Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 183

Đa Bảo Đạo Nhân tức giận đến mức đấm ngực giậm chân, lớn tiếng nói:

– Này tiểu tử, mỗi lần gặp ngươi là chẳng có chuyện gì tốt lành cả. Lần trước ngươi lừa ta một khối Định Tâm Ngọc, ta đã nhịn rồi. Lần này, ngươi lại dám bắt nạt đến tận đầu bần đạo, thúc có thể nhịn nhưng thẩm không thể nhẫn! Không được, mau lấy bảo vật ra, chúng ta chia đều!

Tuy Đa Bảo Đạo Nhân trông có vẻ thô lỗ vô lý, hành vi cử chỉ hoang đường, chẳng chút kiềm chế, thế nhưng Lâm Dịch lại không hề có ác cảm với hắn. Không vì lý do nào khác, bởi lẽ, nếu là người khác, với tu vi Kim Đan sơ kỳ mà đối mặt với một đám tu sĩ Trúc Cơ đã sớm ra tay giết người cướp của rồi. Sao có thể lắm lời như lão đạo sĩ béo này được chứ?

Suy cho cùng, tâm địa lão đạo sĩ béo này cũng không tệ.

Mộc Tiểu Yêu thấy Lâm Dịch dường như quen biết cả hai người này, nàng mỉm cười nói:

– Đạo trưởng, người tu đạo chú trọng hai chữ cơ duyên. Nơi đây là chúng ta đến trước, chẳng có lý gì phải chia bảo vật cho ngươi cả.

– Thế thì cũng không được! Các ngươi có biết ta đã hao tốn bao nhiêu tinh lực, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết để tìm kiếm nơi này không? Chỉ để xác định vị trí thôi mà ta đã mất cả tháng. Hơn nữa, cái tổ hợp đại trận bên ngoài phức tạp như vậy, cho dù là một Nguyên Anh đại tu sĩ đến cũng chưa chắc đã phá giải được. Lão đạo đây mất một ngày một đêm mới phá giải, lo sốt vó, mất ăn mất ngủ, không chợp mắt chút nào mới đột nhập vào được. Mà các ngươi lại không nói đạo lý, định ôm trọn bảo vật như vậy ư? Thế này, thế này, thế này thì quá đả kích bần đạo rồi! Không được, không được, các ngươi phải chừa lại cho ta chút gì đó!

Mộc Tiểu Yêu nghe Đa Bảo Đạo Nhân khoe khoang về việc phá giải trận pháp, vẻ mặt nàng không khỏi lộ vẻ kỳ lạ, kẽo kẹt cười, liếc nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch cố nén cười, giả vờ kinh ngạc nói:

– Ồ, đạo trưởng, mấy trận pháp ở cửa đều do ngươi phá giải được sao?

– Chứ còn gì nữa! Chẳng lẽ không phải sao! Lão đạo mệt muốn chết rồi, thế nào thì ngươi cũng phải đền bù chút đỉnh chứ, phải không?

Đa Bảo Đạo Nhân vừa nghe vậy liền vội vàng làm ra vẻ mặt khổ sở.

Lâm Dịch ho nhẹ một tiếng, nhẹ giọng nói:

– Đạo trưởng, ngươi không phát hiện ra trận văn của những trận pháp đó… trông cứ như vừa mới khắc lên đó thôi?

– Sao? Có chứ! Lúc đó lão đạo còn từng nghĩ bụng, đại trận này quả nhiên lợi hại, qua mấy trăm năm mà vẫn như là mới khắc…

Đa Bảo Đạo Nhân chưa dứt lời, như chợt nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

– Tiểu tử, ngươi đừng nói với ta là những trận pháp đó do ngươi bày ra đấy nhé?

Đa Bảo Đạo Nhân lên tiếng, giọng điệu chẳng mấy thiện chí.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, nói:

– Ta cũng không muốn bị người ta quấy rầy, bất đắc dĩ mới phải làm vậy, mong đạo trưởng đừng trách.

Sau đó Lâm Dịch thấy mặt Đa Bảo Đạo Nhân xanh mét, tức giận không nhẹ, hắn vội vàng thở dài:

– Thật ra, chuyện này cũng chứng minh công lực phá trận của đạo trưởng thật sự phi phàm!

– Con bà nó! Ta muốn giết ngươi!

Đa Bảo Đạo Nhân quát to một tiếng, trực tiếp đánh tới chỗ Lâm Dịch.

