(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 56:
Chân núi Dịch Kiếm tông có hai nhóm tu sĩ đang giằng co.
Nói đúng hơn, một vài tu sĩ Dịch Kiếm tông đang bị đám người Hàn Nguyên Cốc chửi bới xối xả.
Trong số đó có những gương mặt quen thuộc. Phía Dịch Kiếm tông có Trương Đại Long, Nguyễn Tiểu Cường. Còn về phía Hàn Nguyên Cốc là Trương Phong, Khổng Tuế cùng hơn mười tu sĩ khác. Đi phía sau họ là hai tu sĩ Trúc Cơ, một người ở trung kỳ, người còn lại chỉ mới sơ kỳ.
– Nguyễn Tiểu Cường, Hàn Nguyên Cốc chúng ta muốn lên núi, mắt mũi ngươi để đâu mà không tránh?
Trương Phong vênh váo, hống hách hỏi.
Sắc mặt Nguyễn Tiểu Cường đỏ bừng vì tức giận, nhưng lại nén nhịn, không dám hé lời.
Mấy tu sĩ Dịch Kiếm tông có tu vi cao hơn Trương Phong, nhưng vì cố kỵ hai vị tu sĩ Trúc Cơ của Hàn Nguyên Cốc phía sau, nên đành cúi đầu nín thinh.
Trương Đại Long thấy vậy bất đắc dĩ thở dài, rồi né sang một bên. Những người còn lại của Dịch Kiếm tông cũng lập tức dạt ra, nhường đường.
Đường lên Dịch Kiếm tông chỉ đủ cho hai ba người đi ngang. Đám người Trương Đại Long cúi thấp đầu đứng một bên, sắc mặt khó coi, nhưng không ai dám đứng ra phản kháng.
Dịch Kiếm tông là tông môn của chính họ, vậy mà lại bị tu sĩ Hàn Nguyên Cốc tự tiện đi lại như chỗ không người. Ai nấy đều không khỏi bất đắc dĩ.
Tông môn gặp đại kiếp, hai vị tu sĩ Kim Đan đang bế quan dưỡng thương, còn tu sĩ Trúc Cơ thì đã tháo chạy, mỗi người một ngả.
Dịch Ki���m tông giờ chỉ còn trên danh nghĩa.
Trong mắt Trương Phong lóe lên vẻ khinh thường. Khi đi ngang qua nhóm Trương Đại Long, hắn vươn tay thình lình đẩy một cái.
Vốn dĩ Trương Đại Long đang đứng sát bậc thang, bị bất ngờ không kịp trở tay, hắn trực tiếp lăn xuống sườn núi, trông cực kỳ chật vật.
Mấy tu sĩ Dịch Kiếm tông còn lại cũng bị đám người Hàn Nguyên Cốc ào ào xô ngã. Các tu sĩ Hàn Nguyên Cốc cười ha hả, tỏ ý trêu ngươi, nhục mạ.
Trong mắt Trương Đại Long hiện lên lửa giận, trầm giọng nói:
– Đạo hữu không cần phải quá đáng như thế chứ? Đây rõ ràng là đường lên núi của Dịch Kiếm tông chúng ta, các ngươi lại ngang nhiên xông lên, còn làm nhục bọn ta như vậy, ngươi...
Lời còn chưa dứt đã bị tiếng cười nhạo của Trương Phong cắt ngang:
– Dịch Kiếm tông các ngươi ư? Đáng là cái thá gì? Ta bắt nạt ngươi đó, thì sao nào?
Nguyễn Tiểu Cường thấy Trương Đại Long sắp không kìm được nữa, lập tức đi tới kéo ống tay áo bạn mình, thấp giọng nói:
– Thôi được rồi, chúng ta không đánh lại họ đâu, nhịn đi.
Trư��ng Phong cao hơn hắn một cái đầu, cười cợt nói:
– Không sai, không sai, nên chịu đựng a.
Đột nhiên Trương Đại Long cười khẩy một tiếng trầm đục, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng. Hắn chợt hít sâu một hơi, thái độ bỗng chốc thay đổi, lớn tiếng nói:
– Trương Phong đúng không? Đám các ngươi cũng chỉ là lũ chuyên bắt nạt kẻ yếu. Tr��ớc kia khi Lâm Dịch sư đệ của Dịch Kiếm tông ta còn ở đây, sao không thấy các ngươi dám nhảy ra? Bị đánh chỉ dám giả vờ tiêu chảy để tránh né, các ngươi có đáng là gì đâu chứ?
