Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 50:

Lâm Dịch ôm quyền cúi mình, trầm giọng nói: – Bái kiến tiền bối. Hai người chúng ta bị nhốt trong trận pháp này đã hơn hai mươi ngày, bỏ lỡ cơ hội trở về tông môn. Hôm nay không gian bên ngoài rung chuyển dữ dội, không có chỗ đặt chân. Không biết tiền bối có thể cứu hai người chúng ta ra ngoài được không? Đệ tử nguyện dùng một lá thần dược Thái cổ dâng tặng tiền bối.

Vũ Tình bất đắc dĩ, tiểu tặc này quả thật là, cầu người giúp đỡ lại trực tiếp đến vậy, chẳng thèm xã giao lấy một lời.

Nào ngờ đại hán kia chẳng mảy may bận tâm, chỉ ừ nhẹ một tiếng, gật đầu, rồi không tỏ thái độ gì thêm.

Lâm Dịch không rõ ý tứ của đại hán, đành yên lặng chờ đợi.

Đại hán nhìn chằm chằm vào đan điền của Lâm Dịch, ánh mắt thâm thúy, lẩm bẩm: – Hóa ra là ở nơi này của ngươi.

Lâm Dịch chột dạ, hắn không biết điều đại hán nhắc đến là đoạn kiếm thần bí, hay là Ma Chỉ.

Đại hán im lặng hồi lâu, rồi hỏi: – Thanh kiếm kia là của ngươi sao?

Trong lòng Lâm Dịch căng thẳng, thầm nghĩ: “Không phải đại hán này để ý đến đoạn kiếm thần bí đó chứ?”

Hắn gật đầu, chẳng nói thêm lời nào.

Hai mắt đại hán lộ vẻ suy tư sâu sắc, một hồi lâu sau, đột nhiên hắn hỏi: – Ngươi là ai?

Lâm Dịch sửng sốt một chút, ngoan ngoãn đáp lại, không chút che giấu: – Lâm Dịch.

Đại hán nhíu mày, dường như đã chìm vào hồi ức, một lát sau, hắn mới nói: – Không có ấn tượng, chưa từng nghe qua.

Lâm Dịch không khỏi liếc mắt nhìn hắn một cái, trong lòng cười thầm. Ta tu đạo mới được sáu năm, một cường giả ở đẳng cấp như người làm sao đã nghe danh ta được.

Đại hán suy nghĩ một chút, lại hỏi: – Ta là ai?

Lâm Dịch trợn mắt há hốc mồm nhìn đại hán, vấn đề này khiến hắn thực sự lúng túng.

Dường như thần trí của đại hán này chẳng được minh mẫn cho lắm, có phần cổ quái.

Lâm Dịch lắc đầu nói: – Đệ tử không biết tiền bối là ai, chỉ là lần này tiền bối đã ra tay cứu không ít người trong Thần ma chi địa, bọn họ chắc chắn sẽ biết ơn người.

– Thần ma chi địa... Ngươi cũng không biết ta là ai sao?

Trong ánh mắt của đại hán hiện lên một tia mê man.

Hắn đột nhiên xé y phục trên ngực, lộ ra bộ ngực rộng rãi, trên ngực có máu me be bét, đỏ rực chói mắt. Thoạt nhìn kỹ, đó lại là một chữ.

Đại hán hỏi: – Ngươi nhận ra chữ này không?

Lâm Dịch nhìn vết máu kia, cảm giác như Nguyên thần cũng bị hút vào, hắn vội trấn định tâm thần, trầm giọng nói: – Liệt, đó là chữ Liệt.

– Liệt, Liệt...

Đại hán trầm ngâm một lúc lâu, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, dường như hài lòng khôn tả. Hắn vỗ mạnh vào vai của Lâm Dịch, lớn tiếng nói: – Tốt, tiểu huynh đệ, sau này ta sẽ tên là Liệt! Ha ha ha, Liệt!

Lâm Dịch bị đại hán vỗ vào vai, đau tới mức nhe răng, cũng may thân thể của hắn đủ mạnh, đại hán này chỉ là không dùng lực thật.

Tuy rằng dáng vẻ hắn có vẻ ngờ nghệch, nhưng tâm tư lại rất lanh lẹ. Hắn vội vàng gọi một tiếng: – Liệt Đại ca.

Tiểu tử này chẳng thể nhịn được mà thầm reo trong bụng: “Lần này đã kiếm được món hời lớn rồi...”

Đại hán không để ý tới hắn, vẫn đắm chìm trong niềm vui sướng của riêng mình. Vũ Tình ở một bên nghe thấy Lâm Dịch thầm nói, nàng không khỏi mỉm cười, thầm nghĩ: “Tại sao tiểu tặc này lại vô sỉ như thế chứ? Cũng may đại hán này chẳng câu nệ tiểu tiết, cũng không để ý.”

