Biến Dị Thế Giới - Chương 51: Chapter 51: Bình Minh Hoang Tàn
Bóng tối ẩm thấp và mùi hôi thối nồng nặc của con hẻm nhỏ tạm thời nuốt chửng lấy đoàn người tả tơi vừa thoát khỏi tầm ngắm vô hình. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người còn rõ hơn cả tiếng gió rít qua những mái tôn hoen gỉ phía trên. Họ dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cáu bẩn, cố gắng điều hòa lại nhịp thở hổn hển sau cú chạy trốn đầy hoảng loạn khỏi con đường trống trải phía sau lưng.
"Đi.. đi được chưa?" Chị Hạnh lắp bắp hỏi, giọng nói vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, vòng tay siết chặt lấy Linh và Tuấn đang nép sát vào người mẹ.
Vy liếc nhìn ra đầu hẻm, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi, rồi lại nhìn về phía tòa nhà văn phòng cao tầng xa xôi, nơi Thủy Tâm quả quyết đã nhìn thấy ánh phản chiếu của ống kính. Không có dấu hiệu nào của sự truy đuổi trực tiếp, ít nhất là vào lúc này. Nhưng cảm giác bất an, cảm giác bị theo dõi như một con mồi, vẫn còn đó, lơ lửng như một đám mây đen kịt.
"Phải đi thôi," Vy nói khẽ, giọng khản đặc vì kiệt sức. "Ở đây không an toàn. Càng ở lâu càng nguy hiểm."
Cô nhìn Thủy Tâm, người vẫn giữ vẻ lạnh lùng cảnh giác, đôi mắt xanh biển không ngừng quét qua xung quanh. "Còn cảm thấy bị nhìn nữa không?"
Thủy Tâm lắc đầu nhẹ. "Cảm giác đó đã mờ đi khi chúng ta vào hẻm. Nhưng không có nghĩa là họ đã rời đi. Có thể họ chỉ đang chờ đợi, hoặc đổi vị trí."
Không còn lựa chọn nào khác. Ngồi yên trong con hẻm này cũng đồng nghĩa với chờ chết. Họ buộc phải bước ra, đối mặt trực diện với thế giới hoang tàn bên ngoài, lần đầu tiên kể từ khi thảm họa ập đến.
Tập tễnh và chậm chạp, nhóm người lần lượt bước ra khỏi con hẻm tối tăm, ẩm thấp. Ánh sáng ban mai, dù yếu ớt và xám xịt như bị phủ một lớp bụi dày đặc, vẫn khiến họ phải nheo mắt lại sau những giờ phút căng thẳng trong bóng tối của tầng hầm và con hẻm vừa rồi.
Và rồi, khung cảnh thực sự của một Sài Gòn đã chết hiện ra trước mắt họ, trần trụi và tàn khốc hơn bất kỳ hình ảnh nào họ có thể tưởng tượng. Con đường nhỏ phía sau chung cư Hoàng Quang, nơi họ vừa thoát ra, giờ đây chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh hủy diệt rộng lớn. Đường phố chính trước mắt họ, từng là một đại lộ sầm uất với dòng xe cộ hối hả và những cửa hàng sáng đèn, giờ đây ngổn ngang như một bãi chiến trường vừa trải qua cơn thịnh nộ của thần chết.
Xác xe hơi, xe máy nằm chồng chất lên nhau, nhiều chiếc cháy đen thui, biến dạng thành những khối kim loại kỳ dị, chắn ngang lối đi. Vài chiếc xe buýt lật nghiêng bên đường, cửa kính vỡ nát, bên trong tối om như những cái miệng há hốc đầy tuyệt vọng. Nhựa đường nứt vỡ thành từng mảng lớn, bị cày xới bởi những vụ nổ không rõ nguyên nhân hoặc dấu chân của những sinh vật khổng lồ nào đó đã đi qua. Rác thải sinh hoạt, mảnh vỡ kính, gạch đá, và cả những vật dụng cá nhân bị bỏ lại – một chiếc giày cao gót đơn độc, một con gấu bông sờn cũ, một cuốn sổ tay rơi mở dang dở – vương vãi khắp nơi, tạo thành một lớp phủ hỗn độn và đầy ám ảnh trên mặt đường.
