(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 34:
– Bất Diệt Kiếm Thể?
Công Tôn Cổ Nguyệt cau mày, từ thời đại Thái Cổ đến nay hắn chưa từng nghe nói đến loại thể chất này. Có thể đánh ngang cơ với Bất Tử Kim Thân, chắc chắn không phải là một huyết mạch vô danh.
Khương Sí của Khương gia hừ lạnh nói: – Cái gì mà Bất Diệt Kiếm Thể, chưa từng nghe bao giờ! Ta chỉ biết đến Ngũ Hành Thể, Bất Tử Kim Thân, Viêm Thể, Quý Thủy Thể, Khô Mộc Thân, Bất Diệt Kiếm Thể là cái gì chứ?
Hạ Hận Thủy của Hạ gia cũng lắc đầu nói: – Ta cũng chưa từng nghe nói đến. Thế nhưng có lẽ nó thực sự tồn tại. Nếu không thì sao thể chất này lại cường đại đến vậy? Mới chỉ ở Ngưng Khí Kỳ đã cường hãn đến thế, nếu như tu đến Kim Đan Cảnh, đan khí thối thể, quả thực có tư cách tranh phong với huyết mạch của tứ đại Hoàng tộc chúng ta.
Phong Vong Trần của Phong gia vẫn lạnh nhạt như trước, nơi sâu thẳm trong mắt cất giấu vẻ cô đơn mà người thường không thể hiểu được.
Các tu sĩ xung quanh nghị luận ầm ĩ. Công Tôn Cổ Nguyệt nghĩ ngợi một lát rồi nói: – Bất Diệt Kiếm Thể này quả thật không hề tầm thường. Vừa rồi có kiếm khí sắc bén xông thẳng vào cơ thể ta. Nếu như ta áp chế chậm trễ, không kịp trục xuất ra ngoài, sẽ gây ra tổn thương cực lớn cho Bất Tử Kim Thân của ta.
Lâm Dịch đi tới bên cạnh Mộc Tiểu Yêu, trong ánh mắt hiện lên vẻ lo âu, hắn dò hỏi: – Tiểu Yêu Tinh, ngươi có khỏe không, cô ta có làm ngươi bị thương không?
Mộc Tiểu Yêu vừa mới tranh đấu với Nghiễm Hàn Thánh Nữ, chịu chút thiệt thòi. Khuôn mặt ẩn sau khăn che mặt vẫn lạnh lẽo như băng. Khí lạnh bức người, đây là thủ đoạn mà chỉ Nghiễm Hàn Cung mới có, linh khí chứa hàn băng.
Mộc Tiểu Yêu nghe vậy liếc nhìn Lâm Dịch, đôi môi anh đào khẽ chu ra, hờn dỗi nói: – Ả ta làm ta bị thương, ngươi có thể giúp ta đánh cô ta không?
Lâm Dịch không chút nghĩ ngợi gật đầu, nói: – Nếu như ả ta làm ngươi bị thương, ta sẽ đánh ả cho ngươi xả giận.
Trong mắt Mộc Tiểu Yêu lóe lên vẻ thẹn thùng, cúi đầu thấp giọng nói: – Ta không thèm tin ngươi.
Nghiễm Hàn Thánh Nữ khẽ hừ một tiếng. Theo sau là một tiếng vỡ vụn rất nhỏ, khó mà nghe thấy được, như thể binh khí vừa bị chấn nát. Khăn che mặt trên khuôn mặt Mộc Tiểu Yêu đột nhiên giống như miếng băng mỏng, tan thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống dưới, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp vô ngần. Đột nhiên, các tu sĩ xung quanh kinh hô, tiếng nghị luận dần dần lắng xuống, cho đến khi im bặt, lặng ngắt như tờ. Lâm Dịch nhìn thấy cảnh tượng đó, khẽ hừ với Nghiễm Hàn Thánh Nữ một tiếng.
Trong lòng Lâm Dịch run lên, đầu óc như nổ tung, hai mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ không gì sánh kịp của Mộc Tiểu Yêu, không thể rời đi.
