Biến Dị Thế Giới - Chương 44: Chapter 44: Lối Thoát Bất Định
Chiếu nghỉ tầng 2 của cầu thang thoát hiểm phía Tây giờ đây không khác gì cửa địa ngục. Không khí đặc quánh lại bởi nỗi sợ hãi hữu hình, sự im lặng gần như tuyệt đối chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở hổn hển của nhóm người đang mắc kẹt và những âm thanh ghê rợn vọng lên từ bóng tối sâu thẳm phía dưới – tiếng gầm gừ đồng loạt, tiếng cào cấu, tiếng kim loại kéo lê ken két.
"Rất đông... có tổ chức... rất đói." Lời cảnh báo của Thủy Tâm, dù được thì thầm, lại vang vọng trong tâm trí mỗi người như tiếng sét. Cô gái tóc bạch kim đứng nép sát vào tường, đôi mắt xanh biển nhắm nghiền, khuôn mặt hơi tái đi vì tập trung cao độ, cố gắng "cảm nhận" bản chất của mối đe dọa đang tụ tập ngay dưới chân họ, chặn đứng con đường thoát duy nhất theo kế hoạch.
"Tôi nghe thấy tiếng kim loại... như móng vuốt lớn cào trên bê tông," Trung bổ sung, thính giác siêu việt của cậu vẽ nên một bức tranh âm thanh đầy ám ảnh. "Và tiếng gầm đó... không phải của lũ xác sống bình thường. Trầm hơn, đồng loạt hơn, như thể... chúng đang liên lạc với nhau."
Một bầy quái vật có tổ chức, không phải loại thường, đang chờ đợi ở tầng trệt. Giả thuyết về đội "Thu hồi" của Prometheus tạm thời bị gạt sang một bên – cảm nhận của Thủy Tâm là "thú săn mồi", không phải con người có vũ trang. Nhưng điều đó không làm tình hình bớt nguy hiểm đi, thậm chí còn đáng sợ hơn bởi sự bí ẩn của kẻ địch mới.
"Chết tiệt!" Vy nghiến răng, tay siết chặt con dao găm. Kế hoạch xuống tầng hầm hoặc cửa phụ phía Tây đã hoàn toàn phá sản. Họ bị kẹt cứng ở tầng 2, với hai người bị thương nặng, tài nguyên cạn kiệt, và một bầy quái vật bí ẩn đang chặn đường sống duy nhất.
"Chúng ta... chúng ta phải làm sao bây giờ?" Chị Hạnh lắp bắp, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng, vòng tay ôm chặt lấy Linh và Tuấn như thể đó là điều cuối cùng chị có thể làm.
Lão Nam nhìn xuống bóng tối mịt mùng phía dưới, rồi lại nhìn lên những tầng lầu tăm tối phía trên mà họ vừa khó khăn vượt qua. Quay lại? Không thể. Đường lên cũng đầy rẫy hiểm nguy, và quan trọng hơn, nó không dẫn đến đâu cả. Tiến lên phía trước, đối đầu trực diện với bầy quái vật kia? Với lực lượng hiện tại, với hai người bị thương nặng, đó chẳng khác nào tự sát.
"Phải tìm đường khác." Vy nói, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng cô cũng đang rối như tơ vò. "Không thể xuống được nữa. Tầng này, hoặc tầng 3. Phải có một lối đi nào đó khác. Bác Nam, bác nhớ lại xem! Có hành lang nào nối giữa các khu không? Đường ống thông gió lớn? Hay một căn hộ nào đặc biệt có thể thông ra ngoài?"
Lão Nam nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong trí nhớ hàng chục năm làm việc ở tòa nhà này. Khuôn mặt già nua nhăn lại vì tập trung. Ông lẩm bẩm về sơ đồ tòa nhà, về các khu A, B, C, về những lần đi sửa điện, sửa nước ở những góc khuất ít ai để ý.
"Tầng này... tầng 2..." Ông mở mắt ra, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng yếu ớt. "Hình như... ở dãy hành lang chính phía bên kia, gần khu văn phòng cho thuê cũ... có một hành lang kỹ thuật. Nó hẹp, ít ai biết, thường dùng để luồn dây cáp hoặc sửa chữa đường ống. Nếu tôi nhớ không lầm, nó có thể thông sang khu vực cầu thang bộ của dãy nhà B hoặc C..."
"Nhưng..." Ông ngập ngừng. "Cửa vào hành lang đó thường được khóa bằng cửa thép rất dày, loại cửa chống cháy. Không dễ gì mở được."
"Cửa thép?" Vy nhíu mày. Đó là một trở ngại lớn, nhưng cũng là hy vọng duy nhất lúc này. "Vị trí cụ thể ở đâu?"
Lão Nam cố gắng mô tả lại vị trí dựa trên trí nhớ: đi ngược lại một đoạn trên hành lang tầng 2, rẽ vào khu vực sảnh nhỏ dẫn đến mấy văn phòng cũ, cánh cửa thép nằm khuất sau một góc tường.
