợ hãi về bản thân ngăn cản mình!

"Gràaaaaaaaa!" Một tiếng gầm trầm đục, phi nhân tính bật ra từ cổ họng Trung.

Đôi mắt cậu lóe lên màu đỏ sẫm của máu. Cánh tay phải của cậu bắt đầu biến đổi một cách rõ rệt dưới ánh mặt trời gay gắt. Lớp da sẫm màu lại nhanh chóng, chuyển sang màu xám đen chì.

Những lớp vảy sừng mỏng bắt đầu hiện lên, chồng lớp lên nhau quanh cẳng tay. Các ngón tay dài ra, đen lại, móng tay cong queo, sắc lẻm như những lưỡi dao nhỏ. Sức mạnh hoang dại tuôn chảy, khiến cơ thể cậu run lên vì một cảm giác vừa đau đớn vừa phấn khích kỳ lạ.

Hưng "Rắn Độc", đang chuẩn bị vung mã tấu kết liễu Vy, khựng lại giữa chừng khi nghe thấy tiếng gầm và nhìn thấy sự biến đổi kinh hoàng của Trung. Nụ cười đắc thắng trên mặt hắn tắt ngấm, thay vào đó là sự sững sờ, hoang mang tột độ. "Cái.. cái quái gì thế này?" Hắn lắp bắp.

Đám lâu la đang ép sát Thủy Tâm cũng chết lặng, quên cả tấn công. Chúng nhìn Trung với ánh mắt kinh hoàng, như thể vừa nhìn thấy một con quỷ hiện hình giữa ban ngày.

Trung không còn là chàng trai thư sinh yếu đuối lúc trước nữa. Giờ đây, cậu là một kẻ biến dị, một vũ khí sống, và cơn thịnh nộ chính nghĩa đang chuẩn bị được giải phóng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free