Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 21: Chapter 21: Bất An và Thiếu Thốn

Tiếng then cài cửa căn hộ B1504 được đẩy vào vị trí cũ, vang lên một cách nặng nề, khô khốc trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Vy, Thủy Tâm và Anh Khoa vừa trở về từ chuyến trinh sát đầu tiên, bộ dạng còn tệ hơn lúc rời đi. Vy tập tễnh trên chiếc chân đau, khuôn mặt vốn đã xanh xao giờ thêm phần mệt mỏi, vết thương trên cánh tay vừa được lão Nam băng bó tạm thời lại rỉ máu. Anh Khoa ôm chặt bả vai bị viên đạn tự chế sượt qua, máu thấm ướt một mảng áo lớn, khuôn mặt lầm lì thường ngày giờ đây hằn lên sự đau đớn và căm hận không thể che giấu. Chỉ có Thủy Tâm là có vẻ ít bị ảnh hưởng nhất về mặt thể chất, nhưng đôi mắt xanh biển lạnh lùng của cô cũng ánh lên sự căng thẳng và dò xét khi quét qua căn phòng tù túng.

Lão Nam và Hùng vội vàng đỡ lấy họ, ánh mắt đầy lo lắng và chờ đợi. Bé Mai, Linh và Tuấn nép sau lưng chị Hạnh, đôi mắt to tròn nhìn những người vừa trở về với vẻ sợ hãi xen lẫn tò mò. Minh Kha vẫn ngồi ở góc phòng, chỉ ngẩng đầu lên khỏi chiếc máy tính bảng trong giây lát, ánh mắt sắc lạnh lướt qua vết thương của Anh Khoa rồi lại quay về với công việc của mình, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến hắn.

Trung đứng cách đó không xa, trái tim cậu thắt lại khi nhìn thấy bộ dạng của họ, đặc biệt là vết thương mới của Anh Khoa. Một cảm giác tội lỗi nặng nề lại đè nặng lên tâm trí cậu. Giá như cậu được đi cùng, giá như sức mạnh của cậu có thể được sử dụng một cách hữu ích thay vì chỉ gây ra sợ hãi và nghi kỵ. Cậu muốn bước tới hỏi han, nhưng đôi chân như bị chôn chặt xuống sàn, bức tường im lặng vô hình giữa cậu và mọi người vẫn còn đó, sừng sững và lạnh lẽo.

"Sao rồi? Tìm được gì không?"

Lão Nam hỏi gấp, giọng khàn đi vì lo lắng.

Vy lắc đầu, đưa cho ông mấy hộp cá mòi cũ đã móp méo và chai nước lọc nhỏ gần cạn đáy mà Thủy Tâm tìm được:

"Chỉ có vậy thôi. Hầu hết các căn hộ đều đã bị lục soát sạch sẽ. Đồ ăn hết hạn, nước gần như không còn."

Sự thất vọng bao trùm lấy mọi người như một tấm chăn lạnh lẽo. Chút hy vọng le lói về việc tìm thêm được tài nguyên đã hoàn toàn vụt tắt.

"Chúng tôi gặp một nhóm khác ở cuối hành lang."

Vy tiếp tục báo cáo, giọng nói mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ sự rõ ràng:

"Ba người, một gã đàn ông cầm đầu có vẻ điên loạn, cầm súng tự chế. Hắn không cho tiếp cận, còn bắn bị thương Khoa."

Cô chỉ về phía vết thương trên vai Anh Khoa, ánh mắt ánh lên sự tức giận thoáng qua:

"Chúng tôi phải vòng qua đường ban công để quay về."

"Đường ban công?"

Hùng kêu lên, mặt biến sắc khi tưởng tượng ra cảnh tượng nguy hiểm.

"Đúng vậy."

Vy xác nhận:

"Và.. còn tiếng nổ lớn lúc trước. Rung chuyển cả tòa nhà. Vẫn chưa rõ nguyên nhân."

Thông tin về nhóm người thù địch có vũ trang và tiếng nổ bí ẩn càng làm tăng thêm bầu không khí bất an. Không chỉ đối mặt với quái vật, giờ đây họ còn phải dè chừng những người sống sót khác, và cả nguy cơ tiềm ẩn từ chính tòa nhà đang mục nát này.

Lão Nam thở dài, khuôn mặt già nua càng thêm phần khắc khổ. Ông nhận lấy mấy hộp cá và chai nước ít ỏi, ánh mắt nặng trĩu. Ông biết rõ, với ngần này thứ, họ không thể cầm cự được bao lâu nữa. Ông nhìn quanh, thấy những ánh mắt tuyệt vọng, đói khát hướng về mình. Ông phải làm gì đó.

"Thôi được rồi."

Ông cố gắng trấn tĩnh mọi người:

"Có còn hơn không. Hùng, cậu xem chế biến thế nào cho mọi người ăn tạm đi. Ưu tiên bọn trẻ trước."

Hùng gật đầu một cách nặng nhọc. Anh đi về phía góc bếp tạm bợ, nơi có vài chiếc nồi méo mó và một cái bếp gas mini gần hết gas. Anh nhìn mấy hộp cá mòi cũ, mấy gói bánh quy vụn còn sót lại, rồi nhìn mấy đứa trẻ đang xanh xao vì đói và sợ hãi. Một ý nghĩ lóe lên.

"Được rồi!"

Anh cố gắng nở một nụ cười, dù méo xệch:

"Hôm nay bếp trưởng Hùng sẽ đãi mọi người món 'cháo cá hộp' siêu đặc biệt nhé! Đảm bảo ăn vào là khỏe re!"

Anh bắt đầu nhóm bếp, đổ chút nước ít ỏi còn lại vào nồi, bóc mấy hộp cá mòi đổ vào, dùng thìa dằm nát ra, rồi bóp vụn cả những chiếc bánh quy cuối cùng cho vào nấu cùng. Mùi cá hộp hơi tanh nồng và mùi bánh quy cũ kỹ hòa quyện vào nhau, bốc lên một thứ mùi lạ lùng, không hề hấp dẫn. Nhưng trong hoàn cảnh này, đó là tất cả những gì họ có. Hùng cố gắng khuấy đều nồi "cháo" loãng, vừa làm vừa cố gắng kể vài câu chuyện cười gượng gạo, nhưng không ai còn tâm trạng để hưởng ứng.

Khi nồi "cháo" được nấu xong, Hùng múc ra những chiếc bát sứt mẻ. Khói bốc lên nghi ngút, nhưng mùi vị thì thật khó tả. Lão Nam là người ăn đầu tiên, ông húp một thìa lớn, cố gắng nuốt xuống, rồi gật gù khen lấy lệ:

"Ừm.. cũng.. cũng được đấy Hùng ạ."

Nhưng khuôn mặt nhăn nhó của ông đã nói lên tất cả.

Mọi người lần lượt nhận phần ăn của mình, những phần rất nhỏ. Chị Hạnh cố gắng đút cho Linh và Tuấn, nhưng hai đứa bé chỉ nhấp môi vài miếng rồi lắc đầu nguầy nguậy, mặt nhăn lại. Chúng quá sợ hãi và mệt mỏi, và có lẽ món "cháo" này thực sự quá khó nuốt. Chị Hạnh chỉ biết thở dài, nước mắt lại chực trào ra.

Trung cũng nhận một phần nhỏ. Cậu đưa lên miệng, vị tanh nồng và lợ lợ của cá hộp hết hạn cùng vị ngọt gắt của bánh quy cũ quyện vào nhau, khiến cậu suýt nôn ọe. Cơn đói vật lý đang cồn cào trong bụng, nhưng cái mùi vị này thực sự quá sức chịu đựng.

Cậu cố gắng nuốt vài miếng, rồi đặt bát xuống, không thể ăn nổi nữa. Cậu cảm thấy tội lỗi khủng khiếp. Mọi người đang chết đói, còn cậu, kẻ có sức mạnh phi thường, lại ngồi đây, bất lực, thậm chí không thể nuốt nổi chút thức ăn ít ỏi. Cậu lại nhìn xuống cánh tay phải của mình, vô thức siết chặt nắm đấm. Cảm giác về sức mạnh tiềm ẩn, về khả năng làm được điều gì đó phi thường, lại trỗi dậy. Phải kiểm soát nó. Phải làm chủ nó. Mình không thể vô dụng thế này được.

Trong lúc đó, Minh Kha vẫn ngồi ở góc phòng, hoàn toàn thờ ơ với bữa ăn đạm bạc. Hắn cắm cúi ghi chép gì đó vào chiếc máy tính bảng, các ký hiệu và biểu đồ phức tạp liên tục hiện lên rồi biến mất. Thỉnh thoảng, hắn lại ngẩng lên, liếc nhanh về phía Trung, rồi lại nhìn sang bé Mai đang nằm thiêm thiếp trong lòng Lão Nam, ánh mắt không hề biểu lộ cảm xúc nhưng lại ẩn chứa một sự tính toán lạnh lùng, khó đoán. Hắn đang ghi lại điều gì? Hắn đang chờ đợi điều gì? Trung không biết, nhưng cảm giác bất an về hắn ngày càng lớn dần.

Bữa ăn kết thúc trong sự im lặng và thất vọng. Chút thức ăn ít ỏi không đủ để xoa dịu cơn đói, chỉ càng làm tăng thêm cảm giác thiếu thốn và tuyệt vọng.

Đột nhiên, bé Mai đang nằm trong lòng Lão Nam bắt đầu rên rỉ, người co giật nhẹ. Lão Nam lo lắng cúi xuống, đặt tay lên trán cô bé.

"Trời ơi! Nóng quá!"

Ông kêu lên thất thanh, khuôn mặt biến sắc. Trán bé Mai nóng ran như hòn than. Cô bé bắt đầu mê sảng, đôi môi khô nứt mấp máy những tiếng gọi yếu ớt, đứt quãng.

"Mẹ ơi.. mẹ.. con sợ.. lạnh quá.. mẹ ơi.."

Tiếng gọi trong cơn mê của bé Mai như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim những người xung quanh. Chị Hạnh, như bị đánh thức khỏi sự tê liệt vì tuyệt vọng, lao đến bên cạnh Lão Nam, sờ lên trán bé Mai.

"Mai! Mai ơi! Con sao thế này?"

Chị bật khóc nức nở, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ:

"Nó sốt cao quá rồi! Phải làm sao đây? Làm ơn.. ai đó cứu con bé với! Tìm thuốc.. phải tìm thuốc hạ sốt cho nó!"

Chị quay sang van lơn từng người, ánh mắt đỏ hoe đầy tuyệt vọng:

"Làm ơn đi mà.. con bé không thể chịu được đâu.. Phải có thuốc.. xin mọi người đấy.."

Sự bất lực bao trùm cả căn phòng. Thuốc ư? Ở cái nơi địa ngục này, đến thức ăn nước uống còn không có, lấy đâu ra thuốc? Họ chỉ có thể dùng chút nước lọc ít ỏi còn lại để lau người cho bé Mai, nhưng cơn sốt vẫn không hề thuyên giảm, cô bé ngày càng mê sảng nặng hơn.

Trong không khí tuyệt vọng đó, Lão Nam, sau một hồi trầm ngâm với vẻ mặt đanh lại, đột nhiên đứng dậy. Ông nhìn bé Mai đang mê sảng, rồi nhìn những khuôn mặt kiệt quệ xung quanh. Cuối cùng, ông chỉ tay về phía sàn nhà, về hướng tầng trệt của tòa nhà.

Giọng ông trầm xuống, chậm rãi nhưng rõ ràng từng tiếng, mang theo một sự quyết liệt và cả nỗi hiểm nguy chết người:

"Chỉ có nhà thuốc ở tầng trệt mới có hy vọng."

Ông ngừng lại, ánh mắt già nua nhìn thẳng vào từng người, để họ hiểu rõ sự nghiêm trọng trong lời nói của mình:

"Nhưng xuống đó.."

Giọng ông nghẹn lại trong giây lát, rồi bật ra bốn chữ cuối cùng, nặng trĩu như một lời tiên tri về cái chết:

".. cửu tử nhất sinh."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free