Các tòa nhà cao tầng hai bên đường, từng là biểu tượng của sự phồn hoa đô thị, giờ đây im lìm đứng sừng sững như những tấm bia mộ khổng lồ bằng bê tông cốt thép. Cửa kính của chúng vỡ tan hoang, để lộ những khoảng tối đen ngòm, trống rỗng bên trong như những hốc mắt vô hồn nhìn xuống thành phố đã chết. Vài tòa nhà bị hư hại nặng nề, tường bê tông nứt nẻ, nghiêng đổ, sẵn sàng sụp xuống bất cứ lúc nào. Biển hiệu quảng cáo rách nát bay phần phật trong gió, tạo ra những âm thanh sột soạt ma quái.
Không khí đặc quánh lại bởi một thứ mùi hỗn tạp khủng khiếp: mùi tử khí bốc lên từ những cái xác người và quái vật chưa được dọn dẹp đang bắt đầu phân hủy đâu đó trong các góc khuất, hòa lẫn với mùi khói bụi từ những đám cháy đã tàn nhưng vẫn âm ỉ, mùi ẩm mốc của rêu phong và sự lãng quên, và mùi hôi thối nồng nặc từ những đống rác thải khổng lồ chất đống bên đường hoặc từ hệ thống cống rãnh đã tê liệt.
Sự im lặng bao trùm lấy không gian rộng lớn. Nó không phải là sự tĩnh lặng yên bình, mà là sự im lặng của cái chết, mênh mông, trống rỗng và đầy đe dọa. Nó còn đáng sợ hơn cả sự hỗn loạn và tiếng gầm rú bên trong chung cư Hoàng Quang. Ít nhất ở đó, họ còn biết mối nguy hiểm đến từ đâu. Còn ở đây, giữa con phố hoang tàn này, nguy hiểm có thể đến từ bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, dưới bất kỳ hình dạng nào. Thỉnh thoảng, sự im lặng lại bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những tòa nhà cao tầng như tiếng hú ma quái, tiếng kim loại kêu ken két của những biển hiệu lung lay, hay tiếng gầm rú đơn độc, xa xăm của một con quái vật nào đó lang thang trong lòng thành phố.
Trung thở hổn hển, cảm giác choáng ngợp và bất an xâm chiếm tâm trí cậu. Khung cảnh này, sự hoang tàn này, vượt xa những gì cậu có thể tưởng tượng khi còn ở trong bốn bức tường của chung cư. Cậu cảm thấy nhỏ bé, yếu ớt và hoàn toàn bị phơi bày giữa mê cung đổ nát này. Cảm giác tự do mong manh khi vừa thoát ra khỏi Hoàng Quang nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi mới, sâu sắc và bao trùm hơn.
Cậu liếc nhìn những người đồng đội. Ai cũng mang vẻ mặt tương tự: kiệt sức, hoang mang, và sợ hãi. Vy, dù cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng của người chỉ huy, nhưng đôi môi mím chặt và ánh mắt liên tục quét qua xung quanh không giấu được sự căng thẳng tột độ. Vết thương ở chân khiến bước đi của cô tập tễnh rõ rệt, và sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt tái nhợt. Trách nhiệm dẫn dắt nhóm người già yếu, thương tật này đi đến đâu giữa thành phố chết chóc hẳn đang đè nặng lên vai cô.
Lão Nam đứng cạnh Trung, đôi mắt già nua nhìn quanh khung cảnh đổ nát với vẻ đau buồn và lo lắng khôn tả. Ông thở dài, tiếng thở nặng nề mang theo cả nỗi mất mát về Anh Khoa và sự bất định về tương lai. Tuổi già và sự kiệt sức khiến đôi chân ông run rẩy, nhưng ông vẫn cố gắng đứng thẳng, cây gậy sắt trong tay nắm chặt, như một điểm tựa cuối cùng.
Chị Hạnh thì gần như suy sụp. Chị ôm chặt lấy Linh và Tuấn, đôi mắt ngơ ngác nhìn quanh, miệng lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa. Nỗi hoảng loạn và sợ hãi đã chiếm lấy hoàn toàn tâm trí chị, chỉ còn lại bản năng của người mẹ muốn bảo vệ con mình bằng mọi giá. Linh và Tuấn cũng sợ hãi không kém, hai đứa trẻ nép chặt vào mẹ, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng hoang tàn xung quanh.
Thủy Tâm vẫn giữ vẻ im lặng và cảnh giác thường thấy. Đôi mắt xanh biển của cô không ngừng quét qua các mái nhà, các cửa sổ tối đen, các con hẻm tối tăm hai bên đường. Cô di chuyển nhẹ nhàng, giữ khoảng cách với nhóm một chút, như thể đang tạo ra một vành đai an toàn vô hình. Sự bình tĩnh của cô có phần nào trấn an những người khác, nhưng cũng ẩn chứa một sự bí ẩn khó lường.