Mới vừa rồi Lâm Dịch trò chuyện một lát với đại hán, nhìn như đơn giản, nhưng Vũ Tình lại biết, Lâm Dịch đã kiếm được một chỗ dựa vững chắc.

Đại hán này có thực lực cường đại, lai lịch lại thần bí. Hắn có chút điên khùng, nhưng nếu muốn trấn áp hai người bọn họ thì cũng chỉ cần dùng một ngón tay mà thôi.

Nhưng nghĩ tới hai người sắp rời khỏi nơi đây, trong lòng Vũ Tình không khỏi man mác buồn, ánh mắt khi nhìn Lâm Dịch cũng có thêm một phần nhu tình.

Vũ Tình lẳng lặng nhìn Lâm Dịch, dường như muốn khắc ghi dáng vẻ của hắn vào trong lòng nàng.

Nụ cười trên mặt của Liệt không giảm, nhìn qua phóng khoáng, không gò bó, hắn lớn tiếng nói: – Ta đưa các ngươi ra ngoài.

Vừa dứt lời, Liệt một tay túm một người, dẫn bọn họ ra ngoài đại trận.

Từng đạo khe nứt không gian xuất hiện chằng chịt xung quanh, hai người Lâm Dịch sợ đến mức biến sắc. Thế nhưng sau đó lại phát hiện ra khi đứng cạnh đại hán, khe hở chẳng gây ra chút thương tổn nào cho họ.

Đại hán này nhếch miệng cười, kéo nhẹ chân hai người một cái, một đạo gợn sóng như ẩn như hiện xuất hiện, trong chớp mắt, ba người đã xuất hiện ở nơi cách đó hơn mười trượng.

Trong chốc lát, đại hán nhìn chằm chằm vào một chỗ không gian đến xuất thần. Đột nhiên hắn hét lớn một tiếng, một đạo sóng âm dùng mắt thường có thể thấy được xé toạc không gian, tạo ra một lối đi.

Lâm Dịch vô cùng cảm khái, nói: – Đây mới là cường giả thực thụ, bằng vào tiếng quát đã sánh ngang với Nguyên Anh đại tu sĩ, có thể phá vỡ kết giới không gian.

Ba người ở trong không gian hỗn loạn, chẳng bao lâu sau khi xuyên qua thì hai chân lại một lần nữa đặt lên mặt đất vững chãi. Lâm Dịch nhìn ra bốn phía, nơi này là một sơn cốc, cũng không biết cách Dịch Kiếm Tông bao xa.

Hắn không khỏi lên tiếng hỏi: – Đây là đâu?

Vũ Tình phóng thần thức ra ngoài, thăm dò một lượt rồi mới nói: – Đây là địa vực trung bộ của Hồng Hoang đại lục, cách Nghiễm Hàn Cung rất gần.

– Ồ? Dựa vào tốc độ của ta, chẳng phải muốn về tới Dịch Kiếm Tông phải mất vài năm nữa hay sao?

Lâm Dịch biến sắc.

Liệt vỗ vỗ vai của Lâm Dịch, cười nói: – Không sao, lát nữa ta sẽ đưa ngươi về.

Lâm Dịch trong lòng cảm động khôn nguôi, hắn vừa muốn nói thì đột nhiên Vũ Tình lạnh lùng nói: – Đã như vậy, chúng ta từ biệt tại đây. Liệt tiền bối, đệ tử đa tạ ân cứu mạng của người.

Liệt gật đầu, xem như là đáp lại lời của nàng.

Lâm Dịch nhìn về phía Vũ Tình, chậm rãi đi đến chỗ nàng.

Vũ Tình lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt không chút tình cảm, giống như đang nhìn một người qua đường vậy.

Lâm Dịch nhìn ánh mắt của nàng, trong lòng cảm thấy đau đớn, nhẹ giọng nói: – Vũ Tình tỷ...

– Đừng gọi như vậy nữa. Ta nói rồi, ra khỏi Thần ma chi địa, từ nay về sau chúng ta không còn quen biết. Có những chuyện ta không muốn nhớ lại, ngươi cũng nên quên đi, xem như chưa từng xảy ra.

Lâm Dịch không kìm được mà hỏi: – Vì sao, dù sao giữa chúng ta cũng đã cùng nhau trải qua hoạn nạn...

Lời còn chưa dứt thì Vũ Tình đã cắt ngang lời hắn, nàng thản nhiên nói: – Từ nay về sau, ta sẽ không còn biết ai là Lâm Dịch, ta cũng chẳng còn là Vũ Tình nữa. Ta chỉ là Nghiễm Hàn thánh nữ. Ngươi cũng từng nói, vốn chúng ta không có cơ hội quen biết nhau. Chỉ là vận mệnh trêu ngươi mà thôi.

