(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 32:
Công Tôn Phái biết rõ, dù thể chất Lâm Dịch mạnh mẽ, nhưng hắn từng giao đấu với đối phương nên hiểu rõ nội tình. Bất tử kim thân của mình dư sức trấn áp Lâm Dịch.
Thế nhưng, Công Tôn Phái vừa hay tin hôm qua, một tộc nhân đã bỏ mạng dưới tay tiểu tử này, lại còn trong tình huống bị hơn trăm tu sĩ vây công. Điều này khiến hắn vô cùng khó hiểu, chẳng lẽ chỉ trong ba ngày, người này đã trở nên mạnh mẽ đến vậy sao?
Công Tôn Phái suy nghĩ hồi lâu vẫn không tìm ra manh mối nào. Tuy nhiên, tên đã lên dây thì không thể không bắn.
Lâm Dịch nhìn về phía Công Tôn Cổ Nguyệt, thấy hắn mỉm cười, vuốt cằm nói:
– Ngươi cứ xuống tỉ thí đi, ta sẽ không nhúng tay. Ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc là thể chất nào mà dám tranh tài cùng Bất tử kim thân của nhà ta.
Tuy lời hắn nói bình thản như không, nhưng sát khí từng trận lan tỏa, ý uy hiếp lộ rõ mồn một. Các tu sĩ vây xem cảm nhận được luồng sát khí này đều thấy rợn người, huống chi Lâm Dịch đang ở đầu sóng ngọn gió, trực diện đối mặt với Công Tôn Cổ Nguyệt.
Lúc này, Lâm Dịch mới nhận ra sự chênh lệch giữa hắn và tu sĩ Kim Đan lớn đến mức nào. Dù đây là Thần Ma Chi Địa, song phương đều bị áp chế tu vi, dù cùng ở Ngưng Khí tầng chín đi nữa, nhưng đại thế trên người Công Tôn Cổ Nguyệt lại dồi dào, đan uy tỏa ra bốn phía. Chỉ bằng một ánh mắt thông thường cũng đủ khiến người ta cảm nhận áp lực vô tận, chưa giao chiến mà thực lực đã suy giảm đi nhiều.
Đây là sự áp chế về nguyên thần, tinh thần, ý chí, từ người sở hữu khí thế mạnh hơn. Khiến đối phương không chiến mà đã phải khuất phục, sinh ra ảo giác không có khả năng chống cự.
Lúc này, các tu sĩ vây xem xôn xao bàn tán.
– Ngươi có cảm nhận được không? Đây chính là huyết mạch Hoàng tộc Thái Cổ, cao quý và vô thượng. Quả thực không phải thứ thân thể phàm tục như chúng ta có thể sánh bằng.
– Đúng vậy, huyết mạch Hoàng tộc quả thực bất phàm. Những tu sĩ như chúng ta chỉ có thể ngước nhìn mà thôi. Công Tôn Cổ Nguyệt đứng yên ở đó mà cũng đã toát ra uy thế khó tả thành lời.
– Ta thấy A Ngốc này đúng là muốn tìm đường chết, một tu sĩ Ngưng Khí kỳ mà lại dám đối đầu với Công Tôn Hoàng tộc.
– Cũng không thể nói như vậy đâu, ít nhất hiện tại, người ta đang rất nổi tiếng. Đâu phải ai cũng có thể khiến Bất tử kim thân mất mạng. Hơn nữa, người này có dũng khí như vậy, có lẽ có chỗ dựa nào đó. Không thấy hắn đang đứng trong trận doanh Yêu tộc đó sao?
Mộc Dịch phủi bụi đạo bào, trong nháy mắt đã làm tan đi khí thế của Công Tôn Cổ Nguyệt, khẽ cười một tiếng, nói:
– Cổ Nguyệt huynh hà tất phải như vậy, tu sĩ Ngưng Khí tranh đấu, sợ rằng cũng chẳng lọt vào mắt xanh của huynh đâu.
Công Tôn Cổ Nguyệt mỉm cười, thu liễm khí tức, không nhìn Lâm Dịch nữa.
Lâm Dịch hơi ngẩng đầu, cất cao giọng nói:
– Công Tôn Cổ Nguyệt, ta hỏi ngươi, nếu ta thắng Công Tôn Phái thì chúng ta sẽ tính thế nào?
