(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 94
Nói ra thì cũng dễ thôi.
Toán Mệnh Đạo sĩ trầm ngâm một chút, rồi chậm rãi nói:
– Bần đạo có một bằng hữu tri kỷ, tu vi không tệ, từng sáng lập ra một môn phái thần bí. Đáng tiếc là hắn chưa tìm được truyền nhân xứng đáng kế thừa y bát của mình. Bần đạo từng đồng ý với hắn, nếu có duyên sẽ giúp hắn tìm kiếm một người có tư chất và thiên phú thượng đẳng. Ngươi đã có thể tu hành, vừa vặn có thể đổi một thân phận mới, đi vào đó vừa tăng cường tu vi, đề thăng thực lực, lại tránh được đại kiếp nạn lần này.
– Ta ư?
Lâm Dịch khẽ cau mày, hỏi:
– Vì sao lại là ta? Tư chất thiên phú của ta, chưa chắc người ta đã để ý.
Toán Mệnh Đạo sĩ lắc đầu nói:
– Có được hay không thì ta cũng không rõ, nhưng ngươi cứ đi thử một chút. Trong lòng đừng mang gánh nặng, ngươi đã phản bội Dịch Kiếm tông, vả lại dùng thân phận mới để bái nhập vào tông phái đó thì cũng chẳng sao.
Lâm Dịch nhíu mày, nói:
– Tính tình của ta dễ gây phiền toái, ngươi không sợ ta gây rắc rối cho bằng hữu tri kỷ của ngươi sao?
Toán Mệnh Đạo sĩ cười ha ha, nói:
– Bằng hữu này của ta không ngại phiền phức, hắn chỉ muốn tìm một truyền nhân thiên tài có thể chống lại được Tứ đại Hoàng tộc, Ba đại tông môn. Trước đây tông môn của hắn từng rất nổi danh trên Hồng hoang đại lục, chỉ là trời xui đất khiến, hắn chọn lánh đời phong sơn, chỉ chờ một cơ hội để một lần nữa bước vào tiên đồ.
– Ta chính là cơ hội đó ư?
Vẻ mặt Lâm Dịch rất kinh ngạc, hắn chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, cũng không dám cuồng vọng nói có thể ảnh hưởng tới một đại tông môn.
Toán Mệnh Đạo sĩ khinh thường đáp:
– Chỉ bằng một chút thực lực cặn bã của ngươi sao? Ta chỉ cho ngươi đi thử xem mà thôi. Nếu như có thể đạt được chân truyền của hắn thì cũng coi như cơ duyên của ngươi. Hắn có một loại bí thuật tuyệt thế, nếu như ngươi học được thì đủ để ngạo thị Hồng hoang.
Lâm Dịch nào tin chứ, hắn khẽ cười một tiếng, chỉ coi Toán Mệnh Đạo sĩ này đang thổi da bò mà thôi.
Chỉ là một câu nói của Toán Mệnh Đạo sĩ lại làm cho Lâm Dịch có chút động tâm.
Lâm Dịch suy nghĩ một hồi, hỏi:
– Ý của ngươi là, nếu như ta có thể đạt được truyền thừa của hắn thì sẽ có cơ hội tranh cao thấp cùng truyền nhân của Tứ đại Hoàng tộc, Ba đại tông môn sao?
Trong lòng Lâm Dịch nhớ tới Vũ Tình, nếu có thể mượn cơ hội này gặp mặt nàng sớm hơn một chút thì cũng không tệ.
Hơn nữa có thể đọ cao thấp cùng đông đảo thiên tài, một cơ hội như vậy, quả thực Lâm Dịch không muốn bỏ qua.
Đặc biệt là đối với Công Tôn Cổ Nguyệt, giữa bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ có ngày đánh một trận.
– Đương nhiên, ngươi đã từng nghe qua Trăm tộc đại chiến chưa?
Toán Mệnh Đạo sĩ thần bí hỏi.
– Trăm tộc đại chiến?
Lâm Dịch nhíu mày, lắc đầu.
– Nói đơn giản, Trăm t���c đại chiến là cuộc đụng độ giữa các thiên tài của mọi tộc!
Nhìn dáng vẻ mơ hồ của Lâm Dịch, Toán Mệnh Đạo sĩ cười gian, chậm rãi nói:
– Trăm tộc đại chiến này đã có từ rất xa xưa, từ thời đại Thái cổ, trăm tộc cùng nhau chống lại Ma tộc. Từ đó, Trăm tộc đại chiến đã lưu truyền đến tận ngày nay. Trên Hồng hoang đại lục này, Nhân tộc, Yêu Tộc có số lượng khổng lồ nhất, nhưng vẫn còn những tộc loại khác. Ví dụ như Cửu Lê tộc phía nam, Vu tộc thần bí, Man tộc thân thể mạnh mẽ. Nhưng trải qua vạn cổ, rất nhiều chủng tộc đã bị diệt sạch, biến mất trong dòng chảy của thời gian, ngày nay Hồng hoang đã không đủ trăm tộc nữa.