Trung đưa mắt nhìn xuống Hùng, người đang được cậu và Lão Nam khó khăn dìu ngồi dựa vào một bức tường đổ nát. Tình trạng của anh đầu bếp rõ ràng là tệ nhất. Cơn sốt vẫn chưa hạ, khuôn mặt đỏ bừng giờ đây lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi môi khô khốc nứt nẻ. Anh rên rỉ nhiều hơn, những tiếng rên đứt quãng vì đau đớn từ cánh tay gãy đang sưng tấy đỏ rực, mưng mủ dưới lớp băng gạc tạm bợ. Tình trạng nhiễm trùng đã quá rõ ràng. Nếu không được chăm sóc y tế và dùng kháng sinh ngay lập tức, tính mạng của anh khó mà giữ được. Việc di chuyển anh trong tình trạng này là một cực hình cho cả người dìu lẫn chính bản thân anh.
Bé Mai, dù đã qua cơn sốt nguy kịch nhờ liều thuốc cuối cùng lấy được trong nhà thuốc bỏ hoang ở khu C chung cư, vẫn còn rất yếu. Cô bé ngủ li bì trong vòng tay của chị Hạnh, thỉnh thoảng lại khẽ cựa mình hoặc rên lên yếu ớt. Cơ thể nhỏ bé, xanh xao của em là một lời nhắc nhở đau đớn về sự mong manh của sự sống trong thế giới khắc nghiệt này.
Sự kiệt quệ thể chất và tinh thần bao trùm lấy cả nhóm. Họ đã trải qua những trận chiến sinh tử, những cuộc đào thoát nghẹt thở, chứng kiến quá nhiều cái chết và mất mát. Giờ đây, họ lại phải đối mặt với một thử thách mới, một môi trường hoàn toàn xa lạ và nguy hiểm hơn gấp bội, trong tình trạng gần như cạn kiệt hoàn toàn về tài nguyên. Chai nước cuối cùng đã dùng hết để lau người hạ sốt và pha thuốc. Những mẩu bánh quy, lương khô cuối cùng cũng đã được chia sẻ hết. Họ không còn gì cả, ngoài ý chí sinh tồn đang dần bị bào mòn bởi đói, khát và tuyệt vọng.
Trung cảm nhận rõ ràng sự cô lập của chính mình giữa những người đồng đội. Vết bỏng axit trên chân trái, dù đã lành lại với tốc độ phi thường nhờ thuốc mỡ của Thủy Tâm, vẫn là một bằng chứng về sự khác biệt của cậu. Cậu cảm nhận được những ánh mắt dè chừng, sợ hãi thỉnh thoảng lại liếc về phía mình, đặc biệt là từ Vy và chị Hạnh. Cánh tay phải, nơi con quái vật nội tâm đang ngủ yên, vẫn âm ỉ cảm giác ngứa ran khó chịu. Cậu vừa là người bảo vệ, vừa là mối nguy hiểm tiềm tàng. Gánh nặng trách nhiệm và sự mặc cảm đè nặng lên tâm trí non nớt của cậu thanh niên vừa mới bước qua tuổi hai mươi.
"Chúng ta phải tìm chỗ trú ẩn ngay," Vy lên tiếng, giọng nói cố gắng giữ vẻ quả quyết dù đã khản đặc. "Không thể ở ngoài đường thế này được. Phải nghỉ ngơi, chăm sóc Hùng, và tìm cách bổ sung nước uống trước tiên."
"Hướng nào đây cô Vy?" Lão Nam hỏi, nhìn quanh con đường xa lạ. Khu vực này nằm ở phía sau tòa nhà Hoàng Quang, không phải lối ông thường đi. Mọi thứ đều lạ lẫm và đổ nát, khó mà định vị được phương hướng chính xác.
Vy nhìn lên bầu trời xám xịt, cố gắng dựa vào chút ánh sáng yếu ớt của mặt trời bị che khuất sau lớp mây dày đặc. "Vẫn là hướng Đông," cô chỉ tay về phía có vẻ ít tòa nhà cao tầng hơn, nơi chân trời mờ ảo hơn một chút. "Tránh xa khu trung tâm, nơi có thể tập trung nhiều quái vật hơn. Men theo mấy con hẻm này đi. Tìm một cửa hàng nhỏ còn sót lại, một tầng hầm khô ráo, hoặc một căn nhà nào đó đủ kín đáo để chúng ta có thể tạm nghỉ qua đêm nay."
