Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 2:

Tối hôm đó, Đào Trĩ đưa tay chạm vào tuyến thể đang sưng đỏ của mình, nơi chưa hoàn toàn phát dục. Nó vừa được An Khả tiêm tin tức tố của một Omega cấp S nào đó vào.

Loại tin tức tố này mô phỏng mùi của Omega cấp S trong kỳ phát tình, nhưng vì chỉ là dạng tiêm nên cơ thể sẽ chuyển hóa rất nhanh, sau đêm nay mùi sẽ tan biến hoàn toàn.

An Khả nhét vào tay cậu một lọ thuốc không rõ nguồn gốc, trịnh trọng nói: “Đây chính là thuốc tao lấy trộm từ phòng thí nghiệm về, nó sẽ khiến khứu giác của Alpha nhạy cảm đến mức ngửi được mùi tin tức tố đã tiêm vào người mày. Thậm chí còn có thể khiến anh ta tạm thời mất lý trí. Mày phải tranh thủ thời gian đó để dụ dỗ anh ta cắn mày.”

Suy nghĩ một lát, An Khả lại nhấn mạnh thêm: “Nhưng mày tuyệt đối không được dùng đến nó. Thuốc chỉ được dùng cho Alpha, đối với Beta thì có hại.”

Đào Trĩ nắm chặt lọ thuốc nhỏ trong tay. Dù chỉ là một chút hy vọng có thể ở lại tinh cầu này, cậu nhất định cũng sẽ không bỏ qua. Không vào hang sói sao bắt được sói con? Chỉ cần một cái đánh dấu tạm thời là đủ rồi.

Ngoài những ngày nghỉ, Ivan hầu như luôn ở trong ký túc xá của Học viện Quân sự Hoàng gia – một tòa biệt thự riêng. Xung quanh có rất nhiều vệ binh tuần tra giám sát an ninh, và vài người canh gác ở cổng.

Lòng bàn tay Đào Trĩ đổ mồ hôi, cậu chợt nhận ra việc mình bỏ lọ thuốc kia vào túi là quá mạo hiểm, nhưng ngay lúc cậu chuẩn bị thay đổi chỗ giấu thuốc thì một vệ binh đã phát hiện ra cậu, hô lớn một câu: “Lén lút ở bên đó làm gì?”

Đào Trĩ bị mấy vệ binh áp giải từ bồn hoa ra cổng, cậu nuốt nước bọt, nói: “Tôi có việc tìm điện hạ.”

Nói xong, cậu còn giơ chiếc nhẫn Ivan đã đưa cho mình ra.

Vệ binh thấy chiếc nhẫn liền thả cậu ra, sau đó đưa tay muốn khám xét người cậu.

Mồ hôi lạnh chảy lấm tấm trên trán Đào Trĩ. Cậu kịp nhìn thấy đèn đỏ của camera giám sát nhấp nháy, cái khó ló cái khôn, cậu liền hướng về phía camera gọi: “Điện hạ…”

Ivan đã thấy cậu qua camera giám sát ở cổng từ lâu, và khi Đào Trĩ ngẩng mặt lên nhìn vào camera một cách đáng thương, trái tim anh đã nhảy lên một nhịp.

Anh nói vào micro: “Cho cậu ấy vào.”

Người vệ binh đang định lục soát túi của Đào Trĩ nghe thấy mệnh lệnh đành phải bỏ cuộc, mở cổng cho cậu vào bên trong.

Đào Trĩ thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn.

Khi cửa biệt thự mở ra, Ivan chỉ mặc một bộ đồ ngủ, mái tóc vàng óng xõa dài trên vai, những lọn tóc ướt dính vào má, càng làm khuôn mặt lạnh lùng, cứng rắn vốn có của anh thêm phần mềm mại.

Đào Trĩ chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ của Ivan khi không mặc đồng phục, lập tức có chút thất thần. Đến khi tỉnh táo lại, cậu phát hiện Ivan cũng đang nhìn chằm chằm mình, như thể không hiểu tại sao cậu lại ngây ngốc đứng ở đó.

“Vào trước đã.” Ivan nghiêng người, quay người rót hai ly nước, một cho Đào Trĩ và một cho mình.

Anh không thích có người hầu bên cạnh làm gián đoạn nhịp sống của mình, vì vậy những việc sinh hoạt hàng ngày đều tự làm.