Xinh đẹp, quyến rũ diễm lệ, lười biếng, thẹn thùng, nàng là một vưu vật trời sinh. Nhìn nàng, dục niệm như nảy mầm, khiến người ta khó lòng thoát ra được.
Nghiễm Hàn Thánh Nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cao quý mà lạnh lùng, băng cơ ngọc cốt, tiên tư ngọc mạo. Nàng tựa như tiên nữ trên chín tầng trời. Dù nhìn từ xa cũng có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo cự tuyệt người ngàn dặm, gợi lên cảm giác cao quý.
Mặc dù Lâm Dịch đã nhìn qua cả hai người, nhưng so với Mộc Tiểu Yêu, Nghiễm Hàn Thánh Nữ dường như không cùng một đẳng cấp. Toàn thân Mộc Tiểu Yêu toát ra một khí chất khó diễn tả thành lời, như thể toàn bộ tinh hoa thanh tú trong thiên hạ đều hội tụ trên người nàng.
Vẻ đẹp của nàng không hề kiều mị, cũng chẳng lạnh lùng, mà lại xinh đẹp đến động lòng người, khó có thể quên.
Trong lúc nhất thời, các tu sĩ xung quanh nín thở ngưng thần, ngây người nhìn nàng, hồn xiêu phách lạc, không thể thu hồi lại được.
Nơi này có hơn ngàn tu sĩ tụ tập, nhiều lớp người ở bên ngoài nhốn nháo, cố gắng nhổm lên nhìn. Tất cả tu sĩ đều nhìn chằm chằm vào Mộc Tiểu Yêu, cảnh tượng càng thêm chấn động.
Trên mặt Mộc Tiểu Yêu hiện lên một chút ngượng ngùng, nàng lấy ra một cái khăn che mặt khác từ trong túi trữ vật rồi mang lên mặt. Các tu sĩ xung quanh thầm hô tiếc nuối, hơn ngàn tu sĩ đồng loạt thở dài, tạo thành một âm thanh huyên náo.
Chuyện hôm nay truyền ra, e rằng danh hiệu đệ nhất mỹ nhân Hồng Hoang sẽ có thêm một cái tên nữa được nhắc đến.
Mộc Tiểu Yêu liếc nhìn, thấy Lâm Dịch vẫn ngây ngốc nhìn chằm chằm nàng như trước, trong lòng nàng nổi giận, giận dữ trách mắng hắn: – Nhìn cái gì vậy, nhìn nữa ta sẽ móc hai tròng mắt của ngươi ra đó!
Lâm Dịch đỏ bừng mặt, có chút kinh hoảng quay đầu đi chỗ khác, trông có vẻ ngốc nghếch, chân thành và giản dị.
Mộc Tiểu Yêu không khỏi bật cười, cảm thấy rất thú vị.
Lâm Dịch bị Tiểu Yêu Tinh cười nhạo, cảm thấy rất mất mặt, hắn hừ nhẹ một tiếng, nói: – Cười cái gì mà cười.
Mộc Tiểu Yêu liếc nhìn hắn một cái, nói: – Ta cười ngươi, sao nào?
Lâm Dịch không ngờ Tiểu Yêu Tinh này lại trực tiếp đến thế, tuy trên mặt không biểu lộ gì, thế nhưng vẫn có chút chột dạ. Vì vậy hắn cũng không cãi lại nàng.
Mộc Tiểu Yêu nhìn Lâm Dịch đỏ mặt, ngón tay khẽ chọc vào người hắn, nhẹ giọng nói: – Đẹp mắt không?
Lâm Dịch gật đầu theo bản năng.
Mộc Tiểu Yêu nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Lâm Dịch rất đáng yêu, trong mắt hiện lên một tia nhu tình, nụ cười càng thêm rạng rỡ, nàng hỏi tiếp: – So với Nghiễm Hàn Thánh Nữ kia có đẹp hơn không?
Lâm Dịch do dự một chút, vẫn gật đầu.
Mộc Tiểu Yêu vỗ nhẹ vai Lâm Dịch, chuông bạc trên cổ tay nàng kêu vang, nàng cười nói: – Coi như ngươi thức thời, hì hì.