Dừng một chút, Vũ Tình chậm rãi nói: – Ngươi chỉ là tu sĩ Ngưng Khí, ta khuyên ngươi một câu. Đừng có đi chọc vào Công Tôn Hoàng tộc, thế lực, nội tình của tứ đại Hoàng tộc không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng. Ở trong Thần ma chi địa, mọi người đều là Ngưng Khí, có lẽ ngươi có một ít ưu thế. Nhưng khi ra đến Hồng Hoang, ngay cả một tu sĩ Trúc Cơ cũng có thể dễ dàng lấy mạng ngươi.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, thấp giọng nói: – Vũ Tình tỷ, mặc dù hiện tại ta là Ngưng Khí, nhưng ta sẽ không mãi mãi ở cảnh giới Ngưng Khí. Ta mới tu đạo sáu năm, sớm muộn gì rồi cũng có ngày, ta sẽ đánh bại Công Tôn Cổ Nguyệt!

– Tu đạo sáu năm? Lúc Công Tôn Cổ Nguyệt tu đạo sáu năm đã sớm là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ. Ngươi đi đấu với hắn chẳng có chút ý nghĩa nào, chỉ chuốc lấy nhục mà thôi.

Vũ Tình lạnh lùng nói: – Còn nữa, sau này ngươi đừng tới tìm ta, ta không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với ngươi nữa.

Lâm Dịch chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sắc mặt trắng bệch, cảm giác ngực như bị một quyền nặng nề đánh vào, khó thở.

Trên mặt hiện rõ vẻ thống khổ khôn cùng, lẩm bẩm: – Hóa ra nàng muốn như vậy, hóa ra là ta tự mình đa tình.

Trong mắt của Vũ Tình chợt lóe lên vẻ đau đớn, nhưng ngay lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lẽo như băng.

Lâm Dịch không tin tất cả chuyện xảy ra trong trận đều là giả dối. Nét mặt có thể giả tạo, lời nói có thể che đậy, nhưng ánh mắt thì tuyệt đối không thể lừa dối hắn.

“Vũ Tình tỷ dành tình cảm cho mình, loại ánh mắt ấy tuyệt đối không thể sai được. Chắc chắn là nàng có nỗi khổ trong lòng, vì áp lực từ Nghiễm Hàn Cung cho nên mới như thế.”

Lâm Dịch nghĩ lại, trong lòng bỗng trở nên phấn chấn.

– Vũ Tình tỷ, ta biết nàng lo rằng thực lực của ta quá yếu, sợ liên lụy đến ta, nhưng rồi sẽ có một ngày...

– Một ngày kia? Ba năm, mười năm, hay là một trăm năm?

Vũ Tình cười lạnh ngắt lời hắn.

Lâm Dịch khẽ cắn môi, một luồng nhiệt huyết bỗng dâng trào, hắn lớn tiếng nói: – Mười năm, chỉ mười năm!

Dừng một chút, hắn lại nói: – Mười năm sau, ta sẽ đi Nghiễm Hàn Cung tìm nàng! Ta không dám cam đoan mình vô địch khắp Hồng Hoang, nhưng ta có thể khẳng định. Trong đám người trẻ tuổi, ta là người duy nhất xứng với nàng!

Vũ Tình cũng không liếc mắt nhìn Lâm Dịch mà xoay người đạp không mà đi, âm thanh vọng lại: – Đợi mười năm sau rồi hãy nói, có thể đến lúc đó, ngươi đã hối hận.

Sau một lát, nàng đã biến mất trong tầm mắt của Lâm Dịch.

Liệt đi tới, hỏi hắn: – Ngươi ổn chứ?

Lâm Dịch cười nói: – Liệt Đại ca, ta không sao.

Nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt, vừa dứt lời, hắn đã phun ra một ngụm máu, vẻ cười thê lương đến lạ.

Lâm Dịch gạt tay của Liệt ra, cười tự giễu nói: – Không cần phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy!

Liệt đột nhiên nói: – Kỳ thực nữ tử kia cũng không tệ, ta nhìn rất thuận mắt.

Lâm Dịch lắc đầu, hắn chỉ nghĩ Liệt đại ca đang an ủi mình mà thôi.

Liệt lại nói: – Nàng cự tuyệt ngươi quyết liệt như vậy nhất định là có nỗi khổ. Kỳ thực trong lòng nàng rất quan tâm đến ngươi, mặc dù trí nhớ của ta không tốt, nhưng ta lại có thể nhìn thấu lòng người.