Trong lòng Lâm Dịch cả kinh, nhưng lại phát hiện trên người Đa Bảo Đạo Nhân hoàn toàn không có linh lực dao động, trong lòng hắn không khỏi thầm cười:

– Lão đạo sĩ béo này đúng là thú vị.

Trong lòng bàn tay Mộc Tiểu Yêu lóe sáng, định ra tay, nhưng Lâm Dịch đã ra hiệu cho nàng yên tâm, đừng nóng vội. Nàng hơi do dự một chút, thì người kia đã nhào tới trước mặt Lâm Dịch.

Kiếm ý của Dịch Kiếm thuật đã đại thành, Bất diệt kiếm thể cường hãn vô địch, Lâm Dịch cũng không sợ Đa Bảo Đạo Nhân tới gần. Hơn nữa, Lâm Dịch vẫn chưa cảm nhận được sát khí từ người đối phương.

Đa Bảo Đạo Nhân tới trước mặt Lâm Dịch, đánh đấm như phàm nhân vậy, hai nắm đấm như mưa trút lên người Lâm Dịch, đông đấm một cái, tây thụi một cú, không nhẹ không nặng, trông chẳng có chiêu thức gì, hoàn toàn chỉ để xả giận.

Mộc Tiểu Yêu thấy buồn cười, mỉm cười nói:

– Đạo trưởng đánh chậm thôi kẻo mệt nhé.

Ánh mắt của Lâm Dịch không còn như những tu sĩ tầm thường, hắn vừa cười vừa không nhìn Đa Bảo Đạo Nhân đang đánh đấm như trẻ con vậy.

Đột nhiên!

Lâm Dịch nhanh như chớp vươn tay tóm lấy bàn tay đầy thịt của Đa Bảo Đạo Nhân, cười nói:

– Đạo trưởng, hết giận thì thôi, nhưng lợi dụng lúc này định lấy trộm túi trữ vật của ta thì không được đâu nhé.

Ánh mắt Mộc Tiểu Yêu và Hàn Lỗi nghiêng sang, vừa vặn trông thấy bàn tay của Đa Bảo Đạo Nhân đang đặt trên túi trữ vật của Lâm Dịch, nhưng lại bị Lâm Dịch nắm chặt cứng, không thể nhúc nhích mảy may.

Mộc Tiểu Yêu vốn là người tinh quái khôn khéo, tuy Hàn Lỗi trông có vẻ thật thà, nhưng cũng đã thành tinh rồi. Hai người họ làm sao lại không hiểu dụng ý của Đa Bảo Đạo Nhân chứ? Hắn định trộm túi trữ vật của Lâm Dịch, nhưng lại bị bắt quả tang.

Hàn Lỗi không nhịn được khen một câu:

– Đạo trưởng, thân thủ thật là nhanh nhẹn!

Mộc Tiểu Yêu bật cười, nói:

– Không ngờ đạo trưởng lại làm cái chuyện trộm cắp như vậy, đúng là tiền bối có khác…

Đa Bảo Đạo Nhân bị vạch trần hành vi ngay tại chỗ, hắn đỏ mặt tía tai, thoáng chốc đã khôi phục vẻ mặt như cũ, hắn cãi chày cãi cối rằng:

– Nha đầu, ngươi đừng có nói bậy. Lão đạo chỉ là vô tình đụng phải thôi mà.

Da mặt Đa Bảo Đạo Nhân dày thật, không ai địch nổi, hiển nhiên đây cũng chẳng phải lần đầu hắn làm chuyện này.

Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ, có chút bất đắc dĩ.

Đôi mắt của Đa Bảo Đạo Nhân trừng lớn, lớn tiếng nói:

– Tiểu tử, ngươi kéo tay lão đạo làm gì, chẳng lẽ ngươi thích đàn ông?

Trên đầu Lâm Dịch nổi đầy gân xanh, trong lòng lạnh toát, vội vàng buông tay ra.

Mộc Tiểu Yêu khẽ gắt một tiếng, mắng:

– Đạo trưởng, sao đạo trưởng lại vô sỉ như vậy. Ngốc tử rất chướng mắt ngươi đó!

Đa Bảo Đạo Nhân trợn trắng mắt, kinh ngạc nói:

– Sao, hắn chướng mắt ta, sao mà ngươi biết được chứ?

Sau đó hắn như chợt bừng tỉnh, cười nói:

– Thì ra là thế, nhất định nha đầu ngươi và tiểu tử này có mối quan hệ mờ ám. Hai người các ngươi ở trong động phủ này cấu kết làm chuyện xấu, còn bố trí cái tổ hợp đại trận phức tạp đến vậy bên ngoài. Khà khà, nếu bảo hai ngươi trong sáng, quỷ mới tin!

