Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 23:

Ivan muốn đứng dậy, nhưng Đào Trĩ ôm chặt cổ không cho anh cử động. Anh lạnh lùng nói: “Buông tay.”

“…Không muốn.” Đào Trĩ thấy thái độ của Ivan khó khăn lắm mới mềm mỏng hơn, sao có thể buông tha cho anh? Cậu đã đâm lao thì phải theo lao, thản nhiên nói: “Em đau, dạ dày đau, bụng đau, cả cổ cũng đau. Đều là tại ngài đêm qua cắn em.”

Nói xong, cậu lại ôm chặt cổ Ivan hơn.

Mái tóc mềm mại cọ vào cằm Ivan khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, chóp mũi tràn ngập mùi thơm của cậu. Cơ thể ấm áp dựa vào anh, anh chợt ngẩn người, nhưng sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gằn từng chữ: “Đào Trĩ.”

“Dạ?” Đào Trĩ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhỏ giọng trả lời.

“Em lại dùng lời ngon ngọt để thoát thân đúng không?”

Ivan gỡ cánh tay đang ôm cổ mình xuống, cảnh giác nhìn cậu.

Nghe vậy, Đào Trĩ muốn hét lên rằng mình bị oan. Cậu ngồi dậy giơ hai tay bị còng lên trước mặt anh: “Em đã bị anh khống chế thế này rồi, làm sao mà chạy được nữa? Em chỉ muốn ngài ôm em thôi, được không?”

Ivan nghe xong vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Anh không thể dễ dàng tin tưởng người có tiền án như Đào Trĩ. Sau khi xác nhận còng tay không có gì bất thường, anh mới ra ngoài khóa cửa lại.

Khi cửa vừa đóng, Đào Trĩ nghe Ivan dặn phụ tá chuẩn bị quay về tinh cầu Snow, cứ như thể anh sợ cậu sẽ bỏ trốn nếu còn nán lại thêm dù chỉ một giây.

Đào Trĩ thất thểu ngã xuống giường, nhìn lên trần nhà, cảm giác như mình vừa tự bê đá đập vào chân mình. Bây giờ có nói gì cũng vô ích, Ivan sẽ chẳng còn tin cậu nữa.

Bà nội và Tiểu Vạn đã được đưa đi trước khi cậu đáp tàu bay đến tinh cầu Snow.

Cậu lại bị Ivan giam giữ trong tẩm cung. Ban ngày, Ivan bận rộn với công việc của đế quốc, không thể để mắt tới cậu như trước đây nên chỉ còn cách phái vệ binh canh gác bên ngoài.

Nhờ phụ tá mà Đào Trĩ biết được Tiểu Vạn đang được hoàng thất chăm sóc và dạy dỗ, bà nội của cậu cũng có người chăm sóc tận tình, vì vậy lòng cậu cũng an tâm đôi phần.

Sau bữa tối, trời đã tối muộn nhưng cậu vẫn không tài nào chợp mắt được. Giam mình trong tẩm cung, cậu buồn chán vì chẳng có việc gì làm, cũng không cần chăm sóc bà nội hay con trai nữa. Ban ngày, Ivan vắng mặt, cậu thường tranh thủ ngủ bù, thành thử đêm đến lại mất ngủ.

Đào Trĩ chờ mãi đến phát chán, hỏi phụ tá: “Muộn vậy rồi sao điện hạ vẫn chưa về?”

Phụ tá ngẩng đầu nói: “Đêm nay có một bữa tiệc hoàng gia, điện hạ có thể sẽ phải về muộn.”

Ivan bận rộn cả ngày, nay lại còn phải tham dự yến tiệc hoàng gia. Việc không thể gặp Đào Trĩ khiến anh trở nên u ám, áp lực toát ra từ anh nặng nề đến nỗi không ai dám đến gần.

Ivan không giỏi giao tiếp, chỉ tập trung vào công việc chính, mọi việc xã giao đều giao cho phụ thân và các quý tộc khác lo liệu. Anh chỉ cần có mặt là được, nhưng sau vài ly rượu, Ivan cảm thấy đầu óc chếnh choáng đôi chút, anh dựa vào bàn, lặng lẽ quan sát mọi người.

Một vị thẩm phán mặc áo choàng bước đến trước mặt anh. Là một người trung niên có mái tóc vàng đặc trưng của gia tộc Lier. Trông có vẻ đã uống nhiều rượu, khuôn mặt đỏ bừng hành lễ với Ivan rồi cất lời:

“Điện hạ, nghe nói tên Beta lừa hôn ngài đã bị bắt về?” Lúc nói chuyện, bởi vì cồn làm tê dại đầu óc nên lời lẽ có phần thiếu cẩn trọng.