Liệt vỗ nhẹ vai của Lâm Dịch, nói: – Nếu ngươi không hiểu rõ thì đừng cố suy nghĩ nữa, tránh khỏi phiền não. Chỉ là nếu sau này thật sự có người ngăn cản các ngươi, ngươi cứ tới tìm ta, ta sẽ ra tay giúp ngươi.

Lâm Dịch gật đầu, nói: – Cảm ơn Liệt đại ca, chúng ta đi thôi.

Lâm Dịch chỉ một phương hướng, Liệt túm lấy hắn, trực tiếp dùng nắm đấm xé rách không gian, nhanh chóng bước vào bên trong.

Nửa ngày sau đó, khi hai người xuất hiện đã là ở phía bắc của Hồng Hoang đại lục.

Liệt lôi kéo Lâm Dịch, dưới chân không ngừng bước đi. Một gợn sóng mờ ảo hiện lên dưới chân hắn, trong nháy mắt hai người đã cách nơi vừa đứng hơn mười trượng.

Lâm Dịch bị Liệt lôi kéo chạy như bay, hai mắt mở to nhìn gợn sóng dưới chân. Hắn muốn nhìn thấu thứ bộ pháp này, quả thực vừa huyền diệu lại vừa thực dụng. Nếu như có thể học được nó, sau này đánh không lại người khác thì cũng có thể thoát thân dễ dàng.

Liệt dường như nhận thấy ý định của hắn, gợn sóng dưới chân liền trở nên vô cùng rõ ràng, dường như có ý định cho Lâm Dịch có cơ hội học tập.

Cũng không lâu sau, hai người đã về tới chân núi bên ngoài Dịch Kiếm Tông.

Lúc này đêm đã khuya, im ắng như tờ.

Trong ánh mắt của Liệt hiện lên vẻ tang thương xen lẫn mê man khôn cùng, hắn thở dài nói: – Bộ pháp này vốn là một loại bí thuật nghịch thiên, được người khác truyền lại cho ta. Thế nhưng ta đã quên pháp quyết tu luyện, chỉ biết đạo văn của bộ pháp này, ngươi có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì cứ lĩnh ngộ bấy nhiêu vậy.

Trong đầu Lâm Dịch liên tục thôi diễn đạo văn của bộ pháp thần bí này nhiều lần, nhưng không có tâm pháp khẩu quyết tương ứng cho nên đạo văn này trở nên tối nghĩa, khó hiểu.

Liệt nhìn Lâm Dịch đang chìm đắm trong sự lĩnh ngộ, hắn không muốn quấy rầy, lập tức nói: – Ta đi đây, ngươi trở về đi.

Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại mà xoay người rời đi, dưới chân thoăn thoắt, thoắt cái đã đi xa hơn mười trượng.

Khi Lâm Dịch còn đang ngây người, lúc này hắn mới kịp phản ứng, vội vàng hô lớn: – Liệt Đại ca, ta cho ngươi lá thần dược này!

– Đâu rồi, Liệt Đại ca, ta phải tìm ngươi thế nào đây?

Không một tiếng đáp lại, Liệt sớm đã biến mất không còn tung tích.

Liệt nói đi là đi, phong thái không chút vương vấn. Phóng khoáng tự do, nhưng lại toát lên vẻ cởi mở, chân thành, đây là kỳ nhân bậc nhất mà Lâm Dịch từng gặp.

Lâm Dịch nắm thần dược Thái cổ trong tay, chậm rãi bước đi về phía Dịch Kiếm Tông.

Lâm Dịch không biết, chẳng bao lâu sau khi hắn rời đi, Vũ Tình một lần nữa quay trở lại nơi này.

Nàng vô lực ngã ngồi xuống đất, bật khóc nức nở, nước mắt tuôn như suối, thê lương nói: – Xin lỗi, xin lỗi, tiểu tặc, không phải ta cố ý. Ta đã không còn trong trắng. Khi trở lại tông môn, nhất định sẽ phải chịu hình phạt tàn khốc, thậm chí còn có thể bị tống vào băng quật, vĩnh viễn không thể thoát ra. Ta ở bên ngươi sẽ chỉ liên lụy ngươi mà thôi. Kết cục của chúng ta còn bi thảm hơn cả Dịch Kiếm tổ sư và cung chủ. Bởi vì năm đó bọn họ là Nguyên Anh đại tu sĩ, vậy mà còn không thể vượt qua rào cản, tu thành chính quả. Thì chúng ta làm sao có thể? Tiểu tặc, ta hy vọng có một ngày, ngươi có thể đạp mây ngũ sắc, cứu ta từ trong băng quật sâu thẳm ra ngoài. Hy vọng mười năm sau, chúng ta còn có thể gặp lại, khi đó không ai có thể ngăn cản được chúng ta, không ai có thể chia rẽ được chúng ta nữa.

Bản dịch này được bảo vệ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free