Công Tôn Cổ Nguyệt mỉm cười, cất cao giọng nói: – Quả nhiên là tiểu công chúa Yêu Tộc, khó trách lại kinh diễm tuyệt luân đến thế.
Mộc Tiểu Yêu trợn trắng mắt, hừ nhẹ nói: – Ta có đẹp hay không thì liên quan gì tới ngươi!
Ngay cả với công phu hàm dưỡng của Công Tôn Cổ Nguyệt mà hắn vẫn bị một câu nói của nàng làm cho đỏ bừng mặt, trong mắt hắn lóe lên vẻ giận dữ, thế nhưng hắn vẫn trầm mặc, không nói thêm lời nào.
Các tu sĩ thấy Công Tôn Cổ Nguyệt như thế không khỏi kinh ngạc, dù muốn cười cũng không dám bật thành tiếng, ai nấy đều cố gắng nhịn cười, khóe miệng giật giật.
Hạ Hận Thủy của Hạ gia cảm khái nói: – Công chúa Yêu Tộc này đẹp quá đỗi, không hề kém cạnh Nghiễm Hàn Thánh Nữ một chút nào.
– Khặc khặc, quả thực kinh người. Chỉ là vẫn không lọt vào mắt xanh của Phong huynh, đúng không?
Khóe miệng Khương Sí của Khương gia hiện lên một tia đùa cợt, ánh mắt liếc nhìn Phong Vong Trần.
Phong Vong Trần giả như không nghe thấy, lúc Mộc Tiểu Yêu lộ mặt, hắn cũng chỉ lạnh nhạt nhìn thoáng qua, sau đó lại cúi đầu nhìn cây sáo trong tay. Dường như trên thế gian này, không có thứ gì có thể sánh bằng cây sáo kia.
Công Tôn Cổ Nguyệt chắp tay sau lưng, với ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm Lâm Dịch, trầm giọng nói: – Ngươi là người của tông phái nào, hay là truyền nhân của gia tộc nào?
– Ta không tông, không nhà. Ân oán giữa ta và ngươi, cứ trực tiếp giải quyết, không cần phải làm những chuyện diệt môn bị trời trách phạt như thế. Làm vậy chỉ khiến ta càng khinh thường ngươi, cũng như khinh thường Công Tôn Hoàng tộc các ngươi mà thôi!
Công Tôn Cổ Nguyệt mỉm cười, nhẹ giọng nói: – Ngươi quá lo lắng rồi. Giết chết ngươi thì dễ thôi, chỉ là chặt đứt truyền thừa duy nhất của ngươi thì thật đáng tiếc. Nếu ngươi đồng ý quy phục Công Tôn gia ta, ân oán trước đây có thể xóa bỏ. Ta, Công Tôn Cổ Nguyệt, cũng không phải kẻ lòng dạ nhỏ mọn. Một tu sĩ Kim Đan như ta không đáng để làm khó dễ một tu sĩ Ngưng Khí như ngươi. Ở Công Tôn Hoàng tộc, ngươi có thể hưởng thụ tài nguyên tốt nhất trong Hồng Hoang đại lục, có được sự che chở lớn nhất.
Đột nhiên Lâm Dịch nở nụ cười, sau đó càng cười càng lớn, dường như chưa từng nghe chuyện gì buồn cười đến thế.
– Công Tôn Cổ Nguyệt, ngươi sợ sao?
Khóe miệng Lâm Dịch hiện lên vẻ đùa cợt, lạnh lùng nói.
Hai mắt Công Tôn Cổ Nguyệt híp lại, thở dài một hơi thật khẽ, nói: – Ta có thể cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi cứ suy nghĩ kỹ càng, sau đó lại nói với ta.
Ánh mắt Lâm Dịch lập lòe, nhìn chằm chằm Công Tôn Cổ Nguyệt, lớn tiếng nói: – Công Tôn Cổ Nguyệt, ngươi sợ! Ngươi sợ Bất Diệt Kiếm Thể của ta, ngươi sợ ngày ta Kết Đan sẽ trấn áp ngươi. Ngươi sợ ta không chết, sẽ có một ngày đạp ngươi dưới chân.