Ivan nghe vậy, tay cầm ly rượu khẽ khựng lại.

Thẩm phán thấy Ivan nhìn mình, lập tức vui mừng tâng bốc: “Loại tội xúc phạm thanh danh hoàng thất như lừa hôn này, điện hạ định khi nào sẽ ly hôn vậy? Đế quốc của chúng ta đang có vài Omega ở độ tuổi…”

“Erk, im đi.” Phụ thân của Ivan cảm nhận được bầu không khí bất ổn, vội vàng bước tới kéo hắn đi. Cái nhìn của Ivan dành cho Erk khiến người ta sởn gai ốc, mọi người xung quanh đều tự giác tránh sang một bên.

Đầu óc Erk chậm chạp, ợ lên một cái. Vừa giằng co với phụ thân Ivan, hắn nói tiếp: “Thần nói, loại Beta không có pheromon, vĩnh viễn không thể bị đánh dấu, nói không chừng tên tội phạm đó chạy trốn ba năm, không biết đã qua tay bao nhiêu người…”

Lời chưa dứt, cổ Erk đã bị Ivan bóp chặt, nhấc bổng lên cao. Khuôn mặt hắn vốn dĩ đã đỏ bừng vì rượu, nay xanh tím vì thiếu oxy.

“Ngươi là ai? Đến lượt ngươi đánh giá hoàng phi của ta.”

Giọng Ivan lạnh như băng vang vọng khắp căn phòng. Bình thường anh vốn đã thờ ơ lạnh lùng, nay lại càng u ám đáng sợ khi nổi giận. Áp lực tinh thần của Alpha cấp S được phóng ra áp chế tất cả mọi người có mặt trong phòng tiệc. Cuối cùng Erk cũng cảm thấy sợ hãi, thân thể run rẩy từng đợt.

“Ivan!” Phụ thân Ivan thấy bữa tiệc trở nên hỗn loạn, vội vàng ngăn cản: “Con uống say rồi, về nghỉ trước đi.”

Trong tai Ivan không ngừng vang lên câu nói của Erk khi nãy: Beta không có pheromon, không thể bị đánh dấu trọn đời. Từng câu từng chữ như đâm thẳng vào tim anh, ánh mắt càng sắc lạnh, hoàn toàn không có ý định buông tay.

Erk bắt đầu co giật, phụ thân Ivan hết cách đành phải nói: “Nếu để Đào Trĩ biết đêm nay con giết chết một thẩm phán, hắn sẽ nghĩ như thế nào?”

Ivan nghe thấy điều này, tuy trong lòng vẫn tức giận nhưng đã buông tay ra. Erk ngã xuống đất, thẫn thờ mãi không hoàn hồn.

“Đừng để ta nghe thấy bất cứ tin đồn gì về Đào Trĩ.”

Anh lạnh lùng nói, cực kỳ kiềm chế cơn cuồng bạo trong mình, cầm ly rượu lên uống hết một hơi, để lại bữa tiệc ngổn ngang rồi bỏ đi.

Toàn thân Ivan nồng nặc hơi men, anh đi nhanh về tẩm cung, vẻ mặt nghiêm nghị như thể sắp có bão.

Đào Trĩ đang buồn chán đọc sách trong thư phòng của Ivan. Cậu ngẩng đầu thấy anh say khướt, vẻ u ám hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của anh, ánh mắt sâu thẳm găm chặt vào cậu. Bị anh nhìn như vậy, Đào Trĩ hơi luống cuống, cứng đờ khép sách lại, ấp úng hỏi: “Điện hạ?”

Ivan nhìn cậu, tiến đến gần, mang theo cả hơi men nồng nặc, không nói một lời ôm cậu thẳng về phòng ngủ.

Đào Trĩ choáng váng, cả người mơ hồ. Bụng dưới bị bờ vai cứng rắn của Ivan ấn vào khiến cậu đau đớn, đầu óc vẫn còn choáng váng, cậu giãy giụa: “Ivan, thả em xuống!”