Những lời này nói đúng tâm ý mấy tu sĩ Dịch Kiếm tông, trong lòng họ không khỏi thầm khen một tiếng thống khoái. Thế nhưng, lại không một ai dám đứng ra đối mặt với đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc.
– Ngươi muốn chết!
Sắc mặt Trương Phong trầm xuống. Chuyện ở Thí Kiếm Bình của Dịch Kiếm tông trước kia là vết nhơ lớn nhất trên con đường tu đạo của hắn, hắn không muốn bị người khác nhắc tới việc này ở trước mặt mọi người.
Hai vị tu sĩ Trúc Cơ của Hàn Nguyên Cốc lạnh nhạt nhìn một màn này, không hé răng nửa lời. Về danh tiếng của Lâm Dịch, bọn họ cũng đã nghe qua. Nhưng họ chẳng hề để tâm, vì dù sao cũng chỉ là tu sĩ Ngưng Khí, còn chưa được coi là uy hiếp.
Trong tu đạo, tiểu cảnh giới có thể vượt cấp khiêu chiến, nhưng cách biệt một đại cảnh giới đã là một trời một vực. Ở Thần Ma Chi Địa, các tu sĩ áp chế tu vi xuống Ngưng Khí, nên thực lực không chênh lệch quá nhiều. Thế nhưng ở Hồng Hoang Đại Lục, kém một đại cảnh giới là có thể nghiền ép trực diện bằng sức mạnh áp đảo, tu sĩ cấp thấp hoàn toàn không có khả năng phản kháng.
Nguyễn Tiểu Cường tiến lên khuyên nhủ:
– Trương huynh, thôi bỏ đi. Lâm sư đệ đã chết ở Thần Ma Chi Địa rồi, chúng ta không địch lại được bọn hắn đâu.
Trương Đại Long nở nụ cười tự giễu, nói:
– Trước đây ta cũng hay bắt nạt kẻ yếu, tàn nhẫn vô tình. Ta khinh thường Lâm sư đệ, thậm chí bình thường còn ức hiếp, cười nhạo hắn. Thế nhưng hắn chưa bao giờ chấp nhặt với ta.
Khi Lâm sư đệ báo thù cho Diệp sư muội ở Thí Kiếm Bình, đánh cho tu sĩ Hàn Nguyên Cốc không còn sức đánh trả, dương danh lập uy cho Dịch Kiếm tông chúng ta, ta mới biết, máu ta cũng bắt đầu sục sôi!
– Trương huynh, ngươi đừng hành động nông nổi. Chúng ta không có thực lực như Lâm sư đệ, làm như vậy chỉ rước nhục vào thân mà thôi.
Nguyễn Tiểu Cường vừa thấy dáng vẻ Trương Đại Long, nhận ra bạn mình định xông lên liều mạng, vội vàng thấp giọng khuyên nhủ.
Trương Đại Long cười ha hả, nói:
– Lâm sư đệ vì Diệp sư muội mà dám ở trước mặt đông đảo tu sĩ Kim Đan, phế bỏ Sở Trường Phi. Khi đó, Lâm sư đệ chỉ là Ngưng Khí, Lâm sư đệ không sợ sao?
Không chờ mọi người trả lời, hắn tự nói:
– Ta tin tưởng rằng, dưới sự chứng kiến của các tu sĩ Kim Đan, đương nhiên Lâm sư đệ cũng sợ hãi. Nhưng cậu ấy hiểu rằng, có những việc không phải vì trong lòng sợ mà không dám làm. Có những việc, trong lòng cậu ấy, còn quan trọng hơn cả tính mạng. Đó chính là tôn nghiêm, đó chính là người mà cậu ấy phải bảo vệ!
Nói xong những lời này, mấy tu sĩ Dịch Kiếm tông đều có chút xấu hổ, lặng thinh không nói.
Trương Đại Long tiếp tục nói:
– Trương Đại Long ta cũng có tôn nghiêm, Dịch Kiếm tông chính là nơi ta phải bảo vệ. Dù cho hôm nay ta có mất mạng ở nơi này, ta cũng muốn nói cho các ngươi biết. Máu ta đang sôi sục, Trương Đại Long ta không sợ sinh tử. Ta chỉ là Ngưng Khí tầng năm, nhưng hôm nay ta sẽ đánh chết đám chó Hàn Nguyên Cốc các ngươi!
Những lời này thốt ra đầy khí phách, đanh thép như đinh đóng cột, khiến Lâm Dịch nghe xong cũng không khỏi thấy xúc động.
Vào giờ khắc này, Trương Đại Long hào tình vạn trượng, thực lực tuy thấp, nhưng lại có lòng tự trọng của riêng mình. Hắn bộc lộ một sự dũng cảm chưa từng có, bất chấp sống chết!