Mộc Tiểu Yêu xấu hổ đến cực điểm, ngượng chín mặt, may mà có khăn che mặt giấu đi. Nàng giậm chân, gắt gỏng:

– Đạo trưởng nói bậy bạ gì vậy. Đâu có tệ bạc như ngươi nói chứ?

Đa Bảo Đạo Nhân dễ dàng lái câu chuyện đi hướng khác. Vốn dĩ với sự khôn khéo của Mộc Tiểu Yêu, nàng đâu phải không biết. Nhưng quả thật nàng và Lâm Dịch ở bên trong động phủ đã từng có cử chỉ thân mật, lúc này Đa Bảo Đạo Nhân lắm lời, lại nói trúng tim đen, làm cho trong lòng nàng không khỏi vừa thẹn vừa tức.

Lâm Dịch cũng bị lời hắn nói làm cho đỏ mặt, chột dạ một chút, ho nhẹ một tiếng, nói:

– Đạo trưởng đừng có nói bậy, làm hỏng thanh danh của nàng.

Đa Bảo Đạo Nhân mỉm cười nói:

– Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Chuyện này có gì mà phải giấu giếm chứ, lão đạo đây không ngại nói ra chuyện này đâu, tiểu tử ngươi còn non lắm.

Đa Bảo Đạo Nhân nói xong, ánh mắt lại nhìn về phía Hàn Lỗi, nói:

– Chúng ta nói tới chính sự đi. Mà nói đến thằng nhóc lỗ mãng này, nó cũng khổ công lắm mới mò lên được đây, cũng không thể ra về tay trắng. Ngươi ôm nhiều bảo bối như vậy, thế nào cũng phải chia cho bọn ta chút đỉnh chứ, đâu thể ăn một mình được.

Hàn Lỗi vội vàng xua tay, nói:

– Không cần cho ta đâu, ta không muốn. Nơi này Mộc đạo hữu tới trước, bảo vật đương nhiên thuộc về hắn.

– Con bà nó, ngươi quá không có tiền đồ, quá ngây thơ!

Đa Bảo Đạo Nhân làm ra vẻ tiếc rẻ, mắng một câu.

Đôi mắt Đa Bảo Đạo Nhân khẽ đảo, trầm giọng nói:

– Này Mộc tiểu tử, vậy thế này đi, ngươi cứ cho ta một món đồ là được, mấy thứ khác ta cũng chẳng thèm, ngươi thấy sao?

– Ồ?

Lâm Dịch nhíu mày, cười nói:

– Cái này thì dễ thôi.

Sau đó hắn lấy ra một khối linh thạch thượng phẩm, đưa cho Đa Bảo Đạo Nhân, chân thành bảo:

– Đạo trưởng cất đi, ngàn vạn lần đừng khách khí.

– Con bà nó, ngươi định đuổi ăn mày đấy à?

Đa Bảo Đạo Nhân tức đến sùi bọt mép, giận đến nỗi nhảy dựng lên.

Lâm Dịch khoanh tay, nhún vai, vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

Đa Bảo Đạo Nhân nói:

– Lần trước ở bên ngoài Tịch Tĩnh Cốc, chẳng phải ngươi lấy được cái cành cây mục nát ở chỗ Tất Sát sao? Ta rất có hứng thú với thứ đó, muốn nghiên cứu một chút. Ngươi cho ta một cành được, bảo bối trong động phủ này ta cũng không cần nữa, thế nào?

Lâm Dịch ánh mắt đầy thâm ý nhìn Đa Bảo Đạo Nhân, cười mà không nói.

Lúc đầu ở bên ngoài Tịch Tĩnh Cốc, khi Lâm Dịch có được cành cây và đoạn thân cây mục nát kia, đã nhận ra vẻ mặt lão Đa Bảo Đạo Nhân này có chỗ kỳ lạ, hình như rất đau lòng. Khi đó Lâm Dịch đã đoán được, e rằng lão ta đã nhận ra lai lịch của cành cây mục nát này.

Không ngờ đã hơn một năm trôi qua, Đa Bảo Đạo Nh��n này vẫn còn bận tâm đến cái cành cây mục nát này. Lâm Dịch càng thêm chắc chắn trong lòng, nhánh cây này tuyệt đối không phải là phàm vật.

Thấy Lâm Dịch híp mắt cười, Đa Bảo Đạo Nhân bỗng thấy tức giận mà không có chỗ xả. Lão ta giục:

– Này Mộc tiểu tử, được hay không thì nói thẳng một câu cho sảng khoái đi!

