Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 4:

Bệnh viện.

Đào Trĩ nhận hóa đơn viện phí của tháng trước, chi phí đã tăng gấp đôi như dự đoán. Khi bệnh tình bà nội chuyển biến xấu, bà phải dùng đến nhiều thiết bị y tế hơn. Thuốc men cũng chẳng hề rẻ chút nào. Từng khoản nhỏ cộng dồn lại thành một số tiền khổng lồ.

Cậu nhìn bà nội đang nằm trong phòng bệnh vô trùng qua ô cửa kính. Cô y tá đứng cạnh đưa cho cậu một chiếc áo đặc biệt, dặn dò: “Các chỉ số của bệnh nhân vẫn chưa ổn định. Thời gian tỉnh táo không kéo dài, xin hãy nhanh chóng ra ngoài sau khi thăm bệnh.”

“Vâng.”

Đào Trĩ nhận lấy chiếc áo, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên, cậu nhìn tin nhắn với vẻ choáng váng.

Tài khoản ngân hàng của cậu sau khi thanh toán viện phí đã gần như cạn kiệt, nhưng giờ đây… lại có thêm vô số con số 0. Số tiền này không chỉ đủ để thuê điều dưỡng chăm sóc bà nội, mà còn dư dả để chi trả toàn bộ chi phí phẫu thuật.

Và người chuyển tiền chính là Ivan Lier.

Đào Trĩ cầm điện thoại ngơ ngác đứng bất động, suy nghĩ mãi mà vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao Ivan lại chuyển cho mình nhiều tiền đến thế. Sau một hồi đắn đo, cậu vẫn quyết định gọi cho anh.

Ivan nhận máy rất nhanh, như thể đang chờ cậu gọi đến.

“Điện hạ, số tiền đó…”

Ivan nói thẳng thừng: “Tôi đã chuyển tiền rồi. Tôi chỉ muốn nói với cậu một điều. Trong vòng một tháng tới, cậu phải chuẩn bị thật tốt cho trận chung kết liên bang. Đừng lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ.”

Những thứ vô bổ, chẳng hạn như dụ dỗ anh trầm mê trong dục vọng. Anh cho rằng mình đã nhìn thấu mục đích của Đào Trĩ, nên mới thẳng thừng đến vậy.

Nghe vậy, Đào Trĩ bỗng thấy bồn chồn, bất an. Cậu liếc nhìn xung quanh. Cái gọi là “lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ” đó, lẽ nào không phải đang ám chỉ việc cậu hẹn gặp bác sĩ khoa sản vào buổi chiều để tư vấn chuyện mang thai sao? Làm sao anh biết?

Ivan không nhận được câu trả lời của Đào Trĩ, trong đầu lại hiện lên ánh mắt đáng thương của cậu. Hừm… mình nói như vậy có quá thẳng thừng không? Đào Trĩ có buồn không nhỉ?

“Ý tôi là… Tôi hy vọng cậu sẽ thi đấu tốt.” Với thân phận cao quý, Ivan luôn kiêu ngạo độc đoán, chưa bao giờ bận tâm đến cảm xúc của người khác chứ đừng nói là an ủi ai. Tuy nhiên, Đào Trĩ vẫn là ngoại lệ duy nhất của anh.

Đào Trĩ bên kia nào còn tâm trí để ý nhiều đến vậy, cậu đang chìm đắm trong sự ân hận và chột dạ. Không hề hay biết âm điệu của Ivan đã dịu dàng hơn rất nhiều, cậu vội nói: “Ừm… cảm ơn Điện hạ, tôi có việc, xin phép tắt máy trước.”

Câu trả lời cụt ngủn đó không đủ để Ivan phán đoán được tâm trạng của Đào Trĩ. Dù điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút, anh vẫn đứng đó, trong đầu tràn ngập dáng vẻ đáng thương của cậu.

“Ta có nói nặng lời không?” Ivan hỏi người đứng bên cạnh.

Đào Trĩ bị y tá thúc giục nhanh chóng vào phòng thăm bà, không hề hay biết Ivan đang đứng ngẩn ngơ, bất an vì mình.