Nói đến đây, trong ánh mắt của Toán Mệnh Đạo sĩ lộ ra một tia tang thương, không khỏi thổn thức cảm thán một phen.
Lâm Dịch im lặng lắng nghe Toán Mệnh Đạo sĩ kể những chuyện xưa mà hắn chưa từng được biết.
– Cho dù không đủ trăm tộc, thế nhưng bởi vì truyền thừa đã có từ rất xưa, có nguồn gốc sâu xa, cho nên ngày nay vẫn gọi là Trăm tộc đại chiến. Đồng thời, chữ “trăm” còn mang hai hàm nghĩa quan trọng khác, ngươi có thể đoán ra được không?
Toán Mệnh Đạo sĩ nói đến đây, nở nụ cười nhìn Lâm Dịch, rõ ràng có ý khảo nghiệm.
Lâm Dịch trầm ngâm một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng thông tuệ, chậm rãi nói:
– Chữ “trăm” có thể mang hai ý nghĩa. Một là trăm năm cử hành Trăm tộc đại chiến một lần, hai là tuổi tác của mỗi tu sĩ tham gia cũng không thể hơn trăm. Nhưng hai dự đoán này lại xung đột với nhau, cho nên chỉ có thể là một trong hai điều đó mà thôi.
Trong ánh mắt của Toán Mệnh Đạo sĩ lộ ra vẻ tán thưởng, cười nói:
– Không sai, một hàm nghĩa của chữ “trăm” chính là tuổi tác tu sĩ tham gia tuyệt đối không thể hơn trăm. Trăm tộc đại chiến mười năm một lần, ba năm nữa chính là lần Trăm tộc đại chiến tiếp theo. Còn về hàm nghĩa kia, đợi đến khi ngươi có đủ tư cách tham gia thì tự khắc sẽ rõ.
– Ý của ngươi là để cho ta bái nhập vào tông phái kia, sau đó tham gia Trăm tộc đại chiến?
Lâm Dịch thăm dò tâm tư của Toán Mệnh Đạo sĩ.
Toán Mệnh Đạo sĩ gật đầu, nói:
– Đúng là ta có ý này, ngươi có thể đi thử xem. Nếu như bằng hữu kia của ta không có nắm chắc mười phần thì tuyệt đối sẽ không xuất sơn lần nữa, cũng sẽ không để cho truyền nhân của hắn đi tham gia Trăm tộc đại chiến. Nếu đã tham gia, nhất định phải đánh một trận thành danh, nổi danh khắp thiên hạ mới được.
Ngừng một chút, ông ta nói thêm:
– Trăm tộc đại chiến là nơi thiên tài trẻ tuổi, nhân tài kiệt xuất của các tộc, các đại tông va chạm với nhau. Trận chiến này sẽ quyết ra ai là đệ nhất nhân trong đám người trẻ tuổi của trăm tộc. Chỉ có thiên tài nổi danh trong Trăm tộc đại chiến thì mới có khả năng được xưng là thiên tài chân chính!
Lâm Dịch suy nghĩ một chút, nói:
– Nếu như ta đi tham gia có thể có được chỗ tốt gì chứ? Những hư danh này, ta không quá quan tâm.
– Chỗ tốt à, hừ hừ.
Toán Mệnh Đạo sĩ bĩu môi, nói:
– Thiên tài các tộc cũng sẽ đi tham gia. Nếu chỉ vì hư danh thì Trăm tộc đại chiến làm sao có thể quy tụ nhiều thiên tài yêu nghiệt đến thế? Chỗ tốt cụ thể, chờ ngươi chân chính thu được tư cách tham dự Trăm tộc đại chiến, trổ tài thì sẽ biết. Mặt khác, ta nói một câu, Công Tôn Cổ Nguyệt chính là người được lợi trong Trăm tộc đại chiến. Trong Trăm tộc đại chiến có rất nhiều thứ, chỉ khi nào ngươi đích thân tham gia vào thì mới có thể tường tận.
Nếu như tham gia Trăm tộc đại chiến này thì có lẽ sẽ gặp phải một số người quen, như vậy cũng không tệ.
Hiện ra trước mắt Lâm Dịch là dung nhan của Vũ Tình và Tiểu Yêu Tinh: một người áo trắng như tuyết, dung nhan lạnh lùng; một người áo xanh tươi cười, tiếng chuông bạc khẽ vang.
Lâm Dịch nhớ lại lời đã từng nói với Vũ Tình:
– Mười năm sau, ta sẽ đi Nghiễm Hàn Cung tìm ngươi! Ta không dám cam đoan không địch thủ trong Hồng hoang, nhưng ta có thể bảo đảm, trong đám người trẻ tuổi, ta là người duy nhất xứng với ngươi!
