(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 1864:
Tịnh Dương tăng nhân tuy rằng năm đó bị Lạc Cổ một chiêu bí thuật Khai Thiên phế bỏ căn cơ Kim Cương Bất Hoại Thân, tu vi suy giảm, nhưng nhãn lực vẫn còn tinh tường.
Nghe được Cát Tri Minh thở dài, Tịnh Dương tăng nhân cũng gật đầu nói: "Bi Cổ này, cho dù không đoạt được số mệnh của Lạc Cổ, chiến lực chân thật của hắn, chỉ sợ cũng đủ sức vươn lên hàng ngũ Giới Vương đỉnh cấp của Chư Thiên Vạn Giới!"
"Ừm."
Sau một thoáng chần chừ, Cát Tri Minh gật đầu nói: "Ta chống lại Bi Cổ, e rằng chẳng có mấy phần thắng, nhưng mà..."
Ngừng một chút, Cát Tri Minh ánh mắt lướt qua Lâm Dịch và Lâm Vũ của Kiếm Giới, thấp giọng nói: "Bi Cổ này, có thể cùng hai vị kia phân cao thấp!"
Phản kích của Hỗn Độn phân thân khiến cho cục diện thắng bại của trận đại chiến này lần thứ hai trở nên khó lường.
Trong lòng mọi người, mặc dù lần phản kích này của Hỗn Độn phân thân nắm bắt thời cơ cực kỳ tinh tế, khéo léo đến từng ly từng tý, nhưng hắn dù sao cũng là tay không, lợi dụng chiêu cận chiến cao siêu như vậy, rốt cuộc có thể bộc phát ra bao nhiêu lực sát thương vẫn là một ẩn số.
Mà Lạc Cổ tuy rằng tạm thời vô lực điều khiển búa đá, nhưng dù sao trong tay trái còn ghì chặt tấm khiên đá to lớn, giống như một ngọn núi nhỏ chắn ngang giữa hai người.
Lúc nãy Hỗn Độn phân thân cầm trong tay Phủ Khai Thiên, còn chẳng thể phá thủng khiên đá của Lạc Cổ, huống chi chỉ với đôi nắm đấm, e rằng khó làm nên chuyện lớn.
Thấy Hỗn Độn phân thân bùng nổ chiêu này, Kiếm Phong Tử trong mắt lại sáng bừng, khẽ kêu lên một tiếng.
Kiếm Phong Tử nheo mắt lại, hơi nghiêng người, hơi nghi hoặc liếc nhìn bản tôn đang ở phía sau.
Bản tôn mặt không biểu cảm, trong mắt vẫn luôn là sự bình tĩnh không gợn sóng, tựa như một khối đá lạnh vô tri, không có thất tình lục dục.
Kiếm Phong Tử thu hồi ánh mắt, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ.
Một chiêu này của Hỗn Độn phân thân, nhìn qua chỉ là một chiêu cận chiến cao siêu.
Nhưng Kiếm Phong Tử lại kinh ngạc phát hiện, một chiêu này lại có ý cảnh vô cùng tương đồng với thức Tru Thiên trong Vấn Thiên Cửu Thức!
Là trùng hợp ư?
Cũng có thể.
Nhưng nếu không phải trùng hợp thì sao!
Đồng tử Kiếm Phong Tử hơi co rút lại, ánh mắt thâm ý sâu sắc nhìn bản tôn, tựa hồ muốn nói điều gì đó, sau đó lại bỏ qua, quay đầu tiếp tục xem trận chiến.
Sự dị thường của Kiếm Phong Tử, đương nhiên không qua mắt được Lâm Dịch.
Không thể không nói, Kiếm Phong Tử có thể liên hệ thức Tru Thiên cùng Thốn Bộ Cung Quyền với nhau, nhãn lực tinh tường của hắn, quả là đáng sợ!
Thức Tru Thiên là kiếm pháp, Thốn Bộ Cung Quyền là quyền thuật, hai loại chiêu thức nhìn như chẳng hề liên quan gì đến nhau, nhưng Lâm Dịch rõ ràng, cả hai chiêu thức này đều được tạo ra dựa trên căn cơ Thiên Tru Địa Diệt.
Ý cảnh hai chiêu có sự tương đồng cực cao!
Hỗn Độn phân thân đi tới trước mặt Lạc Cổ, trong nháy mắt, tung ra liên tiếp quyền ảnh, như mưa tên hỗn loạn, khiến người khác hoa cả mắt.
"Hưu hưu hưu!"
Song quyền của Hỗn Độn phân thân, thật sự đã tạo thành tiếng xé gió của mũi tên!
Dây cung run run, mũi tên xuyên không, Hỗn Độn phân thân gần như đã hóa thân thành một cây cung khổng lồ cao đến tám trượng!
Lạc Cổ hét lớn một tiếng, một bên rút phủ về, một bên giương khiên đá lên, chắn chặt trước mặt Hỗn Độn phân thân.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Những tiếng nổ rung trời liên tiếp vang vọng từ giác đấu trường.
"Không đúng!"
Cát Tri Minh trợn to hai mắt, đột nhiên nói: "Song quyền của Bi Cổ giáng xuống, không phải là chính giữa tấm khiên đá!"
"Không sai! Bi Cổ đánh vào phần trên của tấm khiên đá!" Tịnh Dương tăng nhân thần sắc ngưng trọng gật đầu.
Đại đa số tu sĩ nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, vẫn còn mơ hồ, không hiểu việc song quyền của Bi Cổ đánh vào những vị trí khác nhau, rốt cuộc có gì khác biệt.
Nhưng sau một khắc, đông đảo tu sĩ lại thấy được một cảnh tượng khiến người khác vô cùng kinh ngạc.
Tấm khiên đá dựng đứng trên mặt đất, khi phần trên chợt phải chịu một lực cực lớn kinh khủng, tấm khiên đá tất nhiên sẽ nghiêng đi!
Mà phía sau tấm khiên đá, là cánh tay của Lạc Cổ đang chống đỡ.
Khi tấm khiên đá nghiêng quá mạnh, cánh tay Lạc Cổ nếu không kịp thời rút ra, cũng sẽ bị tấm khiên đá đè chặt xuống dưới, hóa thành một đoàn thịt nát!
"Tê!"
Cát Tri Minh nhìn thấu ý đồ của Hỗn Độn phân thân, hít một hơi khí lạnh, kinh hô: "Hắn là muốn đoạt khiên! Tâm tư thật tinh tế!"
Hỗn Độn phân thân đã sớm rõ ràng, với sức mạnh tay không của mình, căn bản không thể đối đầu trực diện và va chạm cứng rắn với Giới Vương Chi Binh của Lạc Cổ, chỉ có thể trước tiên phế bỏ binh khí của Lạc Cổ!
Nếu như song phương đều không có binh khí, cận chiến vật lộn, ưu thế của Lạc Cổ sẽ không còn chút gì.
Sự bùng nổ lần này, cộng thêm vị trí giáng đòn chính xác, khiến cánh tay trái của Lạc Cổ phải chịu chấn động cực lớn, tấm khiên đá gần như tuột khỏi tay.
Nhưng vào lúc này, Hỗn Độn phân thân tiến lên một bước, dẫm mạnh một cước lên trên tấm khiên đá!
Tấm khiên đá vốn đã bị Thốn Bộ Cung Quyền của Hỗn Độn phân thân đánh cho nghiêng nhẹ, nay lại bị Hỗn Độn phân thân đạp thêm một cước, lập tức đổ ập xuống mặt đất.
Lạc Cổ sắc mặt biến đổi lớn, vội vàng thu tay về, và lùi nhanh về phía sau.
"Oanh!"
Một tiếng vang thật lớn, bụi đất tung bay, tấm khiên đá nặng nề đổ sập xuống đất, bị Hỗn Độn phân thân dẫm dưới chân!
Giữa cuồn cuộn bụi đất, Hỗn Độn phân thân giống như một vị Thiên Thần cái thế, uy phong lẫm liệt, sát khí đằng đằng, khí thế bức người!
Bởi vì song quyền cùng tấm khiên đá liên tục kịch liệt va chạm, song quyền của Hỗn Độn phân thân đã là máu tươi đầm đìa, nhưng chính những vết máu đó, lại càng khiến Hỗn Độn phân thân tỏa ra khí tức hung hiểm hơn, hiện lên một vẻ máu tanh nồng nặc!