Cậu ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà nội. Tiếng “bíp bíp” của chiếc máy cạnh giường khiến tim cậu như thắt lại theo từng nhịp đập.

Bà nội từ từ mở mắt, mỉm cười yếu ớt với Đào Trĩ.

“Tiểu Trĩ, đừng lúc nào cũng chạy đến đây thăm bà. Hãy đi chơi với bạn bè ở trường nhiều hơn.” Bà nội nắm chặt tay Đào Trĩ, đưa tay còn lại xoa đầu cậu, hỏi: “Không biết cái bộ xương già này của bà có thể sống được bao lâu nữa, chỉ sợ làm liên lụy đến con.”

Đào Trĩ từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan hiền. Sau khi cha mẹ cậu qua đời trên chiến trường, cậu đã sống cùng bà nội. Chưa kịp trưởng thành đã phải bươn chải ở chợ đen kiếm tiền. Bà nội vẫn luôn nói rằng đứa trẻ hiểu chuyện sẽ không có kẹo ăn, lòng bà lúc nào cũng áy náy vì cậu. Nhất là từ khi bà đổ bệnh, mỗi lần gặp lại thấy Đào Trĩ lại gầy đi một chút.

Mũi Đào Trĩ cay xè, cậu đưa tay chạm vào đôi bàn tay thô ráp của bà. “Bác sĩ nói đây là bệnh nhẹ thôi, phẫu thuật xong là sẽ khỏi mà.”

Bà nội nghe những lời đó xong cũng không cảm thấy an lòng. Bà dùng sức nhéo vào chân mình, nhưng chẳng có chút cảm giác nào cả. “Đứa trẻ ngốc, bà còn không biết rõ thân thể mình ra sao sao? Chỉ sợ sau này bà không còn đủ sức để xem trận chung kết liên bang mà con tham gia nữa. Từ nhỏ con đã thích cơ giáp đến vậy, khi đó bà phải bận rộn làm việc, không có thời gian xem con thi đấu, con đã từng phụng phịu hờn dỗi với bà nữa cơ.”

Đào Trĩ giả vờ không hiểu ý bà, ngây ngô nói: “Ai bảo bà không đi được? Con sẽ đẩy bà đi xe lăn mà.”

Cậu không muốn nghe bà nội nói những lời như vậy.

Bà nội biết Đào Trĩ đang giả vờ ngây ngô, bất đ���c dĩ mỉm cười: “Đừng lo, Tiểu Trĩ, bà nhất định phải đợi đến ngày nhìn thấy con đứng trên sân khấu trận chung kết.”

“Con nhất định sẽ làm được.” Đào Trĩ không thể kìm lòng khi bà nội an ủi mình. Ban đầu cậu còn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng vừa được bà an ủi, cậu không khỏi thấy chua xót trong lòng, lặng lẽ đưa tay lau khóe mắt.

Bà nội mới tỉnh lại được một lát, cơn buồn ngủ đã ập đến. Với sức khỏe hiện tại, bà không thể nói chuyện lâu được.

Đào Trĩ im lặng nhìn bà nằm trên giường bệnh. May mắn thay, cậu đã có cách để ở lại bên bà lâu hơn, có cơ hội để bà nội tiếp tục điều trị bệnh.

Khi Đào Trĩ rời khỏi phòng bệnh, cậu đã dùng số tiền Ivan chuyển để chi trả chi phí phẫu thuật và thuê điều dưỡng riêng cho bà. Dù chỉ có một phần nghìn cơ hội khỏi bệnh, cậu vẫn muốn thử một lần.

Sau khi thu xếp mọi việc ổn thỏa cho bà nội, Đào Trĩ đến khoa sản tìm bác sĩ. Khắp khoa sản toàn là Alpha và Omega, cậu là Beta duy nhất. Trông cậu có vẻ lạc lõng.

An Khả là thực tập sinh khoa sản của bệnh viện này, và chính cậu ta đã giới thiệu bác sĩ cho Đào Trĩ. Toàn bộ quá trình tư vấn được giữ bí mật tuyệt đối, nhưng rõ ràng vị bác sĩ đã có chút choáng váng khi chỉ thấy một nam Beta bước vào.