Công Tôn Cổ Nguyệt thu lại nụ cười trên môi, thản nhiên nói:
– Thắng ư? Ta sẽ đích thân giết ngươi, và sẽ giữ cho ngươi toàn thây!
Lâm Dịch giận dữ cười vang, từ đằng xa chỉ vào Công Tôn Phái, lớn tiếng nói:
– Vừa nãy ngươi bảo không ra tay, giờ đã lật lọng, lời nói như đánh rắm! Công Tôn Hoàng tộc các ngươi cũng chỉ là hạng tiểu nhân không biết liêm sỉ mà thôi!
Lời này vừa nói ra, cả trường kinh sợ, các tu sĩ ồ lên. Tên A Ngốc này muốn tìm chết sao? Đã rất lâu rồi, trải qua biết bao năm tháng, không ai dám lớn tiếng chỉ thẳng mặt Công Tôn Hoàng tộc mà mắng chửi ầm ĩ như vậy.
Các tu sĩ nhìn A Ngốc với ánh mắt như nhìn một người chết, chẳng khác gì.
Mộc Dịch nghe được câu này, cũng hơi nhíu mày, thầm nghĩ:
– Người này thật là ngu ngốc, lời nói này quá ư cay độc. Lời này vừa nói ra, song phương đã xé toạc mặt nhau, không còn đường sống vẹn toàn nào nữa.
Mộc Tiểu Yêu vốn sợ thiên hạ không loạn, liền hô theo:
– Nói hay lắm! Mắng thật thống khoái!
Đồng là huyết mạch Hoàng tộc, Hạ Hận Thủy của Hạ gia tán thưởng, lớn tiếng nói:
– Người này gan dạ và đầy hùng tâm. Nếu như có thể thoát khỏi kiếp nạn này, nhất định có thể làm nên uy danh lừng lẫy.
Khương Sí của Khương gia cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, nói:
– Ta thấy chưa hẳn, con kiến hôi mà vọng tưởng bay lên trời. Hừ hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình.
Hạ Hận Thủy cũng không thèm cãi nhau với hắn, chỉ cười nhạt, nghiêng đầu hỏi:
– Phong huynh thấy thế nào?
Phong Vong Trần của Phong gia lạnh nhạt, dường như chẳng có chuyện gì trên đời có thể khiến hắn bận tâm. Hắn cũng không đáp lời mà chỉ cúi đầu nhìn cây sáo ngọc trong tay.
Hạ Hận Thủy biết tính nết của hắn nên chỉ cười khổ một tiếng, nhìn về phía Lâm Dịch đang ở giữa.
Công Tôn Cổ Nguyệt bị mắng cho chó má, đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó ánh mắt lập lòe nhìn chằm chằm Lâm Dịch, giọng có chút thâm trầm nói:
– Ta thật sự ngứa tay lắm rồi đó.
Lâm Dịch lại không hề sợ hãi chút nào, thản nhiên nói:
– Sao nào, chẳng lẽ ta đã đụng vào chỗ đau của Công Tôn gia các ngươi sao? Nếu ngươi không biết xấu hổ thì cứ việc ra mà tỉ thí, ta sẽ tiếp đón!
Cả người Công Tôn Cổ Nguyệt bỗng nhiên bắn ra từng đạo kim quang, khí thế tăng vọt, tỏa ra từng trận uy áp ngập trời không thể chống lại, nhìn chằm chằm Lâm Dịch, lạnh giọng nói:
– Ngươi đang tự mình tìm chết!
Trong thức hải của Lâm Dịch, thanh âm từ hơn trăm chữ pháp quyết của Tử Vi Tinh Thuật quanh quẩn không dứt. Ngôi sao màu tím thần bí phía sau Nguyên thần chậm rãi chuyển động, lập tức làm tan rã ý chí uy áp của Công Tôn Cổ Nguyệt.
– Chưa biết hươu chết về tay ai, cứ thử mới biết!
Sự việc đã không còn đường quay đầu nữa, Lâm Dịch cũng muốn thử xem. Khi cùng là Ngưng Khí kỳ, rốt cuộc chênh lệch giữa hai người sẽ lớn đến mức nào. Một khi ra khỏi Thần Ma Chi Địa này, e rằng đối phương chỉ cần một chỉ cũng có thể nghiền ép hắn.