“Ồ, cảm ơn, đúng lúc tôi cũng đang khát nước.” Đào Trĩ lơ đãng nói. Sau khi thay dép lê, cậu suy nghĩ làm sao để sử dụng lọ thuốc này, trước mặt cậu có hai cái ly giống hệt nhau.

Lúc này, Ivan đang cất chiếc bình nước vào bếp. Đào Trĩ nhân lúc anh quay lưng về phía mình, nhanh chóng mở lọ thuốc ra và đổ vào một trong hai chiếc ly.

Ivan đòi hỏi hiệu quả công việc rất cao, đáng lẽ trong vòng ba phút kể từ khi vào đây, anh đã phải đi thẳng vào vấn đề chính, hỏi Đào Trĩ có muốn làm hoa tiêu của mình hay không.

Nhưng cuối cùng anh vẫn c�� chuyện canh cánh trong lòng, quyết định giải quyết nó trước nên mở miệng hỏi: “Cậu với Omega kia có quan hệ gì? Người yêu?”

Nói xong thì quay người lại nhìn Đào Trĩ.

Cái quay người này khiến Đào Trĩ giật mình sợ tới mức tay run lẩy bẩy, khiến cậu làm đổ hết lọ thuốc vào ly nước. Cậu cố gắng nắm chặt chiếc lọ nhỏ rỗng trong tay, nhưng kết quả là lại trượt tay làm chiếc lọ rỗng rơi xuống thảm.

Cũng may sàn nhà trải thảm mềm, lại có một chiếc bàn che khuất phía trước, nếu không tiếng chai thủy tinh rơi xuống nhất định sẽ thu hút sự chú ý của Ivan.

Thấy cậu không trả lời, Ivan càng cau mày chặt hơn, không nhịn được mà bước về phía cậu. Đào Trĩ nghe thấy tiếng bước chân, nhanh chóng ngồi xổm xuống, giả vờ nhặt thứ gì đó rơi trên thảm để giấu chiếc lọ đi: “Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi.”

Nghe được câu trả lời này, sự nôn nóng trong lòng Ivan lập tức dịu đi rất nhiều, anh đẩy ly nước về phía trước Đào Trĩ.

Đào Trĩ ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn chiếc ly trước mặt. Vậy rốt cuộc chiếc ly nào mới là ly có thuốc?

Ivan uống hết ly nước còn lại, thấy Đào Trĩ ngơ ngác hết nhìn mình lại nhìn ly nước, có chút khó hiểu, nói: “Cậu nói khát nước mà?”

Đào Trĩ sợ anh phát hiện điều bất thường, liền vội vàng cầm ly lên uống, nhưng chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ.

Sau khi uống xong, cậu cẩn thận nhìn Ivan, thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường, ngược lại bản thân mình thì cả cơ thể nóng bừng, thấy thân ảnh Ivan trước mặt mờ nhòe, chồng chéo lên nhau.

“Cậu khó chịu à?” Ivan thấy cơ thể cậu loạng choạng, cảm thấy có gì đó không đúng liền hỏi.

Khứu giác của Đào Trĩ còn nhạy bén hơn bình thường, cậu còn ngửi thấy một mùi hương trong không khí, nó phát ra từ cơ thể của Ivan. Sau đó cậu mới nhận ra đây là phản ứng của lọ thuốc kia, và mùi hương cậu ngửi thấy chính là tin tức tố Alpha của Ivan.

Cậu đã làm Beta được mười tám năm, lần đầu tiên có thể ngửi thấy mùi tin tức tố của Alpha – mùi trầm hương mang theo hormone nam tính này thu hút cậu một cách mạnh mẽ, khiến chân cậu mềm nhũn như bún.

“Đào Trĩ?”

Hầu kết của Ivan vô thức nhấp nhô, anh chưa bao giờ thấy Đào Trĩ trong dáng vẻ này. Má cậu đỏ bừng, đôi mắt mờ hơi nước nhìn anh. Tuy rõ ràng cậu không thể ngửi được mùi tin tức tố của anh, nhưng hô hấp lại trở nên hỗn loạn, toàn thân nóng bừng, cả khuôn mặt như bốc cháy.

Đào Trĩ lắc đầu, cố gắng giữ bản thân tỉnh táo, nhưng loại thuốc này dường như biến cậu thành một Omega trong kỳ phát tình.