Đó là một kế hoạch đầy may rủi, dựa trên phán đoán mơ hồ và hy vọng mong manh. Nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Họ cần một điểm dừng chân, một cơ hội để lấy lại chút sức lực, để đánh giá lại tình hình, để quyết định bước đi tiếp theo trong mê cung chết chóc này.
Đoàn người tả tơi lại bắt đầu cuộc hành trình vô định. Trung và Lão Nam gần như phải dùng hết sức lực còn lại để dìu Hùng đi từng bước khó nhọc. Vy đi đầu, tập tễnh nhưng đôi mắt không ngừng cảnh giới. Chị Hạnh dắt díu hai đứa nhỏ đi giữa, nước mắt vẫn lăn dài trên khuôn mặt hốc hác. Thủy Tâm lại lặng lẽ đi sau cùng, như một bóng ma cảnh giới, đôi mắt xanh biển liên tục quét qua các mái nhà, các ô cửa sổ tối đen, và những con hẻm tối tăm hai bên đường.
Họ men theo những con hẻm nhỏ, cố gắng tránh những con đường lớn trống trải. Không gian chật hẹp, ẩm thấp của những con hẻm mang lại cảm giác an toàn hơn một chút so với sự phơi bày ngoài đường lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc tầm nhìn bị hạn chế và nguy cơ bị phục kích từ những góc khuất tăng lên. Mùi hôi thối của rác thải và nước cống tù đọng ở đây còn nồng nặc hơn, thỉnh thoảng lại xen lẫn mùi tử khí khiến người ta buồn nôn.
Khi họ vừa đi qua một ngã ba nhỏ giữa hai con hẻm, định rẽ sang một con đường có vẻ rộng hơn một chút, thì Trung, với thính giác nhạy bén, đột nhiên khựng lại.
"Chờ đã!" Cậu thì thầm, giơ tay ra hiệu.
Mọi người lập tức dừng lại, nín thở lắng nghe.
Từ phía con đường rộng phía trước, cách đó không xa, vọng lại tiếng gầm gừ trầm đục, không chỉ một, mà là vài tiếng khác nhau, xen lẫn tiếng sột soạt và tiếng vật gì đó bị kéo lê trên mặt đường.
Chưa kịp để họ định thần, một bóng đen lướt qua rất nhanh ở đầu con đường, chỉ trong tích tắc rồi biến mất sau một đống xe cộ đổ nát. Nó di chuyển khom người, nhanh nhẹn một cách kỳ lạ.
"Ghoul?" Trung lẩm bẩm, nhớ lại những mô tả về loại quái vật đường phố trong tài liệu của Minh Kha.
Vy và Thủy Tâm cũng đã nhận ra nguy hiểm.
"Lùi lại! Vào trong kia!" Vy ra lệnh gấp gáp, chỉ vào một cửa hàng tạp hóa nhỏ đã bị phá tan hoang cửa kính gần đó.
Không một chút do dự, cả nhóm vội vàng lùi lại, tìm cách ẩn nấp sau quầy hàng đổ nát và những kệ hàng trống rỗng bên trong cửa hàng tối tăm. Tiếng gầm gừ và sột soạt từ phía trước vẫn còn đó, nhưng có vẻ chúng chưa phát hiện ra họ.
Sự khác biệt giữa môi trường chung cư khép kín và đường phố rộng lớn giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Nguy hiểm không còn tập trung ở những điểm cố định như cầu thang bộ hay sảnh chờ, mà có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, từ bất cứ hướng nào. Sự trống trải ban đầu mang lại cảm giác tự do mong manh, giờ đây lại biến thành nỗi bất an thường trực, cảm giác bị săn đuổi từ mọi phía.
Trung nép mình sau quầy hàng đổ, tim đập mạnh. Cậu liếc nhìn ra ngoài qua khe hở của khung cửa vỡ. Con đường rộng lớn, hoang tàn trải dài trước mắt. Xa xa, trên mái của một tòa nhà cao tầng khác, cậu lại thoáng thấy một ánh phản chiếu kỳ lạ, giống như lần Thủy Tâm phát hiện trước khi họ vào hẻm. Có phải chỉ là sự trùng hợp, hay cảm giác bị theo dõi đó vẫn chưa hề biến mất?