(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 23:
Ban đầu, Lâm Dịch vốn chỉ muốn chạy thoát thân. Nhưng khi thấy vẻ mặt thống khổ của Công Tôn Phái, hắn bỗng nảy sinh một ý nghĩ khác.
Ánh sáng tím lại hiện lên nơi mi tâm, một ngôi sao tím cổ xưa lần nữa từ trong cơ thể hắn bắn ra, thẳng hướng Công Tôn Phái.
Công Tôn Phái lơ là, trúng một chiêu liền rơi vào thế hạ phong. Nhưng ngay khi cảm nhận được sự dao động thần thức tối tăm ẩn nấp trên không trung, y lập tức lấy lại tinh thần, mi tâm đột nhiên bộc phát ra một đạo kim quang tựa ngọc, đánh thẳng vào đạo tử tinh thần bí kia.
Hai luồng thần thức va chạm rồi cùng biến mất trong im lặng. Tuy hiểm nguy hơn so với giao chiến thân thể, nhưng cú va chạm thần thức giữa hai người lại làm không gian rung chuyển. Trong chốc lát, mơ hồ hiện lên một vết nứt như lưỡi rắn, tỏa ra sát khí nhè nhẹ, rồi biến mất ngay tức thì.
- Ngươi không muốn sống nữa sao? Tu vi thần thức của chúng ta đã vượt xa Ngưng Khí kỳ. Nếu không khống chế cường độ cho tốt mà cứ liều mạng như vậy, cả hai chúng ta đều phải chết ở đây!
Công Tôn Phái tức giận gầm lên.
Công Tôn Phái nhíu mày, sắc mặt tái nhợt, khí tức bất ổn. Rõ ràng chiêu vừa rồi của Lâm Dịch đã gây ra tổn thương cực lớn cho y.
- Giết đối phương là chuyện không thực tế lắm, y có Bất tử kim thân hộ thể, thân thể cường hãn, e rằng ta có đánh đến kiệt sức cũng chẳng thể giết được y. Chỉ là ban nãy y đánh ta sảng khoái như vậy, nếu không tìm lại chút thể diện thì trong lòng quả thực không cam tâm.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Công Tôn Phái đã lấy ra một viên đan dược màu xanh từ túi trữ vật bên hông. Đan dược tỏa ra từng đợt khí tức sinh mệnh, khiến Lâm Dịch dù ở phía xa ngửi thấy cũng cảm thấy Nguyên thần của mình được khôi phục không ít.
- Không tốt, y muốn ăn đan dược để khôi phục thương thế Nguyên thần!
Lâm Dịch giật mình, ưu thế duy nhất của hắn lúc này là Nguyên thần đối phương bị thương, thực lực suy giảm nhiều. Nếu để Công Tôn Phái ăn đan dược, thương thế Nguyên thần được khôi phục, khi đó hắn sẽ lại một lần nữa rơi vào thế hạ phong, đau khổ chống đỡ.
Thời cơ chợt lóe rồi vụt mất. Trong đầu Lâm Dịch, vô vàn suy nghĩ nhanh chóng lướt qua, tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc.
Trong mắt Lâm Dịch lóe lên vẻ điên cuồng, ánh sáng tím lại lóe lên nơi mi tâm. Một đạo tử tinh thần bí lần nữa bắn ra, tựa như xuyên qua hư không vô tận, đánh thẳng về phía Công Tôn Phái.
Công Tôn Phái vừa nuốt đan dược xong đã thấy Tử Tinh từng khiến y phát điên lại đánh tới lần nữa. Y không dám điều tức, chẳng còn cách nào khác ngoài việc tạm thời ngăn chặn thương thế Nguyên thần. Từ mi tâm y bắn ra một đạo kim quang, nhưng lúc này khí tức kim quang đã rất yếu ớt, màu sắc cũng không còn chói lọi như trước.
- Con mẹ nó, ngươi là thằng điên! Đợi thương thế Nguyên thần của ta khôi phục, nhất định ta phải đ��t ngươi thành tro bụi!
Công Tôn Phái rít lên, Nguyên thần bị hao tổn, y cố gắng chịu đựng. Nhưng y lại không ngờ mình bị kiềm chế khắp nơi, bị đánh cho nghẹn khuất, không khỏi chửi ầm lên.
- A!
Công Tôn Phái không màng thương thế Nguyên thần, liều mạng dùng thần thức chống đỡ, khiến Nguyên thần một lần nữa bị thương. Y kêu thảm một tiếng, thân thể bay lùi về phía sau mấy thước.
Lâm Dịch nắm lấy cơ hội, cười híp mắt, đi tới trước người Công Tôn Phái, nắm chặt tay, bắt đầu đánh túi bụi lên mặt y.
Thừa lúc ngươi bệnh, ta đòi mạng ngươi! Đương nhiên Lâm Dịch hiểu rõ, hắn chẳng có cơ hội nào uy hiếp được tính mạng Công Tôn Phái, bởi vì căn bản không phá được phòng ngự của y. Cái mà hắn dựa vào là thân thể thì hôm nay cũng đã rơi vào thế hạ phong, nhưng hắn vẫn phải trả lại cái cục tức này.