Đây há chẳng phải là một loại hiệp khí sao?
Vốn dĩ Nguyễn Tiểu Cường và Trương Đại Long vô cùng khinh thường Lâm Dịch, thế nhưng từ khi tiểu bối ba phái tranh đấu, Lâm Dịch áp đảo tu sĩ ba phái, khiến không ai địch nổi. Từ đó trong lòng hai người đã kính phục Lâm Dịch, Trương Đại Long còn nảy sinh một sự sùng bái mãnh liệt dành cho Lâm Dịch.
Với tính tình của Trương Đại Long, tuyệt đối sẽ không dám phản kháng các tu sĩ Hàn Nguyên Cốc, hơn nữa còn có hai vị tu sĩ Trúc Cơ vẫn đang đứng nhìn chằm chằm vào hắn.
Nhưng hắn đã mơ hồ cảm nhận được con đường mà Lâm Dịch đã đi, tuy rằng hắn chưa biết đó chính là hiệp đạo. Thế nhưng, hắn khao khát đuổi kịp, tìm kiếm dấu chân của Lâm Dịch.
Mấy tu sĩ Dịch Kiếm tông bị lời nói của Trương Đại Long làm cho nhiệt huyết sôi trào, nhưng lý trí nói cho họ biết, nếu lúc này đứng về phía Trương Đại Long thì mình đã cách cái chết có một bước.
Ngay cả Nguyễn Tiểu Cường cũng lùi lại thật xa, ánh mắt đầy tiếc nuối nhìn về phía Trương Đại Long.
Trương Đại Long hét lớn một tiếng, tu vi Ngưng Khí tầng năm bùng nổ dữ dội. Hắn liền rút ra một thanh Linh khí Nhân giai ở bên hông, không chút sợ hãi, chém thẳng tới chỗ Trương Phong ngay trước mặt hai tu sĩ Trúc Cơ.
Linh khí vừa vung ra đã bị một đạo hàn quang đánh nát thành từng mảnh, đó là một vị tu sĩ Trúc Cơ đã xuất thủ.
Hắn vung tay lên, khí tức Trúc Cơ tăng mạnh, áp chế khiến Trương Đại Long khó lòng nhúc nhích.
Trương Phong cười khẩy khinh bỉ, tiến lên, bàn tay giáng xuống mặt Trương Đại Long, vang lên tiếng "chát chát".
– Chỉ bằng vào thực lực này của ngươi mà còn muốn khiêu chiến tu sĩ Trúc Cơ ư? Vừa nãy ngươi còn chửi Hàn Nguyên Cốc chúng ta là chó, hả? Nếu đã muốn chết đến thế, ta sẽ toại nguyện cho ngươi!
Hai mắt Trương Đại Long trừng lớn, vẻ mặt xanh tím, giận dữ hét:
– Cho dù ta có chết thì cũng không oán không hối, dù chết cũng đội trời đạp đất. Nếu như Lâm sư đệ biết được, nhất định cũng sẽ công nhận ta. Còn nếu hắn biết các ngươi làm nhục Dịch Kiếm tông chúng ta, nhất định sẽ giết các ngươi không còn một mống, diệt sạch như chó!
Một vị tu sĩ Trúc Cơ cười khẩy một tiếng, lạnh lùng nói:
– Đừng nói Lâm Dịch đã chết ở Thần Ma Chi Địa rồi. Cho dù hôm nay hắn đứng ở chỗ này, ta chỉ cần lật tay cũng có thể trấn áp được. Ta sẽ cho hắn biết, thế nào là Ngưng Khí, thế nào là Trúc Cơ!
– Thật không?
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên, nghe thấy giọng nói này, Trương Đại Long có cảm giác như bị sét đánh ngang tai.
Trên mặt Trương Đại Long tràn ngập vẻ không thể tin nổi, trong lòng không ngừng vang lên câu hỏi:
– Là hắn sao? Là hắn sao?
Ngay khi Dịch Kiếm tông gặp nguy nan, cuối cùng hắn vẫn trở về.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại.
Từ trên thềm đá của Dịch Kiếm tông, một thanh niên chậm rãi bước xuống, lưng đeo Ô Sao trường kiếm, vẻ mặt bình thản. Giống hệt như lần đầu tiên hắn ra mặt bảo vệ Diệp Uyển Nhi ở Thí Kiếm Bình năm nào.
Vào giờ khắc này, nước mắt nóng bỏng của Trương Đại Long chảy dài.
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.