Nếu như mười năm sau phải đi Nghiễm Hàn Cung, không bằng ta nổi danh trong Trăm tộc đại chiến trước đã. Đến lúc đó đi gặp Vũ Tình tỷ, có lẽ nàng sẽ rất vui vẻ.
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch gật đầu nói:
– Được, làm sao mới tìm được tông phái kia? Nếu như ta đi vào, vậy làm sao để bái nhập vào tông môn?
Toán Mệnh Đạo sĩ gãi đầu, từ trong lòng móc ra một tấm đạo phù, lại lấy ra một cây bút lông, viết vài chữ lên trên.
Lâm Dịch nhận lấy xem, trên đó viết năm chữ: Thần côn Vương Bán Tiên.
– Tên của ngươi đây sao?
Tên thật của Toán Mệnh Đạo sĩ là gì, đây là lần đầu tiên Lâm Dịch biết.
Vương Bán Tiên đầy vẻ tự mãn nói:
– Cứ đưa tấm bùa này cho quản sự tông môn, hắn sẽ hiểu. Hừ hừ, danh tiếng Bán Tiên của bần đạo năm đó cũng rất vang dội.
– Thứ này của ngươi có ích gì không đấy, đừng để đến lúc đó ta mất mặt bị đuổi ra ngoài.
Lâm Dịch cầm tấm đạo phù nhiều nếp nhăn, oán thầm một hồi, cảm giác tên Đạo sĩ này không đáng tin cậy.
Đôi mắt Vương Bán Tiên đảo quanh, vội vàng nói:
– Ngươi đã đồng ý với bần đạo thì cũng không thể bỏ cuộc giữa chừng. Bần đạo đã cho ngươi mặt nạ rồi. Với tu vi của ngươi, muốn lăn lộn vào môn phái, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Khóe miệng của Lâm Dịch co rúm, nghe ý của Vương Bán Tiên, quả nhiên tấm đạo phù này vô dụng.
Vương Bán Tiên không đợi Lâm Dịch oán giận, lại nói:
– Cũng được, ta sẽ cho ngươi thêm một chỗ tốt. Trường kiếm kia của ngươi quá nổi bật, coi như dấu hiệu nhận biết của ngươi. Cho dù ngươi đổi một thân phận khác, nếu có thanh trường kiếm này mang theo bên mình thì cũng sẽ bị truy sát. Không bằng ta giúp ngươi phong ấn nó vào trong cơ thể ngươi, chờ khi nào ngươi có tu vi Kim Đan, phong ấn tự giải, được chứ?
Muốn thay đổi thân phận, quả thực trường kiếm Ô Sao này không tiện mang theo nữa. Hiện tại hắn cũng không thể rút kiếm ra, đợi đến khi đạt Kim Đan cảnh giới rồi lấy ra cũng không muộn.
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch gật đầu, vừa vặn hắn cũng muốn nhìn thủ đoạn của thần côn này một chút.
Đột nhiên Lâm Dịch phát hiện ra hắn không nhìn thấu được Vương Bán Tiên, chắc chắn vị Đạo sĩ này có bản lĩnh, nhưng rốt cuộc đã đến cảnh giới gì, quả thực hắn không biết.
Vương Bán Tiên tiếp nhận Ô Sao trường kiếm, không hề nhìn, ông ta cách không điểm một cái vào đan điền của Lâm Dịch.
Lâm Dịch lại càng hoảng sợ, bí mật trong đan điền của hắn quả thực rất nhiều, nếu như bạo lộ, quả thực phúc họa khó lường.
Không đợi hắn kịp phản ứng, đan điền đột ngột đau đớn, Vương Bán Tiên nhẹ nhàng đẩy trường kiếm Ô Sao về phía trước, sau đó hai tay nhanh chóng đánh ra vài đạo pháp quyết, Ô Sao trường kiếm đã biến mất vào trong thân thể.
Lâm Dịch cúi đầu nhìn lại, vết thương nhỏ trên đan điền đã lặng lẽ khép lại. Hắn phóng thần thức dò xét đan điền, sau đó hắn không khỏi sửng sốt một chút.
Chỉ thấy Ô Sao trường kiếm đang dựng thẳng ở bên cạnh đoạn kiếm thần bí, so với đoạn kiếm thần bí còn thấp hơn một chút. Lâm Dịch có ảo giác, dường như Ô Sao trường kiếm vô cùng tôn kính đối với đoạn kiếm thần bí.
– Được rồi, chúng ta ra khỏi cốc thôi. Có mấy người bạn đang chờ bên ngoài, chúng ta cùng đi gặp họ.
Vương Bán Tiên cười, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Bản quyền nội dung chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.