Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 53:

Nguyên thần Dư Minh bị Lâm Dịch bóp nát, thân thể tan tành thành một đống thịt nhão, rồi ngã gục xuống.

Lâm Dịch lướt mắt qua trận văn dưới chân, trầm ngâm một lát, rồi khẽ điểm vài ngón tay.

Một tiếng nứt giòn vang lên, đại trận tan biến, để lộ mấy khối Linh thạch thượng phẩm đã vỡ vụn.

Dù là trận pháp do tu sĩ Kim Đan bày ra, nhưng so với Diễn Thiên đại trận trong Thần ma chi địa, nó chẳng khác nào trò trẻ con của đứa bé ba tuổi.

Vốn dĩ Lâm Dịch đã có nghiên cứu sâu về trận pháp. Dù chưa từng trải qua Diễn Thiên đại trận, hắn vẫn có thể phá giải trận này nếu bỏ chút thời gian.

Sau khi trải qua Diễn Thiên đại trận rèn luyện, Lâm Dịch cảm thấy sự lĩnh ngộ về trận pháp của mình càng thêm sâu sắc. Đối với loại khốn trận này, hắn chỉ cần chốc lát đã nắm rõ huyền cơ.

Lâm Dịch nhìn thi thể dưới chân, dần dần rơi vào trong trầm tư.

Sau khi thương thế của sư phụ hồi phục, Hàn Nguyên Cốc đã không còn đáng sợ. Nhưng mối họa từ Công Tôn Hoàng tộc này lại khiến Lâm Dịch đứng ngồi không yên, trong lòng dâng lên từng đợt cảm giác nguy hiểm.

Trải qua sự việc ở Đan Hà Phái, Lâm Dịch đã nhận ra rằng, nếu không nghĩ ra một sách lược vẹn toàn, chờ đám người Công Tôn Hoàng tộc tìm đến tận cửa, Dịch Kiếm Tông chắc chắn sẽ bị hủy diệt.

Hắn không sợ chết, chỉ sợ làm liên lụy tới sư phụ, Uyển Nhi và Dịch Kiếm Tông.

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên, sắc mặt âm tình bất định.

Đêm dần tàn, ánh mặt trời bắt đầu le lói.

Lâm Dịch vẫn đứng đó trầm tư, ánh mặt trời chiếu lên gương mặt non nớt của hắn, rồi dần bao phủ cả người.

Hắn cảm thấy ấm áp, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng lạnh lẽo.

Sau đó, Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ngửa mặt lên trời thở dài, như thể đã hạ một quyết tâm nào đó. Đoạn, hắn sải bước ra ngoài.

Lúc này, phần lớn tu sĩ Dịch Kiếm Tông đã thức dậy từ lâu, nhưng tông môn lại vắng tanh, trên đường đi hắn cũng chẳng thấy mấy bóng người.

Lâm Dịch mặt lạnh như tiền lướt qua vài tu sĩ đồng môn, không hề chào hỏi.

Mấy người kia chỉ kịp liếc nhìn Lâm Dịch, mất một lúc sau mới kịp phản ứng. Với vẻ mặt kinh hãi, họ chỉ vào bóng lưng hắn mà xì xào bàn tán.

– Ta không nhìn nhầm đó chứ? Chẳng phải đó là Lâm Dịch sao, chẳng phải hắn đã chết ở Thần ma chi địa rồi sao?

– Hình như đúng là hắn thật, không ngờ hắn lại không chết, nhưng mà vẻ mặt lại đằng đằng sát khí, hắn muốn tìm ai gây phiền phức sao?

– Đúng vậy, Lâm sư đệ ngày thường hiền hòa thân thiện, chưa bao giờ đỏ mặt với chúng ta, lần này ngay cả bắt chuyện cũng không thèm nói.

– Mau đi theo hắn, hình như hắn đang đi về phía chỗ ở của đại sư tỷ Tống Hàm Yên.

Lâm Dịch vừa đến gần phòng Tống Hàm Yên, đã nghe thấy tiếng ồn ào náo loạn vọng ra từ bên trong.

– Hừ, con bé nhà ngươi, tính tình đúng là quật cường thật! Đại sư tỷ đã gọi đến, còn không mau qua đây? Chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta phải động tay động chân sao?

– Đúng vậy, ngươi từ bỏ Trúc Phong, hoặc là gia nhập với chúng ta, hoặc là cũng chỉ có thể làm những việc vặt vãnh này mà thôi!