“Xin hỏi, ngài là vợ hay chồng của bệnh nhân?”

Đào Trĩ đỏ bừng mặt, nói: “Tôi là bệnh nhân, tôi muốn hỏi nam Beta và Alpha cấp S có thể mang thai hay không…”

Bác sĩ kéo kính lên, nghiêm túc suy nghĩ về tỉ lệ mang thai trong trường hợp này, sau đó trả lời: “Mặc dù khoang sinh sản của Beta chưa phát triển toàn diện, nhưng nếu bạn đời là Alpha cấp S thì việc mang thai không phải là không thể. Chỉ cần duy trì tiêm thuốc progesterone* hàng ngày và lâm hạnh thường xuyên… vẫn sẽ có cơ hội thụ thai.”

*Thuốc progesterone: là hormone kích thích và điều chỉnh các chức năng quan trọng trong sinh sản và sinh dục.

Sau khi tư vấn xong, Đào Trĩ cầm tờ đăng ký cùng túi thuốc progesterone, cảm thấy tương lai mình thật mịt mù. Thái độ của Ivan khi nãy trong điện thoại không lạnh lùng thì cũng xa cách. Chẳng biết đối phương có nhìn thấu chuyện gì không, sau này cậu phải làm sao đây?

An Khả đã ngồi xổm bên ngoài đợi từ lâu, thấy Đào Trĩ ra ngoài với vẻ mặt tuyệt vọng. An Khả nhìn cậu, lắc đầu ngao ngán, đúng là “rèn sắt không thành thép”. “Tiểu Trĩ, mày không thể cứ nằm chờ chết như thế được. Phải học cách quyến rũ đàn ông chứ!”

“Chẳng lẽ tao lại phải dùng lọ thuốc hôm trước à?” Nói thật, sau khi trải qua chuyện đó, cậu không muốn chạm vào thứ đó thêm một lần nào nữa.

“Đồ ngốc! Sau này mày với hắn là chồng chồng hợp pháp rồi! Cần gì phải dùng thuốc kích dục nữa?” An Khả cười lạnh: “Alpha tuy là sinh vật có sức mạnh tinh thần mạnh mẽ, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một lũ đầu óc ngu si, tứ chi phát triển mà thôi, cho nên đối với bạn đời của mình sẽ dễ nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ.”

“Alpha không thể cưỡng lại một đóa hoa nhỏ thuần khiết, yếu đuối, đáng thương. Chỉ cần mày thường xuyên đối xử tốt với anh ta, anh ta sẽ khắc ghi tình cảm sâu sắc với mày.” An Khả càng cười lạnh hơn, trong đầu cậu lại nghĩ về gã bạn trai Alpha cũ đã bị cậu lừa.

Yếu đuối đáng thương, thường xuyên lấy lòng, thể hiện tình yêu sâu sắc, đóa hoa nhỏ thuần khiết…

Đào Trĩ biết rõ mấy chữ này, nhưng lại chẳng thấy chữ nào dính dáng đến mình. An Khả có nhiều kinh nghiệm yêu đương hơn cậu, nên những lời cậu ta nói cũng không phải là vô lý. Cậu quyết định phải thử.

Lại nói, việc mang thai đâu phải chỉ mình cậu cố gắng là được. Nếu chỉ dựa vào mấy lời kia e là không ổn lắm. Mấu chốt là… cơ thể của Ivan cũng phải “hợp tác”.

Vì vậy, việc Đào Trĩ làm đầu tiên khi trở lại hoàng cung không phải là đi tìm Ivan ở thư phòng, mà lại là đi thẳng đến phòng bếp.

Mấy người hầu và đầu bếp ở đó đương nhiên đều nhận ra Đào Trĩ là hoàng phi tương lai của Điện hạ. Dù không hiểu tại sao vị hoàng phi này lại vô duyên vô cớ xuất hiện trong căn bếp nóng nực, ồn ã, họ vẫn vội vàng hành lễ.

Đào Trĩ mỉm cười với bọn họ. Đám người trong phòng bếp không hiểu gì, chỉ ngượng ngùng đáp lại cậu.