Lâm Dịch không phải người tâm tính xấu, cũng có chút hiệp khí. Thế nhưng, hắn cũng không phải kẻ mặc cho người khác bắt nạt mà không hoàn thủ.
- Ngươi...
Công Tôn Phái chỉ kịp nói một chữ, nắm đấm đã từ từ ph��ng đại trước mắt y.
Phanh! Phanh! Phanh!
Quyền ảnh bay tán loạn, từng quyền nện vào da thịt. Công Tôn Phái cố nén Nguyên thần đau đớn, hai tay loạn xạ chống đỡ. Thế nhưng sao có thể chống đỡ được song quyền hổ báo của Lâm Dịch mà được?
Mà tiểu tử Lâm Dịch này cũng rất biết đánh, hắn biết không thể gây tổn thương căn bản cho Bất tử kim thân nên chuyên nhằm vào mặt mà hung hăng đánh, đánh vô cùng thẳng thắn, không hề nương tay.
- Ai da! Mẹ kiếp! Đừng đánh nữa, đừng đánh vào mặt ta!
- Ai làm rộn với ngươi chứ, ta đang đánh ngươi đó!
Lâm Dịch vung tay đánh tới tấp, dường như không nhận ra thời gian đang chậm rãi trôi qua. Đan dược Công Tôn Phái nuốt vào lúc này đã từ từ lan tỏa trong bụng, và thương thế Nguyên thần của y cũng đã được chữa trị với tốc độ cực nhanh.
Mặt mũi Công Tôn Phái đã sớm bầm dập, mắt sưng húp, hai mắt trông vô cùng nhỏ bé, nhưng bên trong lại chớp lên hàn quang lạnh lẽo.
- Ta nhịn! Hôm nay chịu chút thương thế ngoài da chẳng đáng ngại gì! Đánh đi, đánh đi! Đợi đến khi ngươi đánh sảng khoái, thương thế của ta cũng sẽ phục hồi. Đến lúc đó, ta sẽ giam cầm Nguyên thần ngươi, rồi dùng đủ loại hình tra tấn, trấn áp vạn thế, a a a!
Trong lòng Công Tôn Phái phát ra từng tiếng hò reo.
Lâm Dịch không ngừng ra quyền, mồ hôi đầm đìa, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Hắn cũng không dám lơ là, ngôi sao tím trong thức hải chậm rãi xoay chuyển, thần thức lan tỏa, tinh tế cảm nhận khí tức Nguyên thần của Công Tôn Phái. Thấy tiểu tử này sắp sửa khôi phục, Lâm Dịch cười lớn một tiếng, nhảy phắt lên, sau đó phủi mông, như một làn gió lao xuống núi.
- Con mẹ nó, ngươi có gan thì đừng chạy!
Công Tôn Phái run rẩy đứng lên, hướng về phía bóng lưng Lâm Dịch mà giận dữ hét.
Lâm Dịch tiêu sái phất tay, cũng không quay đầu lại mà nói:
- Ngươi cút về nói cho Công Tôn Cổ Nguyệt nhà ngươi biết, một ngày nào đó, ta sẽ đích thân trấn áp hắn, hừ hừ. Bất tử kim thân cũng chỉ như vậy mà thôi!
- Ha ha ha ha, cuồng vọng vô tri, ếch ngồi đáy giếng! Ngay cả ta ngươi còn không đánh lại mà còn vọng tưởng muốn khiêu chiến Cổ Nguyệt đại ca. Cổ Nguyệt đại ca là vô địch cùng giai, huyết mạch truyền thừa nồng đậm nhất, là người mạnh nhất trong nhất mạch Bất tử kim thân của chúng ta. Trong mắt hắn, ngươi ngay cả một hạt bụi cũng không bằng. Chỉ bằng một ngón tay hắn cũng đủ để nghiền nát ngươi! Cho ngươi một cơ hội, quay đầu lại đánh với ta!
Thấy Lâm Dịch càng chạy càng xa, Công Tôn Phái có chút nóng nảy, không màng thương thế Nguyên thần chưa lành mà vận khí đuổi theo sau Lâm Dịch.
Lâm Dịch muốn tìm kiếm thần dược Thái cổ nên đã sớm quen thuộc địa hình vùng này. Chỉ chớp mắt, hắn đã biến mất giữa đám đất đá, không còn thấy tăm hơi đâu.
Công Tôn Phái đuổi tới đây, thấy không đuổi kịp Lâm Dịch, hắn không khỏi cắn răng giậm chân, tức giận đến mức sôi máu, lại dùng giọng căm hận mà nói:
- Tiểu tử, ngươi không trốn thoát khỏi bàn tay ta đâu. Ở trong Thần Ma chi địa, người của Công Tôn Hoàng tộc ta trải khắp, nhất định ta sẽ bắt được ngươi, đoạt lại bảo kiếm!
Lúc này mặc dù Lâm Dịch thuận lợi chạy trốn, lại còn đoạt được một thanh binh khí Thái cổ hoàn hảo là Ô Sao Trường Kiếm, thế nhưng trong lòng vẫn có chút nặng nề. Bởi vì câu nói vừa rồi của Công Tôn Phái đã thức tỉnh hắn.