Lâm Dịch cau mày, trong lòng dấy lên lửa giận. Trúc Phong giờ chỉ còn mỗi Uyển Nhi. Không ngờ bọn chúng lại dám sai vặt con bé!

Đang lúc hắn còn đang suy nghĩ, Diệp Uyển Nhi đã cất tiếng nói lớn:

– Các ngươi thật quá đáng! Những y phục này ta sẽ giặt, nhưng trước hết ta phải đi chăm sóc sư phụ đã. Các ngươi buông ra, ta phải đi với sư phụ!

Bấy giờ, một giọng nói dịu dàng cất lên, nhưng lời lẽ lại lạnh băng, đó chính là Tống Hàm Yên.

– Trước tiên ngươi làm xong việc này đã, mạng của sư phụ ngươi không còn lâu nữa, còn đi cái gì nữa chứ? Làm xong những việc vặt vãnh này, sau đó mới được về!

Giọng Diệp Uyển Nhi có một tia cầu xin, nàng thấp giọng nói:

– Đại sư tỷ, ta van cầu ngươi, sư phụ ta không có ai chăm sóc. Ngươi để ta trở lại chăm sóc cho sư phụ trước, sau đó lại tới giúp ngươi làm những việc vặt vãnh này, được không?

Một tiếng bạt tai đột nhiên vang lên, một nữ tu sĩ mắng:

– Ta bảo ngươi làm thì ngươi làm, còn nhiều lời làm gì!

Lâm Dịch sao còn nhịn được, hắn đạp mạnh một bước, từ xa vọt tới, miệng gầm lên một tiếng.

– Cút ngay!

Sắc mặt Lâm Dịch âm trầm, hắn híp hai mắt lại, trong mắt có một tia hàn mang.

Hai nữ tu sĩ đang ghì Diệp Uyển Nhi xuống, khi chạm phải ánh mắt Lâm Dịch, cả hai lập tức thấy một luồng hơi lạnh chạy khắp người. Cảm giác như bị một con quỷ dữ trừng mắt vậy.

Hai bàn tay run rẩy, chúng buông lỏng Diệp Uyển Nhi, rồi lùi hẳn về phía Tống Hàm Yên.

Diệp Uyển Nhi quỳ trên mặt đất, trên mặt còn hằn rõ dấu bàn tay, gương mặt sưng đỏ.

Nàng nhìn thấy Lâm Dịch, hai mắt chớp chớp, sửng sốt một chút, sau đó tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng nổi. Nàng run giọng nói:

– Tiểu Lâm Tử, ngươi đã về rồi sao?

Trong nháy mắt Tống Hàm Yên thấy Lâm Dịch, trong lòng nàng cả kinh, mặt xám như tro tàn.

Nhưng nghĩ lại, nàng đã là Trúc Cơ, dường như cũng không cần sợ tên tu sĩ Ngưng Khí trước mắt này, vì vậy trong lòng cũng trở nên bình tĩnh lại.

Lâm Dịch không liếc nhìn nàng lấy một cái mà đi tới trước mặt Diệp Uyển Nhi, đỡ nàng lên, thấp giọng nói:

– Sư tỷ, ngươi đã phải chịu khổ rồi.

Nghe được câu này, Diệp Uyển Nhi cảm thấy đau đớn, nước mắt như suối trào, nàng nhào vào lòng Lâm Dịch khóc lớn, nức nở nói:

– Sư phụ...

Lâm Dịch vỗ nhẹ vai của nàng, thấp giọng nói:

– Sư tỷ yên tâm, sư phụ không có việc gì.

Diệp Uyển Nhi còn chưa kịp hiểu hết những lời đó, đã nghe Lâm Dịch lạnh lùng cất tiếng:

– Ban nãy là ai ra tay?

Toàn thân Lâm Dịch tỏa ra từng đợt sát khí kinh hồn. Hắn đảo mắt nhìn quanh, ánh nhìn như điện xẹt.

Ba nữ tu sĩ đứng cạnh Tống Hàm Yên đều mang tu vi Ngưng Khí tầng chín. Hai trong số đó bị ánh mắt Lâm Dịch lướt qua, cả người run rẩy, ánh mắt vô thức đổ dồn về phía nữ tu sĩ thứ ba.