Trong nỗ lực tìm kiếm sự an ủi từ tin tức tố của Alpha, cậu gần như quên mất đáng lẽ hai người cần giữ khoảng cách an toàn, theo bản năng nghiêng người về phía Ivan.

Vốn dĩ theo kế hoạch, Ivan mới là người mất lý trí.

Đào Trĩ cảm thấy khắp người khó chịu vô cùng, cậu nắm lấy tay Ivan và kéo về phía cơ thể mình, gần như khóc nấc lên: “Em tự mình hại mình rồi, huhu….”

“Khó chịu quá, giúp tôi một chút…. cắn một cái đánh dấu tạm thời.”

Trước khi mất đi lý trí hoàn toàn, cậu chỉ kịp thấy mình vươn chân ra ngồi hẳn trên đùi Ivan, cảm nhận cả cơ thể anh cứng ngắc lại.

Ivan đặt tay lên vai Đào Trĩ, cố gắng đẩy cậu ra: “Đào Trĩ, cậu muốn gì?”

“Tôi… em muốn kết hôn với ngài…” Đào Trĩ trả lời theo bản năng, đầu óc mơ mơ màng màng.

“Hả?” Ivan tưởng mình nghe nhầm.

Cậu ấy muốn kết hôn với mình?… Bộ xử lý trung tâm trong đầu Ivan lập tức đứng máy, phải mất một lúc lâu anh mới tiêu hóa được lượng thông tin khổng lồ này.

Chẳng lẽ cậu ấy đến đây tìm mình vào lúc đêm muộn để làm việc này? Ban đầu anh còn nghĩ Đào Trĩ khác với đám người khác luôn muốn tìm cách để gả vào hoàng thất. Anh cứ nghĩ cậu coi mình là một người đồng đội ăn ý, không ngờ Đào Trĩ cũng muốn bò lên giường anh. Đúng là một Beta ti tiện đáng khinh.

Tuy đã biết mục đích của đối phương không trong sạch, nhưng phản ứng đầu tiên của anh không giống như bình thường. Nếu là người khác anh đã quăng thẳng ra khỏi cổng rồi, nhưng anh lại không làm thế với Đào Trĩ, thậm chí còn nghĩ nếu đẩy cậu ra không may làm cậu bị thương thì sao?

Kể từ lần hợp tác trước đó, anh đều bị Beta này khiến cho bối rối, làm ra những hành động khác thường. Trật tự cuộc sống trước đây của anh cũng bị đảo lộn tất cả. Anh sẽ cảm thấy khó chịu, buồn bực khi phát hiện trên người Beta này có mùi tin tức tố của người khác.

Đào Trĩ khó chịu đến phát điên, liền nhích người liếm vành tai Ivan như lấy lòng: “Làm ơn…”

Ngay sau đó, vụng về dán môi mình vào môi anh.

Tai của Ivan nóng bừng như muốn tan chảy. Đây là lần ��ầu tiên anh có cảm giác như vậy, anh bị Đào Trĩ hôn! Đầu lưỡi của cậu vụng về cạy mở hàm răng anh rồi xông vào bên trong khuấy đảo.

Lại giống như một chú cún con rên rỉ, cậu cọ xát cơ thể mình lên người anh.

Đào Trĩ thấy người ở dưới thân mình không có động tĩnh gì, không chịu đựng được nữa. Tác dụng của lọ thuốc nhỏ không hề đùa, bây giờ cậu hận không thể ăn tươi nuốt sống người đang nằm dưới thân.

Càng ngày càng cảm thấy hôn môi không đủ thỏa mãn, cậu dứt khoát không hôn môi nữa, di chuyển đôi môi mình xuống cằm, khẽ mút lấy hầu kết của anh, sau đó dừng lại ở tuyến thể nóng bỏng sau gáy anh. Như nhận ra điều gì đó, cậu nuốt nước bọt, rồi nhẹ nhàng liếm tuyến thể Alpha của anh.

Toàn thân Ivan vừa thả lỏng đột nhiên căng cứng trở lại.

Tuyến thể của Alpha không thể tùy tiện liếm hoặc cắn. Nó giống như việc khiêu khích lãnh thổ của một Alpha, và những kẻ thiếu hiểu biết sẽ phải đối mặt với một cuộc phản công dữ dội.