Công Tôn Cổ Nguyệt không thèm để ý Lâm Dịch mà nhìn sang Mộc Dịch của Yêu tộc, lại chậm rãi nói:
– Mộc Dịch huynh, Yêu tộc các ngươi nhất định muốn bảo vệ người này sao?
Mộc Dịch do dự đôi chút, thở dài một tiếng, vừa định nói thì đã nghe Công Tôn Cổ Nguyệt lớn tiếng nói:
– Việc này không đơn giản thế đâu, cũng sẽ không kết thúc tại đây. Tôn nghiêm của Công Tôn Hoàng tộc không chấp nhận khiêu khích, huyết mạch Bất tử kim thân không được nghi ngờ!
Sau đó, hắn thở dài, âm trầm nói:
– Nhân tộc và Yêu tộc đã đình chiến từ vạn năm trước. Ta không muốn vì người này mà lại khơi mào chiến loạn giữa hai tộc. Trong Hồng Hoang đại lục khó khăn lắm mới đón được một thịnh thế phát triển mạnh, ta không muốn tạo thêm nhiều giết chóc hơn nữa...
Những lời này mang ý uy hiếp rất rõ ràng, trong lòng Mộc Dịch hiện lên vẻ không vui, hắn khẽ nhíu mày.
Các tu sĩ vây xem cũng không khỏi kinh hãi. Ở thời đại viễn cổ, Nhân tộc và Yêu tộc đã bùng nổ một trận đại chiến có một không hai, kéo dài liên tục vạn năm thì song phương mới tuyên bố đình chiến. Sau đó, dù không ngừng ma sát, nhưng vì đại năng song phương ẩn mình không ra mặt nên cũng không bùng phát xung đột kịch liệt. Chẳng lẽ hôm nay, chỉ vì một tên tu sĩ Ngưng Khí nhỏ bé mà hai tộc lại nổi lên tranh chấp sao?
Nếu thật sự như vậy, thì tên A Ngốc này cũng đủ để lưu danh sử sách rồi.
Mộc Tiểu Yêu nghe vậy vô cùng căm tức, cáu kỉnh nói:
– Đánh thì đánh, ngươi hù dọa ai chứ?
Sau đó, nàng kéo ống tay áo của Mộc Dịch, nũng nịu nói:
– Huynh, A Ngốc là do muội tìm về giúp huynh, chúng ta không thể trơ mắt nhìn hắn bị bắt nạt được. Nếu không, sau này Tiểu Yêu sẽ hổ thẹn cả đời.
Mộc Dịch bị Công Tôn Cổ Nguyệt nói một phen khiến cho phiền não, không khỏi cau mày, nói:
– Tiểu muội, muội đừng náo loạn nữa, việc này huynh tự có phán đoán.
– Huynh...
– Được rồi!
Mộc Dịch giận dỗi, sau đó nhìn thấy ánh mắt ủy khuất của Mộc Tiểu Yêu, hai mắt lã chã như sắp khóc, trong lòng lập tức mềm đi, hắn thấp giọng nói:
– Trước tiên cứ xem tình hình đã, không cần vội vàng.
Mộc Tiểu Yêu nín khóc mà cười, dịu dàng nói:
– Muội biết mà, ca ca hiểu muội nhất.
Lâm Dịch thản nhiên nói:
– Công Tôn Cổ Nguyệt, ngươi đừng có nhắc đến phân tranh giữa hai tộc, ngươi không đại diện được cho Nhân tộc đâu, đừng tự cho mình là cao cả như vậy. Nếu muốn chiến, cứ việc xông lên, đừng nhiều lời vô ích!
Công Tôn Phái từ lâu đã không nhịn được nữa, quả thực tiểu tử này quá đỗi kiêu ngạo, cho nên hắn không khỏi đứng ra nói:
– Giết gà sao cần dùng dao mổ trâu? Công Tôn đại ca, để đệ đi chém hắn, huynh không cần ra tay!
Công Tôn Cổ Nguyệt im lặng không nói gì, xem như đã ngầm đồng ý.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, mọi sự sao chép cần được sự cho phép.