N�� tu sĩ kia mắt thấy tránh không thoát, lập tức đứng ra lớn tiếng nói:

– Ngươi là ai mà dám to tiếng ở chỗ này?

Lâm Dịch mỉm cười híp mắt nhìn ả, trông vẻ ngoài vô hại nhưng lại cất tiếng hỏi ngược:

– Ngươi là ai, sao trước đây ta chưa gặp qua ngươi.

Diệp Uyển Nhi thấp giọng nói:

– Trước đó vài ngày các nàng mới bái vào tông môn, đều có tu vi Ngưng Khí tầng chín.

– Lâm sư đệ, ngươi làm vậy là có ý gì, chúng ta chỉ bảo Uyển Nhi sư muội đến giúp một tay mà thôi. Không cần phải tức giận như vậy chứ.

Tống Hàm Yên thản nhiên nói.

Tống Hàm Yên đã len lén bái nhập vào Hàn Nguyên Cốc, Lâm Dịch nghĩ đến chỗ này, hắn âm thầm cười nhạt, miệng nói ra lời rất kinh người:

– Các ngươi là tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc!

Bao gồm cả Tống Hàm Yên, bốn nữ tu sĩ biến sắc. Bí mật này ở trong Dịch Kiếm Tông chỉ có Dư Minh Chưởng giáo biết được, sao Lâm Dịch lại biết cơ chứ?

Vài tên tu sĩ Dịch Kiếm Tông ẩn nấp phía xa cũng trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt khó hiểu, không khỏi xì xào bàn tán.

– Những tu sĩ mới tới này chỉ biết bắt nạt người cũ Dịch Kiếm Tông chúng ta, chẳng lẽ thực sự là người của Hàn Nguyên Cốc sao?

– Ta thấy mấy nữ tu này sẽ xong đời rồi, kết cục bắt nạt Diệp Uyển Nhi sẽ rất thảm a.

– Tống Hàm Yên đã bước vào Trúc Cơ, sẽ không để cho Lâm Dịch tùy ý xuất thủ đả thương người của nàng.

Một tên tu sĩ khác bĩu môi, mỉm cười nói:

– Trước kia Sở Trường Phi đả thương Diệp Uyển Nhi, Lâm Dịch đã phế hắn đi ở trước mặt đông đảo tu sĩ Kim Đan. Trúc Cơ thì tính là cái lông gì. Nhìn dáng vẻ đằng đằng sát khí này của Lâm Dịch, việc này tuyệt đối khó có thể kết thúc một cách bình yên.

Tống Hàm Yên bình tĩnh, sắc mặt khôi phục lại vẻ như thường, nàng quát lên:

– Lâm sư đệ đừng có nói nhăng nói cuội, bịa đặt sinh sự. Ta không chấp nhặt với ngươi, mau lui ra!

Trong lòng Tống Hàm Yên đã cảm thấy bất an, nàng đã mơ hồ cảm giác được, mọi chuyện dường như đã thoát khỏi tầm tay của nàng.

– Nói nhăng nói cuội, bịa đặt sinh sự?

Lâm Dịch liên tục cười lạnh, chậm rãi đi tới trước mặt nữ tu sĩ kia, ôn nhu nói:

– Ta nhớ ở Hàn Nguyên Cốc có một tu sĩ tên là Sở Trường Phi, ngươi có quen hắn không?

Nghe giọng Lâm Dịch, rồi nhìn thấy nụ cười híp mắt của hắn, nữ tu sĩ chợt hoảng sợ, lùi vội vài bước, nói:

– Ta không biết Sở Trường Phi gì cả.

– Ngươi có biết vì sao hắn bị phế, và do ai phế không?

Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.

Nữ tu sĩ này đột nhiên nhớ tới, ban nãy dường như Tống Hàm Yên gọi người này là Lâm sư đệ.

Con ngươi của ả chợt co rút lại, hiện lên vẻ hoảng sợ, kinh hô:

– Ngươi là Lâm Dịch! Ngươi, không phải ngươi đã chết ở trong Thần ma chi địa sao?

– Ta còn sống, hơn nữa còn sống rất tốt.

Lâm Dịch nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng nõn.

– Đồng thời, ta còn muốn nói cho ngươi biết một điều.

Lâm Dịch dừng một chút, lạnh giọng nói:

– Ta muốn giết người!

Xin lưu ý, công trình chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free