- Đúng vậy, đòn sát thủ của ta là thân thể cường đại. Nhưng hôm nay xem ra, ngay cả Bất tử kim thân có huyết mạch đơn bạc ta cũng không đánh lại được. Nếu như Công Tôn Cổ Nguyệt kia đúng như lời hắn nói, huyết mạch hùng hậu, là người mạnh nhất trong đời này của Bất tử kim thân, vậy thì tương lai chống lại Công Tôn Cổ Nguyệt cũng lành ít dữ nhiều. Haizz, ta lấy gì để đấu với hắn đây chứ?
Lâm Dịch có chút nhụt chí. Vốn hắn coi Công Tôn Cổ Nguyệt là cừu nhân lớn nhất, định dùng Cấm Linh đại trận, khi đó lợi dụng thân thể cường hãn cùng với năng lực cận chiến, giống như từng chém giết tu sĩ Trúc Cơ của Đan Hà Phái vậy. Nếu đúng cách, nhất định có thể thành công. Nhưng hôm nay, thấy được sự cường đại của Bất tử kim thân, rõ ràng con đường này không còn đi được nữa rồi.
Lâm Dịch cười khổ một tiếng, nghĩ ngợi một lát rồi thầm nói:
- Xem ra ta thực sự giống như ếch ng���i đáy giếng vậy, chưa từng thấy qua sự đời. Trước khi tới Thần Ma chi địa, ta cho rằng thân thể mình vô địch thiên hạ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Thế nhưng không ngờ khi chống lại Bất tử kim thân lại đụng phải khối sắt cứng như vậy. Trước kia ta nghe người ta nhắc tới, những năm gần đây các thể chất yêu nghiệt liên tiếp xuất thế, vốn ta không để tâm. Thế nhưng bây giờ nghĩ lại, thật sự quá buồn cười.
Ngay cả một tu sĩ bình thường của Công Tôn Hoàng tộc hắn còn không đánh lại, trong lòng Lâm Dịch có chút giận dữ. Không biết con đường tương lai sẽ phải đi như thế nào, trong mắt hắn dần dần hiện lên vẻ mơ mịt.
Thần Ma chi địa, ngày thứ tám.
Trên đoạn đường đó, Lâm Dịch đã đụng phải không ít tu sĩ. Đại đa số người nhìn thấy hắn, ánh mắt đều có chút quái dị, nhưng hắn cũng không quá để tâm. Cho dù là ai, trên lưng đeo một cây côn được bọc bằng y phục thì cũng có chút kỳ quái. Thế nhưng điều kỳ lạ là cũng không có ai đi gây phiền phức cho hắn, hay tiến lên cướp bảo bối này.
Lâm Dịch cũng m��ng rỡ, bởi vì như vậy khiến hắn bớt đi rất nhiều tranh đấu vô vị. Thế nhưng, cũng không lâu sau, Công Tôn Phái đã hấp tấp, đằng đằng sát khí chạy tới.
Từ phía xa, Lâm Dịch đã trông thấy y, chân khẽ nhúc nhích, lập tức chuồn đi mất. Hôm nay tìm kiếm thần dược Thái cổ là nhiệm vụ quan trọng nhất, quả thực không thích hợp dây dưa với đối phương, huống chi hắn còn không đánh thắng được y.
Kết quả cả ngày trôi qua, Lâm Dịch chưa từng có lúc nào yên ổn. Rõ ràng hắn đã bỏ lại được Công Tôn Phái, thế nhưng không được bao lâu, người này lại xuất hiện lần nữa trong tầm mắt hắn.
Mấy ngày này, đừng nói là tìm được thần dược Thái cổ, chạy trốn cũng vô cùng chật vật. Có mấy lần suýt nữa đã bị y dây dưa thành công. Cho dù tính tình Lâm Dịch tốt, thế nhưng lúc này trong lòng cũng tràn ngập lửa giận.
Lâm Dịch không khỏi lẩm bẩm trong lòng: chẳng lẽ trên người mình bị Công Tôn Phái hạ ám chiêu gì đó, mà y lại có thứ gì có thể tìm ra được vị trí chính xác của hắn?
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Lâm Dịch chưa nhận ra mình đã bước lên một mảnh đất khác. Hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn lại, ở nơi tận cùng tầm mắt là cát vàng. Gió mạnh cuốn qua, bụi mù nổi lên bốn phía, trong nháy mắt vết chân vừa đi qua đã bị cát vàng lấp mất, biến mất không dấu vết.
Đột nhiên, Lâm Dịch cảm thấy chân mình mềm nhũn, một bàn tay đã nắm lấy chân hắn!
Lần này, khiến Lâm Dịch sợ tới mức hồn phi phách tán, việc này quả thực quá đột ngột. Ở trong Thần Ma chi địa này, một khi gặp phải chuyện quái dị như vậy thì lành ít dữ nhiều. Ngẫm lại mà xem, nếu như dưới đất đột nhiên xuất hiện một cái xác ướp vạn năm tuổi...
Mọi quyền sở hữu với bản thảo này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép.