Bí Ẩn Cổ Thị - Chương 21: Đối mặt với quá khứ
“Mark! Chạy đi!!!
Ký ức của mười năm trước hiện về tại khoảnh khắc Mark xuyên qua cánh cổng không gian để quay trở lại nhà thờ. Giọng nói của Mira một lần nữa xuất hiện trong ký ức của anh, dù tuyệt vọng trước ngọn lửa bủa vây, ông vẫn cố gắng bảo vệ con trai mình, mảng ký ức cháy đen ấy tưởng chừng đã bị Mark chôn kín, nào ngờ lúc này lại hiện rõ như chưa từng lãng quên. Một khung cảnh khủng kh·iếp hiện ra, lửa cháy hừng hực xung quanh, nó như tái hiện lại thời khắc lúc gia tộc Mark bị t·hiêu r·ụi.
Mark ngước đôi mắt đẫm nước của mình lên nhìn người lạ mặt bỗng xuất hiện, ôm cơ thể anh lao ra khỏi biển lửa. Đó là cha Joe. Anh còn nhớ ánh mắt chua xót của vị linh mục ấy nhìn mình, rồi lại quay về gia đình anh lúc ấy.
Sau khi cặn biệt phủ của gia tộc Black chỉ còn là một đống tro tàn, chính cha Joe cưu mang anh, và che chở cũng như dạy dỗ cho anh suốt cho đến giờ phút này. Joe như một người cha thứ hai của Mark, là người đã tái sinh và cho anh một cuộc sống mới. Nếu không có Joe, chắc có lẽ Mark cũng đã là một vong hồn như hàng trăm con người kia rồi.
Đối với Mark, nhà thờ này cũng giống như gia đình thứ hai của anh vậy. Đã từng chứng kiến cảnh cha mẹ c·hết dần c·hết mòn trong bất lực, Mark đã luôn bị ám ảnh rằng bản thân là một kẻ vô dụng. Đến tận bây giờ, sự day dứt ấy vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai, nên dẫu có mất đi tính mạng, anh vẫn quyết không để điều đó xảy ra thêm một lần nào nữa.
“Xin lỗi cha, nhưng con đã quyết định...” Mark đã đưa ra lựa chọn, giọt nước mắt bỗng trào trên khóe mi. Nguồn sáng trước mắt anh mở toang ra, cũng chính là chiều không gian mới đã được khơi mở.
Mark lao ra khỏi cánh cổng, trên tay bừng lên một con dao nhỏ được tạo ra từ pháp khí của chính mình. Một thứ ánh sáng màu xanh lục hiện ra, bao quanh cơ thể. Không biết vô tình hay cố ý, mà nơi Mark xuất hiện lại đúng với vị trí của cha Joe, ngay khoảnh khắc ông bị tên ác linh tung một cú đấm trời giáng. Lúc ấy, dù đã dùng cả kiếm khí để chống đỡ nhưng vì lực quá mạnh, Joe đã bị đẩy văng một đoạn xa, cơ thể va mạnh vào bức tường phía sau, mạnh đến nỗi cả bề mặt vỡ tan tát. Không chịu dừng lại, tên ác linh ngay lập tức phóng một trường lực về phía Joe vào lúc Mark cũng vừa có mặt. Có lẽ không nhận ra sự hiện diện của Mark, tên quỷ linh vừa tung hết lực thì bất chợt, một phản lực dội ngược lại. Quá bất ngờ, tên ác linh không kịp phòng vệ, đã bị dính một đòn khá nặng của chính bản thân mình và bị hất văng lên không trung.
Mark đã tạo ra một tấm khiêng khi đứng chắn ngay trước cha Joe. Sức phòng vệ của nó thật sự khủng kh·iếp, không ngờ có thể đảo ngược được một lực mạnh đến thế.
Cha Joe giờ đây cũng đang bị trọng thương, nhưng ông vẫn nhận ra sự xuất hiện của Mark. Cảm xúc lúc này thật sự hỗn độn, tuy vui mừng, nhưng cũng đầy lo lắng. Ông cố gượng dậy, nói: "Mark? Sao con lại ở đây? Kane đâu?"
"Cha yên tâm! Mọi người an toàn rồi. Giờ con có thể rảnh tay để giải quyết hết bọn rác rười này cho cha."
"Mark... Nghe cha này! Con hãy chạy đi. Con không phải là đối thủ của bọn chúng đâu!" Níu lấy áo Mark, Joe nói tiếp.
Mark nhìn cha Joe, vỗ nhẹ lên tay ông, rồi nhìn về phía đ·ống đ·ổ n·át phía trước, nơi tên quỷ linh đang nằm đó, mói gằng lên từng tiếng: "Cha đừng lo cho con. Con đã từng có một lời thề rằng sẽ g·iết sạch tất cả lũ quỷ trên Thế giới này. Tất cả những kẻ đã gây ra c·ái c·hết của người thân của con."
"Thì ra là mày! Cũng vừa hay, tao không cần phải mất công tìm kiếm!" Từ nơi khói bụi mịt mờ, ẩn hiện một thân ảnh. Tên quỷ linh tưởng như đã bị đả thương khá nặng, nào ngờ lại có thể đứng vững, lại có thể thốt lên những lời đầy thách thức như vậy.
Bên tai, đám quỷ binh bắt đầu gầm lên những âm thanh đáng sợ. Gã cầm đầu ra hiệu cho tất cả yên lặng, rồi nói tiếp: "Hai tên sâu bọ này hãy để tao tự giải quyết. Cũng đã lâu rồi tao chưa được thư giản gân cốt. Cũng vừa kịp lúc."
"Vừa nói xong, hắn nắm chặt chiếc áo choàng đang khoát, rồi hất tung ra bên ngoài cơ thể. Chiếc áo vừa được cởi ra và ném xuống đất, cả Mark và Joe đều vô cùng kinh ngạc, không phải vì vẻ ngoài của gã ác linh, mà bởi chiếc áo mà hắn đang khoát trên người, nó có một trọng lượng vô cùng kinh khủng. Khi vừa được thả xuống đất, khối lượng của nó đè nặng xuống mặt đất tạo thành một tiếng động gầm trời, lún cả lớp đất cứng, như sự đè nặng của trọng lượng ngàn cân. Khói bụi mù trời, mặt đất như rung chuyển. Trước điều đó, hai đầu sĩ cũng không che được vẻ sợ hãi mà lùi lại.
Sau khi lớp bùi dần tan, họ mới có cơ hội chiêm ngưỡng toàn bộ nhân dạng của tên ác linh. Đúng như suy nghĩ ban đầu, tên ác linh này có vẻ ngoài vô cùng quái dị, nhưng chẳng ngờ ngoại hình của hắn lại xấu xí đến thế. Khuônn mặt biến dạng như bị đập nát, để hai con mắt lồi ra ngoài. Đầu mũi như bị cắt xém nên mất đi, chỉ hiện ra hai cái hốc. Lớp da miệng bên ngoài bị gọt mất, lộ ra hàm răng trắng hếu kinh tớm, nhưng nó vốn không đều đặn, mà lại nhấp nhô những chiếc răng cưa sắt nhọn.
Khuôn mặt đã như vậy, cơ thể lại trơn lỉn, lồi lõm những lớp thịt trộn lẫn với da như bị lửa thiêu đốt. Nhìn cả cơ thể hắn không khác gì là một xác c·hết c·háy. Còn có một chiếc đuôi đang ngoe nguầy phía sau, trông nó còn dài hơn thân hình vốn nhỏ thó của hắn. Nhìn cả cơ thể như thế, trông hắn giống như một quái thai dị dạng hơn là một thực thể hùng mạnh. Tuy nhiên phải giao đấu mới biết, không thể nhìn vào ngoại hình mà đánh giá, bởi lẽ khi con mang một khối lượng cả ngàn cân trên người, tên quỷ linh kia lại có nhanh và mạnh như vậy. Bây giờ, thứ đó đã được loại bỏ, cũng như những trói buột kiềm hãm đã được tháo gỡ, thì sức mạnh của hắn đã hoàn toàn được giải phóng, thì không biết nó còn khủng kh·iếp đến thế nào nữa.
Cả Mark và Joe đều cảm nhận nỗi sợ của nhau, nên họ càng thêm xích lại gần nhau hơn. Khuôn mặt quái dị nhe răng cười đẩy vẻ thích thú, hét lớn: "Tụi bây cũng biết sợ rồi hả? Vậy tao sẽ cho một cơ hội nữa, hãy giao thằng nhóc kia ra đây!"
Mark biết tên ác linh đang ám chỉ đến Kane, anh nuốt nước bọt, cố lấy lại bình tĩnh rồi nói: "Không đời nào tao giao cậu ấy ra. Muốn biết thì g·iết tao trước đi."
"Được!" Câu nói ấy vừa vang lên văng vẳng, cả Mark và Joe đều điếng người khi nhận ra rằng, tên ác linh đã xuất hiện ở ngay chính giữa họ từ lúc nào. Rõ ràng, sức mạnh v à tốc độ của hắn đã tăng vượt bậc. Tốc độ di chuyển nhanh hơn cả tốc độ của âm thanh. Đến khi hắn xuất hiện ở gần họ rồi giọng nói kia vẫn còn ở phía sau. Cha Joe thấy thế, vội đẩy Mark ra rồi rút kiếm, dẫu tốc độ của ông rất nhanh nhưng lần này đã không là gì so với tên quỷ linh. Hắn có vẻ như không hề di chuyển, nhưng rõ ràng đường kiếm kia lại không thể chạm được vào người. Mark thấy vậy thì cũng lao vào trợ chiến. Trước cả hai người có khả năng chiến đấu cực cao như vậy mà vẫn chẳng thể chạm được vào người tên quỷ linh.
Đến một thời điểm, bỗng dưng thanh katana của cha Joe chém xuống bị chặn lại, chỉ bởi một cánh tay, đó là cánh tay của tên quỷ linh. Hắn chậm rãi nhìn đường sắc, chép miệng nói: "Cây đao đẹp đấy, chỉ tiết là lại rơi vào tay của kẻ không biết sử dụng!"
Nói rồi, hắn dùng tay còn lại đấm mạnh vào bụng cha Joe, cú đấm ấy đã làm cho ông vô thức nôn ra bãi máu, chưa kịp phảng kháng đã bị văng đi cả trăm mét.
Trước cảnh đó, Mark như thất kinh hồn vía, nhưng vẫn tung đòn, chém mạnh con dao xuống, nào ngờ thứ vật thể được tạo bằng khí lực kia vỡ toang, tách ra thành những đóm sáng li ti, còn Mark bị hất tung lên trời, tiếp đến là bản thân như bị tác động bởi hàng trăm ngoại lực cùng lúc, tất cả nhanh đến nỗi anh không kịp di chuyển, chỉ trong một tích tắc, chúng tạo thành một tổng lực tống mạnh cơ thể anh về cùng phía với cha Joe.
Thật kỳ lạ, tên ác linh vẫn không hề di chuyển, nhưng lại khiến cho Mark bị tổn thương nặng nề đến thế. Cơ thể Mark bị đập mạnh vào một thân thông già khiến nó gãy đôi, gần như kiệt quệ đến mức không thể đứng dậy nỗi. Cha Joe tuy bị tổn thương khá nặng, nhưng vẫn có thể đứng dậy. Dẫu sức lực đang dần cạn kiệt, phải chống cây katana xuống mặt đất để giữ vững cơ thể. Ông lê từng bước nặng nề về phía Mark, chắn trước cậu con trai của mình, vung thanh kiếm run rầy chỉ thẳng về ác linh. Đến cuối cùng, ông vẫn bảo vệ Mark.
"Bọn khốn! Tao phải trả thù cho gia tộc!"
Từ nơi Mark ngã xuống, bỗng sáng rực, cha Joe đang đứng phía trước cũng cảm thấy có một luồng áp lực đằng sau đè nặng nên cũng phải quay lại nhìn. Từ đằng xa, tên quỷ linh cũng thấy vậy, một thứ trường khí vô cùng khủng kh·iếp đang dần được hình thành. Nụ cười điên dại cũng dần tắt trên khuôn mặt của hắn.
Như nhận ra điều gì đấy, cha Joe hét lớn: "Mark, con điên rồi sao? Định đốt cả vào sinh lực của mình? Làm như vậy con sẽ c·hết đấy!"
Mark từ từ đứng dậy, cơ thể anh dần b·ốc c·háy một ngọn lửa màu xanh nhạt, bước đi chậm rãi vững chãi như chưa từng chịu bất cứ thương tổn nào. Lướt qua cha Joe, anh đối mặt với tên quỷ linh. Cả cơ thể anh toả ra một sức nóng khủng kh·iếp, khiến lớp tuyết xong quanh cũng tan chảy, cha Joe cũng không chịu được mà lùi lại.
Mặt tên ác linh đã dần trở nên nghiêm túc hơn. Bởi bản thân đã nhận ra một nguồn kình lực rất khủng kh·iếp được phát ra từ người Mark. Cái thứ sức mạnh đó cứ không ngừng tăng lên, và càng lúc càng tiệm cận với sức mạnh của hắn. Đến lúc này, gã ác linh mới bắt đầu e ngại, sợ rằng nếu sức mạnh cứ thế tăng lên, có thể vượt qua bản thân, vì thế hắn
liền phóng như một mũi tên về phía Mark nhằm ngăn chặn anh tiếp tục tăng năng lượng. Đến nơi, hắn dùng một lực khá mạnh để tung đòn, nao ngờ ở khoảnh khắc ấy, tên ác linh nhận ra cú đấm do hắn phát ra đã bị chặn đứng. Đến lúc này, sức mạnh của Mark đã đạt ngang với gã ác linh đó rồi.
Chính cha Joe cũng không ngờ Mark lại có thể đạt đến trình độ đó. Bây giờ thì không kìm được, ông đã thốt lên: "Tại sao thẳng bé lại biết cấm thuật này? Rõ ràng các bí thuật của gia tộc Black đã bị t·hiêu r·ụi rồi mà! Suốt thời gian qua, nó đã cố che giấu sức mạnh thật sự của mình sao? Điều đó thật kinh khủng!"
Với sức mạnh của mình lúc này, cha Joe chỉ biết lặng lẽ quan sát. Lần này, Mark như đạt đến một cấp đồ mới, có thể đôi công với tên quỷ linh. Hai thân ảnh với sức mạnh cùng tốc độ kinh người va vào nhau như vũ bão, bầu trời đầy tuyết bỗng tạnh hẳn bởi cuộc giao chiến của cả hai. Chỉ thấy giữa khoản không, những kình lực cứ thể toả ra, những nơi bị ảnh hưởng thì bị vỡ vụn không lý do. Căn nhà vốn đổ nát giờ đã bị phá nát hoàn toàn.
Sức mạnh của Mark tuy đã tăng vượt bậc, nhưng dẫu gì cũng chưa vượt qua được tên ác linh nên cả hai cũng chỉ đánh cân sức, cứ thế mà chỉ trong thế giằng co. Thế nhưng dần dần, tốc độ của anh bắt đầu giàm. Thấy được điều đó, cha Joe không thể giấu được sự lo lắng, buột miệng: "Nguy rồi, Mark đang yếu đi, mà cấm thuật này lại quá nguy hiểm, nó đang dần đốt cháy sinh lực của thẳng bé. Mình phải làm gì đó để ngăng nó lại!"
Quả đúng là như vậy, Mark đã dần giảm đi khả năng chiến đấu, và điều gì đến cũng đã đến, anh không thể theo kịp tốc độ của tên quỷ linh, đã không may trúng một đòn từ cái đâu của hắn, nó không ngờ là một thứ v·ũ k·hí có độ sát thương cực mạnh, bị quật mà như dính phải quả tạ ngàn cân, toàn thân bị đập nát cả mặt đất. Lớp bụi mù mịt phủ mờ lớp máu đang ướt đẫm bộ quần áo anh mặc, và cơ thể đang dần kiệt quệ của chàng pháp sư trẻ tuổi.
Tuy vậy, vẫn có thể nhận ra ngọn lửa vẫn âm ỉ cháy trong cơ thể kiên cường. Rất nhanh, Mark đứng bật dậy, Cúi người như một chiếc lò xo, sau đó bật lên, cả cơ thể như có gắng thuỷ lực bay v·út lên không trung, nhắm tên quỷ linh mà tới. Dẫu đã chuẩn bị, nhưng tên quỷ linh thật không ngờ rằng tốc độ của Mark lại tăng cao như vậy, chỉ biết cái đuôi quật xuống thật mạnh một lần nữa. Nào ngờ cú quật lại hụt, trúng vào ảo ảnh đang dần mất đi của anh.
Lần đầu tiên, tên quỷ linh hiện rõ vẻ hoang mang, vì hắn chợt nhận ra nguồn khí lực của Mark không còn hiện diện ở đó nữa, mà là ở ngay trên đầu mình. Hắn liền ngước lên, nhưng trước mắt mình không phải là Mark, mà là một con đao lửa đang xé gió lao về phía mình. Thoáng chốc tên quỷ linh chỉ kịp trong tích tắc né được. Con dao đâm lướt qua, nhưng hắn không kịp nhận ra bỗng một thân ảnh mờ mờ xuất hiện ở ngay cạnh con dao ấy.
Thấy ánh mắt Mark hiện ra tinh quái như vậy, tên quỷ linh đã nhận ra mình đã bị dính bẫy, bản thân chưa kịp làm gì đã bị một vết chém ngay ở giữa ngực. Hắn hét lên đau đớn, vung cái đuôi định đánh trả, nào ngờ đã bị Mark đọc được ý độ, vội nắm lấy cái đuôi, tay kia cầm con dao chém một đường nữa. Cái đuôi đức đoạn, tên quỷ linh rú lên một lần nữa, cả thân mình bị rơi tự do xuống mặt đất.
Chứng kiến những gì xảy ra trước mắt, cha Joe như lặng người. Chưa bao giờ ông thấy Mark lại có thể chiến đấu được như thế. Vậy mà suốt bao nhiêu năm qua, đứa trẻ mà ông vẫn luôn nghĩ là yếu đuối lại sở hữu một sức mạnh khủng kh·iếp đến như vậy. Thế nhưng sức mạnh kia lại phải đánh đổi bằng quá nhiều thứ, và hiện giờ, thứ đang lấp chỗ cho nguồn năng lượng vượt trội kia lại chính là sinh lực của Mark.
Cơ thể tên quỷ linh rơi xuống đất, tạo nên một cơn địa chấn khủng kh·iếp, sau đó thì bất động. Đến lúc này Mark đã thật sự cạn năng lượng và cũng rơi tự do xuống đất. Từ xa, cha Joe vội chạy tới đỡ lấy cơ thể đang mềm nhũn của anh. Hơi thở yếu ớt, Mark cố mỉm cười với cha Joe. Vị linh mục cũng cố gắng cười lại, nhưng nước mắt đã rơi từ lúc nào.
"Mọi chuyện... kể thúc chưa ạ?" Mark thều thào cất giọng.
"Còn đám tàn binh của hắn thôi, nhưng con yên tâm, bọn chúng thì cha có thể..." Chỉ mới nói tới đó, bỗng Joe im bặt, hai mắt trợn ngược, từ giữa ngực, một vật nhọn đâm từ phía sau lên.
Mark thấy vậy thì không kìm được cảm xúc, đã hét lên: "Không!"
Câu nói ấy càng như đẩy cao cảm xúc của Mark khi cơ thể của cha Joe như một tờ giấy bị rách toạt, máu ướt đẫm khuôn mặt vốn đang thảng thốt của anh. Lộ ra phía sau chính là con quỷ linh gướm ghiết đó. Trước cảnh tượng hãi hùng vừa rồi, Mark chỉ biết lặng người, bởi sức lực của anh đã không còn nữa, sinh khí cũng đã như ngọn đèn trước gió. Biết sắp đến lượt mình, nước mắt Mark chảy ra không kiểm soát, không phải bởi vì anh sợ hãi c·ái c·hết, mà là vì một lần nữa, Mark lại trở về với nỗi dằn vặt rằng mình là một kẻ vô dụng, để người thân ra đi trước mắt mà chẳng thế cứu được.