Hung tàn, điên cuồng, khiến người khác phải run sợ trong lòng.
"Hô."
Tịnh Dương tăng nhân thở phào một hơi thật dài, ánh mắt phức tạp lẩm bẩm nói: "Đây cũng là một hung nhân tuyệt thế a."
Theo bản năng, Tịnh Dương tăng nhân nhìn bản tôn một chút, rồi lại nhìn Lâm Dịch, trong lòng thầm nghĩ: "Ở cảnh giới Giới Vương, e rằng sau này sẽ là thời đại mà ba đại hung nhân này hoành hành.
Chỉ là, nếu ba người này đụng độ nhau, không biết rốt cuộc ai sẽ là người chiến thắng."
Trên giác đấu trường.
Lạc Cổ nhìn cách đó không xa Hỗn Độn phân thân, thở dốc từng ngụm, cố gắng khôi phục thể lực.
Trận đại chiến đến giờ phút này, thể lực của hắn đã tiêu hao, đã gần như chạm đến cực hạn.
Lạc Cổ tin tưởng, Bi Cổ chắc chắn cũng chẳng khá hơn là bao!
"Không thể không nói, ta trước đây quả thực đã khinh thường ngươi."
Lạc Cổ cắn răng nói: "Không nghĩ tới ngươi trong cổ tộc ngủ đông lâu như vậy, lại chỉ vì một trận chiến hôm nay, lòng dạ ngươi quả thực thâm sâu!"
"Ta nếu không ngủ đông, e rằng cũng không sống được đến ngày hôm nay." Hỗn Độn phân thân thản nhiên nói.
Hỗn Độn phân thân nuốt chửng huyết nhục tinh hoa của Bi Cổ, tự nhiên cũng nuốt chửng ký ức của Bi Cổ.
Từ trong ký ức của Bi Cổ, Hỗn Độn phân thân biết được một suy đoán khiến hắn rợn cả tóc gáy.
Số mệnh ban đầu của Bi Cổ, chính là để cuối cùng bị Lạc Cổ nuốt chửng, và đây cũng là điều Cổ Giới đã chấp nhận!
Sở dĩ Lạc Cổ chưa nuốt chửng Bi Cổ ngay lập tức, chỉ là vì thời cơ chưa đến, Lạc Cổ vốn định đợi đến khi bản thân tấn thăng thành Cổ Tộc chín sao, khi chỉ còn một bước nữa là tới cảnh giới Chúa Tể, mới nuốt chửng Bi Cổ để đoạt lấy số mệnh.
Chỉ có điều sau đó Vạn Giới Sơn Huyết Chiến bùng nổ, khiến Lạc Cổ với tu vi tám sao bị thương nặng phải bỏ chạy, và liên tục chữa thương.
Sau đó, Lạc Cổ tuy rằng nhờ họa mà được phúc, một mạch đột phá đến Cổ Tộc chín sao, nhưng lúc ấy Bi Cổ đã rời xa Cổ Giới và gặp Hỗn Độn phân thân.
Mà việc thúc đẩy trận đại chiến này diễn ra sớm hơn, chính là vì sự tồn tại của Lâm Dịch.
Lâm Dịch quá mạnh mẽ.
Với ân oán giữa Cổ Giới và Lâm Dịch, Cổ Giới lo ngại rằng, rất có thể Lạc Cổ còn chưa trưởng thành đến đỉnh phong của Cổ Tộc chín sao, đã bị Lâm Dịch bóp chết.
Cổ Giới nhất định phải tạo ra một người có thể tranh phong với Lâm Dịch. Vì thế, cuộc tranh đấu giữa song Cổ bùng nổ.
"Lạc Cổ, nếu kỹ năng của ngươi chỉ dừng lại ở đây, thì giác đấu trường này chính là nơi chôn thây cuối cùng của ngươi!" Hỗn Độn phân thân mũi chân khẽ nhún, tấm khiên đá bay vào lòng bàn tay, hai tròng mắt lóe lên hàn quang lạnh lẽo, sát khí đằng đằng.
Bản quyền dịch thuật của tác phẩm này thuộc về trang truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.