"Đi!" Vy không do dự. "Kiểm tra nó ngay. Đó là lựa chọn duy nhất."
Họ cẩn thận quay ngược lại, rời khỏi chiếu nghỉ của cầu thang thoát hiểm, bước vào hành lang chính của tầng 2. Hành lang này có vẻ ít bị tàn phá hơn tầng 15, nhưng vẫn đầy rẫy dấu vết của sự hỗn loạn và cái chết. Đồ đạc văn phòng đổ nát, giấy tờ vương vãi, vài cái xác khô quắt queo nằm co quắp trong góc tối.
Thủy Tâm lại đi trước dò đường. Cô ra hiệu về phía trước, xác nhận có vài con xác sống lảng vảng ở khu vực sảnh nhỏ gần mấy văn phòng cũ.
"Ba con." Vy ra lệnh ngắn gọn. "Xử lý nhanh, gọn, im lặng."
Lần này, Vy và Thủy Tâm không hành động đơn độc. Vy ra hiệu cho Trung. Cậu hiểu ý. Đây là cơ hội để cậu thể hiện khả năng phối hợp và kiểm soát.
Vy và Thủy Tâm di chuyển nhanh nhẹn từ hai phía, thu hút sự chú ý của hai con xác sống. Ngay khi chúng quay người lại, Trung từ phía sau lao tới như một cơn gió, thanh sắt trong tay vung lên, không cần dùng đến sức mạnh biến dị quá nhiều, chỉ cần tốc độ và sự chính xác, đập mạnh vào gáy con thứ ba khiến nó đổ gục xuống sàn mà không kịp kêu lên. Cùng lúc đó, dao găm của Vy và Thủy Tâm cũng đã kết liễu hai con còn lại.
Pha phối hợp diễn ra nhanh gọn và hiệu quả, gần như không gây ra tiếng động lớn. Vy khẽ gật đầu với Trung, một sự ghi nhận nhỏ nhưng đủ để khiến cậu cảm thấy ấm lòng hơn một chút. Ít nhất, cậu vẫn còn hữu dụng như một người đồng đội bình thường.
Họ tiến vào khu vực sảnh nhỏ tối tăm. Đúng như Lão Nam mô tả, khuất sau một góc tường gần lối vào một văn phòng đã tan hoang, là một cánh cửa thép dày, màu xám tro, có bảng hiệu mờ ảo ghi "Khu Vực Kỹ Thuật - Miễn Vào". Cánh cửa đóng im lìm, không có tay nắm, chỉ có một ổ khóa cơ bằng kim loại đã hoen gỉ và có vẻ cực kỳ chắc chắn.
"Đúng nó rồi." Lão Nam xác nhận. "Khóa này là loại khóa chìm, rất khó phá." Ông thử đẩy mạnh vào cánh cửa, nhưng nó không hề nhúc nhích.
Vy tiến lại gần, dùng đèn pin soi kỹ ổ khóa và bản lề. "Không có cách nào bẻ khóa hay phá bản lề nhanh được. Quá chắc chắn." Cô lắc đầu, quay sang nhìn Trung, ánh mắt chứa đựng sự chờ đợi và cả một chút e dè.
Trung hiểu ý. Lại là lúc cậu phải sử dụng thứ sức mạnh đáng sợ đó. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào mục tiêu: Mở cánh cửa này, mở đường sống cho mọi người. Cậu không nghĩ đến việc biến đổi hoàn toàn, chỉ cần đủ sức mạnh để phá vỡ vật cản.
Cậu bước lên trước cánh cửa thép, gạt bỏ mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Cậu nhắm mắt lại, gọi tên ý chí bảo vệ trong tâm trí. Cánh tay phải lại nóng lên, các cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp da sẫm màu, nắm đấm siết chặt lại, cứng như đá.
Cậu không đấm vào ổ khóa, làm vậy có thể gây ra tiếng động quá lớn. Cậu nhắm vào phần bản lề phía trên, nơi có vẻ yếu hơn một chút. Cậu giơ cao nắm đấm, dồn toàn bộ sức mạnh có kiểm soát vào đó, rồi tung ra một cú đấm trời giáng.
RẦMMMM!
Một tiếng động lớn và trầm đục vang vọng khắp hành lang.
Cánh cửa thép rung lên bần bật. Phần bản lề bị cú đấm trực diện móp méo nghiêm trọng, vài con ốc vít bật tung ra.
"Nữa!" Vy hét khẽ, thúc giục. Tiếng động lớn thế này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý nếu có gì đó ở gần đây.
Trung nghiến răng, mặc kệ cơn đau nhói và cảm giác kiệt sức đang dâng lên, cậu tung thêm một cú đấm nữa vào đúng vị trí đó.
RẦM! RẮC!