Trong căn phòng bừa bộn, khắp người Đào Trĩ chi chít những dấu vết xanh tím khó tả, nhưng cậu đã được thay một bộ quần áo sạch sẽ khác. Bộ quần áo trước đó của cậu đã bị xé toạc thành những mảnh vải vụn, vứt la liệt trên mặt đất.

Khi tỉnh lại, đầu óc cậu vẫn còn choáng váng, toàn thân đau nhức như thể vừa chạy cả ngàn mét, không chỉ có cảm giác đau xé rách ở dưới thắt lưng và bụng, mà tuyến thể sau gáy cũng sưng tấy khó tả…

Cậu mở to mắt, sau khi thích ứng được với ánh sáng trong phòng, liền thấy Ivan quần áo chỉnh tề ngồi ở mép giường nhìn mình không chớp mắt, với khuôn mặt nghiêm túc tột độ.

Đào Trĩ bị dáng vẻ vô cảm và suy tư của Ivan làm cho sợ hãi đến mức tỉnh táo hoàn toàn. Cảm giác như anh đang cân nhắc giữa việc nên lột da cậu hấp chín hay chiên trên chảo.

Đào Trĩ nhớ rõ hình ảnh cuối cùng trước khi mất đi ý thức là toàn thân mình nóng bừng, chạy đến ngồi trên người Ivan, hô to muốn kết hôn với anh.

Một Beta cưỡng bức vị thái tử cao cao tại thượng trong trạng thái tỉnh táo hoàn toàn.

Ý định ban đầu của cậu chỉ là khiến anh không tự chủ mà đánh dấu tạm thời cậu, cuối cùng lại dâng cả cơ thể mình vào miệng sói.

“Điện hạ, đêm qua…”

Giọng Đào Trĩ khàn khàn, cậu suy nghĩ hồi lâu vẫn không biết biện minh thế nào cho sự việc đêm qua. Nếu như nói thứ cậu uống vốn dĩ dành cho Ivan, thì ngay giây tiếp theo cậu sẽ bị xích đến biên giới của đế quốc để chuộc tội.

Bây giờ cậu nhất định phải nghĩ ra được một lý do chính đáng nào đó…

Nhưng… làm đếch có lý do gì để giải thích cho việc một người đàn ông đỏ mặt ngồi lên đùi một người đàn ông khác, hò hét muốn kết hôn với người ta chứ?

Đào Trĩ còn chưa nghĩ ra lý do thì Ivan đã nói: “Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu.”

Kể từ khoảnh khắc Ivan bị liếm tuyến thể đến giờ đã tròn một ngày. Khi chiếc lưỡi ấm nóng trơn trượt đó nhẹ nhàng chạm vào tuyến thể của anh, sợi dây lý trí lập tức đứt phựt. Sau khi lấy lại được ý thức, anh đã cưỡng chế đánh dấu đối phương. Mùi tin tức tố của Omega lập tức tràn ra khắp phòng, hòa quyện làm một với tin tức tố của Alpha.

Khi đó Đào Trĩ ôm chặt lấy anh, đau đớn bật khóc nức nở. Giây phút nhìn khuôn mặt thanh tú đỏ bừng đang khóc thút thít, đầu óc vốn dĩ đang tỉnh táo lại không thể điều khiển thân thể làm theo ý mình được….

Cơ thể anh cực kỳ hưng phấn, mặc dù lý trí mách bảo không được làm, nhưng cuối cùng, anh mất khống chế đến mức suýt nữa đã tạo thành liên kết với cậu.

Dù biết thủ đoạn của đối phương rất hèn hạ, nhưng với tư cách là một Alpha cấp S của hoàng thất, sở hữu sức mạnh tinh thần áp đảo tuyệt đối, và tính tự chủ kiêu ngạo, anh lại dễ dàng bị Đào Trĩ khiêu khích đến mức suýt chút nữa đã tạo thành liên kết.

“Hả?” Đào Trĩ bối rối, cậu không ngờ đối phương lại có phản ứng như vậy.

Khi bạn đang giải một đề toán hóc búa, giáo viên nói với bạn công thức đã sai rồi. Nhưng kết quả lại đúng và bạn được điểm tối đa. Nói đi, bạn sẽ cảm thấy như thế nào???

Truyen.free hân hạnh gửi đến bạn bản dịch chất lượng, mong được đón nhận và trân trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free