Vừa dứt l��i, cậu bị quăng xuống chiếc giường mềm mại. Không đợi cậu kịp phản ứng, Ivan đã tóm chặt lấy hai cổ tay cậu, cố định trên đỉnh đầu. Không thể cử động được, cậu bối rối nhìn Ivan, vì mùi rượu nồng và hành động khác thường của anh: “Ngài say à…”

Ivan không trả lời, anh cúi đầu cắn mạnh vào gáy Đào Trĩ, ngửi mùi pheromon của mình đã nhạt đi rất nhiều. Anh càng nôn nóng, cắn thêm mấy bận, trầm giọng hỏi: “Ba năm qua bên cạnh em có Alpha nào khác không? Bọn họ có đánh dấu em không? Đào Trĩ?”

Đào Trĩ bị cắn đau đến phát khóc, không hiểu Ivan đang giở trò điên rồ gì. Anh hết cắn rồi lại gặm. Bây giờ còn chất vấn cậu có ngoại tình hay không. Đào Trĩ uất ức trong lòng, cong đầu gối lên, chèn vào giữa hai người, giãy giụa nói: “Em đã bị anh đánh dấu rồi còn có thể làm gì? A… Nhẹ chút.”

“Cái này thì sao?” Cuối cùng Ivan cũng buông tha cho tuyến thể đáng thương đó, hôn ngấu nghiến Đào Trĩ, cắn cả vào môi cậu: “Có người nào từng hôn em chưa?”

Bởi vì say rượu, đêm nay Ivan nói rất nhiều, giống như một con mèo lớn bám người, không ngừng giày vò Đào Trĩ, hết hôn lại cắn.

Đào Trĩ bị tra tấn không biết phải làm sao, chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Chỉ khi say, Ivan mới lộ vẻ bất an đến vậy. Cậu nghiêng mặt trốn khỏi nụ hôn của anh, nhân cơ hội hỏi: “Ivan, em sẽ không chạy trốn nữa. Hơn nữa, em chỉ có duy nhất một Alpha là ngài thôi. Cả đời này của em chỉ có mình ngài.”

Nghe vậy, cơ thể căng thẳng của Ivan lập tức thả lỏng. Anh buông thõng hai tay đang khống chế cậu ra, ôm lấy eo cậu. Cả cơ thể áp sát vào người cậu, khàn giọng nói: “Tôi đang nằm mơ?”

Đào Trĩ nghe lời anh nói mà thấy chua chát, nhổm dậy, khẽ mổ vào môi anh, bắt chước động tác vừa nãy của anh, cắn nhẹ vào cánh môi anh: “Đau không?”

Ivan sờ lên môi mình, gật đầu.

Đào Trĩ nhìn cảnh này mỉm cười, cảm thấy lúc say Ivan rất ngoan: “Đau thì không phải mơ đâu.”

Cậu vòng tay qua ôm cổ Ivan, quyết định lợi dụng lúc anh say mà vặn hỏi: “Tại sao hôm qua em ôm ngài như này, ngài lại đẩy em ra? Ngài không thích sao?”

Do uống say mà đầu óc Ivan choáng váng, xử lý thông tin chậm chạp, anh liền vùi mặt vào hõm cổ cậu, ngửi mùi hương của cậu, sau đó thành thật, rầu rĩ đáp: “Ừm… Thích.”

“Vậy ngài có yêu em không?” Đào Trĩ tiếp tục dò hỏi.

“…Yêu.” Ivan gật đầu, nhưng lại lắc đầu: “Không yêu.”

Khóe miệng Đào Trĩ khẽ nhếch lên rồi lại xụ xuống, vội vàng hỏi: “Không yêu em? Thật sao? Em không tin, Ivan, ngài uống rượu xong sẽ lừa dối người khác sao?”

Ivan cắn mạnh vào cổ Đào Trĩ: “Bởi vì em lừa tôi.”

Vừa nhắc đến chữ ‘lừa’, Ivan giống như thể chạm vào công tắc nào đó. Người đàn ông vốn vừa ngoan ngoãn như đứa trẻ to xác lại bắt đầu hít hà, hôn lên tuyến thể sau gáy Đào Trĩ, khẽ cựa quậy như muốn động chạm.

Đào Trĩ lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, một cơn đau điếng từ gáy truyền đến khiến cậu hét lên: “A… Đau quá, đừng cắn!”

“Em lừa tôi.” Cắn một cái.

“Giả chết lừa tôi.” Lại cắn một cái.

“Nói muốn kết hôn lừa tôi.”

“Nói yêu lừa tôi.”

Ivan hận không thể khiến Đào Trĩ đau đớn mà khắc cốt ghi tâm, vừa lên án, vừa h��n vừa cắn cậu.

Toàn bộ bản dịch được thực hiện bởi truyen.free, mang đến những khoảnh khắc đọc truyện khó quên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free