Công Tôn Cổ Nguyệt cười khẩy một tiếng, nói: – Ta lại phải sợ ngươi sao? Chờ ngươi Kết Đan, ta đã sớm đạt Nguyên Anh rồi. Ngươi vĩnh viễn không sánh được với ta, ta có thể trấn áp ngươi vạn năm, vĩnh viễn không thể siêu sinh!
Lâm Dịch hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: – Công Tôn Hoàng tộc các ngươi hành sự khiến người người oán trách, động một tí là giết cửu tộc của người ta. Hủy diệt truyền thừa, sao ta có thể thông đồng làm bậy với ngươi sao? Bảo ta làm việc cho ngươi, thực sự là nằm mơ giữa ban ngày.
Sau đó hắn khẽ dừng lại, một lần nữa cất cao giọng nói: – Ta có giết người, nhưng đó đều là những kẻ đáng giết. Ta làm việc không hỏi trời đất, không hỏi quỷ thần, chỉ cầu lòng không hổ thẹn. Ta không tu tiên, chỉ muốn tu hiệp! Đạo của chúng ta khác biệt, cuối cùng sẽ có một ngày đối đầu. Hôm nay, nếu ta không chết, tương lai nhất định sẽ chém ngươi!
Công Tôn Cổ Nguyệt lạnh lùng cười, lạnh giọng nói: �� Tu hiệp? Ngươi có biết năm đó tiên hiệp khắp nơi trên mặt đất, vì sao hôm nay lại biến mất không còn tung tích? Chỉ bởi vì những hiệp sĩ như các ngươi không biết thích nghi với hoàn cảnh, thích nghi với thiên đạo. Thiên đạo tuần hoàn, vận hành để con người sinh tồn. Hiệp sĩ chỉ là một đám người cổ hủ, chung quy sẽ bị mai một trong dòng lịch sử.
Lâm Dịch lắc đầu, nói: – Sao ngươi biết thiên đạo không cho hiệp sĩ tồn tại chứ?
Khóe miệng Công Tôn Cổ Nguyệt hiện lên một tia trào phúng, trong mắt lóe lên vẻ khinh miệt, hắn nói: – Ta còn hiểu thiên đạo hơn ngươi nhiều!
Lâm Dịch nở nụ cười, mắng: – Giả vờ cái gì, ngươi thì biết cái gì!
– Ngươi muốn tu hiệp, được thôi, nhưng trước hết phải còn mạng đã!
Lời còn chưa dứt, Công Tôn Cổ Nguyệt vung tay một cái, khí huyết vàng cuồn cuộn, một chưởng từ trên trời giáng xuống, ngay lập tức đánh thẳng về phía Lâm Dịch.
Lâm Dịch biết rằng, với tu vi thân thể của hắn, còn chưa địch nổi Công Tôn Cổ Nguyệt. Đúng lúc trong lòng bắt đầu nảy sinh ý định rút lui, Thần Vẫn Hà đột nhiên bạo động!
Phát ra âm thanh ầm ầm chấn động, dòng sông máu cuồn cuộn chảy ngược, bầu trời bỗng nhiên biến sắc, không gian xuất hiện từng đạo khe nứt, mặt đất không ngừng rung chuyển mãnh liệt, tựa như trời sập đất lở, cảnh tượng như mạt thế giáng lâm.
Công Tôn Cổ Nguyệt khựng lại, hai mắt nhìn chằm chằm Thần Vẫn Hà, miệng lẩm bẩm nói: – Rốt cuộc đã chuẩn bị xuất thế rồi sao?
Các tu sĩ cũng kinh hô: – Thần vật Thái cổ chuẩn bị xuất thế!
Sau đó đồng loạt chạy tới bờ sông, mong muốn trở thành người đầu tiên chiếm giữ địa thế có lợi.
Lâm Dịch nhìn dòng sông máu mênh mông đang cuồn cuộn dậy sóng, hắn khẽ nhíu mày, trong lòng chợt thấy bất an, suy nghĩ một lát rồi nói: – Đây là thần vật Thái cổ sao?
Mọi bản quyền đối với phần nội dung này thuộc về truyen.free.