Sau đó dường như lão chợt nhận ra mình giục quá nhanh, lão lại trầm giọng nói:

– Tiểu tử, thứ đồ chơi kia chẳng phải ngươi có cả nhánh lẫn đoạn thân cây sao. Chia cho lão đạo một nhánh là được rồi. Lão đạo đây rất hiếu kỳ, thích sưu tầm mấy món đồ cổ quái lạ lùng mà.

Lâm Dịch làm sao tin hắn được chứ, hắn chỉ cười cười không nói nhìn Đa Bảo Đạo Nhân, không bày tỏ thái độ.

Đa Bảo Đạo Nhân trừng mắt nhìn hắn, châm chọc nói:

– Ta nói này Mộc tiểu tử, tại sao ngươi còn keo kiệt hơn cả lão đạo đây vậy? Cành cây mục nát mà ngươi cũng giấu như bảo vật vậy.

Lâm Dịch cười nói:

– Đạo trưởng, kể ta nghe xem lai lịch của nhánh cây kia ra sao, rồi ta sẽ suy nghĩ.

– Ta làm sao biết lai lịch của thứ đồ nát này chứ. Ngươi cứ cho ta một nhánh, đợi ta nghiên cứu rõ rồi sẽ nói cho ngươi biết.

Đa Bảo Đạo Nhân lại nói xằng.

Lâm Dịch khẽ cười nói:

– Vậy coi như ta chưa nói gì vậy.

Đa Bảo Đạo Nhân rất không cam lòng, hai tay nắm chặt thành đấm trừng mắt nhìn Lâm Dịch, rõ ràng lão ta không muốn bỏ cuộc.

Lâm Dịch nói:

– Thật ra trong động phủ này chẳng có bảo bối gì cả, linh thạch thì không ít. Nếu đạo trưởng không chê một món bảo bối thì ta có thể cho ngươi.

Trong túi trữ vật của chủ nhân động phủ còn có một món Tiên Khí đã vỡ nát, là một cái chuông đồng lớn. Món đồ ấy Lâm Dịch vốn chẳng cần, chi bằng cho Đa Bảo Đạo Nhân thì hơn, cũng coi như thuận nước đẩy thuyền.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch lấy ra túi trữ vật của chủ nhân động phủ, ném cho Đa Bảo Đạo Nhân. Linh thạch và bí tịch Hóa Ngoại Phân Thân thuật bên trong đã sớm bị Lâm Dịch thu vào túi trữ vật của mình rồi.

Đa Bảo Đạo Nhân không nhận được cành cây, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ không vui, nhưng đối phương đã cho đồ không, lão ta nào dám không nhận. Hắn vội vàng đỡ lấy túi trữ vật, liếc mắt nhìn vào bên trong.

– Con bà nó!

Đa Bảo Đạo Nhân vừa nhìn vào đã chửi thề ầm ĩ, sau đó khẽ ồ lên một tiếng, lộ vẻ suy tư sâu sắc.

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, thầm nghĩ:

– Chẳng lẽ cái Tiên Khí này, Đa Bảo Đạo Nhân có thể dùng được sao?

Sắc mặt Đa Bảo Đạo Nhân không hề thay đổi, lật tay thu túi trữ vật. Lão ta chép miệng một cái, dường như vẫn chưa thỏa mãn, lại tiến tới trước mặt Lâm Dịch, cười nịnh nọt nói:

– Mộc tiểu tử, hay là chúng ta thương lượng, nghiên cứu một chút về chuyện cành cây kia đi?

Đa Bảo Đạo Nhân vẫn nhớ thương nhánh cây kia.

Lâm Dịch cười nói:

– Đương nhiên là được, nhưng ngươi phải nói cho ta nghe chút về lai lịch của nhánh cây đó đã.

Trên mặt Đa Bảo Đạo Nhân hiện lên vẻ do dự, muốn nói rồi lại thôi.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dịch sắc mặt biến đổi. Tu vi thần thức của hắn rất mạnh, từ lâu đã đạt đến cảnh giới Kim Đan, hắn có thể cảm nhận rõ ràng có một tu sĩ cường đại đang mang theo sát khí đằng đằng lao tới đây, tốc độ cực nhanh.

Cỗ khí tức này rất quen thuộc, đúng là tông chủ Đan Hà phái!

Cùng lúc đó, ba người kia cũng cảm nhận được cỗ khí tức cường hãn này, cả ba đều không khỏi biến sắc.

Truyện này được xuất bản bởi truyen.free, hãy đón đọc những chương tiếp theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free