Chào hỏi xong, Đào Trĩ lại bắt đầu giả vờ thở dài thườn thượt, ra vẻ rất đau đầu. Đám người c��ng thêm hoang mang, không dám chớp mắt nhìn chằm chằm cậu.

Đào Trĩ thấy thời cơ đã chín muồi, bèn giả vờ lo lắng nói: “Điện hạ sốt ruột muốn có người thừa kế, nhưng dù sao… có những chuyện đúng là lực bất tòng tâm. Dù Điện hạ không nói ra, tôi vẫn biết ngài ấy không vui…”

Mấy người trong bếp giật mình. Bọn họ có nghe nhầm không? Nhìn thế nào cũng không thấy Điện hạ Ivan lại “không được” chút nào?

Đào Trĩ nói tiếp: “Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc sẽ làm mất hết thể diện của hoàng thất. Tôi đang nghĩ không biết có thể bồi bổ cho Điện hạ không, để ngài ấy có sức khỏe thật tốt.”

Đám người không dám hỏi nhiều. Chuyện này có liên quan đến tôn nghiêm của Điện hạ, nên bọn họ không dám lơ là. Việc hoàng thất sốt ruột muốn có người thừa kế, quả thực là điều mà gia tộc Lier vẫn luôn lo lắng bấy lâu. Dù sao thì Đào Trĩ cũng là hoàng phi của Điện hạ, tất nhiên họ phải nghe theo lời phân phó của cậu.

Đầu bếp nhanh chóng hầm một bát thuốc bổ, mang đến cho Đào Trĩ.

Cậu hài lòng bưng bát thuốc, đi đ��n gõ cửa thư phòng Ivan.

“Vào đi.”

Ivan ngẩng đầu, khi thấy người bước vào là Đào Trĩ liền sửng sốt: “Cậu về khi nào?”

Anh cẩn thận quan sát sắc mặt của Đào Trĩ, thấy cậu không có vẻ thất vọng hay đáng thương như anh mong đợi, mà lại… có chút nịnh nọt, nở nụ cười với anh.

Tất cả Alpha đều thích vẻ yếu đuối, đáng thương. Đào Trĩ ghi nhớ lời của An Khả, nói bằng giọng ngọt ngào như rót mật: “Điện hạ, phòng bếp vừa chuẩn bị một bát thuốc bổ, giúp giải tỏa căng thẳng, Điện hạ mau uống đi ạ.”

“Thuốc bổ? Tôi không phân phó bọn họ làm.” Ivan nhìn bát nước đen xì, không đoán ra được trong đó là những gì, anh không muốn uống chút nào.

Thấy Ivan không muốn uống, Đào Trĩ bỗng thấy bồn chồn lo lắng, nhưng vẫn phải duy trì vẻ yếu đuối đáng thương. Cậu giả vờ tủi thân, bê bát thuốc len lén thở dài nhìn Ivan, nói: “Là em bảo họ làm, nếu Điện hạ không muốn uống thì em mang đổ đi vậy.”

Nói xong liền bưng bát thuốc quay người, làm bộ định rời đi.

Ivan không thể chịu nổi ánh mắt cậu nhìn mình như thế, giống hệt một con cún nhỏ đáng thương. Mặc dù chỉ mới vài tiếng trước anh đã quyết định vạch rõ ranh giới với cậu, vậy mà thấy dáng vẻ này, anh lại không nỡ từ chối. Trong lòng anh thầm nhủ, đây là lần cuối cùng mình phá lệ, sau này sẽ không dễ mềm lòng nữa. Anh vội gọi Đào Trĩ lại: “Chờ một chút.”

Sau đó tự mình đứng dậy khỏi ghế làm việc, đi đến bên cạnh cậu, nhận lấy bát thuốc: “Ai bảo tôi không muốn uống?”

Dưới ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi của đối phương, Ivan cắn răng nuốt cạn bát thuốc bổ, mùi vị rất kỳ lạ, còn thoảng mùi tanh nhẹ.

Bản quyền nội dung chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép hoặc phân phối lại dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free