Lần này, bản lề phía trên bung hẳn ra khỏi tường, kéo theo một mảng vữa lớn. Cánh cửa thép nặng nề nghiêng hẳn về một bên, tạo ra một khe hở đủ lớn cho một người lách qua.
"Được rồi! Mau!" Vy ra lệnh.
Thủy Tâm lách người qua khe cửa đầu tiên, biến mất vào bóng tối của hành lang kỹ thuật. Cô nhanh chóng quay ra, ra hiệu an toàn.
Vy và Lão Nam vội vàng dìu Hùng và Khoa lách qua khe cửa. Việc di chuyển người bị thương qua khe hở hẹp và tối tăm này còn khó khăn hơn cả lúc đi xuống cầu thang. Chị Hạnh dắt hai đứa nhỏ theo sát phía sau. Minh Kha bị Lão Nam kéo đi một cách không thương tiếc.
Trung là người cuối cùng lách qua khe cửa. Ngay khi cậu vừa vào bên trong, cậu dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh cánh cửa thép sập về vị trí cũ, dù không thể đóng hoàn toàn nhưng cũng đủ để che chắn tạm thời và giảm bớt tiếng động vọng ra.
Bên trong hành lang kỹ thuật tối đen như mực, bụi bặm và mạng nhện giăng khắp nơi. Không khí tù đọng, ngột ngạt. Đường ống nước, ống thông gió, dây điện đủ loại chằng chịt trên trần và tường như một mê cung kỳ dị. Dưới chân là nền bê tông thô ráp, ẩm ướt.
"Đi lối này." Lão Nam thì thầm, dùng đèn pin yếu ớt soi đường. Ông chỉ về một hướng trong hành lang hẹp. "Nếu tôi nhớ không lầm... đi hết đường này, rẽ phải... sẽ có một cánh cửa khác thông ra khu vực cầu thang bộ của tòa nhà khu B..."
Họ lại bắt đầu hành trình trong bóng tối, lần này là một con đường hoàn toàn xa lạ và tiềm ẩn những nguy hiểm không thể lường trước. Hành lang kỹ thuật chật hẹp, quanh co, nhiều ngóc ngách. Thỉnh thoảng họ lại phải cúi người tránh những đường ống thấp, hoặc bước qua những đống vật liệu xây dựng cũ kỹ bị bỏ lại.
Trung đi gần cuối nhóm, ngay trước Lão Nam và Minh Kha. Thính giác của cậu căng ra, cố gắng bắt lấy mọi tiếng động lạ. Cánh tay phải vẫn còn tê dại sau hai cú đấm vào cửa thép, nhưng cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng khi đã sử dụng được sức mạnh một cách có ích, có kiểm soát.
Họ đi được một đoạn khá xa trong hành lang kỹ thuật, theo sự chỉ dẫn của Lão Nam. Hy vọng về một lối thoát mới, an toàn hơn lại bắt đầu nhen nhóm.
Nhưng rồi, khi họ đến gần một khúc cua, Thủy Tâm đang đi đầu lại đột ngột dừng lại, giơ tay ra hiệu dừng khẩn cấp. Cô đứng bất động, lắng nghe.
Lần này, không chỉ Thủy Tâm. Trung cũng nghe thấy. Và cả Vy, Lão Nam.
Một âm thanh lạ lùng, đều đặn, đang vọng lại từ phía trước, sau khúc cua.
Thịch... thịch... thịch...
Nó không giống tiếng gầm gừ của quái vật, không giống tiếng bước chân lảo đảo của xác sống. Nó giống như tiếng tim đập, một nhịp tim rất lớn, rất chậm, rất mạnh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hành lang kỹ thuật, tạo cảm giác rờn rợn và đầy ám ảnh.
Cùng với tiếng tim đập đó, là một thứ mùi khác lạ, không phải mùi hôi thối của sự phân hủy, mà là mùi tanh nồng của máu tươi và một thứ mùi hóa chất ngọt lợ khó tả.
"Cái... cái gì vậy?" Hùng thì thầm, giọng đầy hoảng sợ.
Thủy Tâm quay lại, khuôn mặt lạnh lùng của cô lần đầu tiên lộ rõ vẻ bối rối và cả một chút... ghê tởm. Đôi mắt xanh biển của cô nhìn vào bóng tối phía trước khúc cua, giọng nói khẽ nhưng đủ để mọi người nghe thấy, mang theo một sự cảnh báo đầy đáng sợ:
"Tôi không biết... Cảm giác rất lạ... Không phải sống, cũng không phải chết hoàn toàn. Nó... lớn lắm. Và... nó đang đợi."
Tiếng tim đập "thịch... thịch..." vẫn đều đặn vang lên, ngày càng gần hơn, như đang gõ nhịp cho một cuộc gặp gỡ định mệnh với một thứ kinh hoàng mà họ chưa từng biết đến, ngay trong lòng hành lang kỹ thuật tưởng chừng